Tôi là tác giả bài viết: “Chồng tôi gần 40 tuổi nhưng ăn gì, mặc gì vẫn do mẹ quyết định”. Trước nay tôi luôn muốn giữ một gia đình trọn vẹn cho con, nhưng không phải mình cứ muốn là được. Tôi có công việc ổn định với mức thu nhập khá, đủ lo cuộc sống hai mẹ con. Về ngoại hình, mọi người đều nhận xét tôi trẻ hơn tuổi nhiều và khá dễ nhìn. Tôi dắt con ra ngoài sống đã được 4 năm, năm nay con 11 tuổi. Tháng trước, chồng ra nhà tôi nói em họ sắp kết hôn, bảo tôi phải về. Tôi có nói đợt đó phải đi công tác, nếu về sớm sẽ đi dự. Chỉ có vậy mà anh ta nói tôi coi thường nhà chồng, rồi lao vào đánh tôi.
Trước nay, các công việc nhà chồng, tôi đều tham gia lo chu toàn, trong khi công việc bên ngoại anh không để tâm. Mẹ chồng cũng không muốn con trai sang nhà vợ. Bốn năm trước, em trai tôi kết hôn. Mẹ chồng tôi dẫn anh sang ăn cỗ đúng hai tiếng xong là về ngay, như khách chứ không giống kiểu người nhà.
Sau khi đánh tôi, tôi nói thẳng với chồng là ly hôn, không thể sống tiếp cuộc sống như này nữa. Anh ta nói không ký đơn, bao giờ con trưởng thành mới chấp nhận ly hôn. Thật sự tôi rất mệt mỏi và không muốn tiếp tục cuộc sống như này nữa.
Vân Trang
Nguồn: https://vnexpress.net/chong-chi-gioi-danh-dap-vo-an-va-mac-gi-van-do-me-quyet-5058158.html

Gia đình tôi có ba con, bé út được hai tuổi và đã có xe ôtô riêng. Trước kỳ nghỉ 30/4 - 1/5, vợ chồng tôi đã thống nhất rằng bốn ngày nghỉ thì hai ngày đầu về nội, hai ngày sau về ngoại, rồi từ ngoại đi thẳng lên thành phố làm luôn cho tiện. Nhà nội cách nhà ngoại 80 km và cùng quê, cả hai nơi đều cách chỗ chúng tôi sinh sống và làm việc gần 200 km. Tôi đã gọi điện báo trước với bố mẹ đẻ, dặn sẽ về ăn cơm, ngủ lại một đêm. Đồ đạc cho con cũng chuẩn bị theo đúng kế hoạch đó.
Đêm qua về tới nhà nội, sáng nay ngủ dậy mọi thứ vẫn bình thường. Ăn cơm xong, tôi còn nói với bố mẹ chồng là sáng ngày kia vợ chồng con sẽ về ngoại. Không ai nói gì thêm. Dọn dẹp xong, tôi cho con đi ngủ, chồng ngồi ngoài phòng khách uống nước với mọi người. Khi vào phòng, anh nói luôn là thôi ở nội cả bốn ngày, rồi để đến 2/9 về mình nhà ngoại. Giọng điệu anh nói như kiểu thông báo cho tôi chứ không phải hỏi ý kiến.
Tôi hỏi lại sao đổi đột ngột vậy, anh bảo "nghỉ được có ít ngày thì ở một nơi thôi, đi lại nhiều các con mệt". Tôi nhắc lại kế hoạch ban đầu, anh chỉ nói về thấy con mệt nên thương, bảo tôi gọi lên báo với ông bà ngoại một tiếng cho ông bà khỏi chờ.
Tôi không đồng ý, lời qua tiếng lại thì anh bảo nếu tôi thích tự về ngoại một mình, còn mấy bố con ở lại nhà nội. Tôi không nói gì nữa nhưng trong lòng rất khó chịu, chẳng hiểu sao chồng lại thay đổi ý kiến như vậy, hay là có ai đó xúi giục anh? Tôi đang chưa biết tính sao, mong các độc giả cho tôi xin lời khuyên.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi đang rao bán căn hộ hai phòng ngủ tại một đại đô thị ở TP HCM với giá khoảng ba tỷ đồng. Căn hộ này đã có sổ hồng và còn rất mới vì tôi chưa về ở. Lúc mua, vì tính để ở lâu dài nên tôi lựa chọn rất kỹ hướng và view của căn hộ. Tuy nhiên, do thay đổi công việc không thuận tiện đi lại nên tôi đành nhượng lại căn hộ. Việc rao bán căn hộ khiến tôi gặp nhiều phiền toái. Tôi tiếp rất nhiều cuộc điện thoại, nhưng đa số chỉ là khảo sát giá hoặc mời chào đăng tin quảng cáo.
