Tôi và chồng kết hôn được 7 năm, có một trai một gái. Hai vợ chồng làm cùng công ty, thu nhập ổn định, cuộc sống không quá thiếu thốn hay áp lực về kinh tế. Chồng tôi không phải người xấu, không chơi bời trác táng, cũng không vô trách nhiệm với gia đình. Anh thỉnh thoảng có đi nhậu cùng bạn bè nhưng chỉ khoảng một hai lần mỗi tháng. Ngoài giờ làm, anh vẫn phụ giúp vợ việc nhà, chơi thể thao và dành thời gian cho con cái. Toàn bộ tiền lương của hai vợ chồng đều đưa về một mối để chi tiêu, mọi khoản thu chi đều rõ ràng và thống nhất với nhau, tôi là người giữ tiền.
Nhìn từ bên ngoài, có lẽ ai cũng nghĩ gia đình tôi khá ổn. Nhưng suốt 7 năm qua, điều khiến tôi nhiều lần muốn buông bỏ cuộc hôn nhân này lại nằm ở tính cách và cách cư xử của chồng. Anh là người khá gia trưởng và nóng tính. Trong suy nghĩ của anh, phụ nữ lấy chồng phải ưu tiên nhà chồng trước, chuyện giỗ chạp, lễ Tết hay bất cứ việc gì cũng phải lo chu toàn bên nội rồi mới đến bên ngoại. Trong khi tôi luôn nghĩ rằng nội hay ngoại đều quan trọng như nhau, vợ chồng cần tôn trọng và cân bằng cho cả hai bên gia đình.
Anh cũng luôn cho rằng phụ nữ phải mềm mỏng, nhẫn nhịn, còn đàn ông nóng nảy hay lớn tiếng là chuyện bình thường. Mỗi khi anh tức giận, anh mặc định rằng vợ phải im lặng và nhường nhịn để mọi chuyện qua đi. Nhưng sự nhường nhịn ấy không phải chỉ một vài lần, mà kéo dài suốt nhiều năm khiến tôi dần cảm thấy kiệt sức. Điều khiến tôi tổn thương nhất không phải là những chuyện lớn lao, mà là cách anh phản ứng với những điều rất nhỏ nhặt trong cuộc sống. Chỉ cần tôi cằn nhằn nhẹ hay góp ý một câu, anh có thể nổi nóng, cho rằng tôi hỗn láo hay “mất nết”.
Trong suốt 7 năm chung sống, mỗi lần cãi nhau anh đều xưng mày tao, nhiều lần đập đồ đạc và đã có vài lần không kiềm chế được mà “tác động vật lý” với tôi. Tôi chưa từng vô lễ với anh hay với mẹ anh. Nhưng dù ở nhà hay ở nơi đông người, chỉ cần không vừa ý là anh có thể lớn tiếng với bất kỳ ai, từ mẹ ruột, chị gái cho đến vợ con. Nhiều khi chỉ cần nói chuyện bình thường là có thể giải quyết được nhưng anh luôn chọn cách quát tháo, cáu gắt và cằn nhằn khiến bầu không khí gia đình lúc nào cũng nặng nề. Tôi đã nhiều lần nói chuyện nghiêm túc với anh về vấn đề này nhưng anh bảo rất khó thay đổi và nhiều lần anh nóng lên Không nhận thức được cái sai lúc đó, lúc nào anh bình tĩnh lại thì tôi nói với anh, nhưng nói nhiều lần anh đều không thay đổi.
Mẹ chồng thường nói “tính nó vậy rồi, làm vợ nên nhịn chồng một chút để gia đình yên ổn”. Nhưng nhịn vài lần còn được, chứ nhịn cả đời thực sự rất mệt mỏi. Đã có lúc tôi viết đơn ly hôn và lên tòa nhưng rồi cuối cùng vẫn không đủ dứt khoát để kết thúc. Tôi thương con, nghĩ đến cảnh hai đứa phải sống xa bố hoặc mẹ mà lòng lại mềm xuống. Tôi cứ ở trong trạng thái giằng xé như vậy suốt nhiều năm.
