11 sân vận động trên khắp nước Mỹ sẽ là nơi diễn ra các trận đấu, tất cả đều là sân nhà hiện tại của các đội bóng bầu dục NFL. Một số sân vận động phải nâng cấp và bổ sung thêm sân cỏ để có thể tổ chức các trận đấu.
Ngoài ra, có hai sân vận động ở Canada và ba sân ở Mexico, trong đó có sân vận động Estadio Azteca, nơi từng tổ chức trận chung kết World Cup năm 1970 và 1986.
Dưới đây là diện mạo tất cả các sân vận động World Cup 2026 được tạp chí kiến trúc Dezeen (Anh) tổng hợp:
Là sân nhà của các đội bóng bầu dục Mỹ LA Chargers và LA Rams, công trình do HKS thiết kế có sức chứa 70.000 người được cho là sân vận động đắt nhất từng được xây dựng.
Hoàn thành năm 2020 với chi phí 5,5 tỉ USD, sân vận động SoFi có thể được mở rộng để chứa 100.000 người cho các sự kiện lớn như Super Bowl, trở thành một trong những sân vận động lớn nhất sẽ tổ chức các trận đấu tại World Cup.
Một trong số các sân vận động tổ chức các trận đấu tại giải đấu, được thiết kế bởi chuyên gia về sân vận động HOK, Mercedes-Benz có sức chứa 71.000 chỗ ngồi là sân nhà của đội bóng bầu dục Mỹ Atlanta Falcons.
Được khánh thành năm 2017, sân vận động có hình dáng góc cạnh được trang bị một mái che độc đáo “có thể đóng mở như khẩu độ máy ảnh”.
Được mệnh danh là El Gigante de Acero – Người khổng lồ thép – vì vẻ ngoài đặc biệt, sân vận động Estadio BBVA với sức chứa 53.500 chỗ ngồi được thiết kế bởi Populous và VFO hoàn thành vào năm 2015.
Là một trong ba sân vận động ở Mexico dự kiến tổ chức các trận đấu trong World Cup, hình dáng của sân được lấy cảm hứng từ những chiếc nồi nấu bia được sử dụng tại địa phương.
Tọa lạc tại Santa Clara, California, sân vận động Levi’s là sân nhà của đội bóng bầu dục San Francisco 49ers thuộc giải NFL kể từ khi khánh thành vào năm 2014.
2/3 trong số 68.500 chỗ ngồi nằm ở khu khán đài phía dưới rộng lớn, và sân vận động có thể được mở rộng để chứa 75.000 người cho các sự kiện như Super Bowl, giải đấu mà sân nhà đã tổ chức vào năm 2016.
Tọa lạc gần thành phố New York ở East Rutherford, New Jersey, sân vận động MetLife với sức chứa 82.500 chỗ ngồi là sân nhà của hai đội NFL – New York Giants và New York Jets.
Sân vận động được thiết kế bởi HOK với sự hợp tác của các nhà thiết kế Bruce Mau và Rockwell Group có thể chuyển đổi từ màu xanh chủ đạo sang màu xanh lá cây, thể hiện bản sắc của hai đội bóng.
Hoàn thành năm 2010, công trình sử dụng đá thô để phù hợp với các giá trị truyền thống của đội Giants, kết hợp với kim loại và kính để tạo nên vẻ ngoài hiện đại mà đội Jets mong muốn.
Thiết kế kiến trúc bởi Jean Marie Massaud và Daniel Pouzet, thiết kế kỹ thuật bởi VFO và Populous, sân vận động Estadio Akron với sức chứa 48.000 chỗ ngồi là sân nhà của câu lạc bộ bóng đá Club Deportivo Guadalajara từ năm 2010.
Sân vận động có hình dạng đặc biệt, với phần cấu trúc phía dưới được phủ cỏ, phía trên là một mái che hình tròn được nâng cao, tạo hình dáng như một ngọn núi lửa.
Được thiết kế bởi công ty chuyên về sân vận động HKS từ năm 2009, sân vận động AT&T ở Texas có sức chứa 80.000 chỗ ngồi là sân nhà của đội bóng bầu dục Dallas Cowboys thuộc giải NFL.
