Thủ tướng Lê Minh Hưng ngày 17/6 tham quan triển lãm “Made in Tatarstan” ở Kazan, sự kiện nhằm giới thiệu toàn bộ tiềm lực công nghiệp, công nghệ cao và năng lực sản xuất, xuất khẩu của Cộng hòa Tatarstan thuộc Nga.
Triển lãm quy tụ những doanh nghiệp công nghiệp hàng đầu của Tatarstan, trong đó có các dòng xe tải hạng nặng mang tính biểu tượng của KAMAZ, xe sang Aurus, xe thương mại của Sollers và các máy bay hiện đại từ Nhà máy Trực thăng Kazan (KVZ).
Trong ảnh, Thủ tướng Lê Minh Hưng nghe giới thiệu về một mẫu trực thăng của KVZ.
Thủ tướng Lê Minh Hưng ngày 17/6 tham quan triển lãm “Made in Tatarstan” ở Kazan, sự kiện nhằm giới thiệu toàn bộ tiềm lực công nghiệp, công nghệ cao và năng lực sản xuất, xuất khẩu của Cộng hòa Tatarstan thuộc Nga.
Triển lãm quy tụ những doanh nghiệp công nghiệp hàng đầu của Tatarstan, trong đó có các dòng xe tải hạng nặng mang tính biểu tượng của KAMAZ, xe sang Aurus, xe thương mại của Sollers và các máy bay hiện đại từ Nhà máy Trực thăng Kazan (KVZ).
Trong ảnh, Thủ tướng Lê Minh Hưng nghe giới thiệu về một mẫu trực thăng của KVZ.
Dây chuyền sản xuất tại Nhà máy Trực thăng Kazan. Video: KVZ
Liên đoàn Các nhà khoa học Mỹ đánh giá KVZ là một trong những nhà sản xuất trực thăng có quy mô lớn nhất thế giới, với sản phẩm chủ lực là trực thăng hạng trung dòng Mi-8/17.
Lịch sử của KVZ bắt đầu từ tháng 9/1940, khi Nhà máy số 387 Leningrad được chuyển giao cho Bộ Công nghiệp Hàng không Liên Xô. Tháng 7/1941, Nhà máy 387 sơ tán đến Kazan và tiếp quản thêm Nhà máy Chế biến gỗ số 169, khởi đầu hành trình sản xuất máy bay của KVZ.
Tính đến nay, KVZ đã chế tạo khoảng 12.000 trực thăng thuộc dòng Mi-4, Mi-8, Mi-14 và Mi-17. Trực thăng của KVZ đã được sử dụng tại hơn 90 quốc gia, phục vụ cả mục đích dân sự và quân sự.
Liên đoàn Các nhà khoa học Mỹ đánh giá KVZ là một trong những nhà sản xuất trực thăng có quy mô lớn nhất thế giới, với sản phẩm chủ lực là trực thăng hạng trung dòng Mi-8/17.
Lịch sử của KVZ bắt đầu từ tháng 9/1940, khi Nhà máy số 387 Leningrad được chuyển giao cho Bộ Công nghiệp Hàng không Liên Xô. Tháng 7/1941, Nhà máy 387 sơ tán đến Kazan và tiếp quản thêm Nhà máy Chế biến gỗ số 169, khởi đầu hành trình sản xuất máy bay của KVZ.
Tính đến nay, KVZ đã chế tạo khoảng 12.000 trực thăng thuộc dòng Mi-4, Mi-8, Mi-14 và Mi-17. Trực thăng của KVZ đã được sử dụng tại hơn 90 quốc gia, phục vụ cả mục đích dân sự và quân sự.
Dù là hãng sản xuất trực thăng, sản phẩm đầu tiên của KVZ là máy bay đa dụng hai tầng cánh Polikarpov Po-2/U-2.
Po-2 được đánh giá là mẫu phi cơ đáng tin cậy, dễ sử dụng và ít tốn kém khi chuyển đổi vai trò. Phi cơ có thể thực hiện nhiệm vụ của cường kích, trinh sát, liên lạc, huấn luyện phi công và phục vụ sản xuất nông nghiệp.
