Tôi là tác giả bài viết: “Chồng tôi gần 40 tuổi nhưng ăn gì, mặc gì vẫn do mẹ quyết định”. Trước nay tôi luôn muốn giữ một gia đình trọn vẹn cho con, nhưng không phải mình cứ muốn là được. Tôi có công việc ổn định với mức thu nhập khá, đủ lo cuộc sống hai mẹ con. Về ngoại hình, mọi người đều nhận xét tôi trẻ hơn tuổi nhiều và khá dễ nhìn. Tôi dắt con ra ngoài sống đã được 4 năm, năm nay con 11 tuổi. Tháng trước, chồng ra nhà tôi nói em họ sắp kết hôn, bảo tôi phải về. Tôi có nói đợt đó phải đi công tác, nếu về sớm sẽ đi dự. Chỉ có vậy mà anh ta nói tôi coi thường nhà chồng, rồi lao vào đánh tôi.
Trước nay, các công việc nhà chồng, tôi đều tham gia lo chu toàn, trong khi công việc bên ngoại anh không để tâm. Mẹ chồng cũng không muốn con trai sang nhà vợ. Bốn năm trước, em trai tôi kết hôn. Mẹ chồng tôi dẫn anh sang ăn cỗ đúng hai tiếng xong là về ngay, như khách chứ không giống kiểu người nhà.
Sau khi đánh tôi, tôi nói thẳng với chồng là ly hôn, không thể sống tiếp cuộc sống như này nữa. Anh ta nói không ký đơn, bao giờ con trưởng thành mới chấp nhận ly hôn. Thật sự tôi rất mệt mỏi và không muốn tiếp tục cuộc sống như này nữa.
Vân Trang
Nguồn: https://vnexpress.net/chong-chi-gioi-danh-dap-vo-an-va-mac-gi-van-do-me-quyet-5058158.html

Tôi lấy vợ được hơn hai năm. Gia đình tôi vốn không khá giả gì mấy, vì muốn tạo điều kiện cho tôi có được mái ấm gia đình nên ba mẹ đã bán đất dưới quê để hỗ trợ tôi một phần. Tôi dùng số tiền đó kèm với tiền đi làm dành dụm lâu nay mua căn hộ tại vùng ven Sài Gòn để có thể cưới vợ. Vì bán hết nhà cửa để cho tôi tiền mua căn hộ nên ba mẹ phải vào Sài Gòn ở trọ với các con. Ba tôi ở trọ với em út, mẹ ở với chị lớn, cả hai đều chưa lập gia đình.
Cưới vợ được vài tháng, cô ấy có tin vui, nhưng vấn đề bắt đầu từ đây. Khi biết tin mình có thai, người đầu tiên cô ấy chia sẻ không phải tôi, cũng không phải gia đình hai bên, mà là hội bạn thân của cô ấy. Khi tôi biết chuyện cũng hơi buồn nhưng vì vợ có tin vui nên không để bụng làm gì mà vẫn chăm lo cho vợ tới lúc sinh đẻ. Sinh được vài ngày, cô ấy xem Tiktok quảng cáo và muốn mua cái máy hút sữa 5 triệu đồng. Tôi không đồng ý vì ở nhà đã có máy hút sữa rồi (không đắt tiền bằng nhưng sử dụng tốt) và quan trọng là vợ không có sữa nên dùng máy đắt tiền cũng sẽ gây lãng phí, nhưng cô ấy không chịu.
Đúng hôm đó, em vợ qua chơi thăm chị thăm cháu, nghe vậy liền vào nói tôi là kẻ ích kỷ, tính toán với vợ con, buông lời lẽ nhục mạ tôi, trong khi tôi chả hiểu mình đã làm gì sai. Mẹ tôi ở phụ chăm dâu chăm cháu, nghe to tiếng cũng vào can ngăn thì bị cô em vợ chỉ mặt và đòi đuổi ra khỏi phòng. Tôi thấy tình hình đang có chiều hướng xấu nên yêu cầu em vợ rời khỏi nhà tôi ngay lập tức. Ngay tối hôm đó, em vợ gọi điện xin lỗi mẹ tôi, còn tôi thì cô ấy không đả động gì. Ngày hôm sau, khi đi làm về, vợ nhắn tôi lấy hàng Tiktok shop giao và món hàng này chính là cái máy hút sữa 5 triệu đồng hôm qua hai vợ chồng nói chuyện. Tôi đem lên hỏi vợ, cô ấy nói đây là bà ngoại (tức mẹ vợ) mua tặng cho vợ tôi sử dụng. Mẹ vợ hiện bỏ quê vào Sài Gòn làm nghề rửa chén thuê, thu nhập không cao. Cô ấy sử dụng được đúng một lần duy nhất vì có sữa đâu mà hút.
