Tôi quen anh, là chủ một cơ sở kinh doanh nhỏ, trước đây làm ăn khá ổn định, thu nhập đều. Nhưng từ đầu năm đến nay, công việc sa sút, nhiều tháng gần như hòa vốn hoặc thua lỗ. Gần đây anh vay tôi 300 triệu đồng để nhập hàng, nói là khách chưa thanh toán nên thiếu vốn. Tôi tin tưởng vì từng nhiều lần đến công ty anh, thấy anh làm việc nghiêm túc nên đã đồng ý.
Vài ngày sau, anh lại hỏi vay thêm 200 triệu nữa nhưng tôi không còn khả năng. Anh năn nỉ tôi vay hộ người khác giúp anh vì không ai cho anh vay thêm. Số tiền 300 triệu ban đầu là toàn bộ tiền tôi tích góp được từ thời sinh viên. Tôi rất lo nếu vay hộ mà anh không trả được thì chẳng biết tới khi nào tôi mới trả hết.
Khi biết tôi có thể vay nhưng không dám vay giúp, anh tức giận, mắng mỏ và đe dọa đủ kiểu, kể cả tung ảnh nhạy cảm của tôi. Tôi sốc và không thể tin đó là người mình yêu. Sau đó tôi mới biết anh đang vướng cờ bạc online, nợ nần và bỏ bê công việc. Giờ tôi rất hoang mang, vừa sợ hãi vừa thất vọng. Tôi phải làm gì đây? Tôi có nên báo cho gia đình anh biết chuyện không?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là tác giả bài: "Chồng đập phá nhiều đồ đạc từ khi cưới tôi" năm 2022. Khi gửi bài viết, lòng tôi thật sự rối như tơ vò, không biết tìm lối thoát nào tốt nhất cho bản thân. Lúc đó tôi đọc tất cả bình luận, ghi nhớ nhất bình luận của anh Chính Trực, anh trách tôi vô tâm với chính bản thân mình nhưng cũng thương gửi cho tôi lời khuyên để giải quyết mớ hỗn độn lúc đó. Thật sự cảm ơn anh, cảm ơn quý độc giả thật nhiều. Sau khi nhận được lời khuyên cũng là lúc tôi ly thân chồng cũ hai tháng. Lúc đó căng thẳng lắm, chồng cũ thấy tôi không cho cơ hội làm lành nên lừa tôi đem con gái và tiền mặt đi trốn, hơn 7 tháng mới về, cũng là lúc đi về người không.
Con gái tôi chuyển trường liên tục ngay khi đang học lớp một nên kiến thức bị mất căn bản và tâm lý hoảng loạn (do chồng cũ, dì ghẻ, con dì ghẻ bắt nạt) nên sau này về cũng khá khó để dạy con quay về quỹ đạo ban đầu. Khi đó chồng cũ ra điều kiện phải cho anh cơ hội làm lại từ đầu thì mới cho con gái về. Tôi mắt nhắm mắt mở cho anh ta cơ hội (chỉ như thế mới có thể cứu con gái về được vì tôi không biết con đang ở đâu) nhưng luôn đề phòng. Đúng như những gì tôi nghĩ, anh ta lại giở thói cũ sau hai ngày quay về. Tôi lập tức thu thập giấy tờ, chứng cứ cần thiết và gửi đơn ly hôn đơn phương ra tòa. Anh ta lại quậy phá, chửi bới suốt ngày, tìm mọi cách bắt con gái đi.
Con gái sau khi bị bắt đi chịu nhiều thiệt thòi đã mất niềm tin vào ba, ba nói gì nhất quyết không nghe theo. Khi chưa tới thời hạn giải quyết đơn, ngày nào chồng cũ cũng kiếm chuyện (dù nhà và đất tôi đang ở là trên mảnh đất của ba mẹ và anh chị em tôi). Những lúc như thế tôi được gia đình bao bọc, có dân quân, công an xã bảo vệ nên chồng cũ không làm gì nguy hiểm cho mẹ con tôi, chỉ là bị hoảng loạn về tinh thần. Đến tháng 9 năm 2024 đơn mới được giải quyết xong, tháng 10 năm đó tôi nhận được quyết định ly hôn của tòa. Tôi vừa cười vừa khóc, sung sướng như chưa từng được vui như thế, cảm giác cuộc đời thật sự đã bước sang một trang mới thật rồi.
Thật sự biết ơn cuộc đời, biết ơn mọi người xung quanh đã giúp đỡ tôi hết mình để bản thân lại được tự do, hạnh phúc theo cách riêng của mình. Tôi của hiện tại, ngày ngày lên lớp với học sinh, sẵn tiện đèo bòng theo hai con đi học, ba mẹ con đi học chung trường, cảm giác thật bình yên. Dù có hơi gồng mình nhưng tôi thấy khỏe hơn rất nhiều so với trước kia. Mỗi ngày sau giờ học ở trường, tôi chở hai con đi học toán trí tuệ ở trung tâm, còn mình sẽ chờ tụi nhỏ học xong rồi rước đi khu vui chơi hoặc ăn uống lặt vặt sau đó mới về, rảnh thì ba mẹ con lên xe cùng nhau đi chơi xa một xíu, rất thích.
