Sáng nay, tôi đi thăm chị bạn ốm nằm viện. Đến vào lúc bác sĩ thăm khám nên tôi ngồi ngoài hành lang chờ. Tình cờ tôi gặp một cô tầm 55 đến 60 tuổi ngồi kế bên. Cô kể chuyện, cô đang đi chăm chồng bệnh trong này, ông bị gãy chân mới mổ xong, cần người chăm. Hỏi kỹ, cô kể cô có hai con gái đã lấy chồng gần nhà. Bình thường các con cô thay nhau chăm ông nhưng hôm nay họ không xin nghỉ được nên cô phải vào chăm ông thay con, chứ cô không định đi chăm ông đâu.
Tôi nghe và thấy thắc mắc sao vợ không chăm chồng những lúc bệnh tật thế này. Cô kể, khi còn trẻ, mới lấy cô về, chồng cô cũng chăm chỉ đi làm lắm nhưng lương được bao nhiêu không đưa cho cô, làm để dành tự tiêu xài, lo cho bố mẹ chồng, thỉnh thoảng cho con gái ít, còn đâu cô không biết. Một mình cô lăn lộn nuôi hai con gái và chi phí sinh hoạt trong nhà, gồng gánh mấy chục năm, nay con cái đã lớn hết rồi.
Cô nói một ngày đi chăm chồng, cô tính với chú 500 nghìn đồng, cứ thế nhân lên chứ cô không chăm không công. Chú gọi gì cô tới, còn không cô ngồi ngoài này vậy đó, bởi khi có tiền có sức, chú không vì gia đình thì giờ tự lo đi. Một là con tới chăm, trách nhiệm của con, chứ giờ cô bận đi du lịch, về quê, đi chơi với bạn bè. Các con gái cô đều ủng hộ cô làm như vậy.
Tôi nghe ngẫm nghĩ cũng có phần đúng, đàn ông khi có sức khỏe và có tiền không lo cho vợ con, thấy vợ con tự lo được là cứ để vậy, giờ già rồi mới thấy cảnh. Cũng là luật nhân quả thôi. Vợ chồng với nhau cũng là một dạng như vậy, có cho có trả, cũng là kiểu góp nhặt yêu thương để sau này về già hái quả ngọt.
Tôi là nam 24 tuổi, đang công tác tại cơ quan hành chính nhà nước cấp tỉnh. Trước đó, khi còn là sinh viên, từ năm nhất khi tôi theo học đại học, có đam mê chơi thể thao với môn thể hình, vừa học vừa dành thời gian luyện tập đều đặn mỗi ngày. Tôi lên kế hoạch cho việc luyện tập, cách ăn uống và lối sống lành mạnh, khoa học.
Luyện tập sau 3 năm thì tôi có học thêm về chuyên môn thể hình, lấy các chứng chỉ bằng cấp quốc gia về huấn luyện viên bộ môn thể hình. Đến năm cuối đại học, tôi là vận động viên thể hình thi đấu ở cấp thành phố. Sau đó, tôi tốt nghiệp và có bằng đại học. Tôi đang theo học về ngành xã hội học, thêm chuyên ngành tổ chức và quản lý nhân sự; bên cạnh đó tôi cũng có các bằng cấp huấn luyện thể hình cấp quốc gia.
Ra trường, ở lại TP HCM, tôi bắt đầu làm việc cho một câu lạc bộ thể dục thể thao tiêu chuẩn 5 sao, với mức lương mỗi tháng là 20 triệu đồng. Hồi đó tôi chưa biết tiết kiệm, làm bao nhiêu chi tiêu hết bấy nhiêu. Làm được một năm, khi tôi 23 tuổi, bố mẹ kêu về quê vào cơ quan nhà nước làm việc. Bố là công chức nên muốn tôi có một công việc ổn định lâu dài. Với đề nghị đó, tôi đã về quê làm việc trong cơ quan nhà nước với mức lương hơn chục triệu đồng.
Vấn đề của tôi xuất hiện từ lúc này. Khi tôi có lời đề nghị từ người bạn kêu vào làm chung câu lạc bộ thể hình tại TP HCM với vị trí huấn luyện viên. Tôi vẫn luyện tập thể hình đều đặn mỗi ngày, có vóc dáng và bằng cấp, có chuyên môn và kinh nghiệm nên đủ tiêu chuẩn làm việc. Mức thu nhập trung bình mỗi tháng sẽ là 25 triệu đồng. Đây là công ty tư nhân, tất nhiên sẽ không ổn định bằng cơ quan nhà nước. Vậy theo các bạn, tôi nên quyết định làm tại đâu để có thể có được cuộc sống tốt?