Trong giai đoạn 1941-1945, khoảng 11.000 chiếc Po-2 đã xuất xưởng từ Nhà máy 387 tại Kazan. Sản lượng Po-2 của nhà máy vào năm 1945 là 350 chiếc mỗi tháng, tăng đáng kể so với mức 100 máy bay những năm trước đó.
Dù là hãng sản xuất trực thăng, sản phẩm đầu tiên của KVZ là máy bay đa dụng hai tầng cánh Polikarpov Po-2/U-2.
Po-2 được đánh giá là mẫu phi cơ đáng tin cậy, dễ sử dụng và ít tốn kém khi chuyển đổi vai trò. Phi cơ có thể thực hiện nhiệm vụ của cường kích, trinh sát, liên lạc, huấn luyện phi công và phục vụ sản xuất nông nghiệp.
Trong giai đoạn 1941-1945, khoảng 11.000 chiếc Po-2 đã xuất xưởng từ Nhà máy 387 tại Kazan. Sản lượng Po-2 của nhà máy vào năm 1945 là 350 chiếc mỗi tháng, tăng đáng kể so với mức 100 máy bay những năm trước đó.
Nhà máy 387 bắt đầu nhận linh kiện để lắp ráp 30 chiếc Mil Mi-1 vào tháng 9/1951, trở thành cơ sở đầu tiên ở Liên Xô thiết lập dây chuyền sản xuất hàng loạt trực thăng.
Tháng 4/1952, trực thăng Mi-1 bắt đầu bay thử tại Kazan. Tới năm 1953, Nhà máy 387 được chỉ định là đơn vị chế tạo chủ lực với dòng trực thăng vận tải Mi-4. Ba năm sau, Mi-4 trở thành trực thăng đầu tiên của Liên Xô được xuất khẩu.
Tháng 5/1961, nhà máy trúng thầu cung cấp trực thăng cho Ấn Độ và chế tạo lô Mi-4 số lượng lớn đầu tiên với 120 chiếc. Tổng cộng hơn 3.200 chiếc Mi-4 đã xuất xưởng với nhiều biến thể khác nhau.
Nhà máy 387 bắt đầu nhận linh kiện để lắp ráp 30 chiếc Mil Mi-1 vào tháng 9/1951, trở thành cơ sở đầu tiên ở Liên Xô thiết lập dây chuyền sản xuất hàng loạt trực thăng.
Tháng 4/1952, trực thăng Mi-1 bắt đầu bay thử tại Kazan. Tới năm 1953, Nhà máy 387 được chỉ định là đơn vị chế tạo chủ lực với dòng trực thăng vận tải Mi-4. Ba năm sau, Mi-4 trở thành trực thăng đầu tiên của Liên Xô được xuất khẩu.
Tháng 5/1961, nhà máy trúng thầu cung cấp trực thăng cho Ấn Độ và chế tạo lô Mi-4 số lượng lớn đầu tiên với 120 chiếc. Tổng cộng hơn 3.200 chiếc Mi-4 đã xuất xưởng với nhiều biến thể khác nhau.
Ngày 26/10/1965, trực thăng Mi-8 sản xuất loạt đầu tiên hoàn thành chuyến bay thử nghiệm kéo dài 12 phút, bắt đầu lịch sử của dòng sản phẩm chủ lực do KVZ chế tạo.
Giới chức Liên Xô năm 1971 phê duyệt thiết kế sơ bộ của biến thể hiện đại hóa Mi-8M được cải thiện hiệu suất hoạt động, trong đó có tăng trần bay và tốc độ leo cao. Vào giữa những năm 1980, Mi-8MT trở thành sản phẩm chủ lực của nhà máy.
KVZ từng trưng bày trực thăng Mi-8MT, với định danh xuất khẩu “Mi-17”, tại Triển lãm Hàng không Le Bourget ở Pháp vào năm 1981. Biến thể chở khách của Mi-17 được đặt tên là Mi-172.
