Đọc bài viết: “Con trai tuyên bố các chị không có quyền gì với đất bố mẹ đang ở”, tôi thấy bóng dáng của mình trong đó. Tôi rất đồng cảm vì sinh ra trong một gia đình nghèo khó và nhiều mâu thuẫn. Tuổi thơ tôi gắn liền với những trận cãi vã của bố mẹ. Khi say rượu, bố thường bạo hành mẹ, nhiều lần tôi can ngăn và bị thương. Có lúc quá bế tắc, tôi từng có suy nghĩ dại dột nhưng không đủ can đảm.
Là con út, tôi chứng kiến gần như mọi chuyện trong gia đình. Từ nhỏ tôi luôn mong thoát khỏi ngôi nhà đầy tiếng cãi vã ấy. Sau này tôi có cơ hội ra nước ngoài làm việc. Những ngày đầu rất khó khăn, tôi phải vay mượn để học tập và tìm cơ hội. Sau nhiều năm cố gắng, tôi trả hết nợ và tích góp được một khoản nhỏ. Dù cuộc sống khá hơn, tôi vẫn không biết mình thực sự đam mê hay giỏi điều gì. Tôi chỉ làm những công việc có thể kiếm tiền: lập trình, kiểm thử phần mềm, trao đổi khách hàng hay quản lý nhóm. Từng trải qua nghèo khó nên tôi luôn lo sợ một ngày quay lại cuộc sống cũ. Sống xa quê, tôi nhiều lần một mình đối mặt với bệnh tật nơi đất khách. Áp lực công việc, nỗi lo tương lai và sự cô đơn khiến tôi thường xuyên mệt mỏi, mất phương hướng.
Mọi chuyện thay đổi vào dịp Tết khi tôi về thăm nhà. Trong lúc gia đình xảy ra mâu thuẫn giữa bố mẹ, anh trai và chị dâu, mẹ vô tình nói mảnh đất bố mẹ mua nhiều năm trước thực chất được mua bằng tiền tôi gửi về khi còn là sinh viên. Khi đó tôi đưa tiền để trả nợ nhưng sau lại dùng để mua đất. Điều khiến tôi bất ngờ hơn là nhiều năm trước, bố mẹ từng vài lần định sang tên mảnh đất cho anh trai. Lúc đầu tôi không nghĩ nhiều. Đến khi quay lại nước ngoài, tôi càng suy nghĩ càng đau lòng. Tôi nhớ lại chuyện thi đại học: đỗ nguyện vọng hai nhưng bố mẹ giấu kết quả vì muốn tôi theo ngành có người quen. Tôi mất một năm vì quyết định đó. Điều khiến tôi buồn không phải giá trị mảnh đất mà là cảm giác không được bố mẹ tin tưởng và tôn trọng.
Những quyết định liên quan đến cuộc đời và tài sản của tôi lại do người khác tự ý quyết định. Nếu bố mẹ dùng số tiền đó để dưỡng già, tôi không có ý kiến. Đằng này việc biết tài sản ấy hình thành từ tiền mình gửi về, rồi bố mẹ từng có ý định cho anh trai, khiến tôi tổn thương sâu sắc. Tôi vẫn day dứt về chuyện mắt của mẹ. Khi bệnh còn có thể chữa, tôi và các chị đã khuyên mẹ đi khám nhưng mẹ không nghe. Đến khi tôi đưa mẹ đi viện thì đã quá muộn, hiện mẹ chỉ còn nhìn rõ một mắt. Các chị gái khuyên tôi nhẫn nhịn vì bố mẹ đã lớn tuổi, coi như nhường mảnh đất cho con cháu anh trai sau này, nhưng nên nói rõ nguồn gốc của nó. Từ nhỏ, tôi đã có cảm giác mình phải nhường nhịn nhiều hơn. Ngay cả khi đi nước ngoài, tôi vẫn cố gắng làm mọi thứ có thể cho gia đình vì nghĩ đó là trách nhiệm. Mỗi khi bố mẹ đau ốm, tôi đều thu xếp về đưa đi viện và chăm sóc.
