Tôi 26 tuổi, là người thẳng tính và cũng rất nóng tính, lấy chồng gần nửa năm, đang mang thai. Chúng tôi rất quyết tâm để đến với nhau. Cả hai yêu xa gần 400 km. Từ năm cuối đại học, tôi quen anh. Sau khi ra trường, tôi về quê vì nơi mình học là một thành phố nhỏ, rất khó xin việc đối với sinh viên mới ra trường, anh lúc đó cũng vậy. Tôi về nhà làm việc được hơn một năm nhưng sau khi ra trường anh vẫn thường xuyên đi lại, thăm nom. Tình cảm của cả hai vẫn còn nhiều nên tôi quyết định nghỉ việc, xin việc ở gần anh. Thời điểm đó anh vẫn thất nghiệp và chưa có định hướng rõ ràng. Sau đó mọi chuyện đúng như mong muốn, tôi xin được việc ở một công ty tư nhân và chấp nhận sống xa nhà trong cảnh ở trọ. Còn anh vẫn làm những công việc bấp bênh vì không có ý định xin việc ổn định, chỉ nghĩ cưới nhau rồi sẽ tính tiếp.
Khoảng nửa năm sau, gia đình anh xem ngày cưới, từ đây những mâu thuẫn bắt đầu xuất hiện. Nhà anh rất mê tín. Năm trước đó họ từng một hai xin cưới vì bảo hợp tuổi, nếu không thì ba năm sau mới cưới được. Tất nhiên tôi và gia đình không đồng ý vì năm đó anh trai với chị gái tôi đều đã cưới, không ai muốn trong một năm có tới ba đám cưới. Hơn nữa tôi thấy mọi thứ chưa ổn định mà cưới sẽ khổ.
Mọi chuyện từ xem ngày đến tổ chức cưới xin đều do nhà anh quyết định, còn anh gần như không có tiếng nói. Đến chuyện cưới tôi cũng không được làm lễ vì “không hợp tuổi”. Tôi nhất quyết không đồng ý vì ở quê mình, không làm lễ thì người ta chỉ nghĩ là có bầu trước cưới. Tôi không muốn gia đình mình xấu mặt. Thế nhưng anh uống say, khóc lóc nên tôi lại mềm lòng. Tính cả hai đều nóng nên thường xuyên cãi vã. Đỉnh điểm là trước đám cưới anh đã đánh tôi. Khi đó tôi từng muốn hủy hôn nhưng mọi thứ đã chuẩn bị xong nên đành nhắm mắt đưa chân.
Sau cưới, mọi chuyện có phần nhẹ nhàng hơn vì thực sự chúng tôi yêu nhau. Lúc đó chỉ mình tôi đi làm, anh vẫn sống bấp bênh như cũ. Sau gần hai tháng cưới, tôi phát hiện anh cá độ thua mấy chục triệu đồng. Tôi như chết lặng. Anh lại khóc lóc xin lỗi, nghĩ trước cưới chưa lo được gì cho tôi nên mới muốn kiếm tiền nhanh bằng cách đó. Tôi đã lấy toàn bộ tiền tiết kiệm của mình cùng số vàng bố mẹ hai bên cho để trả nợ cho anh, bắt anh thề sẽ không bao giờ tái phạm. Từ đó trong lòng tôi không còn vui vẻ, chỉ cần nóng giận là tôi lại gây gổ với anh. Có lần công ty tôi tổ chức tiệc nên tôi về muộn dù đã báo trước, vậy mà anh vẫn nặng lời rồi đánh em ngay trước mặt bố mẹ anh.
Tôi sống chung với bố mẹ chồng và gia đình chị chồng. Chị đã lấy chồng nhưng vẫn ở cùng để mẹ chăm ba đứa con, dù nhà chồng chị cũng ở gần. Rồi tôi bị mất việc vào dịp cuối năm vì công ty làm ăn khó khăn. Chủ công ty cho tôi nghỉ dù trước đó còn bảo cứ yên tâm làm việc. Cận tết nên tôi chưa thể xin việc mới, đành ở nhà chờ sau tết tính tiếp. Đêm 30 tết, vợ chồng lại cãi nhau vì chuyện nhỏ nhặt. Anh tiếp tục đòi đánh tôi và lần này tôi quyết định bỏ về nhà mẹ đẻ. Rồi mẹ chồng năn nỉ, mẹ ruột cũng khuyên nên tôi lại bỏ qua.