Cho đến một hôm, có người gọi điện thoại cho tôi, tự xưng là môi giới, hỏi tôi có phải chính chủ không. Anh ta nói có cặp vợ chồng ở tỉnh lên muốn mua một căn hộ cho con ở để đi học. Họ đã xuống khu này xem mấy căn hộ rồi nhưng đều chỉ gặp môi giới chứ không gặp được chủ nhà. Họ muốn gặp trực tiếp chủ nhà cho yên tâm. Nghe tôi xác nhận là chính chủ, anh ta hỏi giá. Tôi báo giá công khai và nói có thể thương lượng bớt chút lộc vì tôi còn phải trả phí môi giới. Sau một hồi bàn bạc, anh ta gọi lại bảo rằng người mua đã đồng ý chốt mức giá đó.
Tôi chủ động hẹn ngày giờ để dẫn họ vào xem thực tế bên trong căn hộ. Thế nhưng, anh ta lại nói sáng mai cặp vợ chồng kia sẽ lên thành phố, thuê khách sạn nghỉ ngơi và hẹn tôi đến thẳng khách sạn để người mua gặp mặt chủ nhà. Thấy kỳ lạ, tôi hỏi: "Sao họ không đến xem căn hộ?". Anh ta nói rằng họ đã xuống đó nhiều lần, biết rõ tòa nhà này rồi. Hơn nữa, kết cấu các căn hộ đều giống nhau nên không cần vào trong xem nữa.
Cặp vợ chồng kia đã lớn tuổi, đi đường xa mệt nên cần nghỉ ngơi tại khách sạn. Sinh nghi trước việc mua nhà mà không cần xem nhà, lại nhất quyết hẹn gặp ở khách sạn, tôi đã từ chối. Tôi chủ động gửi địa chỉ một quán nước đông đúc và hẹn gặp họ tại đó. Một lúc sau, người môi giới gọi lại nói rằng người mua lên đây vì có công việc sẵn tiện gặp chủ nhà luôn, nếu tôi không đến khách sạn gặp thì thôi. Đến lúc này, tôi nói thẳng: "Anh nói người mua muốn gặp chủ nhà mà tôi hẹn xem nhà hoặc ra quán nước đều không chịu, cứ bắt tôi phải đến khách sạn là sao? Anh nói thôi thì tôi cũng thôi".
Tôi muốn hỏi mọi người có phải tôi gặp lừa đảo rồi không? Nghĩ lại, tôi vẫn còn thấy hoang mang và sợ hãi. Đây là lần đầu tiên tôi gặp phải trường hợp này. Trước đây, tôi cứ nghĩ đi mua nhà mới mệt mỏi. Không ngờ đến khi đóng vai trò là người bán, mọi chuyện cũng không hề đơn giản. Khi thị trường đầy rẫy những cạm bẫy và chiêu trò như vậy, người bán như tôi sẽ rất khó kết nối với người mua thực, các giao dịch trở nên khó khăn hơn. Tôi muốn chia sẻ câu chuyện của mình với hy vọng mọi người sẽ nâng cao cảnh giác để tự bảo vệ bản thân và tài sản của mình.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là kỹ sư và em làm kế toán cùng công ty của Đài Loan ở gần nhà. Em xinh đẹp, giỏi giang và có tính cách mạnh mẽ. Em từng có một mối tình nhiều năm nhưng không đến được với nhau do bị gia đình ngăn cấm vì nhiều lý do. Cũng vì thế mà em và gia đình có mẫu thuẫn. Ngày em quyết định buông bỏ có lẽ em đã thay đổi hoàn toàn. Em ít về nhà sau giờ tan ca và có khoảng thời gian dài em hoàn toàn không về nhà. Em ở nhà nữ đồng nghiệp vì gia đình cô ấy đều đang sinh sống và làm việc ở nước ngoài.
Sau khi em nghỉ công ty cũ và đến làm việc ở công ty hiện tại, tôi và em quen nhau. Chúng tôi nói chuyện rất hợp nhau vì có nhiều sự tương đồng trong suy nghĩ. Tôi quyết định theo đuổi em. Sau một thời gian, em lạnh nhạt dần và nói không muốn cùng tôi đi tiếp nhưng tôi không vội bỏ cuộc. Và tôi cũng được sự động viên từ phía bố mẹ em rất nhiều. Một phần vì tính cách tôi, một phần vì cả hai đều đã ngoài 30 và tôi thật sự muốn cùng em xây dựng gia đình.
