Đến bây giờ tôi vẫn chưa thể vượt qua được cú sốc này. Tôi đã tự dằn vặt và cũng đã tự vấn, trách bản thân mình.
Phải chăng do tôi đã quá tự tin vào bản thân, chưa để ý đến cảm xúc của chồng nên mới khiến cho anh cảm thấy ngột ngạt trong cuộc hôn nhân này? Hay còn nguyên nhân nào khác?
Tôi năm nay 36 tuổi, là nhân viên kinh doanh liên quan đến xuất khẩu tại Hà Nội. Chồng là mối tình đầu và chúng tôi đã có 15 năm bên nhau. Hai vợ chồng từ tay trắng xuống Thủ đô học tập rồi bám trụ đến tận bây giờ.
Tôi vẫn nhớ những ngày tháng khó khăn, anh ra trường không xin được việc, chúng tôi đạp xe rong ruổi khắp các phố phường nộp hồ sơ. Trời nắng gắt, trong túi còn 90.000 đồng, anh cũng vét sạch mua chiếc áo chống nắng cho tôi… Hai đứa tự nhủ sẽ cố gắng để cuộc sống sau này bớt khó khăn.
Thế rồi chúng tôi cũng làm được.
Anh học sư phạm nhưng không xin được việc, chuyển hướng sang bán bất động sản. Còn tôi thì cũng may mắn có công việc thu nhập khá tốt, sếp tạo điều kiện để phát triển.
Sau 5 năm, chúng tôi mua được căn nhà trả góp đầu tiên. Kỷ niệm ngày cưới 10 năm chúng tôi trả hết nợ, mua được chiếc ô tô và thêm một mảnh đất nhỏ, cũng phụ giúp bố mẹ hai bên xây nhà khang trang ở quê. Đặc biệt, có hai bé gái xinh xắn, đáng yêu.
Cuộc sống của cả hai đứa tuy không phải giàu có nhưng đủ ăn đủ mặc, không phải lo lắng thiếu thốn như trước. Các bác ở quê vẫn luôn lấy chúng tôi là gương phấn đấu cho các em. Nhìn lại hành trình của mình, thực sự tôi cũng cảm thấy hạnh phúc và trân trọng.
Hai vợ chồng tôi không có mâu thuẫn gì quá lớn. Chỉ có điều, anh là người không giỏi về quản lý chi tiêu, tính toán. Anh hay tiêu bất chấp, thậm chí sẵn sàng đi vay để chi tiêu. Còn tôi lại khác, tôi căn ke, chặt chẽ, làm gì cũng tính toán trước sau. Tính tôi không thích vay mượn. Nếu vay sẽ phải tính xem trả như thế nào, lấy tiền đâu để trả. Chi tiêu một khoản cũng tính toán có nên không?
Chúng tôi cũng nhiều lần mâu thuẫn vì chuyện này. Đỉnh điểm rạn nứt mà theo lời anh tôi đã khiến anh rất tổn thương. Lần đó, bố mẹ chồng muốn đào 3 ao cá để đầu tư cho khách câu, ông bà muốn vay 300 triệu đồng. Tôi không tiếc tiền với người thân của mình, nhưng thực sự tôi không nhìn ra tiềm năng.
Bố mẹ chồng tôi xưa nay không giỏi tính toán làm ăn, ông bà trồng cấy, nuôi lợn gà đều lỗ, vẫn phải nợ ngân hàng, việc cho câu ở quê cũng chẳng phải là đông khách, bao giờ mới thu lại đủ vốn, rồi có lãi? Chúng tôi đã cãi nhau to.
Lần đó, anh nói rằng bản thân cảm thấy luôn bị tôi át vía, trong gia đình không có tiếng nói, quyết định việc lớn gì. Điều này khiến anh không thoải mái, tình yêu trong anh với tôi cũng chẳng còn cảm xúc.
Tôi không biết đó có phải là lý do hay sự bao biện của anh, nhưng những mâu thuẫn tích tụ lâu trong đời sống vợ chồng khiến anh nói luôn thấy ngột ngạt.
Thực tế, nhà hàng xóm bố mẹ chồng tôi cũng phá sản, phải bán đất để trả nợ ngân hàng vì đào ao cho thuê câu chẳng có lời lãi gì. Khi tôi nói lại chuyện này, anh vẫn không chịu thừa nhận tôi đúng, mà còn cáu ngược lại tôi. “Nếu bố mẹ làm có thể sẽ khác”, anh bực bội.
