Đội tuyển Hàn Quốc chính thức bị loại khỏi World Cup 2026 vào sáng qua (28/6, theo giờ Việt Nam). Chỉ vài giờ sau khi đội bóng có biệt danh “mãnh hổ châu Á” bị loại, tại nơi đóng quân của mình ở Mexico, HLV Hong Myung Bo tuyên bố từ chức.
Chưa hết, Phó chủ tịch Liên đoàn Bóng đá Hàn Quốc (KFA), kiêm trưởng đoàn đội tuyển Hàn Quốc tại World Cup Park Hang Seo cúi đầu xin lỗi người hâm mộ.
Động thái mới nhất của hai nhân vật nắm giữ các vị trí cao nhất của đội tuyển Hàn Quốc tại World Cup 2026 ngay lập tức gây chú ý cho truyền thông châu Á. Tờ Siam Sport của Thái Lan lên tiếng: “HLV Hong Myung Bo đã nhận trách nhiệm về thất bại của đội tuyển Hàn Quốc ở giải vô địch thế giới”.
“Màn trình diễn của đội tuyển Hàn Quốc trong những ngày đã qua thật đáng thất vọng. Không ngạc nhiên khi người hâm mộ bóng đá Hàn Quốc chỉ trích đội này rất nặng nề. HLV Hong Myung Bo phải xin lỗi người hâm mộ ở quê nhà”, tờ Siam Sport viết thêm.
Tại World Cup năm nay, đội tuyển Hàn Quốc chỉ thắng được một trận (2-1 trước CH Séc), nhưng để thua 2 trận (0-1 trước Mexico và 0-1 trước Nam Phi). Họ chỉ có 3 điểm, đứng thứ 3 tại bảng A, đồng thời rơi khỏi nhóm 8 đội đứng thứ 3 có thành tích tốt nhất trong tổng số 12 bảng đấu. Hàn Quốc bị loại ngay sau vòng bảng.
Thất bại của đội bóng xứ sở kim chi không chỉ là vấn đề của riêng nền bóng đá Hàn Quốc, mà còn tạo ra tác động sâu rộng lên toàn bộ xã hội Hàn Quốc nói chung.
Tờ Siam Sport cho biết: “Tổng thống Hàn Quốc Lee Jae Myung đã bình luận về màn trình diễn yếu kém của đội nhà, đồng thời ông ấy kêu gọi phải có người chịu trách nhiệm về thất bại này”.
Đồng quan điểm với tờ Siam Sport, tờ Yonhap của Hàn Quốc hé lộ: “Nhiều tổ chức trong nước kêu gọi Quốc hội Hàn Quốc điều tra hoạt động của KFA. Chủ tịch sắp mãn nhiệm Chung Mong Gyu đã phải hứng chịu phản ứng dữ dội từ công chúng, từ khi KFA bổ nhiệm HLV Hong Myung Bo hồi tháng 7/2024”.
“Từng có thời điểm Ủy ban Văn hóa, Thể thao và Du lịch của Quốc hội Hàn Quốc đã triệu tập HLV Hong Myung Bo, Chủ tịch KFA Chung Mong Gyu và các lãnh đạo cấp cao khác của KFA với tư cách nhân chứng vào tháng 9/2024.
Mục đích của đợt triệu tập nhân sự lần đó của Ủy ban Văn hóa, Thể thao và Du lịch là để chất vấn các thành viên cao cấp của KFA và HLV Hong Myung Bo. Ủy ban này cho rằng quy trình tuyển chọn HLV Hong Myung Bo làm HLV đội tuyển quốc gia không công bằng và thiếu minh bạch”, Yonhap thông tin thêm.
Trong khi đó, trang CNN Indonesia bình luận: “HLV Hong Myung Bo thừa nhận không phải quyết định nào của ông ấy tại giải năm nay đều đúng. Tuy nhiên, ông Hong Myung Bo khẳng định mọi quyết định và việc làm của ông ấy đều là vì lợi ích của đội tuyển quốc gia”.
