Tối 18-4, CLB Ninh Bình tiếp PVF-CAND ở vòng 19 V-League 2025-2026 trên sân nhà.
CLB Ninh Bình cần 3 điểm để nuôi hy vọng đua vô địch trong ngày ra mắt tân HLV Bae Ji Won (Hàn Quốc), trong khi PVF-CAND cũng khát khao chiến thắng để đua trụ hạng.
10 phút đầu tiên của trận đấu diễn ra khá căng thẳng với nhiều pha vào bóng quyết liệt của hai đội. Anh Tuấn của PVF-CAND đã phải nhận thẻ vàng ở phút thứ 10 sau pha vào bóng từ phía sau rất nguy hiểm.
Phút 23, trung vệ Dụng Quang Nho của CLB Ninh Bình để mất bóng ngay trước vòng cấm. Tuy nhiên, Mpande lại không thắng được thủ môn Đặng Văn Lâm trong pha đối mặt.
Tạo ra khá nhiều cơ hội nguy hiểm nhưng phải đến phút 35, đội chủ nhà mới có bàn mở tỉ số. Cú sút từ ngoài vòng cấm của Phạm Gia Hưng không cho thủ môn Phí Minh Long một cơ hội cản phá.
Chưa dừng tại đó, ba phút sau đến lượt cầu thủ Việt kiều Trần Thành Trung ghi bàn nâng tỉ số lên 2-0. Bàn thắng có công rất lớn của Trương Tiến Anh khi hậu vệ phải này đi bóng bó vào trung lộ rồi chuyền thuận lợi cho Thành Trung đi bóng rồi dứt điểm.
Phút 42, tỉ số suýt nữa là 3-0 cho đội chủ nhà nếu như cú sút của Thanh Thịnh không đưa bóng trúng cột dọc.
Sang hiệp 2, CLB Ninh Bình vẫn làm chủ thế trận. Dù vậy, PVF-CAND cũng có 2 tình huống “hỏng ăn” đáng tiếc ở phút 59 và 60.
Đầu tiên là cú sút dội cột của Thái Bá Đạt. Kế đến là cú sút ở góc hẹp ghi bàn của Võ Anh Quân bị trọng tài Lê Vũ Linh từ chối vì việt vị.
Ngay sau bàn thắng bị từ chối của PVF-CAND, đội chủ nhà có bàn thắng nâng tỉ số lên 3-0 ở phút 61 nhờ công của Lê Văn Thuận.
Đến phút 90+4, Fred Friday có cơ hội nâng tỉ số lên 4-0 cho CLB Ninh Bình nhưng anh sút trúng cột dọc.
Chiến thắng 3-0 giúp CLB Ninh Bình duy trì vị trí thứ 3 với 37 điểm sau 19 trận, tạm kém 1 điểm so với đội nhì bảng Thể Công – Viettel và 8 điểm so với đội đầu bảng Công An Hà Nội – hai đội vốn chưa thi đấu vòng 19.
Trong khi đó, CLB PVF-CAND dù vẫn đứng vị trí áp chót với 13 điểm sau 19 trận, hơn 1 điểm so với đội chót bảng SHB Đà Nẵng nhưng vẫn không thể an tâm trong cuộc đua trụ hạng, bởi đội bóng sông Hàn còn chưa đá vòng 19.
Na Uy đến VCK World Cup 2026 với tư cách một trong những đội tuyển có phong độ ấn tượng nhất vòng loại khu vực châu Âu. Đội bóng của HLV Stale Solbakken toàn thắng 8 trận, ghi tới 37 bàn và giành vé trực tiếp tới ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh. Thành tích ấy càng đáng chú ý hơn khi họ vượt mặt cả Ý, đội tuyển từng 4 lần vô địch thế giới. Riêng Erling Haaland ghi tới 16 bàn trong chiến dịch vòng loại, nhiều gấp đôi những chân sút bám đuổi phía sau. Tiền đạo của Manchester City tiếp tục chứng minh anh là một trong những cỗ máy săn bàn đáng sợ nhất bóng đá thế giới hiện nay.
