Arsenal đang nắm trong tay lợi thế không nhỏ là được chơi trận lượt về (2 giờ ngày 6.5, giờ VN) trước khán giả nhà, trên một mặt sân quen thuộc. HLV Mikel Arteta tự tin: “Mọi thứ nằm trong tay chúng tôi”. Trong khi đó, tiền đạo Viktor Gyokeres nhấn mạnh: “Khi được chơi trên sân nhà với sự cổ vũ của người hâm mộ, mọi thứ sẽ khác. Chúng tôi chỉ cần làm tốt công việc của mình và chơi với phong độ cao nhất”.
Tuy nhiên, tiếng nói của lịch sử lại vọng về, nhắc nhở rằng đại diện nước Anh không thể chủ quan. Arsenal mới chỉ thắng 12, hòa 6 và thua tới 16 trận trước các CLB Tây Ban Nha. Chiều ngược lại, Atletico Madrid lại khá “có duyên” khi gặp các đội bóng Anh với 13 chiến thắng, 12 trận hòa và 10 thất bại.
Sự đối lập trong triết lý bóng đá cũng là thứ đội chủ nhà phải cẩn trọng. Arsenal của HLV Arteta đại diện cho lối chơi kiểm soát, pressing hiện đại, trong khi Atletico của Diego Simeone vẫn trung thành với sự thực dụng và kỷ luật phòng ngự, luôn biết cách làm khó những đội bóng chơi tấn công đẹp mắt. Arsenal cần phải nhìn cái cách Atletico trừng phạt Barca ở tứ kết để rút ra bài học cho riêng mình. Nếu chủ quan, “Pháo thủ” sẽ đối mặt với nguy cơ có thêm một mùa giải trắng tay.
Bên kia chiến tuyến, HLV Simeone không nói nhiều về chiến thuật, nhưng ông nhấn mạnh yếu tố tinh thần: “Hiếm khi chúng tôi thấy sự cuồng nhiệt như ở trận lượt đi. Dù không thể mang tất cả người hâm mộ sang trận lượt về, nhưng trái tim và tinh thần của họ sẽ luôn ở đó”. Đó cũng chính là bản sắc của Atletico, một đội bóng có thể chịu đựng áp lực và chờ đợi khoảnh khắc quyết định để bùng nổ.
Một chi tiết đáng chú ý nữa là cả Arsenal lẫn Atletico đều chưa từng vô địch Cúp C1 châu Âu. Điều đó đồng nghĩa với việc áp lực lịch sử sẽ đè nặng lên cả 2, khiến trận đấu càng trở nên căng thẳng và khó lường hơn.
Nếu cặp đấu giữa Arsenal và Atletico là cuộc đấu trí căng thẳng, thì trận lượt về giữa Bayern Munich và PSG (2 giờ ngày 7.5, giờ VN) lại mang dáng dấp của một bữa tiệc tấn công. Trận lượt đi kết thúc với tỷ số 5-4 nghiêng về PSG chính là một trong những màn rượt đuổi kịch tính nhất lịch sử bán kết giải đấu.
Với việc đang ở thế bất lợi, Bayern gần như không có lựa chọn nào khác ngoài việc dâng cao đội hình để tìm bàn gỡ. Điều đó hứa hẹn sẽ mở ra một thế trận đôi công hấp dẫn. HLV Vincent Kompany của Bayern háo hức: “Chúng tôi không thể chờ đợi thêm. Đối đầu với đội bóng mạnh nhất châu Âu, nhà đương kim vô địch là thử thách lớn, nhưng mọi thứ vẫn rất cân bằng, và sân nhà sẽ tạo nên khác biệt”.
Đương nhiên, PSG không hề có ý định chơi an toàn dù đang dẫn trước. HLV Luis Enrique thừa nhận đội bóng của ông vẫn còn nhiều điều cần cải thiện sau khi để thủng lưới 4 bàn: “Chúng tôi đã bàn với ban huấn luyện và thống nhất rằng có lẽ cần ghi ít nhất 3 bàn nữa để đi tiếp”. Một phát biểu cho thấy PSG sẵn sàng tiếp tục chơi tấn công thay vì bảo toàn tỷ số. Cả Marquinhos lẫn Dembele cũng khẳng định 2 đội sẽ đẩy cao đội hình để tìm kiếm bàn thắng.