“Về mặt kết quả, đội tuyển Hàn Quốc thi đấu yếu kém. Thậm chí họ không cạnh tranh nổi vị trí trong top 8 đội xếp thứ 3 có thành tích tốt nhất vòng đấu bảng World Cup 2026. Đội bóng xứ sở kim chi không thể tiến vào đấu loại trực tiếp”, CNN Indonesia viết tiếp.
Đội tuyển Hàn Quốc từng ngầm đặt ra mục tiêu vào tứ kết World Cup năm nay (thông qua các khoản thưởng rất lớn mà KFA đặt ra nếu Hàn Quốc tiến vào giai đoạn này), nhưng họ lại bị loại quá sớm. Điều đó càng khiến sự thất vọng của người hâm mộ xứ sở kim chi tăng cao.
"Real cho đến tận ngày nay vẫn là CLB định hình tiêu chuẩn của bóng đá thế giới, bắt đầu từ những huyền thoại như Alfredo Di Stefano và nhờ công lao của Santiago Bernabeu", cựu Chủ tịch Bayern Hoeness khẳng định trên báo Tây Ban Nha El Pais. "Tôi xin cảm ơn nếu các bạn gọi tôi là một ‘Bernabeu’ của nước Đức, nhưng tôi tuyệt đối không muốn so sánh mình với ông ấy".
"Bayern không việc gì phải ngước nhìn bất kỳ CLB nào cả", ông Hoeness nói tiếp. "Có 4 hoặc 5 đội bóng ở châu Âu đang ở cùng đẳng cấp với nhau, nhưng Real, tôi phải nhắc lại, là một điều gì đó rất đặc biệt. Bởi những huyền thoại, bởi lịch sử và hào quang, họ hoàn toàn khác biệt. Sẽ là sai lầm nếu nói Real cũng giống như bao đội bóng khác. Real là một ‘primus inter pares’ (Kẻ đứng đầu trong số những người đồng đẳng)".
"Real là CLB châu Âu được tôn trọng nhất tại Đức", cựu danh thủ Breitner trả lời phỏng vấn trên báo Tây Ban Nha AS. "Giữa Real tồn tại một khoảng cách rất xa với Barca và những đội còn lại. Không thể so sánh được. Tôi luôn nói rằng Real là một vì sao rực sáng phía trên toàn bộ vũ trụ bóng đá".
Hoeness là nhân vật lãnh đạo cuối cùng từ thời sơ khai của Cup C1 vẫn còn duy trì tầm ảnh hưởng, giờ đây là thông qua vai trò thành viên hội đồng giám sát và Chủ tịch danh dự tại Bayern. Ông từng dẫn đầu phái đoàn Bayern tới Madrid trong những dịp hai đội đối đầu nhau, tổng cộng 15 lần: 14 lần trên cương vị lãnh đạo và một lần với tư cách cầu thủ.
Trong khi, Breitner được xem như nhân vật biểu tượng trong lịch sử bóng đá Đức. Ông từng là nhà vô địch World Cup và Euro cùng tuyển Tây Đức, một trong năm cầu thủ hiếm hoi từng ghi bàn trong hai trận chung kết World Cup khác nhau. Năm 1981, Breitner giành Quả Bóng Bạc, xếp sau Karl-Heinz Rummenigge và đứng trên Bernd Schuster.
Xuất thân là một hậu vệ biên trước khi bó vào đá tiền vệ, Breitner dành 10 năm cống hiến trong màu áo Bayern và ba năm thi đấu cho chính Real. Quãng thời gian ông khoác áo "Los Blancos" từ 1974 đến 1977, Chủ tịch CLB bấy giờ là Bernabeu. Cựu danh thủ Đức luôn dành cho Bernabeu một sự sùng bái đặc biệt.
"Ông ấy như một người cha đối với tôi và gia đình tôi", Breitner chia sẻ. "Ông ấy và vợ, bà Dona Maria, đã đối xử với chúng tôi vô cùng nồng hậu. Tôi và vợ mình vẫn thường kể về những năm tháng ở Madrid với niềm xúc động lớn lao. Đó là quãng thời gian tuyệt đẹp, có lẽ là ba năm đẹp nhất đời tôi".
