Để tránh làm ảnh hưởng đến thẩm mỹ chung, nhiều người chọn cách giấu router không đẹp mắt này. Mặc dù vậy, người dùng cần lưu ý đến vị trí đặt router để không làm giảm chất lượng tín hiệu. Vị trí lý tưởng cho router thường là nơi trung tâm và cao, tránh xa các vật cản như đồ nội thất và tường, nhưng các vị trí này có thể khiến router trở nên dễ thấy.
Có nhiều cách để giấu router mà vẫn đảm bảo kết nối ổn định, nhưng trước khi thực hiện, người dùng nên kiểm tra Wi-Fi để đảm bảo rằng việc giấu router không làm chậm dịch vụ.
Người dùng có thể thử đặt router bên dưới một chiếc thùng gỗ có nan gỗ, vừa phù hợp với phong cách trang trí, vừa không cản trở tín hiệu. Tuy nhiên, cần lưu ý rằng chất liệu của thùng có thể ảnh hưởng đến hiệu suất. Thùng gỗ ghép thanh là một lựa chọn tốt vì các thanh gỗ mỏng cho phép luồn dây điện một cách kín đáo. Ngược lại, thùng lưới kim loại có thể làm suy yếu tín hiệu.
Bên cạnh đó, người dùng cũng có thể giấu router phía sau các vật thể như bức tranh hoặc bản in nghệ thuật. Những vật này không chỉ giúp che giấu router mà còn cho phép tín hiệu truyền đi dễ dàng. Một số người dùng trên diễn đàn /r/DesignMyRoom cũng gợi ý việc giấu router phía sau cây cảnh, nhưng cần chú ý đến chất liệu của chậu cây để đảm bảo hiệu quả.
Ngoài việc giấu router, người dùng cũng có thể xem xét các giải pháp khác như kết nối trực tiếp các thiết bị với internet qua cáp Ethernet. Hoặc sử dụng Powerline adapter (hay bộ chuyển đổi đường dây điện) có thể biến bất kỳ ổ cắm điện nào trong nhà thành điểm kết nối Ethernet tiềm năng.
Nếu vẫn muốn sử dụng kết nối Wi-Fi, hãy thử nghiệm với các vị trí khác nhau trong ngôi nhà. Ví dụ, nếu nhà không quá lớn, đặt router gần cửa sổ có thể là một lựa chọn hợp lý. Người dùng có thể giấu nó phía sau rèm cửa để giữ cho nó khuất tầm nhìn.
Cuối cùng, người dùng có thể cần thử nghiệm một vài phương án trước khi tìm ra cách tốt nhất để giấu router trong nhà. Nhiều giải pháp đơn giản có thể được thực hiện bằng cách sử dụng các vật dụng gia đình như thùng hoặc hộp đựng đồ, từ đó giúp người dùng tiết kiệm chi phí mà vẫn giữ được phong cách cho ngôi nhà.
Theo TechSpot, trong bước đi đầy táo bạo, OpenAI được cho là đang âm thầm phát triển một thiết bị cầm tay thay đổi hoàn toàn định nghĩa về smartphone. Tại đây, những biểu tượng ứng dụng quen thuộc sẽ biến mất, nhường chỗ cho các 'đặc vụ' AI tự thân vận hành.
Theo những báo cáo mới nhất từ chuyên gia phân tích hàng đầu Ming-Chi Kuo, OpenAI không đơn thuần làm ra một chiếc điện thoại để cạnh tranh với iPhone hay Samsung về cấu hình. Dự án này tập trung vào việc biến AI Agent trở thành giao diện tương tác chính.
Thay vì phải tự tay mở từng ứng dụng để đặt vé máy bay, so sánh giá khách sạn rồi gửi email xác nhận, người dùng chỉ cần ra lệnh. Các 'đặc vụ' AI sẽ tự động xử lý các tác vụ đa bước này ở chế độ nền. Người dùng sẽ không còn thấy một màn hình chính dày đặc biểu tượng mà là một bảng điều khiển các luồng công việc đang được thực thi trực tiếp.
Dù 'AI-Phone' có triết lý phần mềm mang tính cách mạng, OpenAI vẫn chọn lối đi an toàn cho phần cứng. Thiết bị dự kiến sẽ sử dụng sức mạnh từ các dòng chip xử lý hàng đầu của Qualcomm hoặc MediaTek. Đáng chú ý, Luxshare - đối tác lắp ráp lâu đời của Apple - được cho là đơn vị sẽ hiện thực hóa bản vẽ của OpenAI thành sản phẩm vật lý.
Việc làm chủ cả phần cứng lẫn phần mềm cho phép OpenAI tối ưu hóa sâu hơn các mô hình ngôn ngữ lớn (LLM), kiểm soát tốt luồng dữ liệu và đảm bảo tốc độ phản hồi nhanh nhất cho người dùng - điều mà các ứng dụng bên thứ ba trên hệ điều hành hiện nay chưa làm được.
Theo BGR, một trong những cột mốc quan trọng nhất trong lịch sử của Samsung chính là sự ra mắt của chiếc điện thoại di động đầu tiên mang tên Samsung SH-100 vào năm 1988, khoảng 50 năm kể từ khi tập đoàn này được thành lập năm 1938.