Ngày 26/10/1965, trực thăng Mi-8 sản xuất loạt đầu tiên hoàn thành chuyến bay thử nghiệm kéo dài 12 phút, bắt đầu lịch sử của dòng sản phẩm chủ lực do KVZ chế tạo.
Giới chức Liên Xô năm 1971 phê duyệt thiết kế sơ bộ của biến thể hiện đại hóa Mi-8M được cải thiện hiệu suất hoạt động, trong đó có tăng trần bay và tốc độ leo cao. Vào giữa những năm 1980, Mi-8MT trở thành sản phẩm chủ lực của nhà máy.
KVZ từng trưng bày trực thăng Mi-8MT, với định danh xuất khẩu “Mi-17”, tại Triển lãm Hàng không Le Bourget ở Pháp vào năm 1981. Biến thể chở khách của Mi-17 được đặt tên là Mi-172.
Mi-8/17 là dòng trực thăng được sản xuất nhiều nhất thế giới với hơn 17.000 chiếc, có mặt trong biên chế gần 60 quốc gia. Các dây chuyền chế tạo vẫn liên tục hoạt động tại Kazan và Ulan-Ude, với hàng loạt phiên bản hiện đại hóa được Nga phát triển trong những năm qua.
Phiên bản quân sự mới nhất là Mi-8AMTSh cho không quân Nga và biến thể Mi-171Sh cho thị trường xuất khẩu, ra mắt năm 2020. Nhiệm vụ chính của Mi-8/17 là vận tải, nhưng Liên Xô và Nga đã phát triển nhiều mẫu chuyên làm nhiệm vụ tấn công mặt đất, trinh sát, chỉ huy trên không và tìm kiếm cứu nạn.
Mi-8/17 là dòng trực thăng được sản xuất nhiều nhất thế giới với hơn 17.000 chiếc, có mặt trong biên chế gần 60 quốc gia. Các dây chuyền chế tạo vẫn liên tục hoạt động tại Kazan và Ulan-Ude, với hàng loạt phiên bản hiện đại hóa được Nga phát triển trong những năm qua.
Phiên bản quân sự mới nhất là Mi-8AMTSh cho không quân Nga và biến thể Mi-171Sh cho thị trường xuất khẩu, ra mắt năm 2020. Nhiệm vụ chính của Mi-8/17 là vận tải, nhưng Liên Xô và Nga đã phát triển nhiều mẫu chuyên làm nhiệm vụ tấn công mặt đất, trinh sát, chỉ huy trên không và tìm kiếm cứu nạn.
Khung thân trực thăng Ansat tại nhà máy KVZ.
Vào đầu những năm 1990, KVZ quyết định mở rộng chủng loại sản phẩm và bắt đầu chế tạo trực thăng hạng nhẹ. Mẫu trực thăng mới được đặt tên là Ansat, có nghĩa là “nhẹ” trong tiếng Tatar, cất cánh lần đầu tháng 8/1999.
Ansat có thể chuyển đổi nhanh chóng giữa chở khách và chở hàng, cũng như có thể lắp đặt mô-đun y tế. Trực thăng có thể vận hành ở nhiệt độ -45 đến 50 độ C.
Khung thân trực thăng Ansat tại nhà máy KVZ.
Vào đầu những năm 1990, KVZ quyết định mở rộng chủng loại sản phẩm và bắt đầu chế tạo trực thăng hạng nhẹ. Mẫu trực thăng mới được đặt tên là Ansat, có nghĩa là “nhẹ” trong tiếng Tatar, cất cánh lần đầu tháng 8/1999.
Ansat có thể chuyển đổi nhanh chóng giữa chở khách và chở hàng, cũng như có thể lắp đặt mô-đun y tế. Trực thăng có thể vận hành ở nhiệt độ -45 đến 50 độ C.
