Định hướng sắp xếp đơn vị sự nghiệp giáo dục tại Nghị quyết 105 vừa được ban hành nhằm thực hiện Kết luận số 210 ngày 12-11-2025 của Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XIII về tiếp tục xây dựng, hoàn thiện tổ chức bộ máy của hệ thống chính trị trong thời gian tới.
Theo đó, tại Phụ lục II nêu định hướng sắp xếp đơn vị sự nghiệp công lập của bộ, ngành, địa phương, với yêu cầu chỉ sáp nhập trường, điểm trường trong phạm vi 1 đơn vị hành chính cấp xã.
Đối với các cơ sở giáo dục mầm non, phổ thông, định hướng cũng nêu rõ cần ưu tiên giữ lại các điểm trường có điều kiện thuận lợi (cơ sở vật chất, giao thông, dân cư tập trung), giải thể các điểm trường lẻ không đạt tiêu chuẩn cơ sở vật chất tối thiểu.
Các cơ sở giáo dục thuộc diện dồn ghép phải được chuẩn bị đầy đủ cơ sở vật chất tại điểm trường chính.
Việc sắp xếp lại phải bảo đảm mỗi đơn vị hành chính cấp xã có ít nhất một trường mầm non, một trường tiểu học và một trường trung học cơ sở.
Ưu tiên các mô hình trường phổ thông có nhiều cấp học (tiểu học và trung học cơ sở) tại các khu vực dân cư thưa thớt hoặc nơi có điều kiện đi lại khó khăn.
Đối với cơ sở giáo dục đại học, Chính phủ yêu cầu thực hiện theo Đề án sắp xếp, tổ chức lại hệ thống cơ sở giáo dục đại học do Bộ Giáo dục và Đào tạo xây dựng, trình cấp có thẩm quyền phê duyệt.
Trong đó rà soát, sáp nhập, giải thể đối với các cơ sở giáo dục đại học không đạt chuẩn, hoạt động không hiệu quả. Việc sắp xếp để mỗi tỉnh, thành có tối đa không quá 3 trường dạy nghề, 3 trường đào tạo liên thông, thực hành.
Đối với cơ sở giáo dục nghề nghiệp, trường dạy nghề, mỗi tỉnh, thành phố có tối đa không quá 3 trường dạy nghề để đào tạo lao động lành nghề phục vụ phát triển kinh tế – xã hội, thu hút đầu tư ở địa phương (không tính các trường tự bảo đảm chi thường xuyên trở lên).
Trong đó, duy trì các trường trung cấp nghề tự đảm bảo chi thường xuyên trở lên. Các trường trung cấp nghề còn lại thực hiện sắp xếp, hợp nhất, sáp nhập với trường cao đẳng.
Đối với trường cao đẳng, mỗi tỉnh, thành phố có tối đa không quá 3 trường có khả năng đào tạo liên thông, đào tạo thực hành (không tính các trường tự bảo đảm chi thường xuyên trở lên). Các trường còn lại thực hiện sắp xếp, hợp nhất, sáp nhập với cơ sở giáo dục đại học.
Đối với các trung tâm giáo dục nghề nghiệp, trung tâm giáo dục thường xuyên, trung tâm giáo dục nghề nghiệp – giáo dục thường xuyên sẽ sắp xếp, sáp nhập thành trung tâm giáo dục nghề nghiệp – giáo dục thường xuyên liên phường, xã, hợp nhất thành lập trường trung học nghề tương đương cấp trung học phổ thông theo quy định của Luật Giáo dục nghề nghiệp (sửa đổi) và các văn bản hướng dẫn thi hành.
TP.HCM là nơi có quy mô học sinh rất lớn, tốc độ tăng dân số cơ học cao. Trong khi đó, số chỗ học ở trường THPT công lập lại không đáp ứng đủ. Hằng năm, thành phố phải tổ chức kỳ thi lớp 10 với hàng chục nghìn thí sinh để "lọc" vào số chỉ tiêu công lập có giới hạn. Nói cách khác, nếu tất cả học sinh đều muốn vào trường công nhưng không đủ chỗ thì hoặc phải thi tuyển, hoặc phải dùng một cơ chế sàng lọc khác.
Kỳ thi này còn phản ánh sự chênh lệch chất lượng và uy tín giữa các trường. Ở TP.HCM, có những trường THPT được xem là "điểm đến" vì truyền thống, đội ngũ giáo viên, môi trường học tập, tỷ lệ đỗ đại học… Chính điều này tạo nên hiện tượng "trường top", kéo theo cuộc cạnh tranh gay gắt. Nếu mọi trường đều tương đối đồng đều về chất lượng và cơ hội phát triển, áp lực thi tuyển sẽ giảm đáng kể.
Từ góc nhìn chính sách quốc gia, kỳ thi lớp 10 gắn với chủ trương "phân luồng sau THCS". Nhà nước nhiều năm nay định hướng không phải 100% học sinh đều đi theo con đường THPT để lên đại học mà một bộ phận sẽ học nghề, trung cấp, giáo dục thường xuyên… Đây là lý do nhiều địa phương vẫn duy trì thi tuyển hoặc giới hạn chỉ tiêu THPT công lập.