Với Hoeness, thái độ ngưỡng vọng của ông dành cho nhân vật tượng đài của Real cũng tương tự. "Thật tiếc là tôi không có cơ hội thực sự hiểu rõ ngài Bernabeu, chúng tôi chỉ bắt tay nhau vài lần", ông Hoeness nói. "Đó là một nhân vật vĩ đại, đầy uy lực. Những cá tính như vậy sẽ sống mãi. Bạn không thể kể câu chuyện về Real mà thiếu Bernabeu. Hãy nhìn xem, Bayern là một trong những CLB lớn nhất thế giới, nhưng Real là lớn nhất. Những người như Bernabeu để lại một di sản. Bóng đá trong tương lai sẽ cần những hình mẫu như vậy, có lẽ là hơn bao giờ hết, khi các thách thức ngày càng khắc nghiệt hơn".
"Sự tôn trọng giữa hai CLB là rất lớn", ông Hoeness tiếp tục. "Chúng tôi vô cùng ngưỡng mộ những nhân vật như Florentino Perez. Những cuộc đối đầu giữa hai đội từ năm 1976 đã đi vào lịch sử. Khi Real và Bayern gặp nhau, cả thế giới bóng đá đều nín thở dõi theo. Việc sau 50 năm chúng ta vẫn giữ được vị thế như vậy đã nói lên tất cả".
Về phần mình, khi được yêu cầu dự đoán về màn chạm trán giữa hai đội bóng cũ, Breitner chỉ có thể trả lời... nước đôi. "Điều duy nhất tôi chắc chắn là tôi sẽ thắng, bất kể kết quả cuộc đấu giữa Real – Bayern ra sao", Breitner đáp. "Dù thế nào tôi cũng vui vì tôi dành tình cảm cực lớn cho cả hai CLB. Đúng là tôi ở Bayern lâu hơn, trong khi tôi gắn bó với Real không quá dài, nhưng quãng thời gian tại Madrid vẫn để lại dấu ấn sâu đậm và mãi theo tôi đến trọn đời. Trái tim tôi chia đều 50–50. Sẽ không có kết quả nào làm tôi buồn cả".
Hoàng Thông tổng hợp
Sau hiệu còi mãn cuộc, đội trưởng Mickey van de Ven ngồi thụp xuống sân, với vẻ mặt mếu máo. Tiền vệ Xavi Simons thì thất thần, còn Joao Palhinha tỏ vẻ bất lực. HLV De Zerbi phải nhanh chóng vào sân động viên học trò khi cuộc chiến vẫn còn ở phía trước. Nhưng viễn cảnh xuống hạng đã hiện rõ trước mắt Tottenham sau vòng 32.
Bàn thắng duy nhất đến ở phút 61 có phần may mắn, nhưng phản ánh đúng cục diện trận đấu khi đội chủ nhà chơi chủ động và sắc sảo hơn. Từ pha phối hợp bên cánh phải, Habib Diarra chuyền cho Nordi Mukiele băng lên. Hậu vệ Pháp cắt vào trung lộ, sút chân trái không quá nguy hiểm, nhưng bóng đập chân trung vệ Micky van de Ven đổi hướng, bay vào góc xa khiến thủ môn Kinsky hoàn toàn bó tay.
Theo thống kê, pha dứt điểm này chỉ có chỉ số bàn thắng kỳ vọng (xG) 0,04, cho thấy mức độ may mắn nhất định, nhưng cũng phản ánh sự lỏng lẻo trong phòng ngự của Tottenham. Tiền vệ Conor Gallagher đã không thể theo kèm Mukiele trong tình huống này.
Khoảnh khắc Mukiele ghi bàn khiến sân Ánh Sáng bùng nổ, trong khi các cầu thủ Tottenham sững sờ. HLV Roberto De Zerbi ngay lập tức phản ứng bằng loạt thay người, tung vào sân Mathys Tel, Pape Sarr và Joao Palhinha, nhưng những điều chỉnh này không mang lại hiệu quả rõ rệt.