Ansat được đánh giá là có độ tin cậy tốc độ và khả năng cơ động cao. Trực thăng có thể cất hạ cánh nhanh chóng ở những khu vực chật hẹp và, không có bãi đáp tiêu chuẩn, như cao tốc hoặc đô thị.
Ansat được đánh giá là có độ tin cậy tốc độ và khả năng cơ động cao. Trực thăng có thể cất hạ cánh nhanh chóng ở những khu vực chật hẹp và, không có bãi đáp tiêu chuẩn, như cao tốc hoặc đô thị.
Dự án lớn khác mà KVZ đang đảm nhận là trực thăng hạng nặng đa năng Mi-38, có khả năng hoạt động ở nhiều môi trường và khí hậu khác nhau. Phi cơ có thể vận chuyển hành khách và hàng hóa, tham gia tìm kiếm cứu nạn và bay vượt biển.
Bộ Quốc phòng Nga năm 2019 nhận lô Mi-38T sản xuất loạt đầu tiên. Một năm sau, trực thăng Mi-38 được chuyển tới tay khách hàng dân sự.
Dự án lớn khác mà KVZ đang đảm nhận là trực thăng hạng nặng đa năng Mi-38, có khả năng hoạt động ở nhiều môi trường và khí hậu khác nhau. Phi cơ có thể vận chuyển hành khách và hàng hóa, tham gia tìm kiếm cứu nạn và bay vượt biển.
Bộ Quốc phòng Nga năm 2019 nhận lô Mi-38T sản xuất loạt đầu tiên. Một năm sau, trực thăng Mi-38 được chuyển tới tay khách hàng dân sự.
Một trong những điểm đáng chú ý trong thiết kế của Mi-38 là hộp số đặt sau động cơ thay vì phía trước như truyền thống, giúp giảm tiếng ồn và lực cản. Động cơ cũng có lưới chống bụi với khả năng lọc không khí tốt.
Các bộ phận chính của thân máy bay được làm bằng hợp kim nhôm, một số linh kiện khác được chế tạo bằng thép, titan và vật liệu composite.
Một trong những điểm đáng chú ý trong thiết kế của Mi-38 là hộp số đặt sau động cơ thay vì phía trước như truyền thống, giúp giảm tiếng ồn và lực cản. Động cơ cũng có lưới chống bụi với khả năng lọc không khí tốt.
Các bộ phận chính của thân máy bay được làm bằng hợp kim nhôm, một số linh kiện khác được chế tạo bằng thép, titan và vật liệu composite.
Công nhân lắp ráp thiết bị trong khoang lái của trực thăng.
Công nhân lắp ráp thiết bị trong khoang lái của trực thăng.
Khung thân trực thăng Mi-8/17 trong phòng sơn của KVZ.
Khung thân trực thăng Mi-8/17 trong phòng sơn của KVZ.
Vụ việc làm gián đoạn hoạt động đường sắt tại khu vực và buộc chính quyền địa phương khẩn cấp triển khai các biện pháp ứng phó.
Theo Hãng tin Yonhap, sự cố xảy ra vào khoảng 14h32 chiều 26-5 (giờ địa phương) tại cầu vượt Seosomun nằm ở phía tây Seoul. Một phần kết cấu của cây cầu cùng nhiều mảnh vỡ từ công trình bất ngờ đổ sập xuống mặt đất trong lúc các công nhân đang làm việc.
Ban đầu, vụ tai nạn khiến hai người đàn ông ở độ tuổi 50 và 60 tử vong. Một nạn nhân bị thương sau đó cũng không qua khỏi tại bệnh viện, nâng tổng số người thiệt mạng lên ba.
Ba công nhân khác sống sót gồm những người ở độ tuổi 30, 40 và 50, được xác định bị thương ở vùng thắt lưng, đầu và xương sườn.
Theo cơ quan chức năng, vào thời điểm xảy ra sự cố, có tổng cộng 13 người ở gần hiện trường, trong đó bảy người đã kịp sơ tán an toàn.