Những con số thống kê cũng ủng hộ khả năng xuất hiện thêm một “cơn mưa bàn thắng”. Cả Bayern lẫn PSG đều nằm trong nhóm ghi bàn nhiều nhất giải, sở hữu những hàng công có thể bùng nổ bất cứ lúc nào. Khi một đội buộc phải tấn công và đội còn lại không có ý định phòng ngự, kịch bản nhiều bàn thắng gần như là điều tất yếu. Và đó là những lý do người hâm mộ có thể chờ đợi một trong những vòng bán kết hấp dẫn nhất lịch sử Cúp C1 châu Âu.
Với các đội đang xếp trên đối thủ cạnh tranh quan trọng, hễ hòa trực tiếp với đối thủ ấy để giữ nguyên khoảng cách trong giai đoạn nước rút thì đã coi như là một chiến thắng. Đấy là hoàn cảnh của M.U trước trận gặp Chelsea trong đêm nay (2 giờ ngày 19.4) tại Ngoại hạng Anh. Đã vậy, M.U còn phải làm khách nên càng hướng đến phương châm "an toàn là bạn". Mục tiêu duy nhất của M.U trong 6 vòng đấu cuối là làm sao trụ vững trong tốp 5, tức giành quyền trở lại Champions League. Khoảng cách 7 điểm đối với vị trí số 6 của Chelsea là khá an toàn lúc này.
Chelsea phải cố tấn công vào vị trí số 5 (của Liverpool) nếu muốn giành vé dự Champions League. Khoảng cách chỉ là 1 bậc, nhưng lại... rất xa. Khoảng cách giữa Chelsea và đội số 11 trong bảng xếp hạng (3 điểm) còn gần hơn khoảng cách giữa Chelsea với đội đang đứng ngay trên họ (4 điểm). Không còn đường lùi, Chelsea buộc phải quyết thắng để lấy trọn 3 điểm hòng duy trì hy vọng vươn lên ở những vòng đấu tiếp theo. Vấn đề của Chelsea là họ đã thua liên tiếp và không ghi bàn ở 3 vòng đấu vừa qua. Chọn lối chơi hướng đến chiến thắng thì đồng nghĩa nguy cơ thua trận cũng tăng lên. Thua 4 trận liên tiếp và không ghi bàn sẽ là điều tồi tệ mà Chelsea chưa từng chịu đựng trong thế kỷ này.
Xét về lực lượng, Chelsea thuận lợi khi những cầu thủ đang chấn thương của họ đều không thuộc diện không thể thay thế. Tiền vệ xuất sắc Enzo Fernandez sẽ trở lại sau án treo giò nội bộ. Hàng công của Chelsea do vậy có thể khởi sắc so với những trận vừa qua. Phía M.U, đáng kể nhất là sự vắng mặt của cả ba trung vệ quan trọng Harry Maguire, Lisandro Martinez và Mathijs De Ligt (chấn thương). Chỉ còn Leny Yoro và Ayden Heaven, các trung vệ có độ an toàn không cao. Phòng ngự luôn là sở đoản của M.U, đội rất hiếm khi giữ nguyên mành lưới. Tuy vừa thua Leeds ngay sân nhà vào cuối tuần qua, nhưng M.U có một số liệu thống kê gây sửng sốt là họ chưa từng thua 2 trận liền trong mùa bóng này. Có thể trận đấu sẽ hòa. Chelsea - M.U chính là cặp đấu có kết quả hòa nhiều nhất trong lịch sử Ngoại hạng Anh.
