Truyền thông Mỹ đưa tin, vụ mất tích của Christina Marie Plante tại thị trấn Payson (bang Arizona) vào năm 1994 từng làm dấy lên một chiến dịch tìm kiếm quy mô lớn với sự tham gia của nhiều tình nguyện viên.
Hồ sơ ghi lại, ngày 15/5/1994, Plante (khi đó 13 tuổi) rời khỏi nhà ở thị trấn Payson để đi bộ đến một chuồng ngựa gần đó rồi không quay trở lại.
Sau khi bé gái “biến mất không dấu vết”, lực lượng chức năng cùng các tình nguyện viên đã tổ chức tìm kiếm trên diện rộng. Tuy nhiên, dù tiến hành nhiều cuộc phỏng vấn và các biện pháp điều tra, vụ án vẫn không có manh mối rõ ràng.
Vụ mất tích của Plante vì thế được xếp vào diện “nguy cấp và có dấu hiệu đáng ngờ”. Hồ sơ sau đó được đưa vào cơ sở dữ liệu quốc gia về trẻ em mất tích, nhưng theo thời gian, vụ việc rơi vào bế tắc.
Tuy nhiên, trong thông báo ngày 1/4, văn phòng cảnh sát địa phương cho biết, vụ việc đã có kết quả giải quyết thành công: Christina được tìm thấy còn sống sau 32 năm.
Theo đó, bước ngoặt xuất hiện khi các điều tra viên tận dụng những tiến bộ về công nghệ và kỹ thuật điều tra hiện đại để xác nhận danh tính của Plante.
Tuy nhiên, nhằm “tôn trọng quyền riêng tư và đảm bảo sức khỏe tinh thần” cho nạn nhân, giới chức địa phương từ chối công bố các chi tiết liên quan đến thời gian, địa điểm tìm thấy nạn nhân.
“Vì sự riêng tư và sức khỏe của Plante, chúng tôi sẽ không công bố thêm thông tin vào thời điểm này”, thông báo nêu rõ.
Trong các chia sẻ, cơ quan chức năng cũng ghi nhận vai trò của các chương trình rà soát án tồn, giúp “mang lại câu trả lời được chờ đợi từ lâu cho gia đình và cộng đồng”.
Cơ quan này cũng khẳng định sẽ tiếp tục theo đuổi các vụ án chưa được giải quyết, đồng thời kêu gọi bất kỳ ai có thông tin liên quan đến các vụ án tồn khác hãy cung cấp cho cơ quan chức năng.
Gia Đình
2,5 triệu người khuyết tật nghe, nói: Không can thiệp ngay đầu đời, trẻ sẽ nghèo ngôn ngữ

Trong lĩnh vực việc làm, chỉ 7,8% người khuyết tật nặng có việc làm, so với hơn 78% ở người không khuyết tật.
Những con số này không chỉ phản ánh khoảng trống và sự thiếu hụt những cơ hội cho người khiếm thính, mà còn cho thấy một hệ thống vẫn còn nhiều khoảng cách để giúp người khiếm thính hòa nhập.
Tại Việt Nam, mặc dù đã có những chính sách hỗ trợ người khuyết tật, việc phát hiện và can thiệp sớm đối với trẻ khiếm thính vẫn còn nhiều hạn chế, đặc biệt ở cấp cộng đồng.
Nhiều trẻ khuyết tật nghe, nói tại Việt Nam không được phát hiện và can thiệp sớm. Việc thiếu tiếp cận ngôn ngữ (ngôn ngữ ký hiệu hoặc ngôn ngữ nói có hỗ trợ) trong những năm đầu đời dẫn đến "nghèo ngôn ngữ", ảnh hưởng trực tiếp đến tư duy và khả năng học tập.
Hệ quả là trẻ khó theo kịp chương trình học hòa nhập, tỉ lệ bỏ học cao, cơ hội học nghề bị thu hẹp ngay từ đầu.
Về cơ hội việc làm, nhiều người khuyết tật nghe, nói có khả năng làm việc tốt, thậm chí có những lợi thế như tập trung cao, khéo léo, nhưng họ vẫn gặp rào cản trong việc tiếp cận việc làm. Có thể kể đến thiếu dịch vụ phiên dịch viên ngôn ngữ ký hiệu (hoặc kinh phí cao và rất khó có thể chi trả cho các khoản này), doanh nghiệp chưa sẵn sàng tiếp nhận và điều chỉnh môi trường làm việc, định kiến không giao tiếp được nghĩa là không làm việc được,
Điều này khiến nhiều người phải chọn tự làm việc nhỏ lẻ, không ổn định, không được bảo vệ quyền lợi lao động.