Tôi thừa nhận, mình có thể đã nghĩ quá đơn thuần về hôn nhân. Tôi nghĩ chỉ cần mình chăm chỉ làm ăn, chăm lo gia đình, không chơi bời, không tiêu pha hoang phí đã đủ là một người vợ tốt, khiến gia đình hạnh phúc.
Hơn 10 năm ra trường, tiền làm bao nhiêu tôi đều gom góp lo cho chồng con và gia đình hai bên, công việc bận rộn nhưng rất ít khi tôi về muộn. Cơm nước tôi luôn cố gắng chu toàn, chồng con đi làm về, mâm cơm đủ món luôn nóng hổi…
Bản thân tôi có lúc mệt mỏi, ngột ngạt trong hôn nhân không? Có chứ. Nhưng tôi luôn nhìn mọi thứ theo hướng tích cực. Bát đũa còn có lúc xô huống chi là vợ chồng, va chạm lời nói, quan điểm là chuyện bình thường. Vì thế, chưa bao giờ tôi suy nghĩ, để bụng những lúc hai vợ chồng mâu thuẫn.
Thế nhưng, với anh thế vẫn chưa đủ. Mọi chuyện va chạm nhau anh đều gom lại và cho rằng đó là vấn đề rất lớn. Anh nói, anh muốn vợ chồng “chỉ cần nhìn nhau là hiểu ý”, “cuộc sống chỉ nhẹ nhàng, tình cảm, tôn trọng nhau”. Với anh, đó mới là hôn nhân.
Anh ngoại tình với đồng nghiệp kém 6 tuổi, là mẹ đơn thân. Khi bị tôi phát hiện ra, ban đầu anh đòi ly hôn. Anh nói, tôi quá hoàn hảo, mọi việc đều chu toàn, cái gì cũng giỏi nên anh thấy thừa thãi, anh thấy mình không có tiếng nói, không giống một người đàn ông trong gia đình.
“Sống với em lúc nào anh cũng phải gồng mình, không được em ghi nhận. Anh làm gì, nói gì cũng sai, cũng không đúng”, chồng tôi nói.
Tôi thật sự đau khổ. Một người bạn thân của tôi khi biết chuyện thì nói với tôi rằng, đó chỉ là sự bao biện của những người ngoại tình, luôn tìm lý do để đổ lỗi, giảm nhẹ tội của mình.
Trong khi một chị đồng nghiệp thì nhìn nhận khách quan hơn, chị nói trong một cuộc hôn nhân khi có vấn đề không phải là lỗi của một người, mà phải nhìn nhận lại cả hai phía.
Chuyện chồng tôi, có lẽ cũng một phần do tôi quá mạnh mẽ, trong khi đàn ông họ lại thích làm chủ, thích sự mềm mỏng, yểu điệu. Hôn nhân cũng như một cái cây, đến giai đoạn cũng cần phải chăm chút, tưới tắm, làm mới, sửa sang lại… Sống với chồng cùng phải là một nghệ thuật.
Tôi còn yêu chồng dù rất đau khổ về sự phản bội của anh. Nhìn lại những năm tháng gắn bó, sao tôi thấy chỉ là những tháng ngày hạnh phúc, êm đềm. Hay do góc nhìn và trải nghiệm của tôi quá lạc quan, tích cực?
Về phần chồng, sau khi mọi chuyện vỡ lở, nhiều người khuyên ngăn, mấy ngày nay anh cũng quay về xin tôi cho một cơ hội… Anh nói đã chấm dứt với người phụ nữ kia. Điều này trái ngược hoàn toàn với thái độ cương quyết ly hôn của anh cách đây vài tháng.
Tôi chưa từng gặp cô gái kia, chỉ có em chồng và mẹ chồng tôi gặp. Bản thân tôi thấy suy sụp và thất vọng về chồng, về tình yêu mình dành cho anh ấy, tôi cũng chưa từng có ý định phân trần, hay đánh ghen với cô gái kia, dù lòng tôi cũng giận.
Bây giờ, cảm xúc trong tôi rất hỗn độn. Tôi vừa muốn cho anh một cơ hội vì tôi nghĩ có lẽ bản thân cũng cần phải thay đổi trong cuộc hôn nhân này. Nhưng mặt khác tôi lại băn khoăn và lo sợ, liệu rằng anh có tiếp tục lặp lại, có tiếp tục tìm lý do để phạm sai lầm và làm tôi tổn thương?