Trước khi bóng lăn tại sân Stamford Bridge thì rất có thể đội số 6 hiện thời Chelsea đã bị Brentford và Brighton qua mặt. Brentford tiếp Fulham trong trận đấu sớm (18 giờ 30 ngày 18.4), còn Brighton làm khách trên sân Tottenham lúc 23 giờ 30. Bournemouth cũng có thể vươn lên đồng điểm với Chelsea nếu thắng Newcastle trong trận đấu lúc 21 giờ. Tóm lại, các đội đang đứng từ vị trí giữa bảng trở lên đều còn hy vọng tranh suất dự Champions League hoặc Europa League mùa tới, nên trận nào của họ cũng mang tính quyết thắng. Trận Tottenham - Brighton rất đáng lưu ý. Tottenham là một trong số ít những đội luôn có mặt ở giải Ngoại hạng, nhưng bây giờ thì nguy cơ rớt hạng của họ đã quá rõ ràng. Trận ra mắt của tân HLV Roberto De Zerbi là một thảm họa khi Tottenham thua
Sunderland 0-1 và rớt xuống vị trí thứ 18, tức là đã đứng dưới vạch rớt hạng. Bây giờ, họ lại phải đối đầu với một đội đang quyết tâm tranh suất dự cúp châu Âu.
Brighton thắng đến 5 trận trong 6 vòng đấu gần đây, đấy chính là đội đang có phong độ tốt nhất giải. Ở thái cực ngược lại chính là phong độ ở mức suy sụp của Tottenham: thua 7, hòa 1 trong 8 vòng gần nhất. Tính từ đầu năm 2026, Tottenham vẫn chưa thắng trận nào ở giải Ngoại hạng, lấy được vỏn vẹn 5 điểm, từ con số tối đa có thể là 42 điểm. Tình trạng thường xuyên có khoảng chục hảo thủ vắng mặt vì chấn thương là nguyên nhân lớn khiến Tottenham ra nông nỗi này. Ngay vòng vừa qua lại xuất hiện thêm thủ quân Cristian Romero chấn thương nặng đến mức có nguy cơ không được dự World Cup. Còn gì là một đội bóng, khi danh sách cầu thủ chấn thương không thể thi đấu ở Tottenham hiện là Romero, Guglielmo Vicario, Yves Bissouma, Ben Davies, James Maddison, Dejan Kulusevski, Rodrigo Bentacur, Wilson Odobert...
Trận đấu tại Eithad ngày 19/4 được xem là "chung kết" Ngoại hạng Anh mùa này. Man City đang đứng thứ hai với 64 điểm, kém Arsenal 6 điểm nhưng đá ít hơn một trận.
Xét về phong độ, lịch sử và sân đấu, Man City đang được đánh giá cao. Tuy nhiên, Guardiola cho rằng mọi chuyện không hề đơn giản và thừa nhận cuộc đua vô địch sẽ ngã ngũ nếu Man City thua. Khi đó, khoảng cách giữa hai đội sẽ bị nới lên 9 điểm. "Nếu chúng tôi thua, mọi chuyện sẽ kết thúc", ông nói ngày 17/4 trong buổi họp báo trước trận.
Theo nhà cầm quân người Tây Ban Nha, Arsenal là tập thể toàn diện và khó bị đánh bại. Ông cũng dành lời khen cho thủ môn David Raya và khả năng tận dụng tình huống cố định của "Pháo thủ", cho rằng đối thủ đang có phong độ ổn định suốt cả mùa giải. "Họ rất mạnh ở mọi khía cạnh: tranh chấp, thể lực. Nếu bạn không chơi quyết liệt, họ sẽ triển khai bóng rất mượt mà", ông nói. "Arsenal đứng đầu Ngoại hạng Anh suốt từ đầu mùa, và tôi tự hào khi có thể cạnh tranh với họ ở giai đoạn quyết định này".
Thay vì chiến thuật, Guardiola nhấn mạnh điều quan trọng nhất với Man City là kiểm soát cảm xúc và tập trung vào màn trình diễn. "Tôi nói với các cầu thủ hôm nay rằng đây chỉ là một trận bóng đá. Nếu bị cảm xúc chi phối, bạn sẽ mất tập trung", HLV 55 tuổi bày tỏ. "Yếu tố quan trọng không phải quá khứ, hiện tại hay tương lai, mà là sự tự tin. Nếu có thể mua sự tự tin trong siêu thị, chúng tôi sẽ mua ngay".
