Tôi từng ly hôn vì vợ ngoại tình. Đau đớn hơn, người cô ấy qua lại chính là cậu bạn thân thiết nhất của tôi.
Một người đàn ông đang sống hạnh phúc (hoặc có thể chỉ là tôi tưởng vậy), bỗng một ngày phát hiện người phụ nữ mình yêu thương và người bạn thân thiết cùng phản bội mình, dùng hai từ “đau đớn” có lẽ cũng không lột tả hết cảm giác mà tôi phải chịu.
Khi bị phát hiện, một người quỳ xuống khóc lóc xin tôi tha thứ vì con, người còn lại tự đánh vào mặt mình, tự sỉ vả mình là “thằng bạn khốn nạn”. Tôi ngồi im lặng như đang xem người ta diễn tuồng, lòng tê dại vì đau đớn.
Tôi chẳng mất quá nhiều thời gian để do dự mà quyết định ly hôn ngay sau đó. Không có đánh ghen, không chửi rủa, nhiếc móc. Tôi chỉ cần một tờ giấy để kết thúc cuộc hôn nhân từng bắt đầu từ một tình yêu đẹp.
Gia đình, người thân, bạn bè đều tức giận thay tôi. Họ nói, tôi phải làm gì đi chứ, phải phơi bày sự xấu xa của hai người kia cho thiên hạ thấy. Những kẻ làm tổn thương tôi phải trả giá, đáng bị mọi người phỉ nhổ, khinh miệt.
Nhưng trong đau đớn, tôi vẫn đủ tỉnh táo. Mẹ vợ bị bệnh tim, bố vợ bị cao huyết áp. Nếu họ biết con gái mình như thế không biết có chịu nổi không? Tôi càng không muốn để con gái mình chịu tổn thương vì sai lầm của người lớn.
Tôi và vợ cưới nhau vì yêu nhau, giờ không còn yêu nữa thì kết thúc. Đau thì cũng đau rồi, vỡ tan là chuyện không cần bàn cãi nữa. Vậy thì có tìm cách trút giận, chắc gì nỗi đau trong lòng mình sẽ vơi đi.
Tất nhiên, để làm được như vậy, tôi cũng phải đấu tranh tâm lý với chính bản thân rất nhiều. Điều đau đớn nhất với tôi lúc đó không phải là bị vợ phản bội mà chính là, lúc khổ đau nhất lại luôn nhớ về những tháng ngày hạnh phúc. Tôi muốn kết thúc mọi chuyện nhanh nhất có thể, bởi càng kéo dài chỉ càng khiến bản thân đau đớn thêm.
Thời gian kỳ diệu đã làm lành mọi vết thương. Bây giờ, tôi đã có hạnh phúc mới. Còn vợ cũ mỗi lần gặp tôi vẫn đều hổ thẹn, tự trách mình. Cô ấy nói sẽ ở vậy chăm sóc con vì cảm thấy bản thân không xứng đáng được yêu nữa. Tôi bảo cô ấy, nếu có cơ hội thì hãy cứ mở lòng.
Nỗi đau từ cuộc hôn nhân cũ giờ chỉ như một vết sẹo trên người. Thỉnh thoảng tôi vẫn nghĩ về nó, nhưng không còn thấy đau.
Sở dĩ hôm nay tôi kể lại câu chuyện của mình vì đọc được bài tâm sự Bị vợ sắp cưới lừa “đổ vỏ”, tôi uất hận muốn trừng phạt cô ấy đăng trong mục Tình yêu – Giới tính của báo Dân trí, từ một chàng trai đang đứng trước ngưỡng cửa hạnh phúc lại phát hiện mình bị lừa dối.
Chuyện của tác giả không biết đã giải quyết thế nào nhưng tôi rất muốn nói vài lời.
Tôi biết, trong tình yêu, ai yêu nhiều là người đó thua. Và bạn đã thua ngay từ đầu khi quyết định đi đường tắt, bỏ qua giai đoạn tìm hiểu yêu đương để đến luôn đám cưới. Bạn nghĩ, chỉ mình yêu thôi là đủ rồi. Nhưng hôn nhân bắt đầu từ tình yêu cả hai phía chưa chắc đã hạnh phúc, huống hồ là bắt đầu từ một cuộc tình đơn phương.
Bạn gái lừa dối bạn là sai hoàn toàn. Cô ấy lợi dụng tình yêu của bạn để che đậy những sai lầm của bản thân là điều khó tha thứ. Tôi ủng hộ bạn hủy hôn nhưng việc phơi bày sự thật này ngay tại đám cưới của mình để hạ bệ cô ấy thì không nên.