Đáng chú ý, Tottenham một lần được hưởng phạt đền trong hiệp một, nhưng quyết định bị VAR hủy bỏ sau khi trọng tài xem lại tình huống Alderete chạm bóng trước khi va chạm với Kolo Muani.
Bi kịch của Tottenham không chỉ nằm ở bàn thua. Phút 64, trung vệ Cristian Romero va chạm mạnh với chính thủ môn Kinsky sau một tình huống bị Brian Brobbey đẩy sau. Romero mất đà, lao vào đồng đội và ngã xuống. Sau pha bóng, cả hai nằm sân, trong đó Kinsky bị rách đầu phải băng bó tiếp tục thi đấu, còn Romero rời sân trong nước mắt ở phút 70 vì chấn thương chân.
Hình ảnh trung vệ Argentina vừa đi vừa khóc cho thấy mức độ nghiêm trọng của chấn thương. Anh là thủ lĩnh hàng thủ, và việc phải rời sân giữa thời điểm đội bóng đang gặp khó khiến Tottenham càng rối loạn. Nước mắt của Romero có thể sẽ khiến đội tuyển Argentina lo lắng khi World Cup 2026 chỉ còn hai tháng nữa là khởi tranh.
Thống kê cho thấy Sunderland tắc bóng tới 14 lần, gần gấp ba Tottenham, dù vẫn kiểm soát bóng nhỉnh hơn. Trong hiệp hai, cả hai đội đều tạo ra rất ít cơ hội rõ ràng (xG đều dưới 0,1), nhưng Sunderland duy trì được sự ổn định và chủ động, trong khi Tottenham gần như bế tắc.
Một con số đáng báo động khác là Tottenham đã không thắng trong 32 trận gần nhất tại Ngoại hạng Anh khi bị dẫn trước (hòa 8, thua 24). Khi Mukiele ghi bàn, nhiều CĐV đã có thể hình dung trước kết cục, và diễn biến sau đó không đi chệch khỏi kịch bản quen thuộc.
Thất bại này khiến Tottenham tiếp tục dậm chân trong nhóm xuống hạng, khi mùa giải chỉ còn sáu vòng. Áp lực dành cho De Zerbi là rất lớn, bởi ông được kỳ vọng vực dậy đội bóng trong giai đoạn nước rút, nhưng màn trình diễn hiện tại cho thấy Tottenham vẫn thiếu sự kết dính và bản lĩnh. Cách biệt giữa họ và vị trí an toàn vẫn là hai điểm, trong khi ở trận cùng giờ Nottingham Forest cầm hòa Aston Villa.
Ở sáu trận còn lại, Tottenham lần lượt gặp Brighton, Wolverhampton, Aston Villa, Leeds, Chelsea và Everton. Trong khi đó, Sunderland với chiến thắng tối thiểu giúp họ leo lên thứ 10, bám sát nhóm dự Cup châu Âu.
Lễ bốc thăm vòng bảng U.17 World Cup 2026 đã diễn ra tối 21.5. Lá thăm may rủi đưa U.17 Việt Nam rơi vào bảng G, cùng các đối thủ U.17 Bỉ, U.17 Mali và U.17 New Zealand.
Đây là bảng đấu không dễ dàng, đặc biệt với những đối thủ giỏi đào tạo trẻ và có kinh nghiệm tại World Cup trẻ như Bỉ hay Mali.
Với tư cách là đội hạt giống số một, U.17 Mali là cái tên "cứng cựa" nhất bảng G. Đại diện châu Phi từng 7 lần dự U.17 World Cup, với thành tích ấn tượng: 7 lần vượt qua vòng bảng, đoạt ngôi á quân năm 2015, hạng tư năm 2017 và hạng ba năm 2023. Tại U.17 World Cup 2025, U.17 Mali dừng bước ở vòng 16 đội. Đây cũng là 2 lần hiếm hoi trong số 7 lần góp mặt, U.17 Mali không có mặt ở ít nhất tứ kết.