Tôi cũng thấy mâu thuẫn với chính mình, liệu quan điểm của tôi về hôn nhân có đúng không? Sự hy sinh của tôi cho gia đình như vậy là sai ở chỗ nào? Nếu tiếp tục với anh, tôi cần sửa điều gì nhất, tôi có phải thay đổi bản thân từ người mạnh mẽ sang yếu đuối hay không? Chẳng lẽ, để một cuộc hôn nhân êm đềm, người ta phải sống không được là chính mình?
Xin hãy cho tôi lời khuyên!
Hà Anh
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tiếp nối loạt bài về Những dạng Super Saiyan gây thất vọng nhất, bảng xếp hạng lần này chuyển hướng sang những trạng thái mạnh nhất từng xuất hiện trong Dragon Ball, qua đó cho thấy rõ đỉnh cao sức mạnh mà các nhân vật đã đạt tới.
Trên thực tế, phần lớn các dạng trong Dragon Ball phát triển theo hướng kế thừa, nghĩa là dạng sau thường mạnh hơn dạng trước. Dựa trên tiêu chí này, bảng xếp hạng của Comic Book Resources (CBR) đã chỉ ra những cái tên nổi bật nhất.
Super Saiyan Blue Evolved và Super Saiyan Blue Kaioken là hai phiên bản mạnh nhất của hệ Super Saiyan từng xuất hiện trong Dragon Ball. Từ dạng Super Saiyan ban đầu, sức mạnh này đã được nâng lên tới mức không ai có thể ngờ tới.
"Về mặt sức mạnh, hãy xem dạng này tương đương với Super Saiyan Blue Kaioken của Goku" - đạo diễn Megumi Ishitani nhận định về Super Saiyan Blue Evolved của Vegeta.
Theo đó, hai dạng này được xem là ngang nhau về sức mạnh, khi cả Goku và Vegeta đều tìm ra con đường riêng để đưa Super Saiyan Blue lên giới hạn cao nhất.
Ultra Instinct là một trong những yếu tố ấn tượng nhất của Dragon Ball. Khi lần đầu xuất hiện trong Dragon Ball Super, dạng này đã tạo nên "cơn sốt toàn cầu", chứng minh rằng sức hút của thương hiệu vẫn chưa hề giảm.
Ultra Instinct Sign là một trong những dạng mạnh nhất, dù chưa phải phiên bản tối ưu. Goku mở khóa trạng thái này trong Giải đấu sức mạnh và tiếp tục mạnh lên sau đó.
Jiren được xem là một trong những phản diện mạnh nhất anime. Anh gần như thống trị Giải đấu sức mạnh mà không cần sử dụng toàn bộ sức mạnh.
Ở trạng thái Super Full Power, cơ thể Jiren gia tăng cơ bắp rõ rệt và được bao phủ bởi hào quang đỏ. Nếu không có Mastered Ultra Instinct, dạng này có thể đã giúp anh giành chiến thắng ngay lập tức.
Legendary Super Saiyan là một trong những dạng hiếm nhất trong Dragon Ball, chỉ xuất hiện ở Kale (Vũ trụ 6) và Broly (Vũ trụ 7).
Dạng này gần như là một trạng thái sức mạnh vượt khỏi quy luật thông thường. Với nó, Broly có thể dễ dàng đối đầu với Goku Super Saiyan Blue và tiềm năng của anh vẫn chưa được khai thác hết.
True Ultra Instinct là một trong những dạng thú vị nhất. Goku chưa sử dụng Ultra Instinct quá nhiều và rõ ràng anh vẫn đang thử nghiệm.
Khác với Mastered Ultra Instinct - trạng thái khiến cơ thể hành động độc lập, không cảm xúc. True Ultra Instinct cho phép Goku vẫn giữ được cảm xúc khi chiến đấu. Đây có thể là hướng đi mà anh sẽ tiếp tục theo đuổi.
Orange Piccolo là dạng sức mạnh mà nhân vật này đã "xứng đáng" có từ lâu. Trong thời gian dài, Piccolo không còn nằm trong nhóm mạnh nhất, nhưng trạng thái mới đã thay đổi điều đó.
Nhờ sức mạnh được Shenron ban tặng, Piccolo có thể dễ dàng đánh bại Gamma 2 – đối thủ được cho là ngang với Goku và Vegeta dạng Super Saiyan Blue. Anh không còn chỉ là nhân vật phụ, mà đã trở lại nhóm đầu.