Mặc dù thị trường điện thoại di động mới thực sự bùng nổ vào những năm 1990 đến 2000, SH-100 đã tiên phong trong việc đưa Samsung vào lĩnh vực này. Chiếc điện thoại có thiết kế vuông vức kèm ăng-ten này không có nhiều tính năng nổi bật theo tiêu chuẩn hiện đại nhưng đã ghi dấu ấn lịch sử với tư cách là chiếc điện thoại di động đầu tiên được sản xuất bởi một công ty Hàn Quốc. Được giới thiệu tại Thế vận hội mùa hè Seoul nhưng doanh số bán ra của SH-100 chỉ đạt vài nghìn chiếc, một khởi đầu không mấy ấn tượng cho Samsung trong lĩnh vực điện thoại di động.
Dù khởi đầu khó khăn, Samsung đã nhanh chóng trở thành một thương hiệu thành công trong ngành công nghiệp điện thoại. Ngay cả khi đã lỗi thời, SH-100 vẫn là một bước tiến quan trọng trong công nghệ điện thoại di động. Sản phẩm đã đặt nền tảng cho những sản phẩm đột phá sau này, như chiếc điện thoại hỗ trợ MP3 đầu tiên trên thế giới vào năm 1999 mang tên Samsung SPH-M2500 hay dòng Galaxy S ra mắt năm 2010.
Trước SH-100, Samsung sản xuất một chiếc điện thoại di động mang tên SC-1000 vào năm 1985, nhưng đây là một chiếc điện thoại dành cho ô tô, không thể sử dụng khi rời khỏi xe. Ngay cả khi SC-1000 không thành công và nhanh chóng bị lãng quên, sản phẩm này cũng đóng vai trò quan trọng trong sự phát triển của điện thoại di động.
Nhìn từ năm 2026, SH-100 có thể đã lỗi thời, nhưng vị trí của sản phẩm trong lịch sử điện thoại và truyền thông là không thể phủ nhận. Dù không phải là mẫu điện thoại thành công nhất của Samsung, SH-100 vẫn được xem là một bước tiến lớn trong hành trình phát triển của công ty.
Với thế hệ trẻ tuổi hiện nay, khái niệm "đĩa mềm" có thể hoàn toàn xa lạ, nhưng Gen Z và những người lớn tuổi hơn, họ có thể từng sử dụng hoặc thậm chí sưu tầm chúng. Các trò chơi điện tử và phần mềm từ những năm 1990 và đầu 2000 được lưu trữ trên những chiếc đĩa mềm hình chữ nhật kích thước 3,5 inch, tương đối cứng cáp và bền bỉ. Vậy tại sao chúng lại được gọi là "đĩa mềm"?
Trước khi trở nên cứng cáp và bền bỉ, đĩa mềm đã có một lịch sử khá phong phú. Được IBM phát minh vào năm 1971, đĩa mềm có kích thước lớn và rất mềm giúp việc ghi và chia sẻ dữ liệu trở nên dễ dàng hơn.
Những chiếc đĩa mềm đầu tiên có kích thước 8 inch, chỉ có khả năng lưu trữ 80.000 byte. Tuy nhiên, chúng đã đóng vai trò quan trọng trong việc phổ biến máy tính cá nhân. Năm 1986, đĩa mềm 3,5 inch được giới thiệu với khả năng lưu trữ 1,44 MB. Đây là một bước tiến lớn giúp các công ty và cá nhân dễ dàng chia sẻ dữ liệu. Qua thời gian, đĩa mềm trở thành công cụ văn phòng tiêu chuẩn và phổ biến trong các hộ gia đình.
Đến cuối những năm 1980, ổ cứng ra đời cho phép người dùng lưu trữ dữ liệu trực tiếp trên máy tính, từ đó giảm sự phụ thuộc vào đĩa mềm. Không dừng lại, vào những năm 1990, sự xuất hiện của đĩa CD-ROM và internet đã khiến đĩa mềm trở nên kém hấp dẫn hơn.
Sự phát triển của công nghệ phát trực tuyến và tải xuống, nhu cầu về thiết bị lưu trữ này đã giảm sút. Ngày nay, đĩa mềm gần như đã biến mất khỏi đời sống hằng ngày, ngoại trừ một số máy tính cũ, thiết bị y tế và cả những nhà sưu tầm. Các trò chơi cổ điển trên đĩa mềm hiện có thể được tìm thấy trên các trang thương mại điện tử với giá lên đến 100 USD, chứng tỏ sức hấp dẫn của chúng vẫn còn tồn tại trong lòng những người yêu công nghệ.
Một số cơ quan chính phủ và máy bay vẫn sử dụng chúng, nhưng dung lượng lưu trữ của đĩa mềm hiện đại chỉ đạt tối đa 2,8 MB, không đủ cho các tệp tin và trò chơi hiện nay. Thậm chí, một bức ảnh chụp bằng iPhone hiện đại cũng khó có thể lưu trữ trên một đĩa mềm 3,5 inch.