Tôi và bạn trai quen nhau gần hai năm, cả hai đều làm nhân viên văn phòng ở Hà Nội. Anh hơn tôi hai tuổi, lương khoảng 30 triệu một tháng, sống nguyên tắc và có thói quen tiết kiệm từ trước đến nay. Lý do chính khiến tôi bắt đầu suy nghĩ nhiều về mối quan hệ này cũng xuất phát từ cách anh chi tiêu trong cuộc sống hàng ngày.
Những lần đi ăn cùng nhau, anh thường chọn quán bình dân, xem kỹ giá trong menu trước khi gọi món. Có hôm hóa đơn khoảng hơn 100 nghìn, anh vẫn ngồi tính lại xem có bị tính nhầm món nào không. Anh nói tiền ăn uống nên vừa phải, không cần chi quá nhiều cho những thứ có thể tiết kiệm được. Ban đầu tôi thấy bình thường vì bản thân cũng không thích ăn uống sang trọng, nhưng lâu dần việc tính toán từng khoản nhỏ khiến không khí mỗi lần đi ăn trở nên khá ngượng ngùng.
Tuy vậy, anh không hề keo kiệt với tôi. Những dịp sinh nhật hay lễ tết, anh vẫn tặng quà, có khi là túi xách, mỹ phẩm hoặc món đồ tôi từng nói thích. Khi tôi cần gì gấp, anh vẫn sẵn sàng hỗ trợ. Anh nói với tôi rằng tiết kiệm trong sinh hoạt là để dành tiền cho những việc quan trọng hơn, chứ không phải tiếc tiền với những người thân yêu.
Có lần hai đứa đi du lịch Đà Lạt. Anh đặt nhà nghỉ bình dân ở khá xa địa điểm du lịch để giảm chi phí, chuẩn bị sẵn mì tôm, xúc xích, cà phê gói và bánh quy mang theo. Buổi sáng ăn bánh mì hoặc mì tôm, khi đi tham quan mà đói thì ăn tạm xúc xích hoặc bánh quy mang theo. Những điểm tham quan vẫn đi đầy đủ, chỉ là mọi thứ được sắp xếp sao cho tiết kiệm nhất có thể. Anh nói đi du lịch là để thay đổi không khí, không nhất thiết phải ở khách sạn đẹp hay ăn uống đặc sản đắt đỏ khi điều kiện chưa hoàn toàn cho phép.
Xin nói thêm, anh còn phải nuôi em trai học đại học, mỗi tháng gửi tiền về đều đặn. Bố mẹ làm nông, đã lớn tuổi, không có lương hưu và hay đau ốm nên gần như trông vào anh. Gần đây công việc khó khăn hơn, giá cả mọi thứ tăng cao nên anh càng tiết kiệm để phòng rủi ro.
Gia đình hai bên bắt đầu nhắc đến chuyện cưới xin, còn tôi vẫn đang phân vân. Tôi hiểu cách sống của anh xuất phát từ trách nhiệm và hoàn cảnh, nhưng việc tiết kiệm quá chặt chẽ trong mọi sinh hoạt khiến tôi băn khoăn về cuộc sống sau này. Tôi không tiêu xài phung phí, chỉ mong những lúc ăn uống hay đi chơi có thể thoải mái hơn chút. Tôi chưa biết có nên tiến xa hơn trong mối quan hệ này không.
Diệu Linh

Tôi đang rao bán căn hộ hai phòng ngủ tại một đại đô thị ở TP HCM với giá khoảng ba tỷ đồng. Căn hộ này đã có sổ hồng và còn rất mới vì tôi chưa về ở. Lúc mua, vì tính để ở lâu dài nên tôi lựa chọn rất kỹ hướng và view của căn hộ. Tuy nhiên, do thay đổi công việc không thuận tiện đi lại nên tôi đành nhượng lại căn hộ. Việc rao bán căn hộ khiến tôi gặp nhiều phiền toái. Tôi tiếp rất nhiều cuộc điện thoại, nhưng đa số chỉ là khảo sát giá hoặc mời chào đăng tin quảng cáo.