Hoài bão của tôi sau này là xây dựng được một hệ thống phòng tập gym cho riêng mình. Vì thế giờ tôi sống rất tiết kiệm, làm công việc văn phòng tại quê nhà lương thấp nhưng bù lại được bố mẹ nuôi và tôi vẫn có thời gian tập luyện ngoài giờ hành chính. Nếu làm huấn luyện viên tại thành phố, với mức sống ở đô thị cao hơn, tôi lại phải thuê nhà, rồi chi phí ăn mặc, đi lại và các chi phí khác để đủ dinh dưỡng cho việc tập luyện. Tôi cũng tính toán để với mức lương cao hơn so với công việc hiện tại, sống ở thành phố, vẫn có thể tiết kiệm được mỗi tháng. Tôi làm việc ở môi trường nào mới là tốt nhất cho việc phát triển sự nghiệp của một người đàn ông sau này?
Gia đình tôi có hai chị em, ba mẹ làm nhà nước, tôi là chị, dưới là em trai. Tôi học đại học và sống ở TP HCM, còn em trai học đại học và sống ở Hà Nội. Năm 2014, sau khi cưới, vợ chồng tôi mua mảnh đất ở xã thuộc TP HCM giá 750 triệu đồng, bố mẹ tôi cho một phần ba (giá hiện tại của mảnh đất là 4 tỷ). Năm 2019, em trai cưới nên năm 2018, bố mẹ tìm đất xây nhà ở Hà Nội cho em, cả tiền đất và xây hết khoảng 1,7 tỷ (hiện tại giá trên 10 tỷ). Năm 2024, bố mẹ nói muốn xây nhà ở quê mục đích lễ Tết con cháu về có chỗ rộng rãi để ở, căn nhà cũ cũng 2 tầng nhưng ít phòng, không tiện sinh hoạt. Ông bà xây biệt thự sân vườn khoảng 2,5 tỷ. Tôi gửi về 600 triệu để phụ xây nhà. Bố mẹ nói em trai cũng góp 500-600 triệu. Ngoài ra những dịp xây lăng mộ hay làm đường, tôi đều gửi về phụ ít nhất một phần ba.
Dịp hè 2025, khi về khánh thành nhà mới, trong bữa cơm bố nói là đã đo đạc và làm xong sổ sách giấy tờ nhà. Tổng diện tích đất khoảng 900 m2 bao gồm căn biệt thự sân vườn, một nhà thờ tổ tiên và một ao. Bố nói chia phần tôi là cái ao khoảng 200 m2, nếu sau này tôi muốn về ở thì tự làm sổ, chuyển đổi đất, còn hiện tại nó vẫn nằm chung trong sổ đỏ 900 m2. Lúc đó tôi không nghĩ ngợi gì nhiều. Về kinh tế hiện tại, hai chị em tôi ngang nhau, em trai nhỉnh hơn, sau khi cưới hai vợ chồng em làm ăn rất tốt. Nhưng chắc do lối sống nên nhà em trai sống khá tiết kiệm (hơi keo kiệt), còn nhà tôi sống phóng khoáng hơn nên về quê ai cũng nghĩ nhà tôi giàu hơn.
Bố mẹ hiện tại vẫn khỏe, không có bệnh nan y, năm nào vào Sài Gòn chơi tôi cũng dẫn đi khám tổng quát, bồi bổ, mua sắm, lễ Tết không về được vẫn gửi biếu quà, tiền đầy đủ. Đến đầu năm 2026, vợ chồng tôi mua đất xây nhà trên thành phố sau nhiều năm thuê chung cư để thuận tiện công việc và học hành các bé. Cũng đang vay mượn nhiều. Bố mẹ không hỗ trợ gì thêm. Thực sự là trước giờ tôi chưa từng nghĩ đến việc thừa hưởng gì đất ở quê vì nghĩ đất quê có giá trị không bao nhiêu, tôi cũng không về quê sống. Hơn nữa đất này là của ông bà tổ tiên để lại, không thể tùy tiện bán.
Nhưng gần đây đọc được nhiều bài viết chia sẻ của mọi người về vấn đề chia đất cát không đều giữa các con dẫn đến mất đoàn kết, tình cảm với bố mẹ, tôi mới nghĩ tới mình. Bố mẹ tôi chia như vậy là đã hợp tình hợp lý? Tôi có nên ý kiến? Không biết tôi có đang ích kỷ, suy nghĩ nhiều không khi đọc chuyện nhà khác lại tự vấn đến nhà mình? Thực lòng tôi không quan tâm đến tài sản, cái tôi đang nghĩ nhiều nhất lúc này là sự công bằng của bố mẹ cho mình. Cảm ơn các cô chú, anh chị đã dành thời gian đọc và góp ý.