Nếu thắng tại Etihad, Man City sẽ thu hẹp khoảng cách với Arsenal xuống ba điểm. Sau đó, đội bóng của Guardiola có thể chiếm đỉnh bảng nếu tiếp tục thắng Burnley ở Turf Moor ngày 22/4.
Tuy nhiên, ngay cả khi đánh bại thầy trò Arteta, Guardiola vẫn không cho rằng Man City nắm lợi thế trong cuộc đua vô địch bởi lịch thi đấu khó ở giai đoạn cuối mùa. Ở những vòng tới, Man City sẽ làm khách của Burnley, Everton, Bournemouth và đụng độ Brentford, Crystal Palace rồi Aston Villa trên sân nhà. Trong đó, trận hạ màn gặp Aston Villa ngày 24/5 được đánh giá khó khăn nhất, khi đối thủ đang cạnh tranh suất dự cúp châu Âu.
Guardiola một lần nữa còn bênh vực Arsenal trước các chỉ trích về lối chơi thực dụng thay vì cống hiến, đồng thời phụ thuộc nhiều vào các tình huống cố định. Nhà cầm quân người Tây Ban Nha thậm chí thừa nhận Man City thua kém Arsenal về khát khao vô địch.
"Người ta luôn đòi hỏi rất nhiều", ông nói. "Từ giới truyền thông, người hâm mộ, tất cả mọi người. Tôi thích xem họ thi đấu. Tôi học được rất nhiều điều. Một yếu tố rất, rất quan trọng mà chúng tôi không thể chống lại là việc họ đã 22 năm chưa vô địch Ngoại hạng Anh. Arsenal có một điều gì đó khiến họ trở nên đặc biệt. Đó là điều chúng tôi không thể đối đầu trực diện. Vì vậy, chúng tôi phải tập trung vào cách chơi của mình".
Ở chung kết Cup Liên đoàn tháng trước, Man City thắng Arsenal 2-0 nhờ cú đúp của Nico O'Reilly. Guardiola tin đồng nghiệp Arteta sẽ điều chỉnh chiến thuật để tránh lặp lại thất bại tại Wembley. "Nếu cả hai đội giữ nguyên lối chơi như tại Wembley, Man City sẽ thắng", nhà cầm quân người Tây Ban Nha nói. "Nhưng bóng đá thì không thể đoán trước. Tôi biết Mikel một chút, họ sẽ điều chỉnh một số thứ, và chúng tôi phải sẵn sàng".
Ít ai có thể ngờ nhà vô địch thế giới bốn lần lại vắng mặt ba kỳ World Cup liên tiếp.
Cái kết nghiệt ngã tại Zenica vào rạng sáng 1-4 của tuyển Ý không phải sự lụi tàn trong thoáng chốc. Bosnia và Herzegovina không thắng bằng sự áp đảo về kỹ thuật hay tầm vóc, mà tuyển Ý đã tự thua trong một hành trình đầy rẫy sai lầm và sự bạc nhược.
Trước khi phải bước vào loạt play-off sinh tử, tuyển Ý đã có một chiến dịch vòng loại đáng thất vọng khi kém đội dẫn đầu bảng Na Uy tới 6 điểm. Việc phải đi con đường "vé vớt" đầy rủi ro vốn đã là dấu hiệu cho sự bất ổn.
Trong trận chung kết play-off, mọi thứ dường như đã nằm trong tầm tay của đoàn quân HLV Gennaro Gattuso khi Moise Kean mở tỉ số sớm. Tuy nhiên, bản lĩnh của một "ông lớn" từng biết cách kết liễu đối thủ đã biến mất. Chiếc thẻ đỏ tai hại của Alessandro Bastoni ở cuối hiệp một chính là biểu tượng cho sự nôn nóng và thiếu kiểm soát của người Ý hiện tại.
Khi trận đấu kéo vào loạt luân lưu 11m, nơi họ từng lên ngôi vương tại Euro 2020, sự tự tin đã không còn. Những cú sút hỏng ăn của Pio Esposito và Bryan Cristante cho thấy sự thất bại của thế hệ. Nhưng liệu có thể đổ lỗi cho mặt cỏ tệ hại ở Zenica hay độ ẩm 97% như những lời bào chữa? Câu trả lời là không. Một đội tuyển tầm cỡ như Ý không nên để số phận của mình bị định đoạt bởi thời tiết hay những lá thăm may rủi của UEFA Nations League.