Cho đến một hôm, có người gọi điện thoại cho tôi, tự xưng là môi giới, hỏi tôi có phải chính chủ không. Anh ta nói có cặp vợ chồng ở tỉnh lên muốn mua một căn hộ cho con ở để đi học. Họ đã xuống khu này xem mấy căn hộ rồi nhưng đều chỉ gặp môi giới chứ không gặp được chủ nhà. Họ muốn gặp trực tiếp chủ nhà cho yên tâm. Nghe tôi xác nhận là chính chủ, anh ta hỏi giá. Tôi báo giá công khai và nói có thể thương lượng bớt chút lộc vì tôi còn phải trả phí môi giới. Sau một hồi bàn bạc, anh ta gọi lại bảo rằng người mua đã đồng ý chốt mức giá đó.
Tôi chủ động hẹn ngày giờ để dẫn họ vào xem thực tế bên trong căn hộ. Thế nhưng, anh ta lại nói sáng mai cặp vợ chồng kia sẽ lên thành phố, thuê khách sạn nghỉ ngơi và hẹn tôi đến thẳng khách sạn để người mua gặp mặt chủ nhà. Thấy kỳ lạ, tôi hỏi: "Sao họ không đến xem căn hộ?". Anh ta nói rằng họ đã xuống đó nhiều lần, biết rõ tòa nhà này rồi. Hơn nữa, kết cấu các căn hộ đều giống nhau nên không cần vào trong xem nữa.
Cặp vợ chồng kia đã lớn tuổi, đi đường xa mệt nên cần nghỉ ngơi tại khách sạn. Sinh nghi trước việc mua nhà mà không cần xem nhà, lại nhất quyết hẹn gặp ở khách sạn, tôi đã từ chối. Tôi chủ động gửi địa chỉ một quán nước đông đúc và hẹn gặp họ tại đó. Một lúc sau, người môi giới gọi lại nói rằng người mua lên đây vì có công việc sẵn tiện gặp chủ nhà luôn, nếu tôi không đến khách sạn gặp thì thôi. Đến lúc này, tôi nói thẳng: "Anh nói người mua muốn gặp chủ nhà mà tôi hẹn xem nhà hoặc ra quán nước đều không chịu, cứ bắt tôi phải đến khách sạn là sao? Anh nói thôi thì tôi cũng thôi".
Tôi muốn hỏi mọi người có phải tôi gặp lừa đảo rồi không? Nghĩ lại, tôi vẫn còn thấy hoang mang và sợ hãi. Đây là lần đầu tiên tôi gặp phải trường hợp này. Trước đây, tôi cứ nghĩ đi mua nhà mới mệt mỏi. Không ngờ đến khi đóng vai trò là người bán, mọi chuyện cũng không hề đơn giản. Khi thị trường đầy rẫy những cạm bẫy và chiêu trò như vậy, người bán như tôi sẽ rất khó kết nối với người mua thực, các giao dịch trở nên khó khăn hơn. Tôi muốn chia sẻ câu chuyện của mình với hy vọng mọi người sẽ nâng cao cảnh giác để tự bảo vệ bản thân và tài sản của mình.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 46 tuổi, lấy chồng cùng tuổi đã 20 năm nay và sinh được ba cháu: một cháu học cấp một và hai cháu đã học cấp ba. Chúng tôi sống tại một thành phố nhỏ của tỉnh lẻ miền Bắc bình dị, không xa hoa. Công việc của tôi là trưởng phòng kế toán cho doanh nghiệp tư nhân xây dựng cách nhà 3 km. Ông chủ 70 tuổi, có cặp bồ này kia với nhân viên khác kém cả 30 tuổi. Công việc thi thoảng (tháng 5-6 ngày phải làm việc tới tầm 11-12h đêm) về muộn để hoàn thiện hồ sơ cùng với các em nhân viên có cả nam và nữ. Còn công việc hàng ngày có khi phải đi đến các công trường cách nhà 30-50 km để giải quyết, có lái xe riêng là nam. Mỗi tháng tôi có đi liên hoan ở công ty hoặc đối tác một hai lần ở nhà hàng. Tôi không bị say vì uống rượu ít và tửu lượng rất tốt do nhà mẹ đẻ xưa nấu rượu, thường về nhà tầm 21h.