Gần đây mẹ thường gọi điện nhưng tôi rất rối bời, không biết nói gì, chỉ nghe và trả lời vài câu rồi thôi. Tôi không biết nên tiếp tục im lặng, nói ra suy nghĩ thật lòng hay giữ khoảng cách như hiện nay. Tôi luôn có cảm giác bất an, sợ bị từ chối hoặc làm người khác buồn. Có lẽ vì từ nhỏ đã quen để ý cảm xúc người khác nên tôi thường suy nghĩ nhiều về cách họ nhìn nhận mình. Có lẽ điều khiến tôi buồn nhất là nhận ra rằng nơi gọi là gia đình, nơi để trở về sau mệt mỏi, lại chưa bao giờ là nơi bình yên đối với tôi.
Liệu có tồn tại một tình yêu quá chênh lệch tuổi? Trên đường đời tấp nập, tôi va phải em. Khuôn mặt thanh tú, ánh mắt đó, nụ cười đó đã khẽ chạm vào tim tôi ngay từ lần đầu nhìn thấy em. Càng ngạc nhiên hơn khi chính em là người chủ động theo đuổi tôi. Chúng tôi bắt đầu cuộc hẹn hò từ hôm ấy. Tôi là người phụ nữ đã trải qua một cuộc hôn nhân đổ vỡ.
Tôi chưa từng nghĩ sẽ yêu thêm một ai khác cho đến khi gặp em. Em đã giúp tôi có thêm động lực, có thêm sự can đảm để bắt đầu một cuộc tình mới. Trái tim tôi đã ngủ yên từ lâu, nay lại được đánh thức bởi em. Tôi lớn hơn em đúng một con giáp. Người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ em yêu tôi vì tiền hoặc vì ham muốn thể xác, kiểu tò mò của các chàng trai muốn chinh phục mấy chị lớn hơn. Thế nhưng tôi cảm nhận được sự chân thành của em.
Chúng tôi yêu nhau không vì bất cứ lý do nào khác, đơn giản là tình cảm đó xuất phát từ hai trái tim. Yêu thật lòng, không toan tính, không vụ lợi, có điều khoảng cách về tuổi tác luôn là rào cản lớn nhất đối với tôi. Tôi thương em nhưng đó vẫn là một áp lực vô hình khiến bản thân luôn tự dằn vặt. Tôi có thể tiếp tục yêu em và ở bên em cả đời này không, hay rời xa để em tìm cô gái phù hợp?
Tôi 34 tuổi, vợ 30 tuổi, có một con gái, hiện ở nhà riêng. Tôi dạy thêm tiếng Anh ở nhà, công việc tự do, thu nhập ổn. Từ khi cưới đến giờ được 8 năm, vợ ở nhà nội trợ là chính, cuộc sống hai vợ chồng ít khi có tranh cãi. Tôi là trụ cột gia đình, bao năm cố gắng cũng mua được nhà đất và căn chung cư ở tỉnh. Dù đang còn nợ nhưng thu nhập của tôi dành hoàn toàn để trả nợ và các chi phí cho gia đình, không hề có quỹ đen. Tính tôi hướng nội nên không bạn bè, không giao du với ai, không rượu chè thuốc lá, không game hay đỏ đen gì, chỉ thi thoảng đi đá bóng 17-18h với học sinh để nâng cao sức khỏe.
Tôi thấy việc tụ tập rất mất thời gian, nếu có thời gian rảnh tôi muốn dành cho vợ con. Trước đây, vợ ở nhà nội trợ, vợ chồng luôn dành thời gian cho nhau. Vợ cũng tâm sự là không thích tụ tập bạn bè, rất ghét tính cách bố vợ khi ông hay tụ tập bạn bè uống rượu. Không hiểu sao gần đây khi vợ đi làm, phòng vợ có nhóm (theo tôi thấy toàn chị em) hay tụ tập vào cuối tuần. Cứ gọi là vợ đi, thậm chí bỏ bê nhà cửa, chẳng thèm dọn mà đi luôn.
Lúc đầu tôi không thích, rồi vợ bảo cũng nên đi để có mối quan hệ, giúp đỡ nhau, tôi lại đồng ý nhưng nên có giới hạn, kiểu đi từ sớm thì 22h về được rồi, không phải cuộc gọi nào cũng cần có mặt. Đằng này tôi để ý thấy vợ cứ chơi đến khi muộn nhất mới về, không quan tâm cảm xúc của chồng, nghĩa là có ai về trước cứ về, mình phải ở lại tới cùng, có khi gần 23h, rồi cho rằng thế là bình thường.