Sau tết tôi phát hiện mình mang thai. Khi biết tin, tôi rất vui và nghĩ chồng cũng vậy. Lúc đó tôi đã mất việc, còn công việc của anh bấp bênh nên tôi rất lo lắng. Tôi tính thuê một quán cà phê nhỏ để buôn bán, tự xoay xở nhưng chưa kịp làm thì mọi chuyện lại xảy ra. Khi mọi người đã quay lại đi làm sau tết, chồng vẫn tiếp tục tụ tập đánh bài, bầu cua, thua hết tiền rồi còn lấy cả tiền của tôi. Dù số tiền không nhiều nhưng tôi không thể chấp nhận. Tối hôm đó tôi đã chửi anh và nói lại với mẹ chồng. Điều tồi tệ nhất sau đó đã xảy ra. Anh xông vào đòi đánh tôi ngay trước mặt mẹ, anh chị và vợ chồng em gái anh. Tôi tức quá nên tát anh hai cái trước mặt cả nhà. Rồi như trong phim, anh lao vào đánh và đạp vào bụng tôi.
May mắn là tôi và con không sao, còn tôi thực sự suy sụp. Tôi chỉ muốn xem khi biết mình mang thai, anh sẽ đối xử thế nào. Đêm đó tôi khóc suốt nhưng anh mặc kệ rồi đi ngủ. Sáng hôm sau tôi tự thu dọn đồ, viết đơn ly hôn và lái xe máy về nhà mẹ đẻ. Trước khi đi tôi cũng nói rõ với mẹ chồng rằng mình không thể tiếp tục sống với người đàn ông như vậy nữa. Sau đó mẹ chồng gọi điện trách tôi bỏ đi mà không kể những lỗi lầm của anh. Một tuần sau anh tìm lên xin lỗi nhưng tôi không muốn quay lại. Đến nay đã gần một tháng, tôi rất hoang mang.
Giờ anh đã đi làm công nhân gần nhà, liên tục xin lỗi và hứa sẽ thay đổi, có trách nhiệm hơn. Tôi nguôi giận phần nào nhưng sợ nếu quay về, mỗi lần nóng giận anh lại đối xử với tôi như vậy. Thời gian này tôi thường xuyên mệt mỏi vì mang thai nên vẫn chưa đồng ý quay lại. Thật sự tôi rất hoang mang cho bản thân và cho cả con nữa. Mong mọi người cho tôi lời khuyên chân thành.
Ngày chia tay bạn trai cũ, tôi buồn rất nhiều. Khi đó tôi còn bé, ngây thơ và non nớt. Tình yêu với người ấy cũng trẻ con như chính tính cách của tôi vậy. Sau một năm ra trường, chúng tôi chính thức chia tay. Ngoài thời gian làm việc, tôi thường lên mạng đọc báo, trò chuyện để cố quên đi hình bóng người cũ. Rồi tôi gặp anh, người đồng hương quen qua mạng. Anh làm việc ở quê, vui tính và nói chuyện rất hợp với tôi. Chúng tôi có nhiều sở thích giống nhau. Một ngày thứ bảy, anh và tôi hẹn nhau đi lễ. Anh chạy xe máy lên đón tôi. Anh hơn tôi 7 tuổi, khá chững chạc và điềm đạm, còn tôi thì nhỏ bé và trẻ con.
Thời gian cứ thế trôi đi. Cuối tuần nào rảnh anh cũng lên thăm tôi. Tôi ở cùng bác và chị, còn anh ngủ nhờ nhà bạn. Có tuần tôi về quê, anh lại ra bến xe đón, đưa tôi đi ăn rồi chở về nhà. Rồi chúng tôi yêu nhau. Anh luôn giữ gìn cho tôi, chưa bao giờ đi quá giới hạn. Chỉ sau 9 tháng quen nhau, chúng tôi tổ chức đám cưới trong sự chúc phúc của mọi người. Ở quê khó xin việc nên tôi đi làm công nhân khá vất vả. Sức khỏe tôi yếu nên anh rất thương. Việc nhà anh đều chủ động làm hết vì biết tôi vừa mang bầu vừa đi làm cực nhọc.