Ultra Ego là dạng sức mạnh chỉ Vegeta đạt được. Nó cho phép anh khai thác bản ngã để gia tăng sức mạnh, giúp tiệm cận Ultra Instinct của Goku.
Thay vì sử dụng sức mạnh mang tính "thiên thần", Vegeta đi theo con đường của Thần Hủy Diệt, trở nên mạnh hơn khi chịu sát thương. Đây là hướng phát triển hoàn toàn khác biệt của nhân vật.
Mastered Ultra Instinct là phiên bản hoàn thiện của Ultra Instinct, vốn là kỹ thuật mà các thiên sứ sử dụng. Điều này cho thấy Goku đã chạm tới "lãnh địa của các vị thần".
Tuy nhiên, anh chỉ duy trì được trạng thái này trong thời gian ngắn. Về sau trong manga, Goku chuyển sang sử dụng True Ultra Instinct, cho thấy anh đang tìm cách thích nghi sức mạnh theo cách riêng.
Gohan Beast là dạng sức mạnh không ai ngờ tới. Ngay cả các vị thần cũng khó lý giải cách Gohan đạt được trạng thái này.
Trong quá khứ, Gohan từng nhiều lần là chiến binh mạnh nhất, như ở Cell Saga hay Buu Saga, và hiện tại điều đó dường như lặp lại. Dạng Beast mang lại sức mạnh thô vượt cả Ultra Instinct lẫn Ultra Ego.
Đứng đầu bảng xếp hạng là Black Frieza, dạng biến hình mới đầy đáng sợ.
Frieza vốn nổi tiếng là phản diện đáng gờm, nhưng điều đáng nói là hắn gần như không luyện tập trong quá khứ. Chỉ sau 4 tháng, hắn đã đạt được dạng Golden gần ngang Super Saiyan Blue.
Sau 10 năm luyện tập trong Hyperbolic Time Chamber, Frieza đạt tới dạng Black. Ở trạng thái này, hắn có thể đánh bại cả Goku Ultra Instinct lẫn Vegeta Ultra Ego chỉ bằng một đòn.
Trường Đại học Công nghệ Sài Gòn (STU) mang đến một môi trường học tập năng động và gắn kết - Ảnh: STU
Trong đợt 1 năm nay, ngày thi được ấn định là Chủ nhật 5-4-2026. Tại TP.HCM, Trường Đại học Công nghệ Sài Gòn (STU) là một trong các điểm thi phục vụ thí sinh dự thi.
Với nhiều thí sinh và phụ huynh, một điểm thi phù hợp có ý nghĩa thiết thực trong việc chủ động thời gian di chuyển, giảm áp lực trước giờ làm bài và chuẩn bị tâm lý ổn định hơn cho ngày thi.
Không chỉ dừng ở vai trò hỗ trợ tổ chức, việc phối hợp tổ chức thi là dịp để nhà trường thể hiện sự sẵn sàng đồng hành cùng các hoạt động giáo dục tại TP.HCM.
Một trong những nền tảng giúp STU đảm nhiệm tốt vai trò này là hệ thống cơ sở vật chất được đầu tư đồng bộ trong nhiều năm.
Nhà trường đã xây dựng hệ thống các tòa nhà gồm giảng đường, hội trường, phòng học, phòng máy tính, phòng thí nghiệm, xưởng thực hành cùng các không gian phục vụ học tập và sinh hoạt, với tổng diện tích sử dụng hơn 50.000 m².
Khuôn viên xanh, khu thể thao đa năng và hạ tầng được bố trí hoàn chỉnh góp phần tạo nên môi trường học tập ổn định, hiện đại và thuận tiện cho người học.
Hội trường tại STU đáp ứng tốt các hoạt động tổ chức quy mô lớn - Ảnh: STU
Những điều kiện này giúp STU là nơi phù hợp để tổ chức các hoạt động học thuật, chương trình tập trung đông người và các sự kiện quy mô lớn. Với một kỳ thi như Đánh giá năng lực, bên cạnh yêu cầu chuyên môn, công tác điều phối, đón tiếp và bảo đảm vận hành tại điểm thi cũng là yếu tố rất quan trọng.
