Từ đầu giải, Hà Nội đã liên tiếp phải chạm trán các đối thủ mạnh. Với một lịch thi đấu khó khăn, họ vẫn lần lượt giành chiến thắng trước Binh chủng Thông tin, Hóa chất Đức Giang Lào Cai, VietinBank.
Hôm 12-4, Hà Nội tiếp tục đối đầu với đội mạnh là LPBank Ninh Bình. Một lần nữa, đội bóng thủ đô thể hiện sự ấn tượng trong lối chơi. Các tình huống bước một chuẩn đã giúp họ tạo ra những pha tấn công chất lượng. Nhờ đó, hai “máy đập” là Vi Thị Như Quỳnh và Ivana Vanjak thi nhau ghi điểm.
2 set đầu chứng kiến Hà Nội chơi áp đảo để chiến thắng 25-20, 25-19. Với một thế trận lấn lướt, tưởng chừng đoàn quân của HLV Nguyễn Tuấn Kiệt sẽ sớm kết thúc trận đấu.
Nhưng LPBank Ninh Bình cũng không phải là đội bóng đơn giản. Sau 2 set thua chóng vánh, HLV Thái Thanh Tùng lập tức thay đổi lối chơi. Nhờ đó đội bóng “cố đô” như bừng tỉnh và thi đấu khởi sắc.
Lần này, đến lượt Wang Zhiyu là người tỏa sáng, giúp LPBank Ninh Bình thắng lại 25-18, 25-22 ở các set tiếp theo, buộc trận đấu phải bước vào set 5.
Tuy nhiên ở thời điểm quyết định, các cô gái Hà Nội đã chơi bình tĩnh, tập trung hơn. Họ ít mắc lỗi và giữ được sự ăn ý, nhờ đó giành thắng lợi 15-12.
Đây là trận đấu có chất lượng rất cao, đi kèm với sự kịch tính được đẩy lên cao trào. Chiến thắng này giúp CLB Hà Nội có trận thắng thứ 4 ở Giải bóng chuyền vô địch quốc gia, đồng thời giữ nguyên mạch bất bại.
Ở trận đấu sau đó, Xi măng Long Sơn Thanh Hóa đã đánh bại VietinBank 3-0 (25-22, 27-25, 25-17). Kết quả này giúp đội bóng xứ Thanh nuôi hy vọng kết thúc vòng 1 trong top 4 và có vé dự Cúp Hùng Vương.

"Tôi thức trắng đêm qua, và vẫn không thể tin nổi chuyện gì đang xảy ra", cựu HLV từng vô địch Champions League 1994 với AC Milan nói trên báo Tây Ban Nha Marca hôm 1/4. "Chúng ta đang nói về một đội tuyển từng 4 lần vô địch thế giới. Ba lần liên tiếp vắng bóng ở World Cup là một thảm kịch thể thao, một nỗi hổ thẹn. Đây là điều tồi tệ nhất từng xảy ra với bóng đá Italy trong lịch sử hiện đại".
Thua Bosnia trong trận chung kết play-off hôm 31/3, Italy sẽ chỉ có thể trở lại World Cup sớm nhất vào 2030, tức 16 năm kể từ lần gần nhất góp mặt ở Brazil 2014. Với Capello, đó là cú sốc lớn đối với một quốc gia coi bóng đá gần như tôn giáo. "Cả Italy đang chìm trong u buồn. Với một dân tộc yêu bóng đá đến cuồng nhiệt, việc bị loại đến lần thứ ba là điều cực kỳ khó chấp nhận", cựu HLV 79 tuổi nói tiếp.
Chiến lược gia sinh năm 1946 cũng chỉ đích danh các cấp quản lý tại LĐBĐ Italy (FIGC), yêu cầu những thay đổi cấp bách trong cấu trúc của bóng đá nước này. "Ở đây chẳng ai chịu từ chức cả, đó mới là điều đáng lo ngại nhất. Người đầu tiên cần phải chịu trách nhiệm là Chủ tịch Liên đoàn Gabriele Gravina, cùng với toàn bộ ban lãnh đạo", ông khẳng định.