Ông Lee Jong Woon, quan chức thuộc Sở Cứu hỏa Seodaemun, cho biết các công nhân đã tạm dừng công việc tháo dỡ diễn ra từ đêm trước và tiến hành kiểm tra an toàn vào khoảng 14h.
Trong quá trình này, các dầm cầu - bộ phận kết cấu có chức năng nâng đỡ công trình - được cho là đã bất ngờ đổ sập.
Không chỉ ảnh hưởng tới khu vực công trường, các mảnh vỡ từ vụ sập còn rơi xuống tuyến đường sắt gần đó. Tổng công ty Đường sắt Hàn Quốc sau đó phải tạm thời đình chỉ hoạt động tàu giữa ga Seoul và ga Sinchon để bảo đảm an toàn và xử lý hiện trường.
Cây cầu vượt Seosomun vốn đã xuống cấp và nằm trong kế hoạch tháo dỡ hoàn toàn trước đầu tháng tới.
Sau vụ việc, Tổng thống Hàn Quốc Lee Jae Myung đã yêu cầu tiến hành điều tra toàn diện nguyên nhân tai nạn, đồng thời chỉ đạo các cơ quan liên quan xây dựng biện pháp nhằm ngăn chặn những sự cố tương tự tái diễn.
Ông Lee cũng yêu cầu tập trung tối đa nguồn lực cho công tác khắc phục hậu quả và điều trị người bị thương.
Trước đó, Thủ tướng Kim Min Seok đã chỉ đạo huy động toàn bộ nhân lực và thiết bị phục vụ hoạt động cứu hộ, đồng thời yêu cầu các cơ quan liên quan phối hợp chặt chẽ để bảo đảm cứu nạn hiệu quả và tránh phát sinh thêm thương vong.
Đến cuối ngày, chính quyền thành phố Seoul đã kích hoạt trung tâm chỉ huy ứng phó thảm họa và an toàn để theo dõi tình hình.
Những người ủng hộ đảng Gián (CJP), phong trào đang gây bão trên mạng xã hội Ấn Độ, ngày 20/6 tổ chức biểu tình gần tòa nhà quốc hội ở New Delhi, nhằm gây áp lực đòi Bộ trưởng Giáo dục Dharmendra Pradhan từ chức.
"Có một loại virus tên là Dharmendra Pradhan cần phải được loại bỏ", Abhijeet Dipke, người sáng lập CJP, hiện là sinh viên Đại học Boston, nói.
Đảng Gián cùng những người ủng hộ bày tỏ nỗi phẫn nộ sau khi đề thi của một chương trình y khoa quốc gia tháng trước bị rò rỉ trên mạng xã hội Telegram. Sự cố lộ đề thi khiến giới chức Ấn Độ quyết định hoãn kỳ thi, tổ chức lại vào ngày 21/6 và cấm Telegram tại nước này. Chính phủ cho biết vụ rò rỉ đề thi vẫn đang trong quá trình điều tra.
Theo lời kêu gọi của Dipke, hàng trăm sinh viên và thanh niên hôm 20/6 mang theo áp phích và liên tục gõ vào khay đĩa kim loại trước nhà quốc hội, nhằm thu hút sự chú ý của dư luận Ấn Độ. Giới chức đã triển khai lực lượng an ninh dày đặc, camera cùng thiết bị bay không người lái để giám sát cuộc biểu tình.
Hành động gõ đĩa này gợi nhớ đến lời kêu gọi năm 2020 của Thủ tướng Narendra Modi, khi ông đề nghị người dân Ấn Độ ra ngoài ban công và sân thượng để gõ vang các vật dụng nhà bếp nhằm biểu thị sự đoàn kết với nhân viên y tế tuyến đầu giữa lúc đại dịch Covid-19 lên tới đỉnh điểm.
Dipke phát biểu trước đám đông, bày tỏ CJP sẵn sàng đối thoại với chính phủ nếu ông Pradhan từ chức.