Tôi và người yêu quen được hơn 3 năm, đã về ra mắt gia đình và dự định sang năm kết hôn. Tôi làm việc ở Nha Trang, công việc ổn định, thu nhập cũng tốt (lương tôi khoảng 33 triệu đồng mỗi tháng). Mẹ tôi đã mất, bố hiện sống một mình ở quê ngoài Bắc, khi nào có thời gian tôi cũng hay về thăm nhà. Bạn trai tôi ở một tỉnh gần Hà Nội, cách trung tâm Hà Nội chỉ tầm 30 km. Mẹ anh đã mất, bố anh ở một mình ở nhà và hay đau ốm.
Gần đây, khi thảo luận về chuyện nên ở đâu sau khi kết hôn, chúng tôi có mâu thuẫn rất lớn. Do có công việc ổn định ở đây nên tôi mong người yêu mình vào đây để tìm việc, rồi mua nhà cửa trong này. Người yêu tôi đang thất nghiệp do làn sóng sa thải từ AI và ở nhà chăm sóc bố bị ốm. Anh lại muốn tôi về quê anh sống, hai đứa tìm việc gì đó để làm vì ở quê đã có nhà cửa xây sẵn rồi, về không cần lo lắng chuyện mua nhà nữa. Nhưng tôi biết nếu về thì thu nhập của tôi có lẽ giảm chỉ còn một phần ba hiện tại. Tôi cũng thích công việc đang làm nhưng nó đặc thù, về quê phải tìm việc khác. Hơn nữa, về quê người yêu sống, tôi không có bạn bè, anh em xung quanh, coi như cuộc sống của tôi sẽ chỉ quanh quẩn bên bạn trai và gia đình anh.
Tôi hiểu bạn trai muốn về quê để ổn định, sống cuộc sống ổn định ở quê, làm chỉ cần lo tiền ăn là xong, còn có thời gian chăm sóc bố nữa. Thế nhưng tôi cứ nghĩ là mình đã đi học, phấn đấu bao nhiêu năm để đạt được vị trí này, cuối cùng lại về quê làm linh tinh. Tôi có nhượng bộ rằng nếu tôi về, tôi muốn ở Hà Nội để tìm công việc phù hợp hơn. Nhưng bạn trai nói vậy sao không về quê, Hà Nội cách quê chỉ hơn 30 km. Ở Hà Nội vừa ô nhiễm, giá cả nhà cửa lại đắt đỏ, sao có thể mua được. Thế nhưng sao tôi có thể vừa ở quê, vừa đi làm trên Hà Nội được? Đi đi lại lại ngày 60 km là quá sức, chưa kể sau này có bầu hay có con nữa.
Bạn bè tôi nói rằng về quê ở cũng tốt, kiếm công việc gì ổn ổn mà làm. Thế nhưng việc cảm thấy không có gì chắc chắn trong tay khiến tôi hơi sợ hãi. Nhà tôi nghèo từ bé, bố vất vả lắm mới cho tôi ăn học Đại học được và sau khi ra trường tôi cố gắng rất nhiều để đạt được như hiện tại. Tôi và bạn trai đều có một khoản tiết kiệm hơn một tỷ đồng trong tay. Tôi định gom lại rồi vay thêm để mua nhà ở đây mà hiện tại lại tranh cãi thế này. Chia tay thì không đành vì cả hai đều còn yêu nhau nhiều và muốn xây dựng gia đình. Chúng tôi đều đã 33 tuổi rồi.
Ngoài ra, bạn trai tôi không có định hướng là tương lai làm gì hay học thêm gì, vì giờ nghĩ rằng bản thân không lại được với AI nên định về quê làm gì đó như đi làm công nhân ở khu công nghiệp hoặc đi bán hàng. Tôi đang làm trưởng phòng ở một công ty tại đây nên không muốn vứt bỏ mọi thứ mình xây dựng để về quê làm công việc chưa biết nào đó. Tôi sợ bạn trai không định hướng thế này mà mình vứt bỏ để về cùng rồi sau này lại cãi cọ nhau chuyện tiền bạc. Cảm ơn độc giả đã lắng nghe và hy vọng mọi người có thể cho tôi một số cái nhìn khách quan.