Sự sa sút này là một quá trình kéo dài. Sau chức vô địch Euro 2020 - thứ mà giờ đây người ta gọi là "một ảo ảnh rực rỡ", tuyển Ý đã không còn là chính mình. Họ lạc lối trong việc định hình phong cách khi từ bỏ lối chơi phòng ngự Catenaccio truyền thống nhưng lại chưa đủ sắc sảo để vận hành một hệ thống tấn công áp đặt.
Sự thay đổi liên tục trên băng ghế huấn luyện - từ Roberto Mancini sang Luciano Spalletti rồi đến Gattuso - khiến tuyển Ý như một con tàu mất phương hướng. Người Ý thất bại vì họ không còn biết mình là ai trên bản đồ bóng đá thế giới.
Câu hỏi nhức nhối này đang bủa vây bóng đá Ý. "Tuyển Ý đã trở thành trò cười của thế giới" - huyền thoại Alessandro Del Piero đã thốt lên như vậy. Một nền bóng đá từng sản sinh ra những Maldini, Baggio, Pirlo giờ đây lại không thể tìm thấy một trung phong đẳng cấp hay một thủ lĩnh tinh thần đủ tầm để vực dậy đồng đội trong cơn bĩ cực. Gốc rễ của cuộc khủng hoảng nằm ở cấu trúc của toàn bộ nền bóng đá Ý
Serie A, giải đấu từng là "World Cup thu nhỏ", giờ đây đang tụt hậu xa so với Premier League hay Laliga về cả tài chính lẫn tầm nhìn. Các CLB tại Ý vì áp lực thành tích ngắn hạn đã chọn cách mua sắm các ngoại binh giá rẻ hoặc tin dùng những cựu binh già nua. Việc không trao cơ hội cho các tài năng trẻ từ học viện đã ngăn cản sự phát triển của thế hệ kế cận. Nó khiến các nội binh Ý thiếu đi kinh nghiệm thực chiến ở những đấu trường đỉnh cao.
Bên cạnh đó là sự thua thiệt về kinh tế. Việc các CLB không sở hữu SVĐ riêng khiến nguồn thu bị hạn chế dẫn đến việc thiếu hụt ngân sách đầu tư cho đào tạo trẻ và cơ sở hạ tầng. Khi các tài năng trẻ hiếm hoi của Ý như Barella hay Bastoni phải gồng gánh một hệ thống cũ kỹ, họ dễ dàng bị kiệt sức hoặc mất phương hướng trước những nền bóng đá đang chuyển mình mạnh mẽ ở châu Âu.
Tương lai của bóng đá Ý sẽ đi về đâu nếu họ vẫn tiếp tục bám víu vào những hào quang quá khứ? Nếu LĐBĐ Ý (FIGC) không thực hiện một cuộc cách mạng triệt để, bắt đầu từ việc thay đổi quy định về cầu thủ nội địa tại Serie A đến thống nhất triết lý huấn luyện ở mọi cấp độ trẻ, thì nỗi đau vắng mặt tại World Cup sẽ không dừng lại.
Bóng đá Ý cần phải có làn sóng phục hưng thực sự, chứ không phải những lời hứa suông. Họ cần tìm lại bản sắc của mình. Đó là sự lì lợm, tính kỷ luật và bản lĩnh thép trong những thời khắc sinh tử.
12 năm, và giờ là 16 năm, đứng ngoài World Cup là một nỗi đau quá lớn đối với niềm tự hào của người hâm mộ Ý. Khi sắc thiên thanh đã nhạt nhòa đến mức gần như vô hình trên bản đồ bóng đá thế giới, đó là lúc phải chấp nhận đập đi xây lại từ đầu. Nếu không, họ sẽ mãi chỉ còn là một hoài niệm đẹp trong những thước phim cũ của lịch sử bóng đá.