Vì sinh ra từ làng quê nên tôi là người vợ biết chịu nhịn, hay sợ sệt, ai doạ cũng dễ bắt nạt được tôi, sống thiên về tình cảm, biết chăm lo chu đáo cho gia đình, từ việc cơm nước quần áo dọn dẹp nhà cửa... Chồng tôi là trưởng phòng kỹ thuật của nhà máy phân lân cách nhà 6 km. Vì chồng là con trai út trong gia đình nên được bố mẹ, chị gái chiều chuộng. Anh sống gia trưởng, khô khan và lạnh nhạt. Khi tôi làm sai gì đó (việc này ít xảy ra, mỗi năm tầm 5-6 lần) như vỡ đồ, mua sai đồ, cư xử với hàng xóm khác ý chồng, va chạm xe cộ làm hỏng nhẹ... là chồng xưng mày tao với tôi, chửi tôi ngu, dốt nát, không biết này biết nọ, tát nhẹ, có khi còn ném cả dép vào tôi. Tôi chỉ biết nhịn, giải thích nhẹ nhàng, không cãi to tiếng rồi im lặng đi làm việc khác, sợ chồng nổi khùng đánh nặng tay.
Mức lương của chồng tôi tầm 25 triệu, kém tôi 5 triệu. Trung bình mỗi tháng chồng đưa tôi 10 triệu cho tất cả khoản chi phí phát sinh trong gia đình tôi đứng ra chi tiêu. Về quan hệ chăn gối, các năm trước chúng tôi quan hệ một hai lần mỗi tháng. Nhưng 2-3 năm gần đây, phải 2-3 tháng mới quan hệ một lần. Mỗi khi muốn gần gũi, tôi phải hỏi chồng để được thân mật. Vì thế ham muốn của tôi vừa bị kìm nén và cũng có lúc bị nhạt dần.
Khoảng một năm trước, tôi đọc được tin nhắn trêu đùa của chồng với một cô bé tầm 35 tuổi chưa chồng con, làm tổ chức hành chính cùng công ty với anh, ở với bố mẹ, nhà cách khoảng 3 km, ngoại hình dưới mức bình thường. Còn ngoại hình tôi hơi mập, thấp nhưng mặt ưa nhìn. Chồng tôi gầy gầy, già hơn bình thường. Ngày trước chồng tôi là phó phòng, ít đi liên hoan hay ăn nhậu, ăn mặc bình thường, nhưng một hai năm nay, anh hay ăn mặc đẹp, tự đi mua 3-4 bộ quần âu áo sơ mi mặc đi làm, đi nhậu tuần khoảng 4-5 lần, mỗi lần đều 22-23h mới về. Anh lấy lý do có giám đốc mới ở tỉnh khác về, ở một mình nên hay tạo nhóm nhậu (nhóm có cả chồng tôi và cô kia). Dịp lễ Tết, nhóm chồng tôi và cô hành chính kia rủ nhau đến chúc Tết các lãnh đạo.
Khi ở nhà, nếu cho con đi học thêm tối cách nhà 2 km, anh chở con đi cả tiếng mới về nhà. Nếu không chở đi thì lại lên tầng ba từ sớm, có phòng và sân thượng nằm ôm điện thoại, ngủ một mình, còn tôi ngủ ở tầng hai. Có những tối ở nhà, đùng cái anh mặc quần áo vào và lái xe đi, hỏi thì bảo sự cố máy móc gấp ở nhà máy phải đến xử lý, tầm một tiếng mới về. Do chồng khó tính nên tôi không dám động vào điện thoại để kiểm tra.
Vì hoàn cảnh sống như trên nên trong đầu tôi lúc nào cũng nghĩ đến việc chồng cặp bồ với cô kia. Có phải vì công việc của tôi như thế nên chồng nghĩ tôi cặp bồ linh tinh mà chán tôi? Cả đêm trằn trọc, ngủ được 2-3 tiếng. Có những lúc hoảng loạn, sợ sệt mà không biết gọi ai, tâm sự với ai. Tôi gợi ý ngủ với con cho đỡ sợ mà con không cho ngủ cùng.