Tuy nhiên, nếu chỉ nhắc đến Haaland thì vẫn chưa đủ để mô tả sức mạnh của Na Uy. Martin Odegaard vẫn là bộ não của đội bóng. Tiền vệ đang chơi cho CLB Arsenal đóng vai trò kết nối tuyến giữa và hàng công, là người quyết định nhịp độ chơi bóng cũng như khả năng sáng tạo của toàn đội. Reuters đánh giá thể trạng và phong độ của Odegaard sẽ có ý nghĩa sống còn đối với tham vọng tiến sâu của Na Uy tại World Cup lần này. Bên cạnh đó còn có Alexander Sorloth. Tiền đạo của Atletico Madrid vừa trải qua một mùa giải bùng nổ tại Tây Ban Nha với 20 bàn thắng ở cấp CLB và đang trở thành đối tác hoàn hảo của Haaland. Trong chiến thắng gây chấn động trước Ý ở vòng loại, chính Sorloth là người mở tỷ số trước khi Haaland và các đồng đội hoàn tất màn hủy diệt đối thủ. Quan trọng hơn, Na Uy không phụ thuộc hoàn toàn vào Haaland. Ngay trong trận giao hữu thắng Thụy Điển 3-1 trước thềm World Cup, họ vẫn chơi thuyết phục dù ngôi sao lớn nhất không góp mặt.
Lá thăm World Cup 2026 đưa Na Uy vào bảng I cùng Pháp, Senegal và Iraq. Trên lý thuyết, đội tuyển Pháp vẫn là ứng viên số một cho ngôi đầu bảng. Tuy nhiên, phần còn lại hoàn toàn mở ra cơ hội cho đội bóng Bắc Âu. Iraq bị đánh giá thấp nhất bảng. Senegal là đối thủ khó chịu với nền tảng thể lực và tốc độ đặc trưng của bóng đá châu Phi. Nhưng xét về chất lượng đội hình hiện tại, Na Uy hoàn toàn có cơ sở để nghĩ tới việc giành một trong hai vị trí dẫn đầu. Ngay cả tuyển Pháp cũng không thể xem thường đội bóng của Solbakken. Tờ Le Monde nhận định Na Uy là đội mạnh nhất trong nhóm hạt giống số 3 và là một trong những đối thủ khó chịu nhất mà Pháp có thể gặp ở vòng bảng. Fox Sports thậm chí cho rằng nếu vượt qua vòng bảng, Na Uy sẽ trở thành đối thủ mà không đội tuyển nào muốn chạm mặt ở vòng knock-out.
Tuy nhiên, Haaland và các đồng đội không được phép chủ quan. VCK World Cup là sân khấu hoàn toàn khác với vòng loại. Lần gần nhất Na Uy góp mặt ở giải đấu này đã từ năm 1998. Phần lớn cầu thủ hiện tại chưa từng trải nghiệm áp lực của một giải đấu lớn cấp đội tuyển quốc gia. Đó là điều mà Haaland, Odegaard hay Sorloth cũng không thể thay đổi ngay lập tức. Ngoài ra, giới chuyên môn vẫn đặt dấu hỏi về hàng phòng ngự. Reuters nhận định sức mạnh tấn công là điểm tựa lớn nhất của Na Uy, nhưng những vấn đề ở hàng thủ và vị trí thủ môn có thể trở thành điểm yếu khi bước vào các trận đấu loại trực tiếp.
Nhìn chung, Na Uy đủ sức khiến bất cứ ông lớn nào cũng phải dè chừng khi sở hữu các ngôi sao đang ở độ chín của sự nghiệp. Điều quan trọng là Haaland, Odegaard cần phải thể hiện đúng đẳng cấp của mình để cùng đồng đội tiến xa.
Ở trận giao hữu quan trọng nhằm tổng duyệt lực lượng, U.17 Yemen nhập cuộc với tinh thần khá tự tin trước nhà đương kim vô địch châu Á là U.17 Uzbekistan. Theo trang Yemen News, đội bóng Tây Á chủ động tranh chấp, tổ chức lối chơi kỷ luật và không ngại va chạm. Tuy nhiên, điểm yếu cố hữu nơi hàng công tiếp tục bộc lộ khi các chân sút liên tục bỏ lỡ cơ hội trong những tình huống quyết định.
Việc phung phí cơ hội khiến U.17 Yemen phải trả giá. Họ bị dẫn trước trong hiệp 1, trước khi tiếp tục nhận thêm bàn thua ở hiệp 2 sau sai lầm nơi hàng thủ. Nỗ lực của đội bóng này chỉ giúp họ có bàn rút ngắn tỷ số 1-2 trên chấm phạt đền do công của Silan Bashir, qua đó khép lại màn “thử lửa” với thất bại sát nút.