Tại châu Phi, U.17 Mali là thế lực với hai lần vô địch (2015, 2017). Tại giải U.17 châu Phi 2025, U.17 Mali xuất sắc vượt qua nhiều đội mạnh để đoạt ngôi á quân. Điểm mạnh của U.17 Mali là lối chơi đậm chất kỹ thuật, với các cầu thủ có tốc độ, thể lực, sức càn lướt và khả năng qua người thuộc nhóm hàng đầu thế giới. Dù còn hạn chế ở nền tảng chiến thuật khi chơi tương đối bản năng (điểm chung của các đội châu Phi), nhưng U.17 Mali có thể lấy tố chất cá nhân để bù trừ. Nhờ vậy, đội bóng của Soumaiia Coulibaly thường xuyên đi sâu ở các giải lớn.
U.17 Bỉ cũng là đội bóng rất mạnh, với 3 lần dự U.17 World Cup. Thành tích tốt nhất của đội trẻ "Quỷ đỏ" là đoạt hạng ba năm 2015.
Có thể hiểu cho số lần dự World Cup ít ỏi của Bỉ, bởi mức độ cạnh tranh ở châu Âu quá khắc nghiệt. Tại đây, những đội tuyển trẻ như Đức, Bồ Đào Nha, Pháp, Tây Ban Nha... thường chiếm ưu thế lớn nhờ nguồn cầu thủ hùng hậu và số lượng giải trẻ phong phú. Vòng loại U.17 World Cup khu vực châu Âu khắc liệt đến mức, cả đương kim vô địch Bồ Đào Nha và đương kim á quân Áo đều đã bị loại.
Còn với U.17 Bỉ, dù chỉ lọt vào vòng 32 đội mùa trước, nhưng thế hệ hậu bối của Kevin de Bruyne, Eden Hazard... vẫn rất chất lượng, với thể hình lý tưởng, kỹ chiến thuật tốt và lối đá trực diện đặc trưng châu Âu.
U.17 New Zealand là đối thủ khả dĩ nhất để U.17 Việt Nam lấy điểm. Dù có 11 lần dự World Cup, nhưng chủ yếu bóng đá trẻ New Zealand được dự giải thế giới là vì lực cạnh tranh tại châu Đại Dương quá yếu. Sau khi Úc chuyển sang Liên đoàn Bóng đá châu Á (AFC), New Zealand không có đối thủ tại châu Đại Dương, dù ở cấp đội tuyển quốc gia hay U.17.
Tuy nhiên, việc chỉ gặp những đội như Fiji, New Cadelonia... khiến U.17 New Zealand thiếu sự cọ xát ở cấp độ cao. 4 lần gần nhất đá U.17 World Cup, U.17 New Zealand đều bị loại ở vòng bảng.
HLV Cristiano Roland và U.17 Việt Nam đã nắm được tình hình bảng đấu. Việc sớm xác định được đối thủ sẽ giúp toàn đội lên kế hoạch chuẩn bị chu toàn.
"Tôi hy vọng Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF) cùng U.17 Việt Nam có kế hoạch đặc biệt cho World Cup. Toàn đội sẽ nỗ lực hết mình", Roland trả lời báo chí.
Tại VCK U.17 châu Á 2026, U.17 Việt Nam thắng U.17 Yemen (1-0) và U.17 UAE (3-2), thua U.17 Hàn Quốc (1-4), dẫn đầu bảng C với 6 điểm. Tại tứ kết, thầy trò HLV Cristiano Roland thua 0-3 trước U.17 Úc.
Vòng chung kết U.17 World Cup 2026 diễn ra tại Qatar từ ngày 19.11 đến 13.12. Giải đấu quy tụ 48 đội tuyển trẻ mạnh nhất thế giới. 48 đội bóng được chia thành 12 bảng đấu, chọn ra 32 đội (12 đội nhất, 12 đội nhì và 8 đội thứ ba có thành tích tốt nhất) bước vào vòng knock-out.