Câu hỏi từ thế kỷ trước mở ra cuộc đua công nghệ lượng tử hàng chục tỷ USD

Câu hỏi từ thế kỷ trước mở ra cuộc đua công nghệ lượng tử hàng chục tỷ USD

Cách đây khoảng một thập kỷ, công nghệ lượng tử (tạm hiểu: ứng dụng các nguyên lý của cơ học lượng tử vào thực tiễn) vẫn là một chủ đề mang tính chuyên ngành hẹp, chủ yếu được thảo luận trong giới học thuật, các nhà nghiên cứu, những người yêu khoa học và nhóm nhỏ các nhà đầu tư công nghệ sâu.

Tuy nhiên, vài năm gần đây, điện toán lượng tử đã trở thành tâm điểm của cuộc đua công nghệ toàn cầu. Từ các cường quốc đến những tập đoàn công nghệ lớn đều đẩy mạnh đầu tư, còn công chúng cũng bắt đầu quan tâm nhiều hơn đến lĩnh vực từng được xem là rất xa vời này. Vậy tất cả bắt đầu từ đâu?

Điện toán lượng tử là một trong những phương pháp xử lý thông tin tiến bộ trong tương lai. Phương pháp này sử dụng các nguyên lý của cơ học lượng tử để thực hiện các phép tính phức tạp chỉ trong thời gian ngắn.

Trong khoa học hiếm khi tồn tại một khoảnh khắc “Eureka” của riêng một cá nhân.

Thay vào đó, trước khi một ngành khoa học mới ra đời thường có một giai đoạn nhiều ý tưởng khác nhau cùng xuất hiện, được bổ sung và phát triển lẫn nhau. Điện toán lượng tử cũng hình thành theo cách đó.

Ý tưởng về máy tính lượng tử

Mặc dù công nghệ lượng tử chỉ thực sự thu hút sự chú ý của công chúng trong vài năm gần đây, nhưng trên thực tế, chúng ta đã và đang hưởng lợi từ các công nghệ được phát triển dựa trên các nguyên lý của cơ học lượng tử trong suốt nhiều thập kỷ qua.

Nhiều công nghệ quen thuộc như GPS, mạng cáp quang truyền tải Internet hay vi mạch bán dẫn đều được phát triển dựa trên các nguyên lý được đề cập ở trên.

Theo tạp chí Nature, khoảng những năm 1960, Rolf Landauer (nhà vật lý người Mỹ gốc Đức) đã chỉ ra mối liên hệ giữa nhiệt động lực học và thông tin. Đến năm 1980, nhà toán học nổi tiếng người Nga Yuri Manin đề cập tới ý tưởng về một “máy tự động lượng tử” (quantum automaton) có thể khai thác hiện tượng chồng chập và rối lượng tử.

Cùng giai đoạn này, nhà vật lý người Mỹ Paul Benioff cũng xây dựng mô hình máy Turing dưới góc nhìn của cơ học lượng tử.

Những nghiên cứu này cho thấy các nhà khoa học đã bắt đầu suy nghĩ về khả năng kết hợp cơ học lượng tử với tính toán, dù chưa ai hình dung rõ một “máy tính lượng tử” sẽ trông như thế nào.

Câu hỏi làm thay đổi cả một lĩnh vực

Theo IBM Research, một trong những dấu mốc đặt nền móng cho điện toán lượng tử hiện đại là Hội nghị Physics of Computation, diễn ra vào tháng 5/1981 do Viện Công nghệ Massachusetts (MIT) và IBM đồng tổ chức, quy tụ khoảng 50 nhà vật lý, nhà toán học và nhà khoa học máy tính.

Thời điểm đó, vật lý và khoa học máy tính vẫn được xem là hai ngành gần như tách biệt, còn ý tưởng kết hợp chúng mới chỉ dừng ở mức suy đoán.

Trong số những người tham dự, Richard Feynman (nhà vật lý lý thuyết người Mỹ) là người để lại dấu ấn sâu sắc nhất.

Thay vì đặt câu hỏi làm thế nào để chế tạo một chiếc máy tính nhanh hơn, Feynman lại suy nghĩ theo hướng hoàn toàn khác: nếu muốn mô phỏng chính xác tự nhiên, chúng ta cần một loại máy tính như thế nào?

Ông lập luận rằng thế giới ở cấp độ nguyên tử vận hành theo các quy luật của cơ học lượng tử, trong khi mọi máy tính lúc bấy giờ đều hoạt động dựa trên vật lý cổ điển.

