Ngay khi mở cửa, chứng khoán đã tăng hơn 10 điểm và giữ sắc xanh liên tục. Chỉ số của sàn HoSE nhìn chung dao động quanh vùng 1.750-1.760 điểm trong suốt cả ngày hôm nay.
Buổi sáng, thị trường có lúc cao hơn tham chiếu khoảng 26 điểm, với đà dẫn dắt của nhóm ngân hàng. Ngành này có lực mua chủ động chiếm ưu thế và cũng ghi nhận xu hướng gom hàng từ khối ngoại.
Đến cuối buổi sáng, cổ phiếu dầu khí và phân bón cũng xuất hiện diễn biến trên. Dòng tiền ở hai nhóm này duy trì tốt sang buổi chiều, trở thành một trong những động lực hỗ trợ cho chỉ số chung. Trong đó, BSR chạm giá trần.
Nhờ hỗ trợ của các nhóm ngành này, VN-Index tăng hơn 13 điểm, đóng cửa ở 1.750 điểm.
Tuy nhiên, toàn sàn HoSE chỉ có 164 cổ phiếu tăng, không quá chênh lệch so với số lượng 144 cổ phiếu giảm. Điều này cho thấy mức độ đồng thuận trên thị trường chưa cao.
Ngoài nhóm ngân hàng, dầu khí hay phân bón, chỉ số chung còn được hỗ trợ bởi VIC. Mã chứng khoán của Vingroup tăng 1,7% lên 151.700 đồng một đơn vị và đóng góp hơn 4 điểm cho VN-Index.
Thị trường tăng điểm nhưng thanh khoản sàn HoSE hôm nay giảm hơn 4.200 tỷ, về còn gần 24.700 tỷ đồng. Trong buổi sáng, các lệnh mua chủ động chiếm ưu thế nhiều hơn. Thị trường dần cân bằng trở lại ở phiên chiều.
Điểm sáng là diễn biến của dòng tiền khối ngoại khi họ trở lại mua ròng khoảng 841 tỷ đồng, dứt chuỗi bán ròng 5 phiên liên tiếp trước đó. Lực cầu tập trung mạnh ở TCB, HPG, MBB và VNM.
Trong bản tin trước giờ giao dịch sáng nay, Chứng khoán VPBank (VPX) dự báo nếu vùng 1.700-1.730 điểm được giữ vững trong 1-2 phiên, VN-Index nhiều khả năng sẽ tích lũy thêm trước khi hướng lên kiểm định lại 1.740-1.750 điểm, xa hơn là 1.780 điểm.
Theo đó, chiến lược được khuyến nghị là tiếp tục nắm giữ các vị thế đang có, hạn chế mua đuổi ở các nhịp hồi mạnh. Nhà đầu tư có thể ưu tiên canh mua ngắn hạn khi chỉ số rung lắc về vùng 1.700 điểm với các nhóm đang thu hút dòng tiền.
Chúng tôi khuyến nghị nhà đầu tư duy trì vị thế đối với cổ phiếu đang trong đà tăng mạnh mẽ, bên cạnh đó, nhà đầu tư có thể cân nhắc gia tăng tỷ trọng hoặc giải ngân từng phần ở những mã có sự gia tăng đáng chú ý ở thanh khoản mua chủ động và chưa tăng nhiều từ vùng hỗ trợ.
Tất Đạt
Nguồn: https://vnexpress.net/chung-khoan-tang-tro-lai-5060950.html

Tính đến nay Việt Nam đã tham gia khoảng 20 Hiệp định thương mại tự do (FTA), trong đó có 16 FTA đã được thực thi trong thời gian dài.
Các FTA thế hệ mới như CPTPP (Hiệp định đối tác toàn diện và tiến bộ xuyên Thái Bình Dương) hay EVFTA (Hiệp định thương mại tự do Việt Nam - Liên minh châu Âu) mở ra cơ hội lớn khi nhiều thị trường áp thuế nhập khẩu gạo ở mức 0% hoặc rất thấp.