Trong không gian công cộng, người khiếm khuyết như bị "vô hình hóa".
Ở nhiều nơi công cộng như nhà ga, sân bay chưa có các điều chỉnh tiếp cận thông tin với người khuêts tật nghe, nói, thông báo thiếu phụ đề, thiếu ngôn ngữ ký hiệu, thiết kế dịch vụ chưa tính đến người không nghe được. Khi đó, người khiếm thính trở thành người ngoài cuộc ngay trong chính xã hội của mình.
Tuy nhiên, rào cản lớn nhất là nhận thức. Gần đây các chương trình trên tivi có phiên dịch ngôn ngữ ký hiệu, mọi người đã biết hơn về cộng đồng này. Nhưng vẫn còn đó quan điểm rằng người khuyết tật nghe, nói "kém thông minh", không thể học cao, không thể làm việc chuyên môn.
Thực tế trên thế giới đã có nhiều chứng minh về khả năng của người điếc/khiếm thính có thể trở thành giáo viên, nghệ sĩ, kỹ sư, doanh nhân. Tại Việt Nam cũng có một số bạn điếc/khiếm thính đã tốt nghiệp đại học, đi làm và thậm chí có bạn còn đi du học, lấy bằng thạc sĩ tại nước ngoài. Con số tuy chưa cao nhưng đấy cũng là một điều khích lệ và điều đó cũng chỉ ra vấn đề không phải là khả năng - mà là cơ hội và môi trường.
Phát hiện sớm và can thiệp sớm giúp trẻ điếc/khiếm thính và gia đình định hướng sớm và thực hiện việc can thiệp sớm nhằm rút ngắn khoảng cách về ngôn ngữ cho trẻ so với các trẻ không khiếm thính khác.
Ngoài ra cần có chính sách sàng lọc sơ sinh, hỗ trợ cha mẹ học giao tiếp với con (ký hiệu hoặc nói).
Giao tiếp là chìa khóa của thành công, vì vậy nếu chúng ta giải quyết được các vấn đề trên thì đây là "chìa khóa vàng" quyết định 70-80% khả năng hòa nhập sau này của trẻ.
• Đào tạo giáo viên giáo dục đặc biệt - chuyên ngành.
• Có trợ giảng hoặc phiên dịch ngôn ngữ ký hiệu.
• Phát triển song ngữ: ngôn ngữ ký hiệu và tiếng Việt.
• Nên thống nhất ngôn ngữ ký hiệu phổ thông tại Việt Nam.
• Có các chương trình hướng dẫn cha mẹ giúp trẻ khuyết tật nghe, nói phát triển giao tiếp và ngôn ngữ tại gia đình, nâng cao năng lực cho cha mẹ trong việc đồng hành nuôi dạy trẻ khiếm thính.
• Xây dựng mô hình "nơi làm việc hòa nhập".
• Đào tạo nội bộ về giao tiếp với người khuyết tật nghe, nói.
• Có chính sách tuyển dụng rõ ràng.
Người khuyết tật nghe, nói chiếm một lực lượng không nhỏ, vì vậy nếu khai khác được và giúp họ các kiến thức kỹ năng để có thể bước chân vào thị trường lao động thì sẽ giải quyết được hơn cả một vấn đề việc làm mà cả vấn đề an sinh, hướng đến cuộc sống độc lập, bình đẳng cho người khuyết tật nghe, nói và tận dụng được nguồn nhân lực đang bị bỏ quên.
• Tăng nội dung có phụ đề, ngôn ngữ ký hiệu.
• Kể câu chuyện thành công.
• Đưa hình ảnh người khuyết tật vào đời sống bình thường, không phải "ngoại lệ".
Người khuyết tật nghe, nói không cần sự thương hại. Họ cần cơ hội để được lắng nghe, theo cách của riêng mình. Một xã hội hòa nhập không phải là nơi người khuyết tật nghe, nói phải nỗ lực gấp đôi để "theo kịp", mà là nơi mọi người cùng bước chậm lại một chút để đi cùng nhau.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
Gia Đình
Người thân xúc động tiết lộ về cô gái Anh hiến tạng cứu 3 người ở Việt Nam

Ngày 8/4, hàng loạt các trang tin của Anh như The Sun, Telegraph, Express đưa tin về vụ việc liên quan tới con gái của vị giám đốc một tập đoàn xây dựng ở Anh gặp tai nạn khi du lịch ở Hà Giang cũ (nay thuộc tỉnh Tuyên Quang).