Trước sự sụp đổ của nền bóng đá Italy, Capello nhấn mạnh nhu cầu về một cuộc cải tổ sâu rộng, thay vì chỉ đưa ra những quyết định mang tính tạm thời. "Cần phải tập hợp các chuyên gia, phân tích thực trạng và bắt đầu tái thiết từ nền móng. Vấn đề không chỉ nằm ở kết quả, mà là vấn đề mang tính hệ thống", HLV trưởng Real Madrid từ 1996-1997 và từ 2006-2007 giải thích, đồng thời đề cao tầm quan trọng của việc đầu tư vào phát triển bóng đá trẻ.
Tuy nhiên, Capello vẫn muốn gửi gắm một thông điệp hy vọng vào tương lai. Ông nói: "Sẽ rất khó để gượng dậy sau cú sốc này, nhưng tôi tin rằng đây sẽ là tiền đề để khởi đầu cho một cuộc đổi mới thực sự. Bóng đá Italy cần phải tự làm mới mình".
Dù đã không làm công tác huấn luyện từ năm 2018, Capello vẫn theo dõi sát sao bóng đá Italy lẫn thế giới, khi vẫn đang viết chuyên mục góc nhìn cho báo Italy Gazzetta dello Sport. Từ năm 2022, ông đã nhiều lần nêu ra những vấn đề nhức nhối của bóng đá Italy.
"Chúng ta hiện không bắt kịp với lối chơi tốc độ và cường độ cao ở các giải đấu châu Âu", Capello từng nói trên Sky Sport Italy tháng 3/2022. "Đúng là chúng ta không đủ các tài năng trẻ, nhưng vấn đề vẫn là nền tảng đã sai từ ý tưởng. Chúng ta cần lấy trường phái bóng đá Đức làm mô hình noi theo, chúng ta không có được nền tảng kỹ thuật tốt để học tập cách làm của người Tây Ban Nha".
Năm 2024, trong một cuộc phỏng vấn chuyên sâu với Gazzetta dello Sport, Capello tiếp tục mổ xẻ thực trạng bóng đá nước nhà bấy giờ. "Ở Italy, chúng ta không còn chú trọng vào chất lượng nữa", Capello từng phân tích. "Các trường học bóng đá, người ta chỉ dạy chiến thuật mà không dạy kỹ thuật, và để lại hệ quả về mặt lâu dài như vậy. Những năm gần đây, nhiều người đã lấy Pep Guardiola làm hình mẫu, nhưng đó lại là hình mẫu của một Guardiola 10 năm về trước, trong khi bản thân ông ấy đã phát triển, đã thay đổi. Chúng ta đã nhầm lẫn lối chơi đẹp với việc cầm bóng vô nghĩa".
Nếu có một "nhà tiên tri" nào dự báo trước sự sụp đổ của một đội tuyển từng là biểu tượng của văn hóa bóng đá thế giới, đó chính là Capello. Sau lượt đi vòng 1/16 Champions League mùa này, ông đã lên tiếng khi Galatasaray vùi dập Juventus 5-2, Dortmund vượt qua Atalanta 2-0 và Bodo/Glimt đánh bại Inter Milan 3-1.
Trong bài góc nhìn trên báo Gazzetta dello Sport, Capello nhấn mạnh: "Việc chúng ta để thủng lưới 10 bàn trong ba trận không phải ngẫu nhiên. Đây là quả đắng từ những gì chúng ta đã gieo trồng suốt những năm qua. Trước đây, chúng ta đào tạo ra những hậu vệ độc bản. Ngày nay, các học viện yêu cầu họ phải biết triển khai bóng nhưng lại không biết phòng ngự. Họ thiếu sự tập trung, biết đứng vị trí nhưng không biết kèm người. Và khi đối đầu những cầu thủ tốc độ và kỹ thuật, họ lập tức khủng hoảng. Sai lầm bắt nguồn từ các trường bóng đá: người ta cấm trẻ em rê dắt, triệt tiêu sự sáng tạo, chỉ tập trung vào chiến thuật mà bỏ qua việc rèn luyện tốc độ. Trình độ của các CLB phản ánh bộ mặt của ĐTQG và ngược lại".
Hoàng Thông (theo Marca và Gazzetta dello Sport)
Nguồn: https://vnexpress.net/capello-lo-hen-world-cup-2026-la-noi-ho-then-tham-kich-voi-italy-5057570.html

Chiều 18-4, U17 Lào đã tạo ra địa chấn của bóng đá khu vực khi đánh bại U17 Thái Lan với tỉ số 3-2 ở lượt cuối bảng B Giải vô địch U17 Đông Nam Á 2026.