Tới lúc nhận tiền thai sản, tôi có hỏi thăm thì cô ấy cứ tìm cách che giấu. Sau điều tra ra thì vợ có một khoản nợ vài chục triệu đồng từ trước khi cưới, không có khả năng chi trả nên đã dùng phần lớn số tiền thai sản để trả khoản nợ này. Tôi biết được nên khá tức giận nhưng vì vợ vừa sinh con nhỏ nên không dám làm căng. Đêm đó nằm nghĩ, từ lúc cưới hỏi đến khi về với nhau, mọi chi phí mình tôi gánh vác hết. Lúc cưới hỏi, bên nhà gái chỉ tốn duy nhất chi phí thuê trang trí gia tiên ở nhà cô ấy. Tiền bàn tiệc thì tiệc tùng xong gom tiền mừng trả cho nhà hàng, còn dư thì gia đình cô ấy cất nốt.
Suốt hơn hai năm kết hôn và có con, mọi chi phí sinh hoạt tôi đều lo trang trải. Hàng ngày tôi dậy từ 5h sáng để làm việc nhà, nấu nướng, đi làm tới tối về thì đi chợ, phụ vợ chăm con, việc nhà việc cửa... không nề hà việc gì. Ấy vậy mà bị phía nhà vợ coi là một người ki bo, tính toán với vợ con. Thật buồn quá. Kể sơ là vợ tôi sau khi cưới xin được công việc lễ tân dưới tòa chung cư, thu nhập không cao nhưng công việc cũng không có gì nặng nhọc.
Gần đây, ba tôi sức khỏe đi xuống trầm trọng, trước Tết phải nhập viện cấp cứu hai lần, cả hai lần bác sĩ đều trả về gia đình nằm chờ. Trong hoàn cảnh như vậy, tôi đưa ba về căn hộ để chăm sóc. Vợ thấy vậy liền tỏ thái độ, tuy không dám nói ra nhưng vẻ mặt thì ai trong nhà cũng cảm nhận được. Ba tôi bị ung thư tụy giai đoạn cuối, căn bệnh này không lây được nhưng vợ vẫn sợ ba lây bệnh cho con tôi lúc đó được 6 tháng tuổi nên không cho cháu ra gặp ông, cứ ôm con tránh né.
Đến sáng mồng một Tết, vợ đùng đùng ẵm con xách vali về quê ngoại. Tôi hỏi thì cô ấy nói đã đặt vé máy bay rồi, không đi không được, về quê ngoại chơi mấy ngày rồi mồng 4 vô lại. Lúc này tôi cực kỳ tức giận, cô ấy ẵm con mới 6 tháng về quê ngoại cách Sài Gòn cả ngàn cây số mà không hề hỏi ý kiến tôi, và chọn rời đi đúng sáng mồng một Tết khi có ba tôi đang bệnh nằm hấp hối và mẹ tôi ở đó phụ chăm ba. Tôi không còn lời nào để diễn tả vào lúc đó, tức nghẹn lồng ngực mà không muốn to tiếng quát tháo vì sợ ba nghe thấy sẽ không chịu được mà ra đi sớm. Không khí gia đình tôi lúc đó vô cùng nặng nề, ai cũng khó chịu nhưng không muốn nói ra.
Qua Tết, ba tôi mất trong bệnh viện. Trong những ngày cuối đời của ông, vợ tôi không cho ẵm cháu vào gặp ông dù chỉ một lần, không một lời hỏi thăm, không có bất cứ điều gì. Gia đình cô ấy biết chuyện như vậy nhưng vẫn bênh con gái. Tối trước khi ba tôi mất, mẹ cô ấy còn nhắn tin trách móc tôi và bà nội tại sao không lo chăm dâu chăm cháu nhỏ mà cứ bỏ bê? Trong khi ba tôi đang nằm đó.
