Từ 10.5.2026, Điều lệ mới đối với trường tiểu học, trường THCS, trường THPT và trường phổ thông có nhiều cấp học (gọi chung là trường phổ thông) sẽ có hiệu lực thi hành.
Thông tư này thay thế các thông tư ban hành điều lệ riêng cho từng bậc học trước đây (điều lệ trường tiểu học năm 2020, điều lệ trường THCS, THPT và trường phổ thông có nhiều cấp học năm 2020).
Theo đó, trường phổ thông là cơ sở giáo dục phổ thông thuộc hệ thống giáo dục quốc dân, thực hiện chương trình giáo dục phổ thông. Trường phổ thông được thành lập và hoạt động theo quy định của pháp luật, có tư cách pháp nhân, có tài khoản và con dấu riêng.
Điều lệ quy định có các loại hình trường phổ thông gồm trường phổ thông có một cấp học (trường tiểu học, trường THCS, trường THPT) và trường phổ thông có nhiều cấp học (trường tiểu học và THCS; trường THCS và THPT; trường tiểu học, THCS và THPT).
Bên cạnh đó có trường chuyên biệt gồm trường phổ thông dân tộc nội trú, trường phổ thông dân tộc bán trú, trường phổ thông nội trú; trường THPT chuyên, trường phổ thông năng khiếu nghệ thuật, thể dục, thể thao và các trường năng khiếu khác; trường, lớp dành cho người khuyết tật; trường giáo dưỡng…
Thông tư 19 sửa đổi bổ sung một số điều của Thông tư năm 2024 quy định về dạy thêm học thêm, có hiệu lực từ 15.6, yêu cầu tổ chức hoặc cá nhân tổ chức hoạt động dạy thêm, học thêm ngoài nhà trường có thu tiền của học sinh phải đăng ký kinh doanh theo quy định của pháp luật.
Giáo viên đang dạy học tại các trường khi tham gia dạy thêm ngoài nhà trường phải báo cáo với hiệu trưởng về môn học, địa điểm, hình thức dạy thêm, mối quan hệ với chủ thể đứng tên đăng ký kinh doanh cơ sở dạy thêm.
UBND cấp xã có trách nhiệm phải thiết lập và công khai niêm yết số điện thoại đường dây nóng trên Cổng thông tin điện tử của UBND cấp xã (nếu có) hoặc tại trụ sở cơ quan UBND cấp xã để tiếp nhận, xử lý các kiến nghị, phản ánh về hoạt động dạy thêm, học thêm trên địa bàn quản lý.
Cũng theo quy định này, học tăng cường ngoại ngữ, giáo dục STEM không được coi là dạy thêm, học thêm. Theo đó, các hoạt động giáo dục về văn hóa, nghệ thuật, thể thao; tăng cường năng lực ngoại ngữ, giáo dục STEM/STEAM, giáo dục năng lực số, trí tuệ nhân tạo, giáo dục hướng nghiệp, giáo dục kỹ năng sống và các nội dung giáo dục khác theo quy định nhằm giáo dục toàn diện, đáp ứng nhu cầu, sở thích, năng khiếu của học sinh mà không thuộc nội dung chương trình các môn học do Bộ trưởng Bộ GD-ĐT ban hành không phải là dạy thêm học thêm và được thực hiện theo các quy định khác của pháp luật.
Nghị định Quy định quản lý dữ liệu giáo dục và đào tạo được Chính phủ ban hành ngày 28.3, có hiệu lực từ ngày 15.5, cho thấy trong thời gian tới toàn bộ quá trình học tập của người học (hồ sơ học tập suốt đời) trong hệ thống giáo dục quốc dân sẽ được lưu giữ trong Cơ sở dữ liệu quốc gia về giáo dục và đào tạo và tích hợp lên ứng dụng định danh quốc gia VNeID.
Dữ liệu hồ sơ học tập suốt đời được tạo lập bao gồm thông tin về học bạ ghi nhận toàn bộ quá trình học tập; kết quả học tập và rèn luyện của người học đối với giáo dục phổ thông và giáo dục thường xuyên; thông tin về văn bằng, chứng chỉ được cấp sau khi người học tốt nghiệp cấp học, hoàn thành chương trình giáo dục hoặc khóa đào tạo, bồi dưỡng nâng cao trình độ.