Tôi cũng tự lấp khoảng trống trong tim bằng cách học thêm văn bằng hai tiếng Anh, có thêm tí ngoại ngữ để dạy con học ở nhà, điều mà trước kia bị cấm đoán. Người cũ rất ghét tôi học lên nữa, vì họ bảo tôi học cao sẽ khinh thường chồng con. Từ lúc đó tôi đã biết người đàn ông này không phù hợp với mình để đồng hành tiếp. Thôi thì độc hành cũng vui, xin cảm ơn quý độc giả đã đọc bài viết của tôi. Chúc quý cô chú, anh chị luôn an yên trên hành trình của mình.
Tin Gốc: Vnexpress
Tâm Sự
Tôi hoài niệm những bức thư tay của mối tình đầu khi nghe tin em lấy chồng

Hai năm rồi em à. Đã hai năm qua tôi chưa một lần sử dụng đến từ "yêu", đã hai năm rồi tôi chưa làm một bài thơ nào, đã hai năm tôi cảm thấy mình là một con người khô cứng. Và khi nhắc đến từ "yêu" vẫn có cảm giác rất lạ và tự thấy nó quá "xa xỉ" đối với bản thân. Có lẽ tôi không muốn nhìn thấy nó.
Có phải do cuộc sống xô bồ, tấp nập khiến con người ta vô cảm và lãnh đạm hơn, hay do mối tình đầu có sức ám ảnh lớn đến như vậy. Nhưng ngày hôm nay, ngồi giở lại những trang thư, những bài thơ tôi viết tặng em, cảm xúc lại ùa về. Có lẽ đây là lần cuối cùng tôi viết và muốn dành cho em những dòng này.
Mối tình đầu của tôi là em, là những trang thư đầy cảm xúc sau những giờ học trên lớp, là những bài thơ tình tôi viết tặng em mỗi khi đêm về, là những cái nắm tay thật chặt cùng vượt qua khó khăn, là sự nhớ nhung da diết mỗi khi xa nhau, là giọt nước mắt tôi lau cho em mỗi khi giận hờn hay sự giận dỗi vô cớ của tuổi mới biết yêu...
Hai năm đối với tôi không phải là khoảng thời gian quá dài nhưng để lại trong tôi nhiều cảm xúc đến vậy. Nó đẹp, nó lãng mạn quá đến mức mà hai năm sau tôi vẫn cảm giác mình còn rất lạnh nhạt với tình yêu. Tôi như người vô hồn, không biết giải thích điều đó như thế nào.
Em trong tôi là gì?
Tôi nhớ em nhớ những buổi sớm chiều
Trông về phương ấy nhớ bao nhiêu
Lời thề ước vẹn tròn cung nguyệt quế
Đâu chịu nhòa khi tới giữa mùa trăng
Tôi đã yêu như chết là hạnh phúc
Tôi quên mình chỉ để nghĩ về em
Người con gái giấu đêm vào trong gió
Có điều chi em mải miết đi tìm
Tôi đã đến cạnh em và tôi biết
Em rất đẹp và rất đỗi dịu dàng
Ám ảnh tôi trọn vẹn một kiếp người
Ngay cả nếu âm thầm tim hóa đá
Tình lặng yên cũng hóa thành mây nước
Mênh mông quá khoảng trời nay ai lấp?
Khi thanh âm cũng bất lực không lời
Sẽ chỉ còn quầng thu và nỗi nhớ
Mãi cô đơn vằng vặc sáng giữa trời...
Người ta bảo: "Tình yêu đầu khó thành?". Tôi bảo em, em không tin. Em nói sẽ có những trường hợp ngoại lệ. Tôi cũng vậy, tôi không tin vào điều đó và tin mối tình của chúng tôi là trường hợp ngoại lệ. Nhưng cuối cùng vẫn không thể tránh khỏi "lời nguyền" ấy.
Tôi đậu đại học, em không đậu rồi tự dưng giữa hai ta có điều gì đó ngăn cách. Cũng đêm Noel năm ấy, tôi nói lời yêu em rồi cũng đúng đêm Noel hai năm sau, tôi nói lời chia tay với em. Tôi buồn và cũng biết em buồn. Nhưng tình yêu mà, khó nói nên lời, nó đến không hiểu vì sao lại đến rồi bất chợt đi cũng không thể giải thích được tại sao. Cho đến bây giờ, tôi không biết chúng tôi chia tay là do đâu?