Dù em vẫn giữ khoảng cách nhưng tôi quyết định cầu hôn. Sau một tuần suy nghĩ, em đồng ý. Cả hai quyết định để gia đình hai bên gặp mặt nói chuyện tương lai cho hai đứa. Chúng tôi cũng công khai với đồng nghiệp và mọi người đều chúc mừng, chờ thiệp cưới của chúng tôi. Do thời gian đến ngày cưới không còn nhiều, tôi tâm sự rằng muốn hai đứa dành thời gian cho nhau nhiều hơn. Tôi cũng như sợi dây kết nối lại mối quan hệ của em và gia đình. Em trở về nhà sau giờ tan ca và dành thời gian cho gia đình nhiều hơn.
Nhưng tôi tiến một bước, em lại muốn lùi một bước. Chúng tôi ít nói chuyện, sau giờ làm cũng ít tâm sự. Nếu có đều là tôi chủ động gọi điện và nội dung chỉ xoay quanh công việc. Em rất ít và thậm chí là không chia sẻ điều gì về cảm xúc hay quan hệ giữa hai đứa. Tôi cũng không phải sự ưu tiên của em. Em không để tâm đến cảm xúc của tôi thế nào. Nhiều lần tôi hẹn em đi chơi xa một chuyến nhưng em thường tìm lý do từ chối. Tuy nhiên, em luôn sẵn sàng nhận lời đi chơi xa với đồng nghiệp và bạn bè. Và mỗi lần em đi đều có sự góp mặt của cô đồng nghiệp kia.
Dần dần tôi bắt đầu phát hiện ra mối quan hệ của em và cô đồng nghiệp cũ là không bình thường. Em luôn dặn người nhà rằng không cho cô ấy biết về sự tồn tại của tôi. Và vì em không ghé qua nhà cô ấy nên cô ấy thường xuyên tìm xuống nhà em và ngủ lại qua đêm. Khi tôi và em ngồi cùng nhau, em nhiều lần tránh mặt tôi để nghe những cuộc điện thoại kỳ lạ. Tôi thấy em mệt mỏi và không tươi cười nhiều như trước. Tôi dần thừa nhận sự xuất hiện của tôi làm người con gái tôi yêu mệt mỏi khi phải duy trì hai mối quan hệ và luôn phải tìm mọi cách để tôi và người kia không biết đến sự tồn tại của đối phương. Nhưng tôi rất thương em và tin rằng em sẽ thay đổi. Tôi tin rằng bản chất con người em không phải như thế.
Đã hơn một tháng trôi qua nhưng tôi thấy không có nhiều tích cực, mọi thứ chỉ có mình tôi cố gắng vun đắp. Còn em lại luôn tìm đến người con gái kia. Tôi vẫn đứng ngoài cánh cửa tâm hồn em. Người con gái tôi yêu quá thông minh, em luôn biết cách thể hiện cho người khác thấy em là người đơn thuần, có chút ngốc nghếch. Đồng nghiệp nhiều năm không nhận ra em có nhiều bất thường. Và em luôn biết cách tìm lý do để khiến tôi an lòng và định hướng hai mối quan hệ này theo ý em muốn. Em nhiều lần nói dối và cố gắng che dấu, tôi thì cứ vờ tin và giả vờ không biết. Tôi không muốn gây áp lực cho em nên vẫn chọn im lặng, từ từ quan sát và mong em sẽ thay đổi. Tôi cũng không cố gắng lục lọi tìm hiểu quá khứ của em vì có nhiều chuyện không biết sẽ tốt hơn rất nhiều.
Nhưng thời gian không còn nhiều, tôi ngổn ngang với nhiều suy nghĩ. Nhưng điều tôi lo sợ nhất là cuộc sống sau hôn nhân. Với tôi, tình cảm thật khó để chia sẻ, bất kể dù đó là khác giới hay đồng giới. Tôi không biết mình nên đau khổ thật nhiều và từ bỏ tương lai cùng em xây dựng gia đình hay tiếp tục vun đắp để chờ em thay đổi? Tôi thương em rất nhiều, thương em ở hiện tại và thương cả những tổn thương của em trong quá khứ. Mong nhận được những tư vấn chân thành của các bạn độc giả. Xin chân thành cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