Không phải vì cô ấy không đáng bị như thế, mà là vì bạn làm thế chẳng qua cũng chính là phơi vết thương của mình ra cho thiên hạ xát muối vào.
Tung hê sự dối trá của vợ sắp cưới ngay tại đám cưới rồi hủy hôn, có thể bạn sẽ hả hê trong lúc ấy, nhưng hệ lụy có thể còn kéo dài. Bởi chuyện tình cảm là của hai người, nhưng hôn nhân là chuyện của hai gia đình, hai dòng họ. Cô ấy sai thì phải trả giá, nhưng còn bố mẹ cô ấy, bố mẹ bạn và gia đình hai bên, họ sẽ đối diện chuyện này như thế nào?
Có một câu rất hay tôi từng đọc đâu đó: “Khi bạn ném bùn vào người khác thì tay bạn cũng bị lấm bùn”. Làm người khác xấu hổ, mình cũng chẳng tự hào. Làm người khác đau, bản thân mình cũng chịu sự tổn thương không nhỏ.
Nhiều người cứ nghĩ bí mật có thể che giấu. Thật ra, người đang làm, trời đang nhìn. Và ông trời đã giúp bạn khi để bạn biết được sự thật ngay trước thềm đám cưới. Không phải vì bạn không tốt mà là vì bạn xứng đáng có một người phụ nữ tốt hơn.
Mình là đàn ông, yêu được thì bỏ được, cầm lên được thì buông xuống được. Huống hồ, cô ấy hoàn toàn không xứng đáng để bạn phải lao tâm khổ tứ tìm cách trả thù.
Có thể người ngoài cuộc nói gì cũng dễ nhưng xin bạn hãy tin tôi, làm cô ấy khổ sở, bạn cũng sẽ không hạnh phúc gì. Dừng lại đúng lúc, bao dung cho cô ấy một lần để cô ấy tự ăn năn và hối tiếc. Tha thứ chính là sự trả thù vinh quang nhất, bạn ạ.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Ở World Cup 2026, châu Âu được phân bổ 16 vé, với 12 trong số đó dành cho giai đoạn vòng loại chính thức. Và 4 vé còn lại được phân bổ qua loạt play-off.
Ở vòng loại chính, Thụy Điển nằm trong bảng B với Thụy Sĩ, Kosovo và Slovenia. Đội bóng Bắc Âu chơi cực tệ khi không thắng nổi trận nào, xếp chót bảng với vỏn vẹn 2 điểm.
Nhưng đó cũng là khi Thụy Điển bắt đầu hành trình kỳ diệu của mình. Dù chơi cực tệ ở vòng loại chính thức, Thụy Điển vẫn giành vé vào loạt play-off nhờ thể thức lạ lùng của châu Âu.
Có 16 đội giành vé vào vòng play-off. 12 trong số đó là các đội nhì bảng của giai đoạn vòng loại World Cup chính thức (các đội đầu bảng đã giành vé đi World Cup).
4 tấm vé còn lại dành cho các đội có thành tích tốt ở 4 hạng đấu của UEFA Nations League - giải đấu mang tính giao hữu ở châu Âu.
Vì chơi rất tệ ở các mùa trước, Thụy Điển rớt xuống tận nhóm C ở UEFA Nations League mùa giải năm rồi. Kết quả họ xếp hạng 2 ở nhóm này, vốn cũng chưa đủ tốt để giành vé.
Nhưng vì hầu hết các đội đứng đầu UEFA Nations League đều đã giành vé chính thức đến World Cup, Thụy Điển chung cuộc được "hưởng sái" tấm vé play-off thông qua con đường này. Theo quy định của UEFA, một khi những đội đứng đầu không cần vé play-off, "món quà" này sẽ được chuyển cho các đội lần lượt xếp sau.
Ở loạt play-off, Thụy Điển rơi vào nhóm B, chạm trán Ukraine ở bán kết. Đến giai đoạn này, đội bóng Bắc Âu lấy lại phong độ, họ thắng thuyết phục Ukraine 3-1, giành vé vào chung kết chạm trán Ba Lan.
Với Lewandowski và nhiều ngôi sao khác, Ba Lan được đánh giá mạnh gần bằng các đại gia châu Âu. Thụy Điển cũng không hề kém cạnh với dàn ngôi sao đang chơi bóng ở Premier League như Gyokeres, Elanga, Lindelof...
