World Cup 2026 là lần đầu tiên trong lịch sử, bóng đá châu Á có tới 9 đại diện góp mặt ở đấu trường thế giới, gồm Nhật Bản, Hàn Quốc, Iran, Uzbekistan, Qatar, Ả Rập Xê Út, Jordan, Úc và Iraq.
Đây cũng là 9 đội ưu tú nhất của bóng đá châu Á lúc này. Nhật Bản, Hàn Quốc, Iran, Úc và Ả Rập Xê Út là những ngọn cờ đầu đã liên tục góp mặt tại World Cup trong hai thập kỷ qua. Uzbekistan lần đầu dự giải, nhưng thực tế, đại diện Trung Á đã thống lĩnh giải trẻ và vươn lên nhóm đầu châu Á khoảng 10 năm gần nhất. Qatar vô địch Asian Cup 2019, 2023, còn Jordan là “hiện tượng” với ngôi á quân châu Á và vé World Cup chỉ trong 2 năm.
Tuy nhiên ở World Cup, thành tích châu Á tương đối khiêm tốn. Ngoại trừ vé bán kết của Hàn Quốc ở kỳ World Cup nhiều tai tiếng cách đây 24 năm, hầu hết các đội châu Á đều sớm “bật bãi”. Đội tuyển Nhật Bản được kỳ vọng nhất, nhưng chưa từng có mặt ở tứ kết.
World Cup 2026 sẽ khác. Đẳng cấp giải đấu bị “pha loãng” khi mở rộng lên 48 đội, đồng nghĩa xuất hiện thêm nhiều cái tên vừa tầm mà các đội châu Á có thể thắng, như Curacao, Haiti, Panama, Congo… Việc trao thêm suất vượt qua vòng bảng cho 8 trong số 12 đội hạng ba xuất sắc nhất cũng mở thêm cánh cửa để các đội bóng “chấp chới” có thể sửa sai.
Song, quan trọng nhất, thực lực các đội châu Á đã cải thiện.
Một số đội trung thành với con đường xuất khẩu cầu thủ như Nhật Bản, Hàn Quốc, Úc… với ngày càng nhiều gương mặt thi đấu tại châu Âu. Qatar, Iran, Uzbekistan, Jordan hay Ả Rập Xê Út chủ yếu sử dụng cầu thủ nội địa, nhưng thể lực và kỹ chiến thuật đều đã nâng tầm, thu hẹp cách biệt với nhóm tầm trung thế giới.
Tại World Cup 2026, Nhật Bản tiếp tục là ngọn cờ đầu. “Samurai áo xanh” đã thắng Đức và Tây Ban Nha ở World Cup 2022 để dẫn dầu bảng tử thần, rồi dừng bước trước Croatia trên chấm luân lưu ở vòng 16 đội.
Với lực lượng đang chinh chiến tại châu Âu, được dẫn dắt bởi các nhân tố kinh nghiệm như Ritsu Doan, Wataru Endo… Nhật Bản đang là đội châu Á ở gần nhóm hàng đầu thế giớ nhất.
Nhật Bản lấy sức mạnh tập thể làm nền móng phát triển. Các cá nhân dù ưu tú, cũng chỉ là một phần trong mắt xích vận hành lối chơi. Sự khoa học, đồng đều từ triển khai bóng, pressing đến tổ chức tấn công của Nhật Bản được xây dựng từ bóng đá học đường cấp tiểu học, cùng các học viện cộng đồng, lò đào tạo chuyên nghiệp.
Nằm ở bảng F cùng Hà Lan, Thụy Điển (đội còn lại là Tunisia), Nhật Bản phải cạnh tranh với hai đội bóng có thể hình, sức đấu tay đôi thuộc hàng tốt nhất giải. Song, thầy trò HLV Hajime Moriyasu đã “chạy đà” từ sớm khi thắng Anh, Scotland, cũng là các đội châu Âu rất nhanh và khỏe, để tích lũy kinh nghiệm khắc chế lục địa già.
“Nhật Bản sẽ vô địch World Cup nếu đồng lòng”, HLV Moriyasu khẳng định. Ở World Cup 2026, Nhật Bản sẵn sàng viét trang sử mới.