Chiến thắng này giúp đội bóng xứ triệu voi xuất sắc giành vé vào bán kết. U17 Lào kết thúc vòng bảng với vị trí nhất bảng B, giành được 7 điểm.
Họ lần lượt cầm hòa U17 Myanmar (0-0) ở trận ra quân, giành chiến thắng trước U17 Philippines (4-3) và xuất sắc quật ngã U17 Thái Lan (3-2) lượt cuối.
Trong khi đó, “voi chiến” từ ứng cử viên vô địch hàng đầu của giải đấu phải rời giải đấu ngay từ vòng bảng với chỉ 3 điểm, xếp sau cả U17 Lào và U17 Myanmar.
Ngay sau trận đấu, các diễn đàn mạng xã hội xứ chùa vàng đã thực sự "dậy sóng". Người hâm mộ Thái Lan không giấu nổi sự phẫn nộ, bàng hoàng và thất vọng tột cùng trước màn trình diễn của đội nhà.
CĐV Kongsirirerng cay đắng thốt lên: "Thua ngược cả Lào thì thực sự là một cú sốc. Chúng ta vẫn luôn nghĩ mình là số 1 Đông Nam Á, nhưng thực tế có lẽ bóng đá Thái Lan đang phát triển chậm nhất khu vực".
Nhiều ý kiến chỉ thái độ thi đấu và hệ thống phòng ngự của đội nhà: "Ứng viên vô địch mà phòng ngự như một đội bóng nghiệp dư. Bị loại là hoàn toàn xứng đáng".
Thậm chí, có CĐV ngao ngán nhận xét thể lực của các cầu thủ trẻ: "Lứa cầu thủ này kém quá, chạy tới phút 70 là đuối".
Nỗi đau của người hâm mộ Thái Lan còn tăng thêm khi U17 Việt Nam đang thi đấu rất hay tại giải đấu năm nay. Rất nhiều bình luận mang đội tuyển trẻ của Việt Nam ra làm thước đo cho sự sa sút của Thái Lan.
"Hãy nhìn U17 Việt Nam thi đấu, họ pressing mạnh mẽ, tổ chức kỷ luật và luôn giữ được sự tập trung tuyệt đối. Trước đây chúng ta luôn xem họ là đội bám đuổi, nhưng giờ có lẽ Thái Lan mới là đội cần học hỏi", Shinawat ngậm ngùi thừa nhận.
Trận thua sốc trước U17 Lào không chỉ tước đi tấm vé đi tiếp, mà còn giáng một đòn mạnh vào bóng đá trẻ Thái Lan. Họ buộc phải xem lại công tác đào tạo trẻ của mình nếu không muốn chịu thêm nỗi đau trong tương lai.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Trong toàn bộ lịch sử 22 kỳ World Cup trước đây, chỉ có 7 cầu thủ từng ra sân ở tuổi 40 trở lên, đó là: Essam El Hadary (Ai Cập, năm 2018, lúc đó 45 tuổi), Faryd Mondragon (Colombia, 2014, 43 tuổi), Ali Boumnijel (Tunisia, 2006, 40 tuổi), Roger Milla (Cameroon, 1994, 42 tuổi), Peter Shilton (Anh, 1990, 41 tuổi), Pat Jennings (Bắc Ireland, 1986, 41 tuổi), Dino Zoff (Ý, 1982, 40 tuổi). Trừ Milla, cả 6 cầu thủ còn lại đều là thủ môn. Ai cũng biết độ tuổi của thủ môn thường cao hơn rất nhiều so với các cầu thủ còn lại.
Tại World Cup 1994, Milla chỉ ra sân 2 lần ở vòng bảng, đều từ ghế dự bị. Ở trận đầu (thua Brazil 0-3), Milla trở thành cầu thủ phía trên (tức không phải thủ môn) đầu tiên trong lịch sử World Cup ra sân ở tuổi 40 trở lên. Đến tận bây giờ kỷ lục này của ông vẫn đang đứng vững. Ở trận sau, ông nâng cấp kỷ lục của mình, không chỉ ra sân mà còn ghi bàn (Cameroon thua Nga 1-6).
