Tôi 28 tuổi, yêu anh từ khi học đại học. Tình yêu của chúng tôi kéo dài 5 năm, trải qua nhiều niềm vui, nỗi buồn, những kỷ niệm. Chúng tôi yêu nhau bằng tất cả những đắm say, nồng nhiệt của tuổi đôi mươi. Cả hai có những điểm khác biệt nhưng vẫn hạnh phúc, chỉ cần được gặp nhau là vui. Yêu nhau đến khi tôi ra trường thì cả hai phát sinh mâu thuẫn. Anh ở xa nên gia đình tôi không ủng hộ mối quan hệ này lắm. Bố mẹ tôi không ghét anh nhưng cho rằng anh còn trẻ con, chỉ hơn tôi một tuổi, chưa có gì trong tay nên khó có thể làm chỗ dựa cho tôi. Lúc đó, một phần vì nghe lời gia đình, một phần vì nông nổi nên tôi từ bỏ anh. Anh đã sốc và không níu kéo nhiều lắm.
Tôi đi làm, được nhiều người theo đuổi. Một năm sau đó, tôi quyết định lấy chồng, người hơn tôi 5 tuổi, có học thức, lương cao, quan trọng nhất là rất được bố mẹ tôi quý mến. Lúc quyết định kết hôn, ai cũng bất ngờ, nhiều người biết anh đã khuyên tôi nên suy nghĩ kỹ, tính cách chúng tôi khó chung sống. Tôi cứ nghĩ đơn giản tình yêu sẽ đến sau hôn nhân. Rồi suy nghĩ ấy sớm bị dập tắt, càng đến ngày cưới, tôi càng nhận ra không yêu anh vì quá nhiều khác biệt. Người yêu cũ biết tin tôi cưới cũng liên lạc lại. Lúc đó tôi thấy mình còn yêu tình cũ nhiều lắm. Tôi định hủy đám cưới, bỏ đi cùng anh. Bố mẹ tôi biết chuyện, nhất quyết không đồng ý. Tôi không dám trái lời bố mẹ nên cuối cùng đám cưới cũng diễn ra. Giờ tôi mới thấy đó là quyết định sai lầm nhất cuộc đời.
Tôi lấy chồng 4 năm rồi, anh là người đàn ông tốt, rất yêu vợ. Tôi cố gắng cắt đứt liên lạc với người cũ, cố gắng để yêu chồng nhưng mọi nỗ lực dường như vô nghĩa. Giờ đây tôi với chồng sống như hai người bạn. Tôi vẫn chu toàn trách nhiệm của người làm vợ, làm mẹ. Tôi có con gái 3 tuổi. Cuộc sống vợ chồng thật ngột ngạt. Tôi đau khổ khi sống với chồng mà “đồng sàng dị mộng”, sống vì nghĩa chứ không có tình yêu. Tôi không làm sao để có cảm giác yêu thương chồng nồng nàn như với người cũ, dù đã cố gắng rất nhiều. Thỉnh thoảng tôi chat với tình cũ, anh cũng bảo không thể yêu ai ngoài tôi nên giờ vẫn chưa lấy vợ. Tôi tin những gì anh nói là thật, cũng giống như bản thân còn yêu anh nhiều.
Tôi thấy mình và tình cũ đáng thương, không dám sống thật với cảm xúc của mình vì những trách nhiệm khác. Tôi thương mình, thương chồng, sống bên chồng mà chẳng thể yêu anh. Tôi có lỗi với chồng nhiều. Tôi từng nghĩ đến chuyện ly dị để giải thoát cho chồng, để anh tìm được người yêu thật sự. Rồi tôi lại thương con, sợ con không có đủ cha mẹ. Tôi phải làm sao đây? Mong các bạn chia sẻ.
Tôi 30 tuổi, sức khỏe ổn định nhưng mỗi khi gần gũi bạn gái, tôi không thể "lên đỉnh". Chúng tôi yêu nhau hơn một năm, quan hệ nhiều lần nhưng tôi chưa bao giờ có được cảm xúc như mong muốn. Trong khi trước đó, gần gũi với người yêu cũ, tôi vẫn có cảm xúc như bình thường.
Tôi sợ chế độ ăn uống, sinh hoạt của mình không điều độ, ảnh hưởng tới sức khỏe nên đã đi khám nam khoa, bác sĩ kết luận bình thường. Chúng tôi có dự định kết hôn nhưng vấn đề này không cải thiện khiến tôi rất băn khoăn, lo lắng. Tôi không biết chia sẻ cùng ai, mong mọi người cho tôi lời khuyên. Xin chân thành cảm ơn.
Bố chồng tôi mất sớm. Ông bà có một con trai và một con gái. Hồi trẻ mẹ chồng có chơi bời nợ nần hay không thì tôi không rõ, nhưng năm ngoái báo nợ gần 500 triệu đồng, đã cắm sổ lương và vay nặng lãi để chơi. Khi bị phát hiện, mẹ nói là lỡ rồi, sẽ không chơi nữa. Hiện tại mẹ chồng vẫn chơi với đám ăn nhậu kia, cả ngày bà là đi chơi, không làm việc gì kiếm tiền hết, ngồi đợi trúng mánh. Trưa người ta ngủ nghỉ thì bà đi chơi, nói là chỉ ngồi xem chứ không chơi nữa.