Tại World Cup 2026, Hàn Quốc có bảng đấu vừa sức với chủ nhà Mexico, Nam Phi và CH Czech. Thầy trò HLV Hong Myung-bo đủ khả năng góp mặt ở vòng 16 đội nếu chơi đúng khả năng. Song, muốn tiến xa hơn, “Những chiến binh Taeguk” cần thêm những miếng đánh nhuyễn và đa dạng, thay vì chỉ trông đợi ở Son Heung-min hay Lee Kang-in.
Đội tuyển Úc cũng có bảng đấu vừa phải, với chủ nhà Mỹ, Paraguay và Thổ Nhĩ Kỳ. Đây là bảng đấu cân sức bậc nhất tại World Cup 2026. Với kinh nghiệm thường xuyên vượt qua vòng bảng cùng dàn cầu thủ rải khắp châu Âu, Úc là ứng viên đi tiếp sáng giá.
Ở các bảng còn lại, Qatar cũng nằm ở bảng có chủ nhà (Canada) cùng Bosnia và Thụy Sĩ. Dù là đương kim vô địch Asian Cup 2 giải gần nhất, nhưng so với đẳng cấp World Cup, Qatar còn kém tương đối xa. Minh chứng là ở vòng loại thứ ba World Cup 2026, Qatar chỉ xếp thứ 4/6 đội. Đại diện Tây Á khó tiến xa ở giải năm nay.
Jordan, Iran, Ả Rập Xê Út, Uzbekistan… cũng nằm ở bảng khó do nằm trong nhóm hạt giống số bốn. Các đội châu Á phải nỗ lực nhiều nếu muốn tạo nên kỳ tích.
Tối 30/5 trên sân Puskas Arena, Budapest (Hungary), thầy trò Luis Enrique giành chiến thắng 4-3 ở loạt luân lưu trước Arsenal, để bảo vệ thành công ngôi vương Champions League. Trước đó, hai đội hòa 1-1 qua 120 phút gồm hai hiệp chính và hai hiệp phụ.
Trong 5 lượt đá của PSG, chỉ Nuno Mendes không hoàn thành nhiệm vụ, khi cú sút về góc phải bị thủ thành David Raya đổ người đẩy ra. Trái lại, có đến hai cầu thủ Arsenal sút ra ngoài, lần lượt là Eberechi Eze và Gabriel Magalhaes.
Sau trận, HLV Enrique cho biết ông vẫn vận dụng cách thức như mọi khi trong việc quyết định người sút luân lưu. "Có 6 cầu thủ đá luân lưu, họ tự chọn ra những người sẵn sàng nhất theo thứ tự. Ngoài ra, còn có Mocha (biệt danh của thủ thành Matvey Safonov) đứng trong khung gỗ, cậu ấy là một chuyên gia ở thể loại này và luôn khiến đối phương phải khiếp sợ. Tôi đón nhận loạt sút này một cách bình thản và chỉ muốn nó kết thúc thật nhanh vì cục diện lúc đó quá căng thẳng", ông cho biết.
Kịch bản trận đấu vừa qua giống với lần đầu PSG mở ra chu kỳ toàn thắng luân lưu. Đó là trận đấu Lens ngày 23/12/2024 ở vòng 1/32 Cup Quốc gia Pháp, nơi PSG hòa 1-1 trong hai hiệp trước khi thắng luân lưu 4-3.
Gần ba tháng sau, lượt về vòng 1/8 Champions League trước Liverpool, đội bóng nước Pháp thắng 1-0 sau khi thua 0-1 ở lượt đi, đưa cuộc đấu vào hiệp phụ và sau đó là loạt luân lưu. Bấy giờ, PSG thắng 4-1 để giành vé vào tứ kết.
Bước sang mùa 2025-2026, đội bóng thành Paris tiếp tục vượt ải luân lưu, lần lượt trước Tottenham ở Siêu cúp châu Âu rồi Flamengo ở FIFA Intercontinental Cup (hòa 1-1 trong 120 phút, thắng luân lưu 2-1).