Mỗi lần anh nóng giận, to tiếng hay làm tôi tổn thương, tôi đều nghĩ đến chuyện ly hôn để được sống một cuộc sống bình yên hơn. Nhưng rồi tôi lại chùn bước vì ngoài những tính xấu ấy, anh vẫn là người yêu thương con cái, có trách nhiệm với gia đình và chăm lo cho vợ con. Chính điều đó khiến tôi luôn sống trong cảm giác hỗn độn và mâu thuẫn. Tôi không biết nên tiếp tục vì con và vì những điều tốt đẹp vẫn còn tồn tại trong cuộc hôn nhân này, hay nên dừng lại để giải thoát cho chính mình khỏi những tổn thương kéo dài suốt nhiều năm qua.
Hiện tại vợ chồng tôi có con nhỏ, đang sống chung với bố mẹ chồng. Bà nhiệt tình với con cháu nhưng thích quản lý mọi việc. Cách nuôi con của hai thế hệ cũng có sự khác biệt nên ở chung sẽ có lúc xảy ra xung đột. Nhà chồng có lô đất, sắp tới mẹ chồng định xây căn hộ nhiều phòng cho thuê, thu nhập từ căn hộ bà nắm, gợi ý vợ chồng tôi nếu muốn ra riêng sẽ thiết kế ở một tầng.
Tôi đang phân vân vì nếu xây để ở như thế thì chi phí tốn nhiều, cũng không rõ ở cạnh nhà ông bà như vậy và trên đất ông bà thì có được như ở riêng không, sợ bà lại quản lý chúng tôi tiếp. Nhà chồng, nơi chúng tôi ở hiện tại rộng và ít người sinh sống.
Là phụ nữ, ai cũng muốn có cuộc sống riêng, tự do và quyết định cách nuôi dạy con cái theo ý mình. Thế nhưng tự mua nhà thì khoản tiết kiệm hiện tại chưa đủ, tôi còn lo con cái ăn học, chi phí nhà ở hiện tại quá cao. Tôi không biết làm sao để ổn thỏa mọi việc. Nhờ các bạn chia sẻ cùng tôi, chân thành cảm ơn.
Tôi hiểu nỗi buồn và lo của tác giả bài viết: Tủi thân khi thấy chồng vui vẻ sinh nhật con gái bên vợ cũ vì tôi cũng từng ở trong hoàn cảnh khá giống bạn nhưng đỡ hơn bạn vì chưa cưới, vẫn có thể rút chân ra được. Tôi từng yêu người ly hôn có hai con riêng. Tôi có một bé, chồng mất vì tai nạn, còn vợ cũ của bạn trai đã có chồng mới. Khi yêu, tôi nghĩ trẻ con không được sống trong gia đình trọn vẹn rất tội nghiệp nên cũng rất thương con riêng của bạn trai. Vì vậy, tôi chưa bao giờ cấm cản hay phản đối việc bạn trai thăm nom con. Tôi nghĩ vợ cũ của bạn trai đã có chồng mới, họ đã không thể có tình cảm gì với nhau nữa nhưng tôi đã lầm.
Khi gia đình vợ cũ của bạn trai tôi lục đục vì thất nghiệp lúc dịch Covid, họ không sống với nhau nữa, thế là cô vợ cũ liền tìm cách quay về với bạn trai tôi. Cô ta quay về vì có thể nhờ vả giải quyết được việc ăn ở. Đồng thời bản thân cô ta không hạnh phúc thì cũng không thích thấy chồng cũ hạnh phúc. Lúc đó tôi đoán ra được ý đồ nhưng không thể ngăn cản được vì họ nói gặp nhau vì con - một lý do quá chính đáng. Tôi chỉ nói "Em cho anh đi là vì em tin anh". Nhưng đàn ông mà, sao không sa ngã được khi vợ cũ cố tình. Chỉ sau một khoảng thời gian, bạn trai đã phản bội tôi.