Hiện tại tôi nghĩ hai vấn đề: Thứ nhất, chấp nhận coi như không có chuyện gì xảy ra, sống như ly thân, quan hệ ân ái vợ chồng hay không không quan trọng nữa. Việc ai người ấy làm, không quan tâm đến chồng đi đâu làm gì nữa, miễn sao không đánh đập, chửi bới vợ con, hàng tháng cung cấp đủ tiền về. Nhưng tôi thử làm cách này mà trong đầu không dứt bỏ được suy nghĩ chồng đi cặp bồ và trong người luôn ấm ức khó chịu.
Thứ hai là thuê người theo dõi để xác minh chồng có cặp bồ với cô kia không. Nếu đúng, hoặc tuyên bố ly thân để đến khi con cái khôn lớn lập gia đình hết thì ly dị; hoặc là ly dị luôn, nhưng tôi sợ ảnh hưởng đến các con, mang tiếng thiếu bố thiếu mẹ. Nhưng trường hợp thuê người theo dõi này tôi sợ mình là người nặng về tình cảm, sẽ không kìm nén được cú sốc nếu điều ấy thực sự xảy ra.
Anh trai tôi có gọi điện khuyên: Hãy cứ nhắm mắt coi như không biết, không quan tâm đến việc chồng làm gì, miễn sao không đánh đập, mang của nhà đi cho gái là được. Bây giờ hãy tập trung rèn luyện sức khỏe, chơi thể dục thể thao, chăm lo cho con cái ăn học, làm việc đều đặn. Nghĩ đến gia đình, bố mẹ người thân để cảm nhận vun vén tình cảm gia đình. Đảm bảo an toàn cho bản thân, con cái mình là số một. Đến khi các con khôn lớn, lập gia đình hết rồi muốn làm gì thì làm, đừng để con cái mang tiếng cha mẹ thế này thế kia. Mình giờ có tuổi rồi, ham hố gì việc quan hệ ân ái vợ chồng, đừng suy nghĩ nhiều rồi ra ngoài xã hội có rất nhiều kẻ lừa đảo lợi dụng, nó thấy phụ nữ đang tình trạng thế rất dễ làm quen, lợi dụng và lừa gạt rồi mất tất cả.
Với cuộc sống và tình trạng hiện tại, rất mong mọi người tư vấn, giúp đỡ để tôi tháo gỡ được cuộc sống bế tắc hiện tại. Xin trân trọng cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 29 tuổi, kết hôn gần hai năm, hơn vợ bốn tuổi. Chúng tôi đến với nhau, kết hôn sau khi biết cô ấy mang thai. May mắn là cuộc sống ban đầu của hai vợ chồng khá ổn định. Bố mẹ tôi sau bao năm lam lũ nơi đất khách, dành dụm từng đồng và cho chúng tôi một căn hộ ở Hà Nội, còn tôi cố gắng mua thêm một chiếc ôtô để thuận tiện đi lại. Dù vẫn còn khoản vay khoảng 20% giá trị xe (từ người thân) nhưng với công việc ổn định, tôi tin đó không phải là áp lực quá lớn. Tôi từng nghĩ như vậy là mình đã có nền tảng để xây dựng một gia đình hạnh phúc.
Khi vợ sắp sinh, gia đình bên ngoại muốn cô ấy ở trung tâm chăm sóc sau sinh một tháng. Cá nhân tôi nghĩ thuê người giúp việc và người chăm em bé tại nhà sẽ thoải mái hơn vì không đâu bằng chính ngôi nhà của mình. Nhưng thấy vợ buồn và không đồng tình, tôi chấp nhận. Hai bên gia đình cùng hỗ trợ gần 70 triệu đồng cho một tháng ở cữ.