Công trình có mái che di động được đỡ bởi hai vòm cao 91m.
Sức chứa của sân vận động có thể được mở rộng lên hơn 100.000 người cho các sự kiện lớn và đầu năm nay đã xuất hiện tin đồn rằng nó đã được chọn để đăng cai trận chung kết World Cup 2026.
Là một trong hai sân vận động ở Canada đăng cai các trận đấu trong thời gian diễn ra World Cup, sân vận động BMO Field được thiết kế dành riêng cho bóng đá và là sân nhà của đội Toronto FC thuộc giải MLS, cũng như đội Toronto Argonauts thuộc giải bóng đá Canada (CFL).
Được khánh thành năm 2007, sân vận động do Brisbin Brooks Beynon Architects thiết kế có sức chứa 27.000 người được Gensler mở rộng vào năm 2015 để có thể nâng lên 40.000 chỗ ngồi – sức chứa tối thiểu do FIFA quy định để tổ chức các trận đấu World Cup – với việc bổ sung khán đài phía nam.
Sân nhà của đội bóng bầu dục Philadelphia Eagles thuộc giải NFL, Lincoln Financial Field có hình dạng đặc biệt với hai khán đài dài ở phía đông và phía tây được thiết kế gợi hình ảnh đôi cánh, liên tưởng đến tên gọi của đội bóng.
Khánh thành năm 2003, sân vận động do NBBJ thiết kế có sức chứa 69.000 chỗ ngồi với ba góc mở và một “tổ đại bàng” được xây cao, từ đó có thể nhìn thấy toàn cảnh trung tâm thành phố Philadelphia.
Là một trong hai địa điểm ở Texas được chọn để tổ chức các trận đấu tại World Cup, sân vận động NRG là sân nhà của đội bóng NFL Houston Texans kể từ khi khánh thành vào năm 2002.
Được xây dựng bởi Populous, sân vận động trong nhà với sức chứa 80.000 chỗ ngồi được thiết kế tạo nên bầu không khí thân mật như một đấu trường trong nhà lớn.
Khi khánh thành vào năm 2002, đây là sân vận động NFL đầu tiên có mái che có thể thu gọn.
Được xây dựng trên một loạt các mỏm đá granit tự nhiên, sân vận động Gillette được công ty thiết kế Populous mô tả là “sân vận động hai tầng độc đáo”.
Hoàn thành 2002, sân vận động có sức chứa 68.000 chỗ ngồi ở Foxborough, Massachusetts, là sân nhà của đội New England Patriots thuộc giải NFL và đội New England Revolution thuộc giải Major League Soccer.
Được thiết kế bởi hãng kiến trúc Ellerbe Becket và LMN Architects cho cả bóng bầu dục Mỹ và bóng đá, Lumen Field là sân nhà của đội Seattle Seahawks thuộc giải NFL và đội bóng đá Seattle Sounders FC.
Khánh thành năm 2002, sân vận động nhỏ gọn với 67.000 chỗ ngồi được bao quanh bởi hai mái vòm lớn đỡ các mái che phía trên khán đài được xếp chồng lên nhau và nhô ra do diện tích hạn chế của khu đất.
Được Studio Phillips Barratt thiết kế và khánh thành vào năm 1983, BC Place đã trải qua một cuộc cải tạo đáng kể bởi Stantec để phục vụ Thế vận hội Mùa đông 2010, là nơi diễn ra lễ khai mạc và bế mạc.
Công trình cải tạo đã bổ sung thêm một mái che có thể thu gọn được đỡ bằng cáp cho sân vận động 58.000 chỗ ngồi.
BC Place là sân nhà của đội Vancouver Whitecaps FC thuộc giải MLS và đội BC Lions thuộc giải Canadian Football League.
Được khánh thành vào năm 1987, sân vận động Hard Rock là sân nhà của đội bóng bầu dục Miami Dolphins thuộc giải NFL.
Công trình được xưởng kiến trúc HOK cải tạo toàn diện từ năm 2015 đến năm 2017, với một mái che hình chữ nhật lớn và độc đáo được treo phía trên khán đài từ bốn cột màu trắng ở các góc của sân vận động.