Điều đó khiến việc mô phỏng chính xác các hệ lượng tử bằng máy tính truyền thống trở nên cực kỳ khó khăn, bởi tài nguyên tính toán sẽ tăng theo cấp số nhân khi hệ vật lý trở nên phức tạp hơn.

Trong bài phát biểu nổi tiếng “Simulating Physics with Computers” (tạm dịch: mô phỏng vật lý bằng máy tính), Feynman đã nói một câu sau này trở thành biểu tượng của ngành điện toán lượng tử:

“Tự nhiên không vận hành theo vật lý cổ điển, chết tiệt. Nếu muốn mô phỏng tự nhiên, tốt hơn hết anh phải làm điều đó bằng cơ học lượng tử.”

Chính tại hội nghị này, Feynman đã đưa ra nhận định rằng muốn mô phỏng thế giới lượng tử một cách hiệu quả thì máy tính cũng phải hoạt động theo các quy luật lượng tử. Ý tưởng đó sau này trở thành nền tảng của điện toán lượng tử hiện đại.

Từ mảnh ghép rời rạc đến ý tưởng thống nhất

Điều thú vị là Richard Feynman không hề trình bày bản thiết kế của một chiếc máy tính lượng tử như chúng ta hình dung ngày nay.

Theo Nature Reviews Physics, điều ông giới thiệu khi đó là khái niệm “máy mô phỏng lượng tử phổ quát” (universal quantum simulator).

Ý tưởng rất đơn giản nhưng mang tính cách mạng: thay vì cố gắng mô phỏng các hiện tượng lượng tử bằng máy tính cổ điển, hãy sử dụng chính một hệ lượng tử để mô phỏng một hệ lượng tử khác.

Nói cách khác, nhà vật lý lý thuyết người Mỹ không hỏi “làm sao để máy tính nhanh hơn”, mà hỏi “làm sao để máy tính hoạt động giống tự nhiên hơn”.

Bài báo của Feynman sau đó đã trở thành “một cột mốc của điện toán lượng tử và mô phỏng lượng tử”, đồng thời thường được ghi nhận là sự khai sinh của hai lĩnh vực này.

  Thiên thạch phát nổ ở đông bắc nước Mỹ có sức công phá bằng 230 tấn TNT

Từ Manin, Benioff đến Landauer, mỗi người đều đóng góp một mảnh ghép rồi đến Feynman là người kết nối những mảnh ghép ấy thành một câu hỏi lớn, đủ sức mở ra hướng nghiên cứu hoàn toàn mới.

Cuộc đua công nghệ lượng tử toàn cầu

Sau hội nghị năm 1981, điện toán lượng tử vẫn còn là một lĩnh vực rất nhỏ.

Phải đến 13 năm sau, khi nhà toán học người Mỹ Peter Shor công bố thuật toán phân tích số nguyên nổi tiếng, cộng đồng khoa học mới nhận ra rằng máy tính lượng tử không chỉ có thể mô phỏng các hệ vật lý, mà còn có khả năng giải một số bài toán nhanh hơn rất nhiều so với máy tính cổ điển.

45 năm sau bài phát biểu của Feynman, điện toán lượng tử đã trở thành một trong những lĩnh vực cạnh tranh quyết liệt nhất giữa các quốc gia và tập đoàn công nghệ.

Theo các báo cáo quốc tế gần đây, cuộc đua điện toán lượng tử đang tập trung chủ yếu vào ba trung tâm là Mỹ, Trung Quốc và châu Âu.

Báo cáo của Quốc hội Mỹ cho thấy Trung Quốc dẫn đầu về đầu tư nhà nước với khoảng hơn 15 tỷ USD, trong khi Mỹ chiếm ưu thế về hệ sinh thái doanh nghiệp với số lượng startup lớn nhất thế giới trong lĩnh vực này. Châu Âu nổi bật ở nghiên cứu nhưng vẫn hạn chế về thương mại hóa và vốn tư nhân.

Theo tạp chí Barron’s, đây không chỉ là cạnh tranh công nghệ mà còn mang tính chiến lược, đặc biệt trong các lĩnh vực như an ninh mạng, truyền thông lượng tử và điện toán hiệu năng cao.

Các chuyên gia đều cho rằng cuộc đua vẫn ở giai đoạn đầu và chưa có quốc gia nào chiếm ưu thế tuyệt đối.

Nhìn lại lịch sử, có lẽ ít ai ngờ rằng cuộc đua công nghệ trị giá hàng tỷ USD của thế kỷ XXI lại bắt đầu từ một hội nghị chỉ khoảng 50 người tham dự và một câu hỏi tưởng như rất đơn giản của Richard Feynman.

Tin Gốc: Dân Trí