Lần thứ 5 là ngày 9/1/2026. Thời điểm đó, PSG phải đến những giây cuối cùng mới có bàn gỡ hòa 2-2 trước Marseille tại Siêu cúp Pháp 2025, trước khi kết liễu đại kình địch trên chấm 11m với tỷ số 4-1.
Trong 6 loạt sút này, có bốn lần là ở các trận chung kết và đều mang về danh hiệu cho đội chủ sân Parc des Princes. Đặc biệt, họ đã sử dụng tới ba thủ môn khác nhau: Matvey Safonov (trận Lens, Flamengo và Arsenal), Lucas Chevalier (trận Tottenham và Marseille) và Gianluigi Donnarumma (trận Liverpool).
Nhìn rộng hơn, kể từ năm 2020, PSG đã thắng 8 trong 9 loạt luân lưu, thất bại duy nhất là trước Nice vào tháng 1/2022 ở vòng 1/8 Cup Quốc gia Pháp dưới thời HLV Mauricio Pochettino.
Khó định nghĩa một chiến thắng trên chấm luân lưu phụ thuộc bao nhiêu vào chiến thuật, bao nhiêu vào may mắn. Nhưng với thầy trò Enrique, khi bước vào loạt đấu súng, họ như thể chưa bao giờ biết hoài nghi, biến yếu tố may rủi trở về không. Đó có thể là thành quả của hàng giờ đồng hồ phân tích, những buổi tập kỹ thuật sút phạt đền cuối mỗi buổi tập và một quá trình chuẩn bị tâm lý ở đẳng cấp cao nhất.
Đặc biệt hơn, đây là giai đoạn họ biến động mạnh ở vị trí thủ môn. Sau mùa giải trước, PSG đã chia tay Donnarumma, dù thủ thành Italy góp công lớn trong hành trình đăng quang Champions League đầu tiên của CLB.
Người được mang về là Chevalier trải qua một số trận đấu bị chỉ trích về phong độ, chịu áp lực từ cái bóng của Donnarumma. Thậm chí, anh còn dính phải chấn thương cổ chân ở tháng 12/2025, dẫn tới việc thủ thành dự bị Safonov bước lên sân khấu.
Quãng thời gian Chevalier vắng mặt, Safonov làm tốt hơn so với vai trò đóng thế. Thủ thành người Nga trở thành người hùng ở chung kết Intercontinental Cup khi cản phá thành công bốn quả đá luân lưu trước Flamengo. Tuy nhiên, anh bị rạn xương tay trái ngay trong chính màn trình diễn chói sáng ấy, mở ra lại cơ hội cho người gác đến cũ của Lille trong những ngày đầu năm 2026. Và trước Marseille ở Siêu cúp Pháp, Chevalier cản phá thành công hai cú sút từ Matt O’Riley và Hamed Junior Traore.
Sau khi bình phục chấn thương, cộng với niềm tin dành cho Chevalier không còn, Safonov trở thành lựa chọn số một đến nay của PSG. Một lần nữa, anh chứng minh giá trị khi đứng trước khung gỗ ở Puskas, dù khác với những lần vào vai người hùng trước, thủ thành với mái tóc búi tỏi "catogan" này không cản phá được cú sút nào bên phía Arsenal.
"Các thủ môn của chúng tôi đều biết nắm bắt cơ hội mỗi khi được chọn", Enrique từng khẳng định hồi đầu năm nay. "Có người sẽ nói đó là may mắn, nhưng may mắn không thể đến liên tiếp như vậy khi mà đội ngũ HLV thủ môn và các thủ môn của tôi được chuẩn bị kỹ lưỡng cả về tâm lý lẫn nắm mọi thông tin cần thiết về các chân sút đối thủ".
Khi bộ khung tham dự AFF Cup 2026 của đội tuyển Việt Nam đang dần được định hình qua 8 trận đấu kéo dài từ đầu năm 2025 đến nay (6 trận vòng loại Asian Cup 2027, 2 trận giao hữu), vị trí đáng ra cần sự ổn định cao nhất, lại đang khó đoán nhất. Đó là thủ môn.