Được biết, tập đoàn được thành lập vào năm 1897, là một trong những công ty xây dựng lớn nhất tại Anh với tổng trị giá 2,4 tỷ bảng (hơn 84.800 tỷ đồng). Hiện nay, công ty được điều hành bởi gia đình W., những người cam kết phát triển bền vững và tăng trưởng dài hạn.
Cô gái có tên O.W., 19 tuổi (quốc tịch Anh), dự định sẽ theo học tại Đại học Durham vào mùa thu năm nay. Tranh thủ thời gian gap year (nghỉ trước khi vào đại học), cô gái tới Hà Giang du lịch và gặp nạn.
Sau đó, cô được đưa tới Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức (Hà Nội) cấp cứu. Vì vết thương nặng, nạn nhân không qua khỏi và tử vong vào ngày 2/4.
Bố mẹ của cô gái người Anh quyết định hiến tạng của con gái cho những bệnh nhân đang nguy kịch ở bệnh viện.
Chia sẻ về con gái của mình, bố nạn nhân cho biết cô là người xinh đẹp, sống độc lập, có tính cách hài hước và thông minh sắc sảo.
"Con bé rất thích chăm sóc ngoại hình và luôn sống hết mình", ông nói.
Trong khi đó, mẹ của cô gái cho biết, gia đình bà tìm thấy sự an ủi khi biết con gái mình vẫn "tiếp tục sống" thông qua việc hiến tạng cứu người.
"Chúng tôi biết con bé vẫn đang sống tiếp trong cơ thể người khác, nên có sự an ủi rất lớn", bà chia sẻ.
Theo chia sẻ, lá gan, hai quả thận và hai giác mạc của cô gái người Anh được cấy ghép cho các bệnh nhân tại bệnh viện. Đại diện bệnh viện đã ca ngợi đây là "quyết định đầy lòng nhân ái của gia đình".
"Trong nỗi đau mất mát to lớn, gia đình đã đưa ra một quyết định vô cùng nhân văn, vượt qua ranh giới quốc gia và chủng tộc. Đó là việc hiến tạng để trao cho người khác cơ hội sống. Một hành trình đã khép lại, nhưng cuộc sống của cô vẫn tiếp tục một cách lặng lẽ và bền bỉ trong những con người được trao cơ hội thứ hai", đại diện bệnh viện chia sẻ.
Được biết, sáng 8/4, tại Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức đã tổ chức lễ tri ân gia đình cô gái người Anh, khép lại câu chuyện buồn bằng thông điệp nhân văn sâu sắc về sự sống, nghĩa cử cao đẹp vượt qua mọi biên giới.
Câu chuyện truyền cảm hứng của cô gái hiến tạng cũng thu hút sự quan tâm đặc biệt của dư luận Anh và cộng đồng mạng trên toàn thế giới. Bên dưới phần đăng tải của bài viết, hàng trăm bình luận gửi về, bày tỏ sự tiếc thương trước sự ra đi của cô gái, đồng thời khẳng định đây là hành động tuyệt vời của những bậc làm cha mẹ.
"Mong cô gái thiên thần có thể yên nghỉ. Con trai nhỏ của tôi cũng đang được duy trì sự sống nhờ một quả thận được hiến tặng, nên chúng tôi hiểu và trân trọng khoảnh khắc này hơn bao giờ hết. Xin bày tỏ lòng tiếc thương vô hạn tới sự mất mát lớn lao của gia đình", tài khoản mạng xã hội có tên Johnny Payne bày tỏ.
"Sự ra đi đột ngột của cô gái trẻ là mất mát rất đau xót. Giữa nỗi đau này, quyết định hiến tạng của gia đình lại thắp lên ánh sáng hy vọng với nhiều gia đình khác. Cô đã sống một cuộc đời ngắn ngủi nhưng rất ý nghĩa, nhân văn.
Xin được cúi đầu tưởng nhớ và gửi lời chia buồn chân thành tới gia đình", tài khoản có tên Robert Davidson chia sẻ trên mạng xã hội X.

Vy Anh, con gái chị Ngọc Quyên, ở quận 12, phát bệnh từ những tháng đầu đời. Khi mới sinh năm 2020, bé thường thè lưỡi do phì đại cơ lưỡi, kèm thông liên thất và vàng da. Đến tháng thứ ba, bác sĩ phát hiện tim bé to gấp đôi bình thường.
"Lúc đó tôi chỉ nghĩ mình sắp mất con", chị Quyên, mẹ bé, nhớ lại.
Một tia hy vọng xuất hiện khi bác sĩ nghi Vy Anh mắc Pompe - căn bệnh có thể duy trì sự sống bằng truyền enzyme thay thế định kỳ suốt đời. Mẫu máu của bé được gửi ra nước ngoài xét nghiệm. Đến 4 tháng tuổi, Vy Anh được xác nhận mắc bệnh.