"Đây chỉ là khởi đầu. Nếu Dharmendra Pradhan không từ chức hoặc không có biện pháp xử lý nào đối với vấn đề này, cuộc biểu tình sẽ không dừng lại ở đây", Deepak Kumar, một người ủng hộ CJP, cho biết.
"Chúng tôi học tập cực khổ, sống trong nghèo khó suốt 24 giờ mỗi ngày, từ năm này qua năm khác, vậy mà sau tất cả, đề thi của chúng tôi lại bị lộ. Bảo sao tôi không tức giận cho được?", sinh viên Vicky Kumar bức xúc nói.
Phong trào của đảng Gián xuất hiện từ tháng 5, sau khi Thẩm phán Tòa án Tối cao Surya Kant ví một số thanh niên thất nghiệp như "những con gián", khiến dư luận phẫn nộ.
Những người ủng hộ đã biến thuật ngữ này thành biểu tượng của sự kiên cường, giúp CJP thu hút hơn 22 triệu lượt theo dõi trên Instagram. Kể từ đó, thông điệp của phong trào đã mở rộng sang các mối lo ngại về tình trạng thất nghiệp, chi phí sinh hoạt gia tăng và trách nhiệm giải trình của chính phủ.
Những người ủng hộ CJP thường nói đùa rằng mình là kẻ thất nghiệp và "nghiện mạng xã hội nặng". Các video và ảnh chế giễu cợt nạn thất nghiệp, tham nhũng và sự bất ổn chính trị của họ đã thu hút hàng triệu lượt xem. Nhiều tài khoản mạng xã hội ăn theo CJP cũng đã chọn con gián làm biểu tượng chính trị châm biếm.
Khi Nga tiến gần hơn đến việc triển khai ngư lôi hạt nhân Poseidon trên tàu ngầm Khabarovsk chuyên dụng, vũ khí này ngày càng nổi lên như một cuộc thử nghiệm về năng lực răn đe, kiểm soát vũ khí và chiến tranh dưới biển.
Mới đây, Naval News đưa tin, Nga đang đẩy mạnh phát triển vũ khí chiến lược dưới nước Poseidon bằng cách chế tạo tàu ngầm Khabarovsk, một tàu ngầm chạy bằng năng lượng hạt nhân được thiết kế riêng, hiện đang được trang bị tại Severodvinsk ở vùng Bắc Cực của Nga, theo những chi tiết mới được tổng hợp từ ảnh vệ tinh và phân tích nguồn mở.
Tàu ngầm này là một phần trong nhóm vũ khí chiến lược “bất khả chiến bại” của Nga, được công bố năm 2018 và được thiết kế độc quyền để triển khai phương tiện tự hành dưới nước (UUV) Poseidon, một ngư lôi liên lục địa chạy bằng năng lượng hạt nhân, có đầu đạn hạt nhân.
Nó có thể né tránh hệ thống phòng thủ tên lửa thông thường và đe dọa các thành phố ven biển, cơ sở hạ tầng chiến lược và có khả năng cả các nhóm tác chiến tàu sân bay.
Theo các dữ liệu mới nhất tính đến tháng 11/2025, tàu có chiều dài ước tính khoảng 135m và chiều ngang 13,5m, mang cấu trúc lai ghép giữa những lớp tàu ngầm hạt nhân hiện đại nhất của Nga.
Nó còn sở hữu thiết kế độc đáo khi tích hợp phần đuôi của tàu ngầm lớp Borei và phần mũi của lớp Belgorod. Mặc dù dựa trên các nền tảng tàu ngầm lớn nhất thế giới, Khabarovsk có chiều dài ngắn hơn do không có khoang trung tâm. Ở lớp Borei, khoang này là nơi chứa ống phóng tên lửa đạn đạo Bulava, còn lớp Belgorod được sử dụng làm bến chứa cho các tàu lặn sâu.