Dù vậy, truyền thông Yemen đánh giá, trận thua trước U.17 Uzbekistan được xem là bài kiểm tra quan trọng trong giai đoạn chuẩn bị cuối cùng cho giải châu Á của U.17 Yemen. Các học trò của HLV Haitham Al-Asbahi đã thể hiện tinh thần thi đấu tích cực và xứng đáng nhận được lời khen ngợi.
Trang Sahaafa nhận xét: “Thất bại 1-2 không phải là kết quả mong muốn, nhưng lại mang đến nhiều dữ liệu quan trọng để ban huấn luyện điều chỉnh trước khi bước vào giải chính thức”.
Trên thực tế, U.17 Yemen đã có sự chuẩn bị tương đối bài bản cho VCK U.17 châu Á 2026. Ngay từ cuối tháng 4, đội đã hội quân và di chuyển sang Ả Rập Xê Út, bước vào giai đoạn tập huấn tập trung. Các buổi tập được tổ chức với cường độ cao, chia thành hai khung giờ sáng – tối, tập trung toàn diện từ thể lực, kỹ thuật cá nhân cho đến tổ chức chiến thuật.
Ban huấn luyện đặc biệt chú trọng đến việc hoàn thiện các mảng miếng tấn công, nhất là khả năng dứt điểm trong vòng cấm – điểm yếu đã bộc lộ rõ trong trận thua U.17 Uzbekistan. Bên cạnh đó, các bài tập về tổ chức phòng ngự, phối hợp giữa các tuyến và xử lý tình huống bóng bổng cũng được tăng cường nhằm nâng cao tính ổn định trong lối chơi.
Không chỉ dừng lại ở khía cạnh chuyên môn, tinh thần thi đấu và sự gắn kết tập thể cũng là yếu tố được nhấn mạnh trong quá trình rèn luyện. U.17 Yemen được yêu cầu duy trì cường độ thi đấu cao trong suốt 90 phút, sẵn sàng áp sát và tranh chấp mạnh mẽ – điều vốn được xem là “bản sắc” của các đội bóng Tây Á.
Đáng chú ý, dù bị đánh giá thấp hơn so với U.17 Hàn Quốc, U.17 Việt Nam và U.17 UAE tại bảng C, Liên đoàn Bóng đá Yemen (Yemen FA) vẫn đặt niềm tin lớn vào lứa cầu thủ hiện tại. Mục tiêu không chỉ dừng ở việc tham dự, mà là cạnh tranh sòng phẳng để giành vé vào tứ kết – đồng nghĩa với suất dự U.17 World Cup 2026.
Trang Sahaafa dẫn lại lời của Yemen FA: “Kỳ vọng rất lớn được đặt vào "Những người trẻ Yemen" để đạt được một cột mốc lịch sử mới. Một buổi lễ chia tay trang trọng và một cuộc gặp gỡ đông đảo các nhân vật thể thao đã được tổ chức. U.17 Yemen quyết tâm rất cao, đặt mục tiêu giành vé dự World Cup”.
Theo lịch thi đấu, ở trận ra quân, U.17 Yemen sẽ chạm trán U.17 Việt Nam vào lúc 0 giờ ngày 7.5 (giờ Việt Nam). Đây được xem là trận đấu mang tính bản lề, ảnh hưởng trực tiếp đến cục diện cạnh tranh trong bảng đấu.
Đối đầu Cape Verde, Tây Ban Nha được đánh giá cao hơn nhờ sở hữu dàn ngôi sao chất lượng. Đại diện châu Âu áp đảo toàn diện, kiểm soát bóng gần 70% nhưng họ bế tắc trong khoảng 30 phút đầu tiên và không thể tạo nên cơ hội.
Sau đó, Ferran Torres và Oyarzabal có những cơ hội nhưng cặp tiền đạo này bỏ lỡ đầy vô duyên. Sang hiệp 2, đoàn quân HLV De La. Fuente tiếp tục ép sân, tạo ra hàng loạt pha bóng nguy hiểm nhưng Fabian Ruiz, Cucurella hay Oyarzbal đều kém duyên ở tình huống xử lý cuối cùng.
Các ngôi sao như Dani Olmo, Nico Williams và đặc biệt là Lamine Yamal được tung vào sân ở 20 phút cuối, nhưng Tây Ban Nha vẫn không thể có được bàn thắng. Trận đấu kết thúc với tỷ số hòa 0-0 và đây là điểm số lịch sử của Cape Verde trong lần đầu tiên dự World Cup.