Anh luôn quan tâm, chia sẻ và động viên tôi. Anh chưa bao giờ nói những lời hoa mỹ, cũng hiếm khi nói yêu hay khen vợ, nhưng anh luôn chăm sóc chu đáo và không để tôi thiếu thốn điều gì. Bố anh khó tính và có phần coi thường tôi vì không xin được việc, phải đi làm công nhân. Bù lại, tôi có một người mẹ chồng hiểu chuyện và một người chồng rất thương vợ. Sau 7 năm sống cùng nhau, chúng tôi đã có hai cậu con trai đáng yêu. Cuộc sống vẫn có những lúc khó khăn, giận hờn, nhưng chỉ một lúc sau anh lại chủ động làm hòa.
Anh nói rằng nếu chưa làm lành với vợ thì không yên tâm, làm việc cũng không hiệu quả. Tình yêu ấy không mất đi mà ngày một lớn hơn. Tôi cũng xin được một công việc nhẹ nhàng hơn, cuộc sống đỡ vất vả hơn trước. Hôm nay anh đi công tác nhưng vẫn nhớ gọi điện về cho vợ. Cuộc sống với tôi là một chuỗi ngày hạnh phúc. Cảm ơn chồng yêu, cảm ơn cuộc đời, cảm ơn tình yêu quen qua mạng.
Tôi gần 50 tuổi, kết hôn hơn 17 năm, có hai con, một trai một gái. Vợ chồng đều là công chức nhà nước, công việc ổn định, không giàu nhưng không thiếu. Ra ngoài, nhiều người nói tôi có phúc vì vợ đẹp, giỏi, tháo vát, con cái ngoan ngoãn, học hành đàng hoàng. Chỉ người sống trong nhà mới biết cuộc sống thực tế khác thế nào.
Vợ tôi rất có năng lực. Việc nhà, việc cơ quan, quan hệ họ hàng, cô ấy đều quán xuyến tốt. Nhưng đổi lại, cô ấy muốn mọi thứ phải theo ý mình. Từ chuyện mua cái tủ lạnh, chọn trường cho con, về quê nội hay quê ngoại dịp lễ Tết, đến việc tôi định làm thêm công việc thế nào, tất cả đều phải thông qua "ý kiến cuối cùng" của vợ.
Nếu tôi góp ý khác đi, câu chuyện thường bắt đầu bằng giọng khó chịu, sau đó chuyển sang chất vấn: "Anh có phải lo đâu mà nhiều ý kiến vậy". Có lần chỉ vì tôi quên mua món đồ vợ dặn trên đường đi làm về, vợ liền cho rằng tôi không coi trọng lời nói của cô ấy. Từ một chuyện nhỏ, vợ chuyển sang kể hàng loạt thiếu sót của tôi trong nhiều năm hôn nhân, nói rằng sống với tôi chỉ toàn thiệt thòi và ức chế. Nhiều lần cãi nhau diễn ra ngay trước mặt con.
Tôi nhớ cách đây vài tháng, vợ đặt mua cho con trai lớn một bộ quần áo khá đắt tiền. Khi nhận hàng, con thử rồi nói kiểu dáng không hợp, không thích màu đó và muốn đổi sang mẫu khác. Vợ không đồng ý, giải thích rằng đồ đặt order khó đổi trả, chất liệu lại tốt. Con trai nói vài câu kiểu: "Mặc không hợp sao cứ bắt con mặc?". Không khí bàn ăn căng lên rất nhanh. Vợ nổi nóng, dằn mạnh đôi đũa xuống bàn rồi trách con không biết trân trọng công sức của mẹ. Tôi thấy con cúi gằm mặt xuống, định cãi lại nên nói chen vào: "Thôi, nếu con không thích thì mình tìm cách xử lý sau, ăn cơm đi". Vợ quay sang tôi ngay lập tức: "Chính anh chiều nó nên giờ nó mới coi thường mẹ như vậy" rồi bỏ vào phòng, đóng sầm cửa lại.
Những lần nóng giận, vợ nói rất nặng lời. Có lần cô ấy ném chiếc điều khiển trúng vai tôi. Có lần cô ấy lôi chuyện bố mẹ tôi ra mỉa mai, nói tôi "mang cái nếp gia đình đó về đây". Tôi chọn im lặng thì bị nói là coi thường vợ. Tôi giải thích thì bị bảo ngụy biện. Tôi bỏ ra ngoài đi bộ một lúc cho hạ nhiệt, về nhà lại bị quy kết là bỏ mặc gia đình. Sau mỗi lần như vậy, vợ đều nói: "Nếu anh không làm tôi ức chế, tôi đâu phải thế này".