Bên cạnh đó là thông tin công nhận văn bằng do cơ sở giáo dục nước ngoài cấp để sử dụng tại Việt Nam, thông tin kết quả học tập của người học trong các chương trình giáo dục ĐH, giáo dục nghề nghiệp; chứng nhận kết quả đánh giá năng lực qua các kỳ thi hoặc kỳ kiểm tra; chứng nhận giải thưởng, thành tích học tập của người học…
Từ 15.5.2026, mỗi người học được cấp 1 mã hồ sơ học tập suốt đời theo số định danh cá nhân và trước 1.1.2027 sẽ hoàn thành cấp mã số hồ sơ học tập suốt đời cho tất cả người học.
Mã số hồ sơ học tập suốt đời của cá nhân được dùng làm mã khóa truy cập để khai thác dữ liệu hồ sơ học tập suốt đời của người học lưu giữ trong Cơ sở dữ liệu quốc gia về giáo dục và đào tạo.
Bộ GD-ĐT chịu trách nhiệm hoàn thành việc cấp mã số hồ sơ học tập suốt đời trên Cơ sở dữ liệu quốc gia về giáo dục và đào tạo cho tất cả các cá nhân có liên quan trong hệ thống giáo dục quốc dân.
Các chuyên gia từ Đại học Harvard, Stanford và Dartmouth ngày 14/5 công bố nghiên cứu về "Bảng điểm Giáo dục". Trong đó, họ phân tích điểm thi môn Đọc hiểu và Toán của học sinh từ lớp 3 đến lớp 8 tại hơn 100 học khu trên khắp nước Mỹ, trong giai đoạn 2009-2025.
So với một thập kỷ trước, điểm Đọc hiểu năm 2025 đã giảm ở 83% học khu có dữ liệu, trong khi con số này ở môn Toán là 70%.
Đáng chú ý, nghiên cứu chỉ ra sự đi xuống này không chỉ do đại dịch Covid-19 mà đã bắt đầu từ năm 2013. Đến năm ngoái, điểm Đọc hiểu của học sinh lớp 8 đã chạm mức thấp nhất kể từ năm 1990.
"Đại dịch dường như đã khiến học sinh trở nên kém Toán nhanh hơn. Còn với Đọc hiểu, tỷ lệ điểm sụt giảm hàng năm cả trước, trong và sau đại dịch là như nhau", nhóm nghiên cứu nhận định.
Tom Kane, giám đốc Trung tâm nghiên cứu chính sách giáo dục tại Harvard, gọi hiện tượng này là một cuộc "suy thoái học tập". Theo ông, tình trạng này bắt đầu từ một thập kỷ trước, khi mạng xã hội bắt đầu xâm chiếm cuộc sống của trẻ em.
Ngoài ra, các tác giả nhận định một lý do nữa là đạo luật "Không trẻ em nào bị bỏ lại phía sau" bị chấm dứt ở Mỹ vào năm 2015, sau hơn 10 năm có hiệu lực. Các trường không còn chịu áp lực phải kiểm tra và báo cáo sát sao tiến độ của học sinh, dẫn đến kết quả dần đi xuống.
Những nguyên nhân khác là tình trạng học sinh nghỉ học kéo dài và thiếu hụt các cải cách về kỹ năng đọc viết.
Dù kết quả nghiên cứu gây lo ngại, Elaine Allensworth, giám đốc điều hành Hiệp hội nghiên cứu trường học thuộc Đại học Chicago, cho rằng đây chưa phải là một cuộc khủng hoảng.
"Điểm số sụt giảm không có nghĩa là học sinh không có năng lực. Đây là vấn đề cần lưu tâm hơn là hoảng loạn", bà Allensworth nhận định. Chuyên gia này nhấn mạnh thay vì gây áp lực, xã hội cần tìm cách hỗ trợ học sinh để các em tăng hứng thú với việc đến trường và xử lý các yếu tố đang làm giảm hiệu quả học tập.
Ở một số học khu mà điểm số của học sinh được cải thiện, như ở thủ đô Washington, các trường đã có nhiều biện pháp như kiểm tra hàng tuần, thu điện thoại trong giờ học, dạy kèm cho học sinh yếu, tăng tiền thưởng cho giáo viên dạy tốt,...
Phần lớn thông tin về Nghị định 88/2026 (NĐ 88) đang được nhìn dưới góc độ tiện ích. Học bạ và bằng cấp nằm gọn trong điện thoại, có giá trị pháp lý tương đương bản giấy, người dân không còn phải xin sao y, công chứng. Đó là một bước tiến của chính phủ số trong giáo dục.
Điều đáng bàn hơn nằm ở bản chất pháp lý của hồ sơ vừa được tạo ra khi phụ huynh lo ngại rằng ai chịu trách nhiệm khi dữ liệu trong đó bị lộ.