Về hệ thống động lực, phần đuôi của Khabarovsk phát triển từ biến thể Borei-A, nhiều khả năng được trang bị lò phản ứng hạt nhân OK-650V. Hệ thống này giúp giảm đáng kể tiếng ồn và tăng cường khả năng tàng hình khi hoạt động. Khác với dòng Borei, khoang thoát hiểm của Khabarovsk được đặt ngay trong tháp chỉ huy thay vì ở thân sau. Đặc điểm này phù hợp với truyền thống thiết kế tàu ngầm Nga nhưng tháp chỉ huy được thu nhỏ đáng kể so với kích thước tàu.
Theo các nguồn tin, con tàu này có thể mang tới 6 ngư lôi Poseidon trong các khoang chứa bên hông ngập nước, cùng với một số lượng ngư lôi thông thường hạn chế, nhấn mạnh vai trò chiến lược chuyên biệt của nó.
Việc Nga phát triển ngư lôi Poseidon và tàu ngầm mang ngư lôi Khabarovsk đang thử thách giới hạn của hệ thống phòng thủ dưới biển của Mỹ, đồng thời đặt ra những câu hỏi lớn hơn về năng lực răn đe, kiểm soát vũ khí và tương lai của răn đe hạt nhân dưới biển.
Một báo cáo của Viện Chatham (Anh) vào tháng 9/2021 mô tả Poseidon là một ngư lôi hạt nhân tự hành cỡ lớn có khả năng đạt tốc độ khoảng 70 hải lý/giờ. Tài liệu này nêu rõ, nó có một lò phản ứng hạt nhân thu nhỏ để cung cấp năng lượng, giúp nó có tầm bắn gần như không giới hạn và cho phép nó lặn xuống độ sâu lên đến 1km, nằm ngoài tầm với của các tàu ngầm có người lái hiện có.
Báo cáo cho biết, các quan chức Nga giới thiệu Poseidon là một vũ khí “đa năng”, có khả năng mang đầu đạn thông thường hoặc hạt nhân để tấn công các nhóm tàu sân bay, công sự ven biển và các mục tiêu cơ sở hạ tầng. Trong các thử nghiệm mới nhất, Poseidon đã lần đầu tiên sử dụng lò phản ứng hạt nhân để di chuyển theo lộ trình định sẵn dưới nước sau khi được phóng từ tàu ngầm.
Về số lượng ngư lôi Poseidon và tàu ngầm chuyên dụng mà Nga có thể chế tạo, chuyên gia Norman Polmar lưu ý trong một bài báo trên tạp chí Proceedings hồi tháng 1 rằng Nga đặt mục tiêu chế tạo 30 ngư lôi Poseidon để triển khai trên 4 tàu ngầm - hai chiếc cho Hạm đội phương Bắc và hai chiếc cho Hạm đội Thái Bình Dương.
Về các kịch bản hoạt động khả thi, chuyên gia Thomas Siu lưu ý trong một bài báo trên tạp chí Proceedings vào tháng 1/2022 rằng Poseidon có thể trở thành một vũ khí phản công bán tự động khi được tích hợp với hệ thống chỉ huy và kiểm soát hạt nhân Perimeter của Nga.
Theo chuyên gia Siu, Perimeter còn giúp đảm bảo khả năng phản công ngay cả khi hệ thống chỉ huy và kiểm soát hạt nhân của Nga bị phá hủy. Ông lưu ý rằng, thông qua sự kết hợp giữa việc mất tín hiệu từ Moscow và dữ liệu từ mạng lưới các cảm biến địa chấn, bức xạ và áp suất không khí, hệ thống Perimeter có thể gửi tín hiệu phóng đến tất cả các vũ khí hạt nhân còn lại của Nga.
Ông cũng lưu ý rằng trong trường hợp Nga bị tấn công hạt nhân, hệ thống Perimeter có thể điều khiển các ngư lôi Poseidon đang tuần tra ở Đại Tây Dương và Thái Bình Dương tấn công các thành phố cảng của Mỹ nằm ngoài tầm bắn hiệu quả của các ngư lôi Mỹ có thể được sử dụng để chống lại chúng.