Tại World Cup 2014, Mondragon là thủ môn dự bị của Colombia. Ông chỉ được ra sân trong 5 phút chót của trận cuối cùng vòng bảng, khi mọi chuyện đã ngã ngũ. Tại World Cup 2018, thủ môn El Hadary chỉ được xuất hiện trong trận cuối cùng vòng bảng, khi đội Ai Cập của ông đã chắc chắn bị loại. Rõ ràng sự góp mặt của Milla, Mondragon, El Hadary đều là vì mục đích tạo ra kỷ lục về tuổi tác, chứ không nặng về vấn đề thi đấu.
Bây giờ World Cup 2026 có đúng 7 cầu thủ đang ở tuổi 40 trở lên trong danh sách các đội - bằng với toàn bộ 22 kỳ World Cup trước cộng lại, gồm: Cristiano Ronaldo (Bồ Đào Nha, 41 tuổi), Luka Modric (Croatia, 41 tuổi), Edin Dzeko (Bosnia, 40 tuổi), Manuel Neuer (Đức, 40 tuổi), Craig Gordon (Scotland, 43 tuổi), Guillermo Ochoa (Mexico, 41 tuổi), Vozinha (Cape Verde, 40 tuổi). Trong số này chỉ có 4 thủ môn, còn lại là 3 ngôi sao tấn công nức tiếng.
Đấy là chỉ mới thống kê ở cột mốc 40 tuổi trở lên. So với họ, Lionel Messi (Argentina) hãy còn trẻ chán, khi anh mới 38 tuổi (sẽ tròn 39 trong thời gian World Cup diễn ra). Có gần chục hảo thủ khác đang ở độ tuổi 38 - 40. Và đấy là vẫn chưa kể những lão tướng khác còn trẻ hơn nữa, dù họ đã nhẵn mặt trên sân cỏ quốc tế hơn chục năm nay như Neymar (Brazil, 34 tuổi), N'Golo Kante (Pháp, 35 tuổi), Jordan Henderson (Anh, 36 tuổi)…
Có những trường hợp chịu sự chỉ trích, như Ronaldo (Bồ Đào Nha) hoặc Neuer (Đức). Nhưng ngược lại HLV Lionel Scaloni (Argentina) đã thở phào nhẹ nhõm khi rút cuộc Messi cũng đã đồng ý tham dự World Cup lần nữa. Chuyện về Dzeko càng quá rõ ràng khi đây là sản phẩm tốt nhất mà đội tuyển Bosnia có thể giới thiệu trên sân cỏ quốc tế. Trong đa số trường hợp, các lão tướng tham dự World Cup năm nay không phải chỉ vì đấy là ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh.
Ronaldo là trường hợp đặc biệt. Một quan chức trong LĐBĐ Bồ Đào Nha từng hỏi ngược phóng viên: "Ai sẽ quảng cáo, tài trợ khi gương mặt của Ronaldo không xuất hiện ở đội tuyển quốc gia nữa? Anh sẽ giới thiệu nguồn thu mới ư?". Phần mình, Ronaldo có những cột mốc riêng mà anh buộc phải hướng đến, và sẽ cố gắng đến mức tận lực để đạt cho bằng được. Có khi động lực này còn quan trọng hơn cả yếu tố sức khỏe hoặc khả năng chuyên môn. Bản thân anh đã giữ kỷ lục ghi bàn ở 5 kỳ World Cup liên tiếp (không chia sẻ với bất cứ ai). Nếu anh lại ghi bàn ở giải năm nay, đấy có thể sẽ là kỷ lục mãi mãi không ai bắt kịp. Nhìn xa hơn, Ronaldo cũng đang hướng đến bàn thắng thứ 1.000 (anh đã có 973 bàn). Còn ai trên đời khao khát, quyết tâm hơn anh trong việc chắt chiu cơ hội ghi bàn?
Với Modric, khả năng tung ra đường chuyền từ 40 m để lập tức kiến tạo cơ hội ghi bàn luôn là chỗ độc đáo riêng mà các hảo thủ trẻ khỏe không dễ sánh được. Với Neuer, đấy là kinh nghiệm quan sát và chỉ huy đồng đội như một HLV ngay trong sân (Neuer còn lớn tuổi hơn HLV Julian Nagelsmann). Người ta nói "gừng càng già càng cay", nhưng xem ra giá trị của các lão tướng tại World Cup này còn lớn hơn câu ấy.
Tin Gốc: Thanh Niên