Mười bảy năm qua, tôi luôn nghĩ rồi tuổi tác sẽ làm con người mềm hơn. Tôi nhường nhịn vì con. Tôi không muốn các con lớn lên trong cảnh bố mẹ ly hôn. Tôi cũng không muốn người ngoài nhìn vào rồi bàn tán ra vào. Nhưng vài năm gần đây, tình hình không giảm mà còn tăng hơn. Tôi bắt đầu tránh về nhà sớm, ít nói hơn, cân nhắc từng lời nói.
Tôi không ngoại tình, không cờ bạc, không rượu chè. Tôi chỉ muốn trong nhà có thể nói chuyện bình thường mà không phải chuẩn bị tinh thần cho một cuộc chiến. Tôi đang đứng giữa hai lựa chọn: tiếp tục sống như 17 năm qua hay dừng lại khi các con đã đủ lớn để hiểu chuyện. Ly hôn thì thương con, mà không ly hôn, tôi không biết mình còn đủ kiên nhẫn thêm bao lâu nữa. Tôi viết những dòng này để xin một góc nhìn khách quan. Liệu có cách nào để cải thiện không?
Tôi là kỹ sư phần mềm trong lĩnh vực sản xuất chip bán dẫn tại Nhật Bản và đã có tư cách lưu trú dài hạn. Tổng thu nhập mỗi năm hơn 900 triệu đồng (chưa trừ chi phí sinh hoạt, tiền nhà và thuế). Nếu tiết kiệm, tôi có thể để dành khoảng 500 triệu đồng mỗi năm. Hiện tôi chưa lập gia đình, đã mua được một mảnh đất nhỏ nhưng vẫn còn nợ. Gần đây, tôi làm thủ tục sang Slovakia thông qua người thân đang sinh sống và kinh doanh bên đó. Chi phí đi khá lớn vì ban đầu tôi phải sang theo diện lao động chất lượng cao, mỗi tháng đóng thuế và bảo hiểm khá nhiều. Sau khoảng một năm, tôi sẽ chuyển sang visa lao động khác và tiếp tục hoàn thiện giấy tờ để mở cửa hàng kinh doanh.
Điều khiến tôi cân nhắc là cuộc sống ở châu Âu có vẻ bớt áp lực hơn Nhật Bản. Môi trường trong lành, yên bình, ít thiên tai và thuận tiện đi lại giữa nhiều quốc gia. Thu nhập có thể thấp hơn Nhật nhưng nếu kinh doanh thuận lợi, cơ hội phát triển sẽ lớn hơn. Tôi cũng nghĩ môi trường phương Tây cởi mở hơn và con cái sau này có cơ hội học nhiều ngoại ngữ. Tôi tìm hiểu thấy tiếng Slovakia không dễ học nhưng để giao tiếp và buôn bán hàng ngày có lẽ không khó bằng tiếng Nhật. Ngoài ra, định cư lâu dài cũng là mục tiêu tôi hướng tới. Tôi luôn mong muốn được sống ở nước ngoài, đi du lịch nhiều nơi và khi về già mới quay về Việt Nam. Châu Âu có lợi thế là việc di chuyển giữa các nước khá thuận tiện nên rất phù hợp với mong muốn đó.
Tuy nhiên, kinh doanh không hề dễ dàng. Nếu sang Slovakia mở cửa hàng, tôi có thể phải làm việc 12 giờ mỗi ngày, thậm chí không có ngày nghỉ. Trong khi đó, ở Nhật tôi làm văn phòng không vận động nhiều, được nghỉ thứ Bảy, Chủ nhật và các ngày lễ nên có khá nhiều thời gian đi du lịch. Hiện tôi đã đặt cọc và hoàn tất phần lớn hồ sơ, chỉ còn chờ kết quả visa nên rất phân vân. Theo mọi người, trong trường hợp của tôi có nên sang Slovakia để kinh doanh không? Nếu thất bại, tôi vẫn có thể quay lại làm việc ở Nhật nhưng sẽ mất khoảng một năm và gánh thêm khoản nợ. Ngược lại, nếu bỏ lỡ cơ hội này, tôi sợ nhiều năm sau sẽ vẫn tiếc vì đã không dám thử.