Sau thời gian đó, vợ muốn về quê ngoại để có ông bà chăm sóc. Quê tôi và quê vợ cách Hà Nội khoảng 200 km. Tôi đồng ý vì nghĩ đó là lựa chọn tốt nhất cho hai mẹ con, đồng thời lúc ấy công việc của tôi cũng gặp áp lực. Tôi bị đánh giá là hiệu quả làm việc không tốt và cần tập trung để giữ công việc - nguồn thu nhập chính của gia đình. Có lẽ đó là một trong những quyết định ảnh hưởng nhiều nhất đến cuộc hôn nhân của chúng tôi.
Vợ sinh mổ. Tôi luôn mong có thêm sự hỗ trợ từ gia đình bên ngoại để mình yên tâm đi làm. Phần lớn thời gian bà ngoại dành để chăm cháu, còn tôi đi làm xong lại lo cơm nước, chạy đi chạy lại giữa bệnh viện và nhà. Có những bữa tôi nhờ chị gái nấu cơm mang đến nhưng bà ngoại không hợp khẩu vị nên hầu như không ăn. Tôi không trách ai, chỉ thấy mọi việc dường như đều trở nên khó khăn hơn mình tưởng.
Trong thời gian ở cữ, vợ nhiều lần nói với tôi những câu khiến tôi chạnh lòng. Có lần cô ấy phàn nàn về dịch vụ chăm sóc sau sinh, tôi chỉ nhẹ nhàng bảo nếu không thoải mái thì về nhà rồi thuê người giúp việc. Câu trả lời tôi nhận được là: "Về đó để còng lưng đi nấu cơm cho bố con anh à?". Tôi giận nhưng nghĩ vợ vừa sinh, tâm lý chưa ổn định nên lại im lặng.
Khi vợ về quê ngoại, tôi chuyển gần như toàn bộ lương cho cô ấy quản lý, chỉ giữ lại khoảng chín triệu đồng mỗi tháng. Sau khi trả tiền điện, phí quản lý căn hộ và chỗ gửi xe, tôi còn khoảng năm triệu. Cuối tuần nào tôi cũng lái xe gần 200 km về thăm vợ con, tiền xăng và phí cao tốc gần hết bốn triệu đồng mỗi tháng. Để tiết kiệm, nhiều hôm tôi sang nhà chị gái ăn cơm rồi mới về. Dù vậy, vợ vẫn thường trách tôi không gọi điện đủ nhiều hoặc không quan tâm đến hai mẹ con.
Tôi cố gắng thay đổi. Cô ấy nói tôi về nhà chỉ quanh quẩn với con mà không phụ bà ngoại việc bếp núc, tôi cũng gạt sự mệt mỏi sang một bên để làm. Tôi gần như cắt hết các mối quan hệ bên ngoài, không còn những buổi tụ tập với bạn bè hay đồng nghiệp. Ai hỏi, tôi chỉ cười và bảo vợ mới sinh nên muốn dành thời gian cho gia đình. Nhưng những cuộc cãi vã vẫn không dừng lại. Một lần, vợ đọc lại những tin nhắn cũ giữa tôi và người yêu cũ từ bốn năm trước. Chúng tôi đã không còn liên lạc từ rất lâu, nhưng từ đó tuần nào hai vợ chồng cũng cãi nhau vì cô ấy cho rằng tôi từng đối xử với người cũ tốt hơn so với cách tôi đối xử với mình.
Khi con được khoảng bốn, năm tháng tuổi, mọi chuyện trở nên căng thẳng hơn. Có những lúc vợ nói đến chuyện không muốn tiếp tục sống và cho biết tình trạng trầm cảm trước đây có dấu hiệu quay trở lại. Mỗi lần như vậy, tôi đều hoảng sợ, xin nghỉ làm đột xuất rồi lái xe gần 200 km về ngay trong đêm. Đó là điều thường xuyên diễn ra. Có những ngày làm việc xong, tôi chỉ kịp lấy vài bộ quần áo rồi lên xe, ba đến bốn tiếng sau mới tới nơi. Điều khiến tôi mệt mỏi nhất không phải quãng đường, mà là cảm giác mình luôn sống trong lo lắng.