HLV Kim Sang-sik đã luân phiên sử dụng 4 thủ môn từ khi tiếp quản đội tuyển Việt Nam vào tháng 5.2024 cho đến nay. Đó là Đặng Văn Lâm, Nguyễn Filip, Nguyễn Đình Triệu và Trần Trung Kiên. Tuy nhiên, nếu các vị trí khác được chọn lựa theo logic phong độ, việc tính toán người gác đền của ông Kim và HLV thủ môn Lee Woon-jae lại... khó lường hơn nhiều.
Ban đầu, suất bắt chính là cuộc cạnh tranh giữa Văn Lâm và Nguyễn Filip, thì mỗi thủ môn ra sân 2 trận (trong 4 trận đầu của ông Kim). Sau đó, sai lầm ở trận giao hữu với Nga khiến cánh cửa bắt chính của Văn Lâm đóng sập lại. Cộng với chấn thương, thủ môn sinh năm 1993 không còn được ông Kim ưu tiên.
Đến AFF Cup 2026, nhà cầm quân người Hàn Quốc ban đầu ưu tiên Nguyễn Filip, khi thủ môn Việt kiều ra sân 2 trong 3 trận đầu tiên. Song, Nguyễn Filip phải ngồi dự bị cho Đình Triệu ở phần còn lại của giải đấu. Đình Triệu tuy không bắt nổi trội với nhiều pha cứu thua, nhưng anh chơi đủ an toàn, chắc chắn, giúp Việt Nam thắng một mạch 5 trận liên tục để bước lên ngai vàng. Cùng với tiền vệ Ngọc Tân, thủ môn Đình Triệu là phát hiện thú vị nhất của ông Kim ở sân chơi Đông Nam Á.
Thế nhưng, dấu ấn của "hoa nở muộn" Đình Triệu cũng... chỉ dừng lại ở giải này. Sau AFF Cup, Đình Triệu chỉ bắt thêm 2 trận, lần lượt trước Campuchia (giao hữu) và Lào (vòng loại Asian Cup). Anh lùi lại phía sau, nhường chỗ cho cuộc cạnh tranh vốn dĩ quay trở lại từ đầu với Văn Lâm và Nguyễn Filip. Hai thủ môn này chia nhau bắt chính ở phần còn lại của vòng loại Asian Cup. Thủ môn trẻ Trung Kiên chỉ chen chân được 1 trận duy nhất.
HLV Kim Sang-sik đứng trước cơn đau đầu dễ chịu, khi có rất nhiều thủ môn giỏi. Lứa trụ cột dạn dày có Nguyễn Filip, Văn Lâm.
Lớp trẻ có Trung Kiên (2003), Nguyễn Văn Việt (2002) và Cao Văn Bình (2005) đều là những thủ môn rất giỏi, đã có suất đá chính ở V-League và chứng tỏ năng lực tại cấp độ trẻ.
Cuộc đua vào khung gỗ càng khốc liệt hơn, khi Lê Giang Patrik đã có quốc tịch Việt Nam. Nếu Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF) làm xong thủ tục chuyển đổi đội tuyển (do Lê Giang từng khoác áo trẻ Slovakia) trước AFF Cup 2026, Lê Giang có cơ hội khoác áo tuyển.
Các thủ môn trong tay ông Kim đều có những ưu thế riêng. Văn Lâm là thủ môn cổ điển đẳng cấp bậc nhất bóng đá Việt Nam, với 10 năm "ăn cơm tuyển", từng cùng Việt Nam vô địch AFF Cup 2018, vào tứ kết Asian Cup 2019 và vòng loại thứ ba World Cup 2022. Văn Lâm có sự vững chãi, chắc chắn, đặc biệt ở các pha đối mặt. Anh giúp đội tuyển Việt Nam sạch lưới 8 trận vòng bảng tại AFF Cup 2018 và 2022, giữ kỷ lục sạch lưới 6 trận liền tại AFF Cup 2022, cùng hàng loạt pha cứu thua ngoạn mục từng có trước Nhật Bản, Jordan hay Iran.