Tôi thực sự không biết phải làm sao, nếu li dị thì tôi cũng đâu được quyền nuôi con, mà con thì lại quá nhỏ chưa được một năm tuổi, tôi phải làm sao đây? Kiếp trước tôi đã làm điều gì tồi tệ sao? Mới hôm qua tôi lại biết thêm một chuyện, tiền vàng cưới 2 họ mừng cho vợ chồng tôi thì vợ đưa hết cho mẹ vợ cất giữ, tôi hỏi thì cô ta nói giữ giúp cho an toàn. Nhờ quý báo cùng quý đọc giả bỏ chút thời gian đọc qua câu chuyện của tôi và cho tôi lời khuyên phải làm gì nhé, hiện tôi đang rất suy sụp cả về thể chất lẫn tình thần. Tiếp tục sống với người vợ như vậy thì chịu không nổi, mà con thì lại quá nhỏ.
Tin Gốc: Vnexpress

Năm 27 tuổi, tôi lên Tâm sự và nhận được rất nhiều lời khuyên từ mọi người, nhờ vậy có nhiều góc nhìn tích cực hơn. Năm đó chồng tôi có con riêng, anh và người ấy tổ chức cưới sau lưng tôi. Rất nhiều bạn khuyên tôi nên ly hôn nhưng thật lòng lúc đó bản thân chưa có nhiều kinh nghiệm sống nên không nghe lời khuyên đó, mãi đến 5 năm sau tôi mới ly dị và lập gia đình mới.
Chồng sau thương tôi lắm nhưng cuộc hôn nhân thứ hai này cũng không trọn vẹn nổi. Anh hay nhậu cùng bạn, anh bảo chỉ là mối quan hệ xã giao, để anh có những lúc giải trí riêng, tôi lại không muốn như vậy. Con tôi mới 3 tháng, tôi cần có người đồng hành, cùng chăm con, không muốn gia đình phải bỏ tiền thuê người giúp việc vì thật sự không đáng, phải tiết kiệm để lo cho các con sau này.
Còn vấn đề nữa là tôi sống chung với ba mẹ chồng, mẹ chồng lúc nào cũng thương con trai, còn tôi không được bà thương như thế. Tôi thấy buồn lắm. Khi nào em chồng tôi về, nhà mới vui vẻ, được mẹ nấu cho ăn ngon. Tôi làm điều gì cũng không vừa lòng mẹ. Tôi nấu canh chua, mẹ bảo nấu nhiều nước dư lãng phí, xào đồ ăn mẹ lại nói nhiều đồ. Bánh tôi chưa làm xong bà đã nói không ngon. Nấu cơm bằng nồi cơm điện, bà chê nhão, ăn không nổi, tràn nước ra nồi. Tôi quét dọn trong nhà, bà lại bảo không ai làm mình bà làm.
Hôm tôi bị đau đầu, không làm gì được, chiều bà lại đi công việc, đến lúc về bà nói có thấy tôi bị gì đâu mà bà mới đi một buổi là cả nhà rối ren. Tôi đi làm cả ngày, chiều về bà để cho lèo tèo vài miếng thịt, tôi không ăn nữa, nhịn chút cho quen. Giờ tôi có bé nhỏ dưới sáu tháng, không đi làm. Hôm qua tôi chở hai đứa con đi khám bệnh, về ăn cơm tối được hai miếng gà chéo cánh. Chắc thấy không còn gì ăn, bà ngại nên nói chỉ làm nửa con, còn nửa để tủ lạnh, giờ chỉ còn nhiêu đó thôi. Tôi biết miếng ăn không đáng gì nhưng cảm giác bị coi thường, không được yêu thương, làm bản thân hụt hẫng lắm.