Về lý thuyết, phân luồng giúp xã hội cân đối nguồn nhân lực nhưng trong thực tế, tâm lý xã hội Việt Nam vẫn xem THPT công lập và đại học là con đường chính, còn học nghề thường bị coi là lựa chọn thứ yếu. Vì vậy, kỳ thi lớp 10 trở thành một "cuộc đua" luôn căng thẳng.
Ngoài ra, còn một nguyên nhân ít được nói đến là kỳ thi lớp 10 hiện nay đóng vai trò như một công cụ đánh giá chất lượng đầu ra THCS. Khi quy mô quá lớn, thi tuyển giúp ngành giáo dục dễ phân tầng, phân bổ học sinh và kiểm soát đầu vào.
Tuy nhiên, cái giá phải trả thì đã rõ ràng, học sinh lớp 9 chịu áp lực nặng nề, học thêm kéo dài, phụ huynh căng thẳng, việc học dễ thiên về luyện đề hơn phát triển năng lực. Nhiều chia sẻ của học sinh trên mạng xã hội cho thấy các em cảm thấy mình bị cuốn vào guồng điểm số và cạnh tranh từ rất sớm (lóp 6, 7).
Nếu bỏ thi mà số chỗ học vẫn thiếu, áp lực sẽ chuyển sang "chạy" hộ khẩu, học bạ, "xin trường", hoặc cạnh tranh ngầm còn phức tạp hơn. Vì vậy, muốn giảm áp lực thật sự thì phải xử lý tận gốc.
Để bỏ thi lớp 10 đại trà, cần một vài giải pháp căn cơ. Quan trọng nhất là tăng năng lực tiếp nhận của hệ thống THPT công lập. Khi phần lớn học sinh đều có chỗ học phù hợp, kỳ thi sẽ tự giảm vai trò.
Thu hẹp khoảng cách chất lượng giữa các trường. Khi phụ huynh không còn tâm lý "phải vào trường top mới có tương lai", cạnh tranh sẽ dịu xuống. Đây là bài toán đầu tư giáo viên, cơ sở vật chất và quyền tự chủ cho trường học.
Nâng giá trị thật của giáo dục nghề nghiệp nhưng chỉ bằng tuyên truyền là chưa đủ. Muốn phân luồng hiệu quả thì trường nghề phải gắn với việc làm, thu nhập, cơ hội liên thông. Nếu học nghề vẫn bị xã hội xem là "đường lui", "đường cùng" thì phụ huynh sẽ tiếp tục dồn con vào kỳ thi lớp 10 bằng mọi giá.
Có thể chuyển dần từ thi tuyển sang kết hợp nhiều tiêu chí, như học bạ, đánh giá năng lực (được biết, sắp tới, dự kiến Trường ĐH Sư phạm TP.HCM sẽ tổ chức thi đánh giá năng lực cho học sinh lớp 9), hồ sơ học tập, định hướng nghề nghiệp… Nhưng cách này đòi hỏi hệ thống đánh giá ở THCS phải minh bạch và tương đối đồng đều. Nếu không sẽ phát sinh bệnh thành tích và "làm đẹp học bạ".
Về lâu dài, nên xây dựng mô hình giáo dục phổ thông linh hoạt hơn. Như học sinh có thể chuyển đổi giữa học THPT và giáo dục nghề nghiệp, giáo dục thường xuyên mà không bị mặc cảm hay bế tắc.
Kỳ thi lớp 10 ở TP.HCM không chỉ là chuyện có nên thi hay không, mà phản ánh cả cấu trúc giáo dục và tâm lý xã hội. Khi trường công còn thiếu, trường tốp đầu quá hấp dẫn, và đại học được xem là con đường gần như duy nhất để thành công thì kỳ thi này vẫn còn tồn tại dưới hình thức nào đó. Muốn bỏ kỳ thi, trước hết phải làm cho xã hội bớt phụ thuộc vào nó.
Trong số 4 trường được xem là "tân binh" của hệ thống THPT công lập Hà Nội, THPT Hoàng Quán Chi có điểm chuẩn cao nhất với 23 điểm.
Đây là mức điểm tương đương nhiều trường công lập có thương hiệu tại khu vực nội thành và cao hơn không ít trường đã hoạt động ổn định nhiều năm.
Xếp sau là THPT Lê Lợi với 21,5 điểm. Năm nay Lê Lợi chuyển từ công lập tự chủ về công lập, tham gia vào hệ thống tuyển sinh chung của Sở GD&ĐT.
Tại khu vực Đông Anh, Trường THPT Việt Hùng trong năm đầu tuyển sinh lấy 17 điểm. Đây là mức điểm chuẩn trung bình so với các trường ở khu vực phía Bắc Hà Nội.
Ở chiều ngược lại, THPT Minh Châu có điểm chuẩn thấp nhất, ở mức 8,5 điểm. Đây là trường nằm trên địa bàn xã đảo Minh Châu (Ba Vì), có điều kiện kinh tế khó khăn và quy mô dân số thấp. Trường chủ yếu phục vụ con em trên xã đảo, tránh phải di chuyển xa xôi qua phà đò như trước đây.
Đáng chú ý hơn cả là diễn biến điểm chuẩn của hai trường mới tuyển sinh từ năm 2025 là THPT Đỗ Mười và THPT Phúc Thịnh.
Năm nay, THPT Đỗ Mười lấy 20,5 điểm. Đây là mức điểm tương đương nhiều trường công lập có chất lượng khá tại khu vực nội thành.