Thực sự tôi thấy rất không vui bởi vợ chồng cả tuần làm trái giờ nhau, khi tôi dạy tối tất cả ngày trong tuần và cả ngày chủ nhật, còn vợ làm từ thứ hai đến hết thứ bảy, chỉ rảnh chủ nhật, rất ít dành thời gian cho nhau và cho con. Vậy nên, buổi tối cuối tuần đáng lẽ nên bù lại, đằng này cứ rảnh hoặc có ai gọi là vợ đi luôn. Xin các bạn đọc cho tôi lời khuyên, tôi thực sự không thể hòa hợp với tư tưởng "cứ bạn gọi là đi, đi là không quan tâm nhà gì cả, xong cho đó là bình thường". Hay là do tôi cổ hủ và khó tính quá?
Gần ba năm độc thân sau mối tình cũ, tôi quyết định mở lòng với anh. Anh hơn tôi hai tuổi, nói chuyện nhẹ nhàng, biết quan tâm và luôn tỏ ra là người đàn ông chín chắn. Anh bảo từng trải nên chỉ muốn tìm một mối quan hệ nghiêm túc để tính chuyện lâu dài. Chính sự điềm đạm ấy khiến tôi tin mình đã gặp đúng người.
Thời gian đầu yêu nhau, anh không bao giờ đòi hỏi điều gì trực tiếp. Nhưng mỗi lần đi ngang cửa hàng quần áo, anh lại nói: "Chiếc áo này đẹp quá, tiếc là anh chưa nỡ mua". Thấy vậy, tôi mua tặng. Rồi đến giày, nước hoa, balô, đồng hồ... Anh đều khéo léo gợi ý bằng những câu nói nửa đùa nửa thật. Mỗi lần nhận quà, anh cảm ơn rất ngọt ngào, thể hiện sự hạnh phúc rằng đồ người yêu tặng là vô giá, người khác sẽ ghen tị khi thấy anh được người yêu quan tâm. Và đôi lần anh cũng đưa tôi đi mua sắm hoặc mua tặng những thứ đồ nhỏ xinh.
Dần dần, tôi nhận ra hầu như mọi dịp đặc biệt đều là tôi chuẩn bị. Sinh nhật anh, lễ, Tết hay khi anh đạt thành tích gì trong công việc, anh đều nhắc khéo rằng "có quà kỷ niệm chắc sẽ vui và ý nghĩ hơn". Trong khi đó, những lần sinh nhật tôi hay kỷ niệm yêu nhau, anh chỉ tặng một bó hoa nhỏ hoặc dẫn tôi đi ăn rồi nói anh không tinh tế lắm, sợ chọn quà không khéo nên chỉ tìm cách thể hiện bằng tình cảm. Vì yêu nên tôi thấy rất hạnh phúc, cảm thấy anh chân thành.
Đỉnh điểm là trước sinh nhật năm nay, anh liên tục nhắc đến mẫu điện thoại mới ra mắt. Anh bảo điện thoại cũ chậm, làm việc bất tiện rồi cười nói nửa đùa nửa thật: "Nếu người yêu tặng thì hạnh phúc biết mấy, mỗi lần dùng lại nhớ là người yêu tặng mình". Thậm chí anh còn gửi cho tôi đường link sản phẩm và nói đúng màu mình thích. Lúc đó tôi mới giật mình nhìn lại, từ khi yêu nhau đến nay, giá trị những món quà tôi dành cho anh đã lên tới vài chục triệu đồng.
Tôi không tiếc tiền vì người mình yêu nhưng buồn là cảm giác anh xem việc tôi tặng quà như điều bình thường, còn tình cảm của tôi dường như được đo bằng giá trị món quà. Tôi từ chối mua chiếc điện thoại ấy thì anh tỏ ra giận lẫy. Liệu có phải tôi đang bị lợi dụng không hay là tôi tính toán quá? Tôi rất mong nhận được lời khuyên từ mọi người.