Sau đó, tôi nhiều lần muốn đưa hai mẹ con trở lại Hà Nội để gia đình được ở gần nhau. Nhưng vì em trai vợ sắp thi, rồi lại đến Tết nên kế hoạch tiếp tục lùi lại. Tết năm ấy, bố mẹ tôi từ nước ngoài về nước. Ngôi nhà cấp bốn ở quê được sửa sang để đón con cháu đoàn tụ sau nhiều năm. Tôi chỉ mong vợ cho con về nội đón giao thừa rồi hôm sau sang bên ngoại. Cô ấy nói môi trường và con người bên nội không phù hợp với em bé. Tôi rất buồn nhưng vẫn nhường vì nghĩ đến tình trạng tinh thần của vợ.
Đến khi đưa hai mẹ con ra Hà Nội, gia đình bên ngoại muốn chọn ngày đẹp. Trùng hợp, đó lại là ngày giỗ ông ngoại tôi - dịp hiếm hoi anh chị em họ từ nước ngoài về đông đủ sau gần mười năm. Tôi chấp nhận bỏ lỡ buổi họp mặt để chiều theo mong muốn của vợ. Sau đó anh chị trách tôi, tôi chỉ biết xin lỗi. Nhưng câu chuyện lại trở nên căng thẳng hơn khi vợ tranh luận với mọi người rồi rời khỏi nhóm chung của họ hàng. Tôi chỉ biết nhẹ nhàng giải thích rằng nếu có ai sai thì đó là tôi vì tôi là người quyết định mọi việc, không nên để mâu thuẫn lan rộng.
Đến sinh nhật tròn một tuổi của con, tôi lại có thêm một điều day dứt. Gia đình tôi có một người anh họ sống đối diện nhà ở quê. Từ thời bố mẹ tôi còn khó khăn đến tận bây giờ, gia đình anh chị luôn giúp đỡ, chăm sóc bố mẹ tôi mỗi khi ông bà về nước. Thu nhập của anh chị không cao nhưng lúc nào cũng hết lòng với gia đình tôi. Tôi luôn mong có dịp báo đáp. Hôm sinh nhật con, đúng lúc anh chị ra Hà Nội thì tôi lại bận đưa em vợ đi thi nên không thể tự mình lo chu đáo cho anh chị. Đó là điều đến giờ tôi vẫn thấy có lỗi.
Trong bữa tiệc, tôi bận đón khách, sắp xếp bàn ghế, còn vợ và con đến sau. Sau khi ăn xong, bà ngoại bế cháu vào trong vì bé buồn ngủ nên cả buổi gần như tôi không có một tấm ảnh gia đình trọn vẹn với con. Tối hôm đó, trước mặt họ hàng và khách khứa, vợ nhiều lần tỏ thái độ với tôi. Đến lúc chỉ còn mấy anh em ngồi lại, thấy tôi hút điếu thuốc, cô ấy buông một câu: "Hôm nay không phải về nữa". Tôi ngồi im. Lần đầu tiên tôi cảm thấy mình không còn được tôn trọng.
Sau khi vợ ra Hà Nội sống cùng tôi, những mâu thuẫn vẫn tiếp diễn. Mỗi lần tôi sang nhà anh chị ăn cơm hoặc gặp người thân từ quê ra quá vài tiếng, vợ đều không hài lòng. Tôi bắt đầu cảm thấy mình phải lựa chọn giữa gia đình nhỏ và những người thân đã gắn bó với mình từ trước. Có lẽ tôi cũng có những thiếu sót mà bản thân chưa nhận ra. Có lẽ trong mắt vợ, tôi chưa bao giờ là một người chồng đủ tốt. Tôi từng nghĩ chỉ cần mình nhường thêm một chút, cố thêm một chút thì mọi chuyện sẽ ổn. Thế nhưng càng nhường, khoảng cách giữa hai vợ chồng càng lớn.
Có những đêm tôi tự hỏi liệu mình đã hy sinh quá nhiều hay đơn giản là chúng tôi chưa bao giờ thực sự phù hợp để đi cùng nhau. Tôi thấy đau lòng, cảm giác mọi cố gắng của mình dường như chưa bao giờ được nhìn thấy. Tôi không biết cuộc hôn nhân này có nên cứu vãn không?
Tin Gốc: Vnexpress