Thách thức lớn với Mỹ
Điều này đặt ra thách thức đối với khả năng chống tàu ngầm của Mỹ, vì Hải quân nước này có thể thiếu vũ khí để chống lại mối đe dọa như vậy kể từ khi họ loại tên lửa chống tàu ngầm UUM-44 Subroc vào năm 1992.
Subroc là một tên lửa chống tàu ngầm phóng từ tàu ngầm với tầm bắn 55km, được trang bị đầu đạn hạt nhân W-55. Nó được bắn từ ống phóng ngư lôi tiêu chuẩn, mang theo một quả bom chìm hạt nhân chống lại tàu ngầm địch ở tầm xa, khiến mục tiêu hầu như không có cảnh báo trước khi va chạm.
Tuy nhiên, sự kết thúc của Chiến tranh Lạnh đồng nghĩa với việc dự án Subroc - và dự án kế nhiệm dự kiến "Sea Lance", có khả năng mang ngư lôi thông thường Mark 50 hoặc đầu đạn hạt nhân W89 - đã bị hủy bỏ.
Với việc hủy bỏ Subroc và Sea Lance, Hải quân Mỹ hiện không còn vũ khí chống tàu ngầm tầm xa nào - một khoảng trống về năng lực thậm chí có thể trở nên nguy hiểm hơn với sự ra mắt của Khabarovsk.
Xét về vị trí của Poseidon trong học thuyết hạt nhân của Nga, nội dung báo cáo tháng 8/2025 của Viện Nghiên cứu Quân sự Hoàng gia Anh (RUSI) nhấn mạnh "nó là một phần trong nỗ lực của Moscow nhằm duy trì khả năng tấn công hạt nhân trả đũa đáng tin cậy trước những gì họ coi là mối đe dọa ngày càng tăng từ lực lượng phản công và hệ thống phòng thủ tên lửa của Washington".
Báo cáo mô tả các hệ thống như Poseidon như những biện pháp phòng ngừa trước điểm yếu bị tấn công phủ đầu trong bối cảnh Nga lo ngại các hệ thống tấn công chính xác, phòng thủ tên lửa và hệ thống hạt nhân năng suất thấp của Mỹ có thể làm suy yếu sự ổn định chiến lược.
Nga đã tăng tốc thử nghiệm Poseidon trong giai đoạn Moscow ngày càng coi năng lực răn đe của Washington. Bài viết cũng mô tả Poseidon như một công cụ hỗ trợ cho trọng tâm rộng hơn của Nga trong việc đảm bảo lực lượng phản công có khả năng sống sót và duy trì uy tín trong việc leo thang xung đột trong học thuyết hạt nhân đang phát triển của nước này.
Mặc dù có những tác động chiến lược đó, vẫn còn nhiều câu hỏi quan trọng về tính khả thi của khái niệm ngư lôi Poseidon.
Chuyên gia Lukas Trakimavicius, trong một báo cáo tháng 10/2021 cho Trung tâm Xuất sắc về An ninh Năng lượng NATO, đã nhấn mạnh rằng tính hữu dụng quân sự của Poseidon bị hạn chế bởi tốc độ 70 hải lý/giờ, vì theo đó nó phải mất một ngày hoặc hơn để đến được bờ biển của đối phương từ vùng biển ven bờ phía Tây.
Ngược lại, một tên lửa đạn đạo liên lục địa (ICBM) Minuteman III phóng từ đất liền của Mỹ có thể tiếp cận các mục tiêu chiến lược trong khoảng một giờ. Ông cũng cho biết, khi Poseidon tăng tốc có thể phát ra nhiều tiếng ồn hơn, khiến ngư lôi dễ bị hệ thống sonar phát hiện hơn.
Theo các chuyên gia, dù Poseidon có chứng tỏ là một vũ khí mang tính cách mạng hay chỉ là một năng lực chuyên dụng đắt đỏ, quá trình phát triển của nó đã và đang định hình lại các tính toán răn đe hạt nhân và buộc Mỹ cùng các đồng minh phải suy nghĩ lại về vấn đề cạnh tranh hạt nhân dưới biển.