Hai đội tạo ra màn rượt đuổi tỉ số mãn nhãn. Phút 20, Elanga đưa Thụy Điển vượt lên dẫn trước, để rồi Zalewski gỡ hòa ở phút 33.
Màn rượt đuổi này tiếp diễn khi Lagerbielke nâng tỉ số 2-1 lên cho Thụy Điển ở phút 44, rồi Swiderski gỡ hòa ở phút 55.
Đến phút 87, người hùng Gyokeres lên tiếng, với một pha dứt điểm quyết đoán sau loạt sai lầm của hàng thủ Ba Lan, ấn định chiến thắng 3-2 chung cuộc cho Thụy Điển.
Và như vậy, đội bóng Bắc Âu chính thức giành vé dự World Cup với thành tích có lẽ là vô tiền khoáng hậu trong lịch sử, khi họ không thắng nổi trận nào ở vòng loại chính thức.
Tôi và bạn trai quen nhau khi cùng học đại học. Ban đầu, chúng tôi chỉ là bạn bè trong một nhóm học tập. Sau nhiều lần trò chuyện, đi cà phê rồi cùng nhau ôn thi, cả hai dần nảy sinh tình cảm.
Bạn trai tôi là người khá hiền và sống chừng mực. Ngược lại, tôi là người thẳng thắn, cởi mở hơn trong cách thể hiện cảm xúc. Khi mới hẹn hò được khoảng một tháng, chính tôi là người chủ động nói lời yêu trực tiếp và thường nhắn cho anh những lời ngọt ngào.
Gia đình tôi rất quý bạn trai mỗi lần tôi dẫn anh về chơi. Ba mẹ và người thân đều coi anh như người trong nhà, thường xuyên hỏi han, động viên. Vì thế, tôi luôn nghĩ chuyện tình cảm của mình đang đi đúng hướng cho tương lai. Chúng tôi ra trường được 1 năm, vừa xin được việc làm. Tôi cũng nghĩ 1-2 năm nữa khi chúng tôi ổn định sẽ tính chuyện kết hôn.
Thế nhưng, mọi chuyện bắt đầu thay đổi từ lần đầu tôi về ra mắt gia đình anh. Ngay từ buổi gặp ấy, tôi có cảm giác ba mẹ anh không thực sự thiện cảm với mình. Tôi vốn là cô gái năng động, thích phong cách trẻ trung, thường mặc quần cạp trễ, áo croptop cá tính.
Có lẽ hình ảnh đó khiến ba mẹ anh cho rằng tôi quá phóng khoáng, chưa đủ chín chắn. Dù hai người vẫn giữ lịch sự, tôi luôn cảm nhận được khoảng cách và sự dè dặt từ phía gia đình anh.
Điều khiến tôi bất ngờ hơn là cách đây không lâu, ba mẹ anh đã vô tình đọc được những tin nhắn riêng tư tôi gửi cho anh. Do anh cài đặt chế độ hiển thị nội dung tin nhắn Zalo ngay trên màn hình khóa điện thoại, mỗi khi có tin nhắn mới gửi đến, một phần nội dung sẽ hiện lên. Từ đó, ba mẹ anh biết được những lời nhắn tình cảm mà tôi vẫn thường gửi cho con trai họ.
Trong những đoạn trò chuyện ấy, tôi gọi anh là "chồng", xưng "vợ", viết những lời nhớ nhung, đôi khi pha chút hài hước và lãng mạn "thả thính". Với tôi, đó chỉ là cách các cặp đôi trẻ thể hiện tình cảm với nhau, là những lời có phần riêng tư chỉ dành riêng cho hai người.
Nhưng khi những dòng tin nhắn ấy đến tay phụ huynh, mọi thứ lại bị nhìn theo một cách hoàn toàn khác.
Ba mẹ anh cho rằng tôi quá táo bạo, không giữ ý tứ và không phù hợp để gắn bó lâu dài với con trai họ. Từ chỗ chưa có nhiều thiện cảm, họ càng kiên quyết phản đối mối quan hệ này.
Điều khiến tôi buồn nhất không phải là việc bị đánh giá, mà là cảm giác đời sống riêng tư của mình bị xâm phạm. Tôi hiểu mỗi thế hệ có một quan điểm khác nhau về tình yêu, cũng không trách ba mẹ anh vì lo lắng cho con. Nhưng tôi vẫn nghĩ những cuộc trò chuyện riêng giữa hai người yêu nhau không nên trở thành căn cứ để phán xét nhân cách của một người.