Tôi định từ nay sẽ ăn chay vì nếu cả nhà ăn chung thì tôi không có lý do gì để ăn riêng, thôi thì xem như mình gặp mẹ chồng là cơ hội để khởi tâm ăn chay, tránh giết hại những con vật và cũng để tâm mình an lại. Có thể bạn hỏi sao tôi không ra ở riêng? Chồng tôi không chịu, anh là người con có hiếu và tôi cũng không muốn vì mình mà tách anh ra khỏi cha mẹ. Còn ly hôn lần nữa? Tôi vẫn thương chồng và con còn nhỏ, với lại chuyện cũng không có gì, tôi có cách giải quyết nên không tới bước ly hôn. Hy vọng cuộc sống nhẹ nhàng hơn, mọi chuyện sẽ tốt đẹp. Cảm ơn bạn đã đọc tâm sự của tôi.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là nam 24 tuổi, đang công tác tại cơ quan hành chính nhà nước cấp tỉnh. Trước đó, khi còn là sinh viên, từ năm nhất khi tôi theo học đại học, có đam mê chơi thể thao với môn thể hình, vừa học vừa dành thời gian luyện tập đều đặn mỗi ngày. Tôi lên kế hoạch cho việc luyện tập, cách ăn uống và lối sống lành mạnh, khoa học.
Luyện tập sau 3 năm thì tôi có học thêm về chuyên môn thể hình, lấy các chứng chỉ bằng cấp quốc gia về huấn luyện viên bộ môn thể hình. Đến năm cuối đại học, tôi là vận động viên thể hình thi đấu ở cấp thành phố. Sau đó, tôi tốt nghiệp và có bằng đại học. Tôi đang theo học về ngành xã hội học, thêm chuyên ngành tổ chức và quản lý nhân sự; bên cạnh đó tôi cũng có các bằng cấp huấn luyện thể hình cấp quốc gia.
Ra trường, ở lại TP HCM, tôi bắt đầu làm việc cho một câu lạc bộ thể dục thể thao tiêu chuẩn 5 sao, với mức lương mỗi tháng là 20 triệu đồng. Hồi đó tôi chưa biết tiết kiệm, làm bao nhiêu chi tiêu hết bấy nhiêu. Làm được một năm, khi tôi 23 tuổi, bố mẹ kêu về quê vào cơ quan nhà nước làm việc. Bố là công chức nên muốn tôi có một công việc ổn định lâu dài. Với đề nghị đó, tôi đã về quê làm việc trong cơ quan nhà nước với mức lương hơn chục triệu đồng.
Vấn đề của tôi xuất hiện từ lúc này. Khi tôi có lời đề nghị từ người bạn kêu vào làm chung câu lạc bộ thể hình tại TP HCM với vị trí huấn luyện viên. Tôi vẫn luyện tập thể hình đều đặn mỗi ngày, có vóc dáng và bằng cấp, có chuyên môn và kinh nghiệm nên đủ tiêu chuẩn làm việc. Mức thu nhập trung bình mỗi tháng sẽ là 25 triệu đồng. Đây là công ty tư nhân, tất nhiên sẽ không ổn định bằng cơ quan nhà nước. Vậy theo các bạn, tôi nên quyết định làm tại đâu để có thể có được cuộc sống tốt?
Hoài bão của tôi sau này là xây dựng được một hệ thống phòng tập gym cho riêng mình. Vì thế giờ tôi sống rất tiết kiệm, làm công việc văn phòng tại quê nhà lương thấp nhưng bù lại được bố mẹ nuôi và tôi vẫn có thời gian tập luyện ngoài giờ hành chính. Nếu làm huấn luyện viên tại thành phố, với mức sống ở đô thị cao hơn, tôi lại phải thuê nhà, rồi chi phí ăn mặc, đi lại và các chi phí khác để đủ dinh dưỡng cho việc tập luyện. Tôi cũng tính toán để với mức lương cao hơn so với công việc hiện tại, sống ở thành phố, vẫn có thể tiết kiệm được mỗi tháng. Tôi làm việc ở môi trường nào mới là tốt nhất cho việc phát triển sự nghiệp của một người đàn ông sau này?
Văn Khang
Nguồn: https://vnexpress.net/o-nha-thue-luong-25-trieu-dong-hay-ve-que-voi-luong-chuc-trieu-5061002.html