Là một trong những sân vận động lâu đời nhất dự kiến tổ chức các trận đấu tại World Cup 2026, sân vận động Arrowhead được khánh thành năm 1972 và là sân nhà của đội bóng bầu dục Kansas City Chiefs thuộc giải NFL kể từ đó.
Do Kivett & Myers thiết kế, Arrowhead được công ty chuyên về sân vận động Populous cải tạo toàn diện vào năm 2010.
Sân vận động có sức chứa 76.000 chỗ ngồi giữ kỷ lục Guinness thế giới là sân vận động ồn ào nhất thế giới.
Được thiết kế bởi các kiến trúc sư Pedro Ramírez Vázquez và Rafael Mijares Alcérreca, sân vận động Estadio Azteca ở thành phố Mexico sẽ trở thành sân vận động đầu tiên tổ chức các trận đấu tại ba kỳ World Cup.
Khánh thành năm 1966, sân vận động có sức chứa 87.000 chỗ ngồi này từng tổ chức các trận đấu, bao gồm cả trận chung kết, tại cả hai kỳ World Cup năm 1970 và 1986.
Theo số liệu từ Cục Phòng chống và giảm nhẹ thiên tai Thái Lan tính từ ngày 10 đến 12/4, ba ngày đầu tiên của lễ hội té nước Songkran, xảy ra 515 vụ tai nạn giao thông khiến 95 người chết và 486 người khác bị thương.
Tỉnh Lampang ghi nhận số vụ tai nạn nhiều nhất (25 vụ) và cũng có số người bị thương cao nhất (25 người). Thủ đô Bangkok là nơi có số ca tử vong do tai nạn giao thông cao nhất trong ba ngày, với 6 trường hợp.
Chỉ riêng trong ngày 12/4, đã có 171 vụ tai nạn giao thông khiến 24 người thiệt mạng và 169 người khác bị thương. Bangkok cũng là nơi ghi nhận số ca tử vong cao nhất trong ngày, với 3 trường hợp.
Chạy quá tốc độ là nguyên nhân chính gây ra các vụ tai nạn, tiếp theo là lái xe khi đã uống rượu bia. Xe máy liên quan tới 77% số vụ tai nạn giao thông. Phần lớn tai nạn xảy ra trên các đoạn đường thẳng.
Từ 13/4 đến 15/4 mới là chính hội Songkran, khi người dân và du khách tham gia đông nhất vào các hoạt động té nước.
Theo đánh giá, nguy cơ tai nạn vẫn ở mức cao. Ông Phadoongsak Sarujikamjornwattana, Tổng thanh tra Bộ Giao thông Thái Lan, cho biết cơ quan chức năng đang giám sát chiến dịch đảm bảo an toàn cho các hoạt động té nước, đồng thời thực thi nghiêm lệnh cấm bán rượu bia cho người chưa đủ tuổi.
Ông Phadoongsak cũng khuyến cáo người dân thận trọng khi tham gia lễ hội Songkran, không hắt nước vào người điều khiển xe máy vì có thể khiến người lái mất kiểm soát.
Du khách và người dân không chơi té nước giữa lòng đường do nguy cơ va chạm giao thông. Ngoài ra, người tham gia nên hạn chế ngồi hoặc đứng phía sau xe bán tải trong các cuộc diễu hành để tránh nguy cơ bị ngã.
Lễ hội té nước Songkran 2026 diễn ra từ 13 đến 15/4 nhưng thường từ vài ngày trước lễ khai mạc, không khí tại các địa phương đã sôi động, đặc biệt ở thủ đô Bangkok.
Tổng cục Du lịch Thái Lan (TAT) dự kiến đạt doanh thu 30,35 tỷ baht (hơn 945 triệu USD), tăng 6% so với cùng kỳ năm ngoái, hút khoảng 500.000 du khách nước ngoài, tăng 4%, mang lại doanh thu 8,1 tỷ baht (252 triệu USD), tăng 2%.
Trong khi đó, thị trường nội địa dự kiến đạt 5,9 triệu lượt di chuyển (tăng 7%), tạo ra khoảng 22,25 tỷ baht (695 triệu USD) doanh thu du lịch, tăng 8%.