Nguyễn Filip lại là người gác đền toàn năng với 8 năm chơi bóng tại hạng đấu cao nhất CH Czech cho Slovacko và Slovan Liberec, từng bắt chính tại Europa League. Anh có kỹ thuật bắt bóng toàn diện, đôi chân điều phối bóng ấn tượng, cùng tâm lý tốt khi đã hòa nhập hoàn toàn với cuộc sống tại Việt Nam.
Cuộc đua bắt chính chủ yếu diễn ra giữa Nguyễn Filip và Văn Lâm (Trung Kiên là lựa chọn cơ cấu cho tương lai), nhưng khi Lê Giang Patrik đã nhập cuộc, khung gỗ có thể lại đổi chủ. Lê Giang cũng được đào tạo bài bản và thi đấu ở châu Âu, có thể hình tuyệt hảo và kỹ năng bắt bóng ấn tượng. Lê Giang có khả năng phản xạ, phán đoán của Văn Lâm, cùng đôi chân kiểm soát và chuyền bóng hiện đại như Nguyễn Filip.
Bất lợi của Lê Giang Patrik là anh chưa từng làm việc cùng HLV Kim Sang-sik. Tuy nhiên, Đình Triệu cũng chẳng cần quá nhiều thời gian để trở thành số một trong khung gỗ. Dù nhập cuộc muộn, nhưng nếu thể hiện tốt, Lê Giang Patrik có thể khiến cuộc đua bắt chính thêm khó đoán.
Tham dự buổi gặp có Phó tổng thư ký VFF Nguyễn Thanh Hà, HLV trưởng Okiyama Masahiko, ban huấn luyện cùng toàn thể cầu thủ đội tuyển U.17 nữ Việt Nam.
Tại buổi gặp, Chủ tịch VFF Trần Quốc Tuấn căn dặn toàn đội giữ sức khỏe, tập trung tối đa cho thi đấu tại VCK U.17 nữ châu Á 2026. Ông nhấn mạnh đây là sân chơi có trình độ chuyên môn cao, đòi hỏi sự chuẩn bị kỹ lưỡng cũng như bản lĩnh thi đấu. Việc góp mặt ở đấu trường châu lục sẽ giúp các cầu thủ tích lũy kinh nghiệm, trưởng thành nhanh hơn, tạo nền tảng cho quá trình phát triển lâu dài.
Bên cạnh đó, Chủ tịch VFF lưu ý toàn đội cần chủ động nghiên cứu đối thủ, xây dựng lối chơi phù hợp, phát huy tốt sở trường cá nhân và tinh thần tập thể. Đồng thời, các cầu thủ cần giữ vững ý chí, sự tập trung và không từ bỏ trong mọi hoàn cảnh. VFF sẽ tiếp tục hỗ trợ đội tuyển thông qua công tác phân tích, đánh giá đối thủ nhằm phục vụ chuyên môn trong suốt giải đấu.
Thay mặt ban huấn luyện và các cầu thủ, HLV trưởng Okiyama Masahiko bày tỏ sự cảm ơn trước sự quan tâm, tạo điều kiện của VFF. Ông cho biết đội tuyển đã có quá trình chuẩn bị tích cực, đặc biệt sau chuyến tập huấn tại Nhật Bản và giai đoạn rèn luyện tại Trung tâm đào tạo bóng đá trẻ Việt Nam. Toàn đội đặt quyết tâm thi đấu với tinh thần cao nhất tại giải.
Theo kế hoạch, đội tuyển U.17 nữ Việt Nam sẽ lên đường sang Trung Quốc vào ngày 28.4 để tham dự giải đấu. VCK giải bóng đá nữ U.17 châu Á 2026 diễn ra tại Tô Châu (Trung Quốc) từ ngày 30.4 đến 17.5.2026 với sự tham dự của 12 đội tuyển.
Tại giải, đội tuyển U.17 nữ Việt Nam nằm ở bảng A cùng các đối thủ Trung Quốc, Thái Lan và Myanmar (các trận được phát trên TV360). Theo điều lệ, 4 đội có thành tích tốt nhất sẽ giành quyền đại diện châu Á tham dự FIFA U.17 Women’s World Cup Morocco 2026.