Đây là bệnh di truyền hiếm gặp do đột biến gene GAA, khiến glycogen tích tụ trong cơ thể, làm tổn thương tim và cơ. Từ năm 2014 đến 2021, cả nước phát hiện hơn 50 trẻ mắc bệnh này, trong đó khoảng 30 bé được sử dụng enzyme thay thế. Vy Anh được vào thuốc từ khi xác định được bệnh.
Song, biến chứng liên tiếp ập đến. Vào tháng 4/2022, bé nhập viện do suy tim và suy hô hấp nặng. Trong 5 ngày đầu đặt ống thở, đêm nào Vy Anh cũng phải cấp cứu. Có lúc tim đập hơn 300 nhịp mỗi phút, bác sĩ phải sốc điện vì khó lấy ven tiêm thuốc.
"Cả 5 bác sĩ trực đều nói con rất khó qua khỏi", chị Quyên kể. "Tôi đau đớn gọi về gia đình dặn dò dùng hết tiền tiết kiệm còn lại lo hậu sự cho con tươm tất nhất".
Bất ngờ sang ngày thứ 5, phổi Vy Anh hồi phục và đúng vào sinh nhật mẹ 12/5, bé cai được máy thở.
Tuy nhiên niềm vui ấy không kéo dài. Do cơ hô hấp quá yếu, cô bé liên tục trải qua bốn lần thập tử nhất sinh nữa và phải nằm phòng cấp cứu suốt 8 tháng, 21 ngày.
Tại viện, chị Quyên ngồi ghế đẩu hoặc gục đầu xuống mép giường để chợp mắt, có đêm ra hành lang trải chiếu nằm tạm. Một lần hiếm hoi chị về nhà nghỉ vì sốt, sáng hôm sau nhận tin con ngưng tim khi tập vật lý trị liệu.
"Tôi lao đến bệnh viện không biết trời đất gì nữa, trong đầu chỉ có một suy nghĩ con đang chờ mình đến để từ biệt", chị nói.
Cô bé kiên cường qua được cửa tử, còn người mẹ tự nhủ sẽ không đêm nào rời xa con nữa.
Đến tháng 1/2023, do cơ hô hấp không thể phục hồi, chị Quyên gom góp vay mượn hơn 100 triệu đồng mua máy thở cũ và các loại máy móc khác để dùng cho con tại nhà. Từ đó, Vy Anh duy trì mỗi tuần hai lần vào viện truyền enzyme.
Chuỗi ngày chăm con cũng là lúc hôn nhân của chị rạn nứt. Sau một cuộc cãi vã giữa năm 2022, chồng chị rời đi không lời từ biệt, chặn liên lạc. Về sau, anh thỉnh thoảng gửi tiền viện phí và gọi điện nhìn con qua màn hình.
Chị Quyên cho biết giai đoạn đầu mang nhiều oán trách, nhưng chính sự kiên cường của con giúp chị bình tâm trở lại. "Một phần lỗi do tôi vì từ lúc con phát bệnh, tôi chỉ biết đến con mà vô tình đẩy anh ấy ra xa", chị chia sẻ.
Hiện hai mẹ con nương tựa vào hai người bác ruột không lập gia đình tại quận 12. Nhịp sống xoay quanh cô bé 6 tuổi. 5h30, chị Quyên nấu cháo, bơm qua ống xông cho con rồi đi làm nửa ngày. 14h, chị về thay ca để bác đi ngủ.
Chị Tường Vy, bác Vy Anh cho biết thương cháu nên chấp nhận nghỉ việc để phụ chăm sóc. "Vy Anh không có giấc ngủ cố định, thường xuyên trở mình nên người lớn phải túc trực 24/24", chị Vy, 50 tuổi, chia sẻ.
Dù gắn liền với máy thở, không đi lại được và chỉ bập bẹ vài tiếng, Vy Anh nhận biết được mặt chữ, con số, màu sắc và được y bác sĩ ở viện khen lanh lợi. Hiện mỗi lần truyền thuốc của em hơn 200 triệu đồng, cả năm tốn cả bốn tỷ đồng và đang được bảo hiểm y tế trả 100%. Khó khăn sắp tới của hai mẹ con là khi bé tròn 6 tuổi, mức chi trả bảo hiểm sẽ giảm xuống còn 30%.
"Sau tất cả, mặc dù Vy Anh phải gắn với máy thở, tôi thật sự biết ơn vì con đã ở lại", người mẹ nói.
Tin Gốc: Vnexpress