Tôi kể câu chuyện của mình chỉ để bạn hiểu rằng dù chồng bạn có tốt đến đâu nhưng nếu không kiên quyết giữ khoảng cách, rất dễ phản bội bạn. Vậy nên với tình cảnh hiện giờ, bạn nên có dự phòng cho mình. Bạn ăn uống, điều dưỡng cơ thể thật tốt để mẹ con khỏe mạnh là điều quan trọng nhất. Theo thời gian rồi xem cách cư xử của chồng bạn thế nào. Nếu tốt, có trách nhiệm với mẹ con bạn, tôn trọng bạn mà giữ khoảng cách với vợ cũ thì tiếp tục; còn không, bạn nên tính sẵn đường lui cho mình và con, có thể xem chồng là đối tượng cùng nuôi con nếu anh ta có trách nhiệm với con. Đôi lời chia sẻ với bạn, chúc bạn mẹ tròn con vuông khi vượt cạn nhé.
Tôi 29 tuổi, ngoại hình ổn, tốt nghiệp đại học, quê tỉnh lẻ, sống và làm việc tại Hà Nội với mức thu nhập khiêm tốn. Cách đây hơn nửa năm, tôi quen và tìm hiểu một người đàn ông 48 tuổi, đã ly hôn. Tôi cảm nhận anh là người chín chắn, lời nói và hành vi nhẹ nhàng, dễ mến, tình cảm dành cho tôi rất chân thành. Anh có chỗ ở đơn giản tại một quận ngoại thành và thu nhập chỉ ở mức trung bình. Tôi nói vậy để không ai hiểu lầm rằng tôi đến với anh vì vật chất. Ở tuổi của anh, có lẽ mọi thứ đã ổn định, không còn nhiều cơ hội để thay đổi lớn, nhưng đó không phải điều khiến tôi bận tâm.
Điều tôi bận tâm lúc này là gần đây, tôi phát hiện ra anh có ba con riêng chứ không phải chỉ một bạn đã ra trường đi làm như anh nói. Bạn thứ hai đang học cấp ba và ở với bà nội ở quê. Còn bạn thứ ba học cấp hai và sống cùng mẹ. Khi tôi chất vấn, anh giải thích rằng anh sợ tôi rời đi như những người trước nếu biết sự thật. Anh dự định sẽ nói khi hai người gắn bó và hiểu nhau hơn. Dù có thể hiểu lý do của anh nhưng tôi vẫn thấy không ổn. Tôi nghĩ mình có quyền biết sớm để cân nhắc và chuẩn bị tâm lý, nhất là khi mục tiêu của chúng tôi là hôn nhân.
Khi biết anh từng đổ vỡ hôn nhân và có con riêng (con riêng ở với mẹ), mẹ tôi đã phản đối dù không quá gay gắt. Tôi chấp nhận hoàn cảnh của anh và yêu nghiêm túc, cố gắng thuyết phục gia đình, dự định cưới vào năm sau. Nhưng tới giờ lại phát hiện sự thật này. Tôi rất tổn thương khi bị che giấu và đau lòng vì đã yêu anh quá nhiều, cũng xác định tiến tới với nhau.
Một vấn đề nữa khiến tôi băn khoăn là thói quen sinh hoạt của anh. Anh ăn cơm khá lâu, vừa ăn vừa xem tivi hoặc điện thoại nên một bữa cơm bình thường có thể kéo dài 1–2 tiếng. Bên cạnh đó, anh khá bừa bộn, nhà cửa không gọn gàng: đồ đạc để không đúng chỗ, quần áo thay ra thường vứt tạm, bát đũa đôi khi để lâu mới dọn, không gian sống nhìn chung thiếu ngăn nắp, đồ đạc bụi bặm.... Tôi ưa sạch sẽ nên nhìn vào thấy khá khó chịu.
Mấy hôm nay anh xin lỗi tôi, tha thiết xin tôi cho anh cơ hội chuộc lỗi, nói rất yêu tôi và sợ mất tôi nên cứ lần lữa không dám nói ra sự thật. Giờ anh sẵn sàng làm mọi việc tôi yêu cầu miễn đừng rời xa anh. Tôi không phân biệt nổi là anh yêu tôi thật lòng hay chỉ muốn lấy một người vợ về quán xuyến gia đình, chăm sóc lúc già yếu như bạn bè tôi cảnh báo. Tôi buồn và hoang mang quá, mong nhận được lời khuyên từ mọi người.