Bên cạnh vai trò là điểm thi, Trường Đại học Công nghệ Sài Gòn còn được biết đến là cơ sở đào tạo đại học theo định hướng ứng dụng. Nhà trường chú trọng gắn kết giữa lý thuyết và thực tiễn, hướng đến mục tiêu giúp sinh viên vừa nắm vững kiến thức chuyên môn, vừa có khả năng thích nghi nhanh với môi trường làm việc sau tốt nghiệp.
Hiện STU đào tạo 18 ngành với 28 chuyên ngành, tập trung ở các lĩnh vực kỹ thuật - công nghệ và kinh tế - quản trị, là những nhóm ngành có nhu cầu nhân lực cao. Chất lượng đào tạo của trường được khẳng định qua nhiều chương trình đạt kiểm định trong nước; trong đó, ngành Công nghệ thực phẩm đạt chuẩn AUN-QA khu vực Đông Nam Á, được quốc tế công nhận.
STU hiện đào tạo 18 ngành với 28 chuyên ngành, chủ yếu ở các lĩnh vực kỹ thuật - công nghệ và kinh tế - quản trị - Ảnh: STU
Môi trường học tập tại STU cũng được mở rộng qua các câu lạc bộ, hoạt động ngoại khóa, sân chơi học thuật và sáng tạo, tạo điều kiện để sinh viên phát triển toàn diện.
Trong mùa tuyển sinh, nhà trường đồng thời triển khai nhiều phương thức xét tuyển linh hoạt, mở rộng cơ hội học tập quốc tế thông qua các chương trình liên kết, mô hình "du học tại chỗ" và hợp tác với các trường đại học nước ngoài.
Song song với đó, STU dành nguồn học bổng hàng chục tỉ đồng mỗi năm cùng nhiều chính sách hỗ trợ học phí, góp phần giảm áp lực tài chính và tăng cơ hội tiếp cận giáo dục đại học cho thí sinh.
Ở góc độ rộng hơn, việc STU trở thành một trong các địa điểm tổ chức kỳ thi Đánh giá năng lực ĐH Quốc gia TP.HCM năm 2026 cũng giúp hình ảnh nhà trường đến gần hơn với học sinh và phụ huynh.
Khi trực tiếp đến dự thi, nhiều thí sinh sẽ có cơ hội quan sát môi trường học tập, cơ sở vật chất và không gian đào tạo của trường. Đây là một trải nghiệm thực tế, góp phần giúp thí sinh có thêm thông tin trong quá trình lựa chọn nơi học tập.
Trong bối cảnh giáo dục đại học ngày càng chú trọng trải nghiệm người học, chất lượng đào tạo và khả năng thích ứng với thị trường lao động, những yếu tố như hạ tầng, môi trường học tập và định hướng đào tạo đang trở thành tiêu chí quan trọng đối với thí sinh.
Việc được lựa chọn là điểm tổ chức kỳ thi Đánh giá năng lực ĐH Quốc gia TP.HCM năm 2026 vì thế không chỉ mang ý nghĩa về mặt tổ chức, mà còn tiếp tục khẳng định vai trò và sự hiện diện của STU trong hệ sinh thái giáo dục đại học tại TP.HCM.
Tôi năm nay 34 tuổi, làm ngành bất động sản, thu nhập khá ổn định. Tôi kết hôn được 9 năm và có 2 con nhỏ. Tôi viết những dòng này không phải để kể xấu vợ mình, mà chỉ muốn trút bớt cảm giác ngột ngạt đã giữ trong lòng quá lâu.
Vợ kém tôi 2 tuổi, là con út trong gia đình, từ nhỏ đã được bố mẹ cưng chiều. Nhà cô ấy không giàu có kiểu đại gia, nhưng đủ điều kiện để con gái không phải đụng tay vào bất cứ việc gì. Thời đi học, cô ấy có mẹ lo cơm nước, quần áo. Khi lớn lên đi làm, cô ấy vẫn hay được bố đưa đón, quen được chăm sóc, thích gì làm nấy, không bị ai thúc ép hay yêu cầu phải sống kỷ luật.
Ngay từ lúc yêu, tôi đã thấy cô ấy có tính hơi “tiểu thư”. Cô ấy quen nhận được sự phục vụ hoặc chiều chuộng từ người khác, thiếu tính tự lập. Ví dụ, mỗi lần cùng nhau ăn uống, cô ấy luôn để tôi dọn dẹp, đồ đạc trong phòng hay bày bừa, đi đâu cũng chậm chạp vì phải chuẩn bị rất lâu.