Hồ sơ học tập suốt đời, theo điều 8 NĐ 88 gồm thông tin học bạ ghi nhận toàn bộ quá trình học tập, kết quả học tập và rèn luyện của người học, cùng thông tin về văn bằng, chứng chỉ. Tuyệt đại đa số dữ liệu này được tạo lập trong những năm chủ thể còn là trẻ em. Đây trước hết là một hệ thống dữ liệu trẻ em, chỉ là nó sẽ đi theo người đó đến hết cuộc đời. Nghị định xác định thời hạn lưu trữ hồ sơ này là vĩnh viễn và theo điểm b khoản 3 điều 12 thì dữ liệu sau khi được lưu trữ hợp lệ sẽ được chia sẻ, tích hợp tự động lên ứng dụng định danh quốc gia VNeID.
Tự động nghĩa là không có một thời điểm nào dừng lại để hỏi ý kiến của phụ huynh. Vĩnh viễn nghĩa là không có điểm kết thúc, không có cơ chế để dữ liệu cũ tự rời khỏi hệ thống. NĐ 88 không phải không nhắc đến bảo vệ dữ liệu. Điều 4 yêu cầu mọi hoạt động xử lý dữ liệu giáo dục tuân theo pháp luật về bảo vệ dữ liệu cá nhân, an ninh mạng, giao dịch điện tử, đồng thời giới hạn việc thu thập, xử lý dữ liệu người học chỉ trong phạm vi chức năng, nhiệm vụ được giao. Nhưng đó là những quy định dẫn chiếu. Chúng chỉ về một đạo luật khác chứ chưa tự mình dựng lên cơ chế bảo vệ cụ thể cho chính dòng dữ liệu mà nghị định này khai sinh.
Khoảng trống đầu tiên nằm ở mắt xích yếu nhất của chuỗi dữ liệu. An ninh mạng cho cơ sở dữ liệu quốc gia về GD-ĐT được giao cho Bộ Công an thẩm định, giám sát, đặt trên hạ tầng Trung tâm dữ liệu quốc gia. Đó là đầu cuối được canh giữ tốt nhất. Nhưng dữ liệu của một đứa trẻ không sinh ra ở đó. Nó sinh ra ở phòng giáo vụ của một trường tiểu học, trên phần mềm quản lý do một doanh nghiệp (DN) cung cấp. Điều 22 NĐ 88 cho phép cơ sở giáo dục được quyền lựa chọn sử dụng hệ thống dùng riêng do các DN cung cấp. Như vậy điểm khởi đầu của dữ liệu, nơi học bạ một học sinh lần đầu được số hóa, lại nằm trong tay khu vực tư nhân, ở cấp trường - nơi gần như không có đủ năng lực công nghệ thông tin và pháp lý để tự giám sát nhà cung cấp.
Đây mới là vấn đề pháp lý cốt lõi. Theo luật Bảo vệ dữ liệu cá nhân 2025, quan hệ giữa nhà trường và DN phần mềm là quan hệ giữa bên kiểm soát dữ liệu và bên xử lý dữ liệu. Trên lý thuyết, nhà trường là bên chịu trách nhiệm, nhưng trên thực tế DN mới là bên nắm hạ tầng, nắm máy chủ, nắm cả đội ngũ kỹ thuật trực tiếp tiếp xúc dữ liệu. Một hiệu trưởng trường tiểu học gần như không thể kiểm tra được máy chủ của nhà cung cấp đặt ở đâu, ai có quyền truy cập, dữ liệu có bị dùng cho mục đích khác hay không.
NĐ 88 trao cho Bộ GD-ĐT quyền quy định tiêu chuẩn kỹ thuật, an toàn, bảo mật cho các hệ thống dùng riêng, nhưng bản thân nghị định chưa đặt ra 3 thứ tối thiểu mà một cơ chế bảo vệ trẻ em cần có, gồm hợp đồng xử lý dữ liệu phân định rõ trách nhiệm bồi thường về phía DN, nghĩa vụ thông báo sự cố trong một thời hạn cố định và lệnh cấm dùng dữ liệu học sinh cho bất kỳ mục đích thứ cấp nào như phân tích thương mại, quảng cáo hay huấn luyện trí tuệ nhân tạo.
Khoảng trống thứ hai là cơ chế đồng ý. Điều 24 luật Bảo vệ dữ liệu cá nhân 2025 quy định với trẻ em thì người đại diện theo pháp luật thay mặt thực hiện quyền của chủ thể dữ liệu. Nhưng khi NĐ 88 cho dữ liệu tích hợp tự động, không hề có một thời điểm nào phụ huynh được hỏi. Việc tạo lập học bạ là chức năng của nhà trường nên về kỹ thuật pháp lý, nó không cần sự đồng ý riêng. Hệ quả là phụ huynh có quyền được biết nhưng không có một điểm dừng để phản đối. Quyền được biết mà thiếu điểm dừng để nói không thì trên thực tế chỉ còn là một lời thông báo.