Sau đó, tôi và ba mẹ anh đã có lời qua tiếng lại. Tôi cho rằng họ đã can thiệp quá sâu vào chuyện tình cảm của chúng tôi, đồng thời mong nhận được một lời xin lỗi vì họ đã đọc những tin nhắn riêng tư của tôi và đưa ra những nhận xét khiến tôi tổn thương.
Thế nhưng, điều đó chỉ khiến khoảng cách giữa hai bên ngày càng lớn. Ba mẹ bạn trai nói tôi vô lễ, thiếu chín chắn, yêu cầu tôi không được tiếp tục quen con trai họ nữa.
Những ngày gần đây, bạn trai nói rằng anh bị ba mẹ "chiến tranh lạnh" nên rất mệt mỏi. Anh đứng giữa một bên là ba mẹ, một bên là bạn gái nên cũng vô cùng khó xử.
Còn tôi cũng đang rối bời. Tôi thực lòng không muốn chia tay. Tôi yêu anh và cũng rất trân trọng mối quan hệ này.
Mọi người cho tôi hỏi ai đúng ai sai trong trường hợp này? Liệu "mưa dầm thấm lâu", gia đình bạn trai có chấp nhận mối quan hệ này không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!
Nhiều người đàn ông khi phát hiện vợ ngoại tình sẽ lồng lộn lên, đập phá, đánh ghen, hoặc ít nhất là ném tờ đơn ly hôn vào kẻ phản bội để bảo vệ lòng tự tôn. Còn tôi?
Tôi chọn cách kéo chăn trùm kín đầu, vờ như đang ngủ say khi vợ bước vào phòng với mùi nước hoa nam giới xa lạ vương trên mái tóc. Tôi không đánh ghen, không phải vì tôi cao thượng, mà vì tận sâu thẳm trong cõi lòng, tôi biết mình là một kẻ "tàn phế".
Tôi và Liên từng là một cặp vợ chồng mặn nồng khiến bao người ghen tị. Bảy năm trước, tôi đón em về bằng một đám cưới rình rang. Chúng tôi đã có với nhau một bé gái kháu khỉnh. Nhưng rồi, bi kịch ập đến vào một đêm mưa bão ba năm về trước.
Một gã say rượu vượt đèn đỏ đã đâm sầm vào xe tôi trên đường đi làm về. Tôi giữ được mạng sống, nhưng cái giá phải trả là quá đắt. Chấn thương cột sống nghiêm trọng đã tước đi của tôi khả năng làm một người đàn ông đúng nghĩa.
Khi bác sĩ gọi riêng tôi vào phòng và nói về di chứng tổn thương dây thần kinh vĩnh viễn, tai tôi ù đi. Ở tuổi 32, độ tuổi sung mãn nhất của đời người, tôi chính thức bị tuyên án "tử" cho bản lĩnh đàn ông.
“Anh xin lỗi, anh không thể…”, đó là câu nói ám ảnh nhất mà tôi phải lặp đi lặp lại nhiều tháng sau khi xuất viện, mỗi khi Liên cố gắng âu yếm, hâm nóng tình cảm vợ chồng.
Sự bất lực, những giọt mồ hôi lạnh toát và ánh mắt đầy thất vọng nhưng cố giấu giếm của Liên như hàng ngàn mũi kim đâm vào tim tôi. Liên không bỏ tôi. Em vẫn ân cần chăm sóc, vẫn nấu những bữa cơm ngon, vẫn đóng vai một người vợ hiền thảo.
Nhưng những khoảng lặng trong bóng tối ngày càng kéo dài. Tôi nghe tiếng thở dài sườn sượt của vợ trong đêm, cảm nhận được sự khao khát bản năng của một người đàn bà ngoài ba mươi đang héo mòn từng ngày bên cạnh một khúc gỗ là tôi.
Khoảng một năm trở lại đây, Liên bắt đầu thay đổi. Em để ý nhan sắc hơn, mua những bộ váy lụa ôm sát cơ thể thay vì những bộ đồ bộ rộng thùng thình. Những thỏi son màu trầm quyến rũ xuất hiện trên bàn trang điểm. Lý do em đưa ra rất hợp lý: "Công ty dạo này yêu cầu hình ảnh nhân viên khắt khe hơn".
Tôi là một nhà quản lý rủi ro, sự nhạy bén không cho phép tôi tin vào những lời dối trá vụng về ấy. Những buổi "tăng ca" đến 11h đêm, những cuối tuần "đi cafe với khách hàng", và đặc biệt là thói quen úp ngược màn hình điện thoại khi tôi bước đến của vợ khiến tôi hiểu phần nào.