Người dân và du khách tham gia lễ hội Songkran ở Bangkok. Video: IloveAsia
Ngày 19/5, nội các Thái Lan phê duyệt việc rà soát quy định nhập cảnh, chính thức chấm dứt chương trình miễn thị thực kéo dài 60 ngày dành cho công dân 93 quốc gia và vùng lãnh thổ.
Ông Mungkorn Pratoomkaew, Tổng cục trưởng Cục Lãnh sự thuộc Bộ Ngoại giao Thái Lan, cho biết các quy định thắt chặt sẽ có hiệu lực sau 15 ngày kể từ khi được đăng trên công báo chính thức của nước này.
Theo quy định mới, khách du lịch Việt Nam sẽ chịu sự điều chỉnh chung và quay trở lại mức miễn thị thực 30 ngày.
Du khách Việt có kế hoạch tới Thái Lan trong vài tuần tới được khuyến cáo theo dõi sát các thông báo mới từ Bộ Ngoại giao, Bộ Nội vụ, Bộ Du lịch và Thể thao cùng Cục Di trú Thái Lan.
Khi chính sách mới có hiệu lực, những người đã nhập cảnh theo diện miễn thị thực hiện hành vẫn được phép lưu trú tới hết thời hạn đã được cấp khi nhập cảnh.
Ngoại trưởng Sihasak Phuangketkeow cho biết việc thời gian lưu trú trong chính sách miễn visa là một phần của chiến dịch trấn áp tội phạm xuyên quốc gia. Ông nói Thái Lan không nhắm vào bất kỳ quốc gia cụ thể nào, mà tập trung vào những cá nhân lợi dụng chính sách miễn thị thực này để phạm pháp.
Bộ trưởng Du lịch và Thể thao Thái Lan Surasak Phancharoenworakul khẳng định chính phủ muốn tập trung thu hút du khách chất lượng thay vì chạy theo số lượng, bởi thống kê thực tế cho thấy thời gian lưu trú trung bình của khách nước ngoài tại đây chỉ khoảng 9 ngày.
Ông Mungkorn cho biết thêm các thay đổi về chính sách miễn thị thực nhằm xử lý vấn đề liên quan đến nguyên tắc có đi có lại trong ngoại giao và khắc phục sự chồng chéo khi có quá nhiều chương trình miễn thị thực cùng tồn tại, gây nhầm lẫn cho du khách.
Cơ cấu mới sẽ giảm số quốc gia đủ điều kiện miễn thị thực 30 ngày từ 57 xuống 54. Chính phủ không công bố cụ thể ba quốc gia bị loại khỏi danh sách, nhưng quy định một số nước sẽ chỉ được phép lưu trú 15 ngày. Khách du lịch có nhu cầu ở lại lâu hơn có thể xin gia hạn tại cơ quan xuất nhập cảnh.
Hồi cuối tháng 4, ông Sisdivachr Cheewarattanaporn, Chủ tịch danh dự kiêm cố vấn cao cấp của Hiệp hội Đại lý Du lịch Thái Lan (ATTA), nhận định việc điều chỉnh thời gian lưu trú và xem xét lại các điều kiện đối với từng quốc gia là một bước đi tích cực.
"Ít nhất, việc này giúp sàng lọc khách nước ngoài và bảo vệ an ninh quốc gia", ông nói.
Ông cảnh báo một bộ phận khách quốc tế đến Thái Lan với ý định định cư, không phải du lịch đơn thuần. Tại một số khu vực, các cộng đồng người nước ngoài quy mô lớn đã hình thành với hàng nghìn người sinh sống cùng nhau, làm dấy lên lo ngại về quyền sở hữu đất đai và việc sử dụng người Thái Lan đứng tên hộ để nắm giữ bất động sản.
Do đó, ATTA ủng hộ kế hoạch của chính phủ trong việc sửa đổi quy định miễn thị thực, nhấn mạnh việc người nước ngoài lưu trú quá lâu không mang lại lợi ích cho Thái Lan. Theo đại diện đơn vị, khách du lịch thực sự thường chỉ ở lại vài ngày. Việc cho phép lưu trú từ hai đến ba tháng là quá mức và không đem lại lợi ích.