Khoảng trống thứ ba là nguy cơ dữ liệu bị buộc phải chia sẻ. Một khi hồ sơ học tập có giá trị pháp lý tương đương bản giấy và nằm sẵn trên một ứng dụng mà theo công bố của Bộ Công an hồi tháng 1.2026 đã có hơn 67 triệu tài khoản kích hoạt, thì sẽ có lúc nhà tuyển dụng, ngân hàng hay một bên thứ ba yêu cầu cá nhân trình toàn bộ hồ sơ ấy. Khoản 4 điều 12 cho phép khai thác dữ liệu hồ sơ học tập qua các ứng dụng khác. Cái được giới thiệu là tiện ích của công dân hoàn toàn có thể trở thành một nghĩa vụ trên thực tế. Khi đó, lịch sử học tập trọn vẹn của một người, gồm cả những lần thi lại, những năm gián đoạn, cả ngôi trường từng theo học vốn có thể phản ánh hoàn cảnh gia đình, đều bị phơi ra trong một quan hệ mà bên yếu thế không thật sự có quyền từ chối.
Trước mốc 1.1.2027 là thời hạn Bộ GD-ĐT phải hoàn thành cấp mã số hồ sơ học tập suốt đời cho toàn bộ người học, vì vậy có vài việc cần thực hiện.
Trước hết, Bộ GD-ĐT cần ban hành bộ tiêu chuẩn kỹ thuật kèm theo một mẫu hợp đồng xử lý dữ liệu mang tính bắt buộc, trong đó DN cung cấp phần mềm phải gánh trách nhiệm bồi thường khi để xảy ra sự cố, phải thông báo sự cố trong thời hạn luật định, và bị cấm dùng dữ liệu sai mục đích. Tiếp đó, DN muốn cung cấp hệ thống cho trường học phải được một cơ quan độc lập đánh giá và chứng nhận đủ điều kiện, chứ không thể chỉ tự công bố là mình tuân thủ.
Cùng với đó, cần một cơ chế để phụ huynh không chỉ được biết mà còn nhìn thấy được nhật ký ai đã truy cập hồ sơ của con mình. Và cũng cần phân biệt thời hạn lưu trữ. Văn bằng, chứng chỉ lưu vĩnh viễn là hợp lý vì đó là thứ một con người cần chứng minh suốt đời, nhưng điểm số chi tiết và kết quả rèn luyện ở các cấp học thấp nên được giới hạn thời hạn hoặc hạn chế quyền tiếp cận.
Chính phủ số trong giáo dục là hướng đi đúng và không nên vì rủi ro mà chùn lại. Hồ sơ học tập suốt đời không phải một trường hợp đơn lẻ. Nó là khuôn mẫu. Sổ sức khỏe điện tử cũng đã được tích hợp trên VNeID và sẽ còn nhiều loại dữ liệu công dân khác đi theo con đường ấy. Cách ngành giáo dục xử lý bài toán trách nhiệm lần này sẽ trở thành tiền lệ cho mọi cơ sở dữ liệu công dân về sau.
Tỉnh đoàn Quảng Trị ngày 16/7 trao bằng khen và huy hiệu "Tuổi trẻ dũng cảm" cho em Lê Đức Trung, học sinh lớp 11A4, trường THPT Cửa Tùng.
Đây là phần thưởng của Trung ương Đoàn nhằm biểu dương, tôn vinh thanh thiếu nhi có hành động dũng cảm, sẵn sàng quên mình cứu người, góp phần lan tỏa những giá trị tốt đẹp về lòng nhân ái, tinh thần trách nhiệm và bản lĩnh của tuổi trẻ Việt Nam.
Hôm 22/6, khi tắm tại bãi biển Đá Nhảy, xã Bắc Trạch, cùng gia đình, hai bé 11 và 9 tuổi bị sóng lớn cuốn ra xa bờ.
Lúc này, Trung đang ăn ở gần đó. Nghe tiếng kêu cứu, Trung phát hiện hai em đang chới với nên lao ra ngay biển. Em bình tĩnh tiếp cận và đưa được một em nhỏ vào bờ an toàn.
Ở trường, Trung là học sinh năng động. Nam sinh và hai bạn ở trường THPT Cửa Tùng vừa đạt giải nhất cuộc thi "Sáng tạo trẻ" tỉnh Quảng Trị với "Hệ thống hỗ trợ xử lý một số tình huống khẩn cấp cho tàu thuyền ngư dân".