Chồng tôi đã trả nợ cho bà gần 300 triệu đồng, mua bảo hiểm nhân thọ thì bà rút từ lúc nào không ai hay. Bà nói rút sớm, không để tiền mất giá. Tôi thấy không còn gì để nói. Bà rất ngang ngược và vô lý khi nói với chồng tôi là không để cho tôi biết chuyện ăn chơi của bà. Khi anh nói vợ con biết rồi, bà lại trách sao lại nói cho tôi biết, rồi bảo tiền chồng tôi trả hộ, không liên quan gì đến tôi, kể cả tiền chồng tôi cũng giữ chứ tôi không giữ.
Khi bà vào ở cùng mấy tháng tại nhà tôi, lúc đó tôi đang mang thai, nghén ngẩm, bà chê tôi khó chịu, khó ăn khó ở. Dường như tôi chỉ là người ngoài trong mắt của bà. Bà chỉ cần chồng tôi nghe lời bà là được. Tôi sắp sinh, bà nói với chồng tôi, bắt tôi phải gọi điện nhờ bà mới vào giúp. Chồng tôi nói chịu khó nhịn bà tí, bà già rồi, tôi không đồng ý. Tôi không tiếc tiền trả nợ, thế nhưng cách cư xử của bà làm cho tôi cảm thấy không cần thiết phải xây dựng mối quan hệ này nữa. Hiện tại tôi không muốn liên quan bất cứ việc gì phía nhà chồng. Mong được các bạn chia sẻ.
Tôi 34 tuổi, quê ở Nghệ An, đang làm việc và sinh sống tại Bình Dương. Tôi viết những dòng này để mong nhận được những góc nhìn khách quan từ mọi người vì khá băn khoăn về một quyết định quan trọng trong cuộc sống. Tôi vào Bình Dương lập nghiệp từ khi còn trẻ. Hơn chục năm qua, cuộc sống của tôi chủ yếu xoay quanh công việc. Hiện tôi làm trong lĩnh vực cơ khí, công việc tương đối ổn định, thu nhập đủ để lo cho bản thân và có chút tích lũy cho tương lai.
Nói thật, để có được công việc và vị trí như hiện tại, tôi phải cố gắng rất nhiều năm. Có một điều mà đến giờ tôi vẫn chưa làm được, đó là xây dựng gia đình. Năm nay tôi 34 tuổi, nhìn bạn bè cùng trang lứa, nhiều người đã có gia đình, con cái lớn cả rồi, tôi vẫn đi về một mình. Không phải tôi chưa từng tìm hiểu ai hay chưa từng có tình cảm, bản thân từng hy vọng, cố gắng, rồi vì nhiều lý do mà mọi chuyện không đi đến đâu.
Là người con xa quê, tôi hiểu rất rõ nỗi lòng của cha mẹ. Mỗi lần gọi điện hay về quê, câu chuyện ông bà nhắc đến nhiều nhất vẫn là chuyện vợ con. Bố mẹ ngày càng lớn tuổi, điều mong mỏi nhất có lẽ là được thấy con trai ổn định gia đình trước khi tuổi già đến gần hơn. Gần đây, bố mẹ thường khuyên tôi nên về quê sinh sống. Theo suy nghĩ của ông bà, về quê sẽ dễ tìm hiểu người cùng quê hơn, gần gũi gia đình hơn, sau này cũng thuận tiện chăm sóc bố mẹ. Thú thật, tôi rất hiểu và cũng không trách bố mẹ vì điều đó. Vấn đề là ở Bình Dương tôi đã gây dựng cuộc sống suốt nhiều năm; công việc ổn định, các mối quan hệ công việc cũng quen thuộc. Nếu trở về Nghệ An, tôi gần như phải bắt đầu lại từ đầu. Tìm việc mới, thích nghi với môi trường mới và chưa biết thu nhập có đảm bảo được như hiện tại hay không.
Điều khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất là không ai có thể chắc chắn rằng về quê sẽ tìm được người phù hợp để kết hôn. Nếu đánh đổi công việc hiện tại để trở về mà mọi chuyện vẫn không như mong muốn, liệu quyết định đó có đúng hay không? Ở lại Bình Dương có công việc, nhưng cơ hội gặp gỡ và tìm được người phù hợp dường như ngày càng ít khi tuổi tác lớn hơn. Về quê gần gia đình, làm bố mẹ yên lòng hơn, nhưng lại phải đánh đổi những gì mình đã gây dựng suốt nhiều năm. Nhiều đêm tôi tự hỏi liệu mình đang quá thận trọng hay chỉ đơn giản là chưa gặp đúng người. Tôi không muốn kết hôn chỉ vì áp lực tuổi tác hay để làm hài lòng người khác. Điều tôi mong muốn vẫn là một cuộc hôn nhân xuất phát từ sự thấu hiểu, tôn trọng và đồng hành lâu dài.
Tôi viết bài này để hỏi ý kiến mọi người, đặc biệt là những anh chị em từng xa quê lập nghiệp hoặc từng đứng giữa lựa chọn sự nghiệp và gia đình. Nếu ở trong hoàn cảnh của tôi, 34 tuổi, người Nghệ An đang làm việc ổn định tại Bình Dương nhưng vẫn chưa lập gia đình, mọi người sẽ chọn tiếp tục ở lại để phát triển công việc hay trở về quê để tìm một cơ hội mới cho cuộc sống riêng? Rất mong được lắng nghe những chia sẻ chân thành từ mọi người.