Dữ liệu từ ngành du lịch cũng củng cố quan điểm này. Khách đường dài từ châu Âu có xu hướng lưu trú ít hơn một tháng mỗi chuyến đi, trong khi khách từ các thị trường gần thường ở lại Thái Lan từ 5 đến 12 ngày.
Thái Lan triển khai chính sách miễn thị thực 60 ngày vào năm 2024 nhằm thúc đẩy du lịch và hỗ trợ nền kinh tế chật vật phục hồi sau đại dịch.
Dù từng đón gần 40 triệu lượt khách quốc tế vào năm 2019, lượng khách đến nước này từ ngày 1/1 đến 17/5 năm nay giảm 3,31% so với cùng kỳ năm trước, xuống còn 12,9 triệu lượt. Thái Lan dự báo đón khoảng 32 triệu lượt khách quốc tế trong năm nay, giảm một triệu lượt so với năm ngoái.
15 năm trước, chuyến đi từ Bắc Kinh đến Thượng Hải (khoảng 1.300 km) dài hơn 10 tiếng trên những chuyến tàu hỏa kiểu cũ. Với hệ thống đường sắt cao tốc (HSR) hiện tại, khoảng cách giữa hai siêu đô thị chỉ còn hơn 4 giờ di chuyển. Sự thay đổi về tốc độ không chỉ là vấn đề thời gian di chuyển, mà đã tạo ra một cuộc chuyển mình trong cấu trúc ngành du lịch của quốc gia tỷ dân.
Đầu thập niên 1990, hệ thống đường sắt Trung Quốc đối mặt hạn chế về hạ tầng khi vận tốc trung bình chỉ đạt khoảng 48 km/h vào năm 1993. Tốc độ di chuyển thấp khiến ngành đường sắt từng đánh mất thị phần vào tay hàng không và đường bộ. Tháng 8/2008, cục diện thay đổi khi tuyến đường sắt cao tốc đầu tiên nối Bắc Kinh - Thiên Tân đi vào hoạt động ngay trước thềm Olympic.
Sau đó, tuyến huyết mạch Bắc Kinh - Thượng Hải tiếp tục vận hành vào tháng 6/2011. Cuối tháng 12/2025, tuyến Tây An - Diên An (tỉnh Thiểm Tây) hoạt động, tổng chiều dài mạng lưới HSR Trung Quốc vượt 50.000 km, chiếm khoảng 70% tổng chiều dài đường sắt cao tốc toàn cầu.
So với các hệ thống lâu đời như Shinkansen của Nhật Bản (ra đời năm 1964) mất hàng thập kỷ để phát triển, Trung Quốc mất khoảng 17 năm để thiết lập mạng lưới quy mô lớn nhất thế giới. Hệ thống Shinkansen (Nhật Bản) hay ICE (Đức) vận hành phổ biến ở mức 300-320 km/h, các dòng tàu thế hệ mới của Trung Quốc duy trì tốc độ thương mại 350 km/h.
Theo dữ liệu từ Tập đoàn Đường sắt Quốc gia Trung Quốc, năng lực vận tải của mạng lưới đường sắt cao tốc chạm mốc cao nhất từ trước đến nay trong kỳ Xuân vận 2026 dài 40 ngày, kết thúc vào tháng 2, với 538 triệu lượt khách, tăng 4,8% so với cùng kỳ năm trước.
Năng lực vận tải toàn quốc đạt đỉnh với trung bình gần 13.000 chuyến tàu mỗi ngày. Sự tăng trưởng này đến từ việc đưa vào vận hành các tuyến mới khánh thành cuối năm 2025 như Quảng Châu - Trạm Giang, Bao Đầu - Ngân Xuyên và Tây An - Diên An.
Theo báo cáo từ Ngân hàng Thế giới (World Bank), đường sắt cao tốc mang lại lợi ích cho du lịch theo ba khía cạnh, tính tiện lợi khi mua vé, rút ngắn thời gian di chuyển và trải nghiệm sạch sẽ, thoải mái. Sự phát triển của HSR tạo ra hiệu ứng "nén không gian". Những hành trình từng mất cả ngày đêm nay chỉ còn khoảng 1/3 thời gian.