Nhiều lần gặp lại em giữa chốn đông người, em vẫn như thế, vẫn là cô gái dịu dàng với mái tóc dài và nụ cười rất duyên. Có lẽ vì thế mà ngày xưa tôi chết mê chết mệt em. Tôi cũng vẫn như thế, là một con người sống nội tâm và ước mong làm được nhiều việc lớn. Vậy mà tình cảm giữa tôi và em lại không còn như xưa. Đơn giản thôi, hoàn cảnh sống thay đổi sẽ khiến con người ta có nhiều cái thay đổi lắm. Và tình yêu cũng là một nạn nhân trong số đó.
Những bài thơ tình, những trang thư tôi viết tặng em và em viết cho tôi, tôi vẫn còn giữ nguyên vẹn như một bằng chứng cho ký ức đẹp, một thời mộng mơ của tuổi học trò, ngây ngô và e thẹn. Tôi sẽ còn giữ nó, giữ cả những ký ức về em.
Ngày hôm nay, nhận được tin em sắp lấy chồng, tôi không buồn. Thật sự là như vậy nhưng lại có cái cảm giác gì đó rất khó tả, lòng tôi tự nhiên đau thắt lại. Ừ thì cũng vui chứ, người ta chẳng nói là: "Hạnh phúc nhất của cuộc đời là được trông thấy người mình yêu thương được hạnh phúc". Tôi mừng hạnh phúc cho em. Hy vọng rằng người mới sẽ tốt hơn tôi và yêu em nhiều hơn tôi, hy vọng người mới sẽ mang đến cho em thật nhiều hạnh phúc, thật nhiều niềm vui.
Cầu chúc cho em được hạnh phúc. Tôi sẽ không bao giờ quên được mối tình đầu của tôi...
Tin Gốc: Vnexpress
Tâm Sự
34 tuổi có tài sản gần chục tỷ, tôi nên mua nhà hay tập trung 'kiếm chồng'

Tôi là nữ, sinh ra ở tỉnh lẻ, đang sống là làm việc tại Sài Gòn. Sau 10 năm đi làm, tôi cũng tích lũy được tài sản tầm chục tỷ đồng, số tài sản này nằm ở đất đai. Tôi tạm cho như vậy vì mua cũng hơn 8 tỷ đồng rồi. Hơn một năm gần đây tôi cảm thấy rất mệt mỏi, cơ thể uể oải và hết năng lượng, không còn sung sức. Điều quan trọng tôi không còn kiếm được tiền như trước do công việc khó khăn.
Hiện tại thu nhập của tôi chỉ vỏn vẹn 20 triệu đồng một tháng. Tôi trả tiền nhà trọ, mỹ phẩm, ăn uống, trung bình khoảng 12-15 triệu đồng/tháng. Tôi đang ở trọ một mình, không sống ghép được vì không thích chung đụng. Thu nhập giảm, cơ thể mệt mỏi làm tôi căng thẳng hơn nửa năm nay. Thoạt đầu tôi cũng nghĩ mình nghỉ ngơi vài tháng nhưng công việc ngày càng khó kiếm tiền. Từ đó tôi bị căng thẳng lo âu vì là con một nên trách nhiệm chăm lo cho ba mẹ phải đảm nhiệm.
Hiện tại tôi cũng không cần gửi tiền hàng tháng nhưng suy tính cho tương lai. Tôi sinh năm 1992 và tháng 9 sắp tới tròn 34 tuổi, thế nhưng thấy chông chênh vô định. Tôi cũng muốn lập gia đình cho ổn định nhưng đường tình duyên có vẻ không bằng phẳng. Tôi có người yêu và chia tay khá lâu rồi. Tôi cũng có ý định sẽ mua một căn chung cư nhỏ nhưng với tình hình hiện tại có vẻ khó vì thu nhập thấp, tất cả như một mớ hỗn loạn, rối mù trong suy nghĩ, làm tôi thấy căng thẳng.
Tôi chia sẻ với hai người bạn thân, bạn nói tôi bớt lo lại, kiếm chồng và lập gia đình, còn tôi không biết bắt đầu từ đâu. Có lẽ tôi đã quen sống độc thân nên để có thể quen ai đó thì tôi không biết mình nên làm gì. Tả đôi nét về tôi, tôi nghĩ mình không xấu, cũng có nhiều người khen, thỉnh thoảng đi mua hàng ngoài chợ cũng có nhiều người lạ nói tôi đẹp gái. Tôi nghĩ họ nói vậy thì chắc mình cũng ổn.
Tôi muốn hỏi các bạn, nên tập trung cho chuyện tình cảm hay bán đất để mua nhà trước? Thật lòng tôi không muốn bán. Giờ tôi như đang đứng ở ngã ba đường giữa tuổi tác, kết hôn và công việc. Không biết có ai như tôi không và tôi thật lòng muốn nghe kinh nghiệm của các bạn để biết mình nên làm gì.
Tin Gốc: Vnexpress