Nhưng lúc đó tôi nghĩ đơn giản rằng cô ấy có nhiều ưu điểm như ngoại hình đẹp, gia đình nề nếp, công việc văn phòng cũng ổn định nên đời thường sống cảm tính một chút cũng không sao.
Hơn nữa khi yêu, vợ tôi lại là kiểu biết làm nũng, nói chuyện ngọt ngào. Cô ấy cũng rất tình cảm, hay quan tâm tôi theo cách riêng nên tôi bỏ qua hết những điều vụn vặt ấy. Tôi từng nghĩ sau này cưới nhau, có gia đình, có con cái thì cô ấy cũng sẽ tự thay đổi, có trách nhiệm hơn.
Nhưng hóa ra tính cách và nếp sống là thứ rất khó đổi. Sau khi cưới, những điều tôi từng nghĩ là “khuyết điểm nhỏ” bắt đầu trở thành mâu thuẫn lớn. Nhà cửa lúc nào cũng trong tình trạng bừa bộn. Quần áo chất đống trên giá treo, đồ dùng lấy ra không bao giờ để lại chỗ cũ, nhà tắm thường xuyên ẩm ướt. Tôi đi làm về nhiều hôm nhìn nhà cửa ngổn ngang mà mệt đến mức không muốn nói thêm câu nào.
Khi mới cưới, tôi nhẹ nhàng góp ý. Tôi nghĩ vợ còn trẻ nên chưa quen việc chăm lo gia đình. Nhưng rồi năm này qua năm khác, mọi thứ gần như không thay đổi. Cô ấy thường thuê giúp việc theo giờ hoặc vài ngày mới dọn dẹp nhà cửa một lần. Có lúc con khóc, nhà cửa bừa bộn đồ chơi, nhưng cô ấy vẫn nằm bấm điện thoại hàng giờ.
Mỗi dịp cuối tuần, mẹ tôi thường ghé nhà, đi chợ hộ chúng tôi, sơ chế các món ăn để cấp đông trong tủ lạnh, còn vợ vẫn vô tư đi cà phê với bạn bè, hoặc nếu có ở nhà thì cũng phụ vài việc vặt chứ không bao giờ có ý thức sắp xếp chu đáo chuyện bếp núc.
Tôi góp ý nhẹ nhàng thì cô ấy cười cho qua, nói nhiều thì cô ấy giận dỗi, khóc lóc hoặc bảo tôi quá khó tính, gia trưởng. Điều khiến tôi áp lực nhất là cảm giác mình luôn phải là người đi sau quan sát, tính toán mọi thứ. Trong khi đó, vợ tôi vẫn giữ thói quen sống theo cảm xúc, thích gì làm nấy, ỷ lại người khác, không bao giờ có ý thức vun vén tổ ấm. Từ chuyện sinh hoạt hàng ngày đến việc chăm con, chuyện gì vợ cũng trong tình trạng "để đó rồi tính".
Tôi không đòi hỏi vợ phải hoàn hảo, phải siêng năng, phải làm tốt mọi việc như "siêu nhân", nhưng ít nhất tôi vẫn cần thiện chí từ vợ. Nhưng có vẻ như cô ấy không muốn thay đổi, không muốn trưởng thành. Những chuyện nhỏ nhặt về nếp sống tôi nhắc nhở suốt 9 năm liền mà vẫn không có tác dụng gì, khiến tôi dần chán nản, bất lực.
Tôi nhận ra nhiều người bước vào hôn nhân bằng tình yêu, nhưng sống với nhau lâu dài lại là câu chuyện của tính cách, thói quen và trách nhiệm. Khi còn yêu, người ta có thể bỏ qua rất nhiều điều vì cảm xúc lấn át. Nhưng hôn nhân là những ngày lặp đi lặp lại với cơm áo, con cái, nhà cửa và hàng trăm chuyện không tên.
Có những mâu thuẫn không đến từ phản bội hay tiền bạc, mà đến từ việc một người luôn cố gắng vun vén, còn người kia mãi sống như chưa từng phải gánh trách nhiệm gia đình.
Gần đây tôi rất mệt mỏi. Cảm giác bản thân đang dần cạn sạch tình cảm với vợ sau quá nhiều năm cố gắng chịu đựng và hy vọng cô ấy sẽ thay đổi. Tôi thấy mình đang sống cùng một người luôn chọn sự dễ dãi, hưởng thụ với bản thân hơn là trách nhiệm với gia đình. Tôi nên làm gì lúc này?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.