Trước đây, du khách từ các siêu đô thị miền Đông như Thượng Hải hay Hàng Châu phải mất 2-3 ngày di chuyển bằng đường bộ quãng đường 2.000 km để đến được Ninh Hạ. Nhờ trục đường sắt cao tốc kết nối qua các nút giao như Từ Châu và Tây An, hành khách có thể khởi hành từ Thượng Hải vào buổi sáng và đến Ninh Hạ để ăn tối sau khoảng 10 tiếng di chuyển. Sự kết nối giao thông đã biến những khu vực hẻo lánh trở thành điểm nghỉ dưỡng cuối tuần cho cư dân đô thị.
Tuyến cao tốc Bao Đầu - Ngân Xuyên hoạt động cuối tháng 12/2025 đã kết nối hai đô thị nằm giữa vùng sa mạc và thảo nguyên tại biên giới phía bắc Trung Quốc. Quãng đường 600 km trước đây mất hơn 6 giờ di chuyển bằng đường bộ, nay rút ngắn chỉ còn 2,5 giờ.
Dữ liệu từ Tập đoàn Đường sắt Quốc gia Trung Quốc cho thấy HSR đã hiện diện tại 97% thành phố có dân số trên 500.000 người. Tính đến cuối năm 2024, hệ thống này vận chuyển hơn 22,9 tỷ lượt hành khách, cao điểm phục vụ 16 triệu lượt mỗi ngày.
Sự phổ biến của HSR buộc các đơn vị lữ hành phải thay đổi sản phẩm. Thay vì những tour dài ngày trên xe khách, các công ty du lịch hiện ưu tiên mô hình tàu cao tốc kết hợp ôtô tại điểm đến.
Theo báo cáo năm 2025 của nền tảng du lịch trực tuyến lớn nhất Trung Quốc Trip.com, lượng khách sử dụng dịch vụ kết hợp máy bay và tàu hỏa tại Trung Quốc đã tăng 35% trong năm qua. Du khách quốc tế sau khi hạ cánh tại các sân bay lớn như Đại Hưng, Bắc Kinh hay Hồng Kiều, Thượng Hải có thể nối chuyến trực tiếp bằng tàu cao tốc để đi sâu vào nội địa nhờ hệ thống nhà ga tích hợp.
Thống kê của Ngân hàng Thế giới (World Bank) ghi nhận du khách sử dụng tàu cao tốc có mức chi tiêu trung bình cao hơn 30% so với nhóm đi tàu truyền thống. Nhu cầu lưu trú và dịch vụ tại các địa phương có ga tàu tăng mạnh, góp phần quan trọng vào phát triển kinh tế đêm và tiêu thụ đặc sản vùng miền.
Không chỉ phục vụ nhu cầu nội địa, mạng lưới đường sắt của Trung Quốc đang từng bước vươn ra khu vực thông qua Sáng kiến Vành đai và Con đường, với định hướng hình thành hành lang đường sắt xuyên Đông Nam Á dài hơn 3.000 km.
Một trong những dự án tiêu biểu là tuyến đường sắt bán cao tốc Lào - Trung, nối Côn Minh, tỉnh Vân Nam với Viêng Chăn. Tuyến dài hơn 1.000 km, chính thức vận hành từ cuối năm 2021. Đến năm 2025, tuyến này đã phục vụ hơn 30 triệu lượt hành khách. Tuyến đường sắt giúp rút ngắn đáng kể thời gian di chuyển, hành trình từ biên giới Trung Quốc (Boten) đến Viêng Chăn hiện mất khoảng 3-4 giờ, thay vì hơn một ngày bằng đường bộ như trước.
Giai đoạn tiếp theo của chiến lược này hướng tới Thái Lan và Malaysia nhằm hoàn thiện mạng lưới kết nối các di sản văn hóa và trung tâm kinh tế khu vực.
Các chuyên gia nhận định việc kết nối trực tiếp các thành phố Trung Quốc với Đông Nam Á bằng đường sắt sẽ mở thêm lựa chọn cho khách quốc tế. Thay vì phụ thuộc vào hàng không, hạ tầng này giúp hành khách di chuyển liền mạch, đưa các hành trình quốc tế trở nên đơn giản như du lịch nội địa.