Đỉnh điểm là một chiều muộn cuối tháng trước. Trên đường đi đón con gái học thêm về, xe tôi bị hỏng giữa đường, ngay trước cửa một khách sạn sầm uất ở vùng ven. Trong lúc chờ cứu hộ, ánh mắt tôi vô tình va phải một bóng dáng quen thuộc. Vợ tôi đang nép mình vào ngực một gã đàn ông vạm vỡ, cao lớn. Máu trong người tôi sôi lên. Bản năng đàn ông gào thét bảo tôi phải lao đến, giáng cho gã kia một cú đấm và lôi người đàn bà lăng loàn kia về nhà. Nhưng… đôi chân tôi như bị đổ chì.
Tôi đứng chôn chân dưới ánh đèn đường hắt hiu, nhìn hai bóng người khuất sau cánh cửa kính tự động của khách sạn. Tôi tự hỏi mình, nếu lao vào đó, tôi sẽ nói gì? Sẽ đòi lại quyền làm chồng ư?
Làm sao tôi có thể đòi hỏi sự chung thủy tuyệt đối về mặt thể xác từ một người phụ nữ đang hừng hực thanh xuân, khi mà chính tôi không thể cho em dù chỉ là một đêm trọn vẹn?
Liên đã hy sinh 3 năm tuổi trẻ để túc trực bên giường bệnh, hầu hạ, dọn dẹp những sinh hoạt cá nhân tồi tệ nhất của tôi lúc tôi nằm liệt giường. Em đã giữ lại cho tôi thể diện trước gia đình 2 bên.
Tôi nhận ra, sự im lặng của mình không hẳn là sự hèn nhát, mà là sự bất lực tận cùng của một kẻ mang nặng món nợ ân tình.
Đêm đó, Liên về nhà lúc 12h đêm. Em bước vào phòng, hơi thở còn phảng phất mùi rượu vang. "Anh chưa ngủ à?", em giật mình khi thấy tôi ngồi lặng lẽ ngoài ban công. "Anh đang đợi em. Công việc dạo này vất vả quá, em tắm rồi đi ngủ sớm đi”, tôi trả lời, giọng bình thản.
Nhìn vào mắt Liên, tôi thấy một tia bối rối, tội lỗi, nhưng rồi nó nhanh chóng được che lấp bởi sự an tâm. Có lẽ, em tưởng tôi thực sự không biết gì. Hoặc có lẽ, em cũng đoán được tôi đã lờ mờ nhận ra, nhưng cả hai đều cố lờ đi.
Kể từ ngày đó, cuộc sống của chúng tôi diễn ra như một vở kịch được dàn dựng công phu. Ban ngày, chúng tôi vẫn là cặp vợ chồng kiểu mẫu, đưa đón con đi học, cuối tuần về thăm nội ngoại. Ban đêm, em thỉnh thoảng lại viện cớ ra ngoài, còn tôi khóa cửa phòng làm việc, vùi đầu vào những điếu thuốc cháy dở.
Mỗi lần em bước ra khỏi nhà với lớp trang điểm lộng lẫy, tim tôi vẫn thắt lại vì đau đớn và ghen tuông. Cảm giác bị phản bội, cảm giác vô dụng giằng xé tâm can tôi thành trăm mảnh. Nhưng khi em trở về, xoa đầu con gái và ân cần pha cho tôi một cốc sữa ấm, cơn giận trong tôi lại xẹp xuống, nhường chỗ cho một nỗi chua xót nghẹn ngào.
Tôi biết tình trạng này không thể kéo dài mãi mãi. Sự thỏa hiệp nhơ nhuốc này đang ăn mòn linh hồn của cả hai. Có những đêm, tôi tự soạn sẵn một tờ đơn ly hôn, muốn giải thoát cho Liên để em có thể danh chính ngôn thuận đến với người có thể cho em một hạnh phúc vẹn toàn. Nhưng tờ giấy đó viết rồi lại xé. Tôi ích kỷ. Tôi sợ sự cô đơn. Tôi sợ con gái mất đi một gia đình hoàn chỉnh.
Nhìn Liên đang lúi húi nấu ăn trong bếp, tôi cười nhạt bất lực với chính mình. Một gã đàn ông kiếm tiền giỏi, có địa vị, nhưng lại phải san sẻ vợ mình cho kẻ khác chỉ để giữ lấy một cái vỏ bọc gia đình giả tạo. Tôi biết mình đang mất đi điều quý giá nhất nhưng lại phải tự ép mình nhắm mắt làm ngơ…
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.