Tuy nhiên thực tế cho thấy xuất khẩu gạo của Việt Nam vẫn chủ yếu tập trung vào các thị trường truyền thống trong khu vực như Philippines và Indonesia - những quốc gia áp thuế nhập khẩu khá cao - lần lượt khoảng 35% và 25%.
Đáng chú ý trong khuôn khổ RCEP (Hiệp định đối tác kinh tế toàn diện khu vực), Philippines không tự do hóa ngành gạo, còn Indonesia vẫn duy trì mức thuế cao. Dù vậy hai thị trường này có thời điểm chiếm tới 60% tổng lượng gạo xuất khẩu của Việt Nam.
Trong khi đó các thị trường thuộc CPTPP như Canada áp thuế 0% đối với gạo Việt Nam, Mexico áp 10% với gạo và 0% đối với sản phẩm từ gạo. Đặc biệt theo EVFTA, Liên minh châu Âu dành hạn ngạch 80.000 tấn gạo/năm được miễn thuế, nhưng Việt Nam vẫn chưa tận dụng hết cơ hội này.
Nhiều ý kiến cho rằng doanh nghiệp Việt Nam ưu tiên thị trường dễ tiếp cận như Philippines, Indonesia do khoảng cách địa lý gần, thủ tục đơn giản. Tuy nhiên, theo các chuyên gia và doanh nghiệp, nguyên nhân không chỉ dừng lại ở việc "chọn dễ".
Ông Phạm Thái Bình - Chủ tịch HĐQT Công ty cổ phần Nông nghiệp Công nghệ cao Trung An (TP Cần Thơ) - cho rằng doanh nghiệp không phải không muốn vào các thị trường FTA, mà chủ yếu do thiếu đơn hàng và gặp nhiều rào cản kỹ thuật.
Theo ông Bình, các thị trường khó tính như châu Âu hay Nhật Bản yêu cầu quy trình sản xuất chặt chẽ, truy xuất nguồn gốc rõ ràng và chất lượng ổn định. Trong khi đó phần lớn doanh nghiệp trong nước vẫn chưa đáp ứng đầy đủ các tiêu chuẩn này, nên thường lựa chọn thị trường truyền thống có điều kiện nhập khẩu dễ hơn.
"Bên cạnh đó ngành lúa gạo Việt Nam vẫn mang tính nhỏ lẻ, sản xuất phân tán, thiếu liên kết chuỗi. Việc đầu tư cho thương hiệu, công nghệ chế biến và tiêu chuẩn chất lượng còn hạn chế, khiến khả năng tiếp cận các thị trường cao cấp chưa tương xứng với tiềm năng", một doanh nghiệp ngành lúa gạo thừa nhận.
Dù dễ tiếp cận, các thị trường truyền thống lại tiềm ẩn nhiều rủi ro về giá. Theo ghi nhận, đã có thời điểm doanh nghiệp Việt Nam phải chịu lỗ khi xuất khẩu gạo sang Philippines do biến động thị trường.
Lãnh đạo một doanh nghiệp xuất khẩu gạo thừa nhận nhu cầu từ Philippines và Indonesia là "nhu cầu thực", giúp doanh nghiệp dễ tiêu thụ sản phẩm. Tuy nhiên việc lựa chọn thị trường này cũng đồng nghĩa với việc chấp nhận biên lợi nhuận thấp, thậm chí rủi ro thua lỗ, trong khi áp lực về giá thường chuyển sang người nông dân.
"Ngoài ra chi phí logistics, giá xăng dầu và vật tư đầu vào tăng cao cũng ảnh hưởng đến hiệu quả xuất khẩu. Những yếu tố này khiến doanh nghiệp khó mở rộng sang các thị trường đòi hỏi đầu tư lớn về tiêu chuẩn và quy trình sản xuất", vị này nói.
Một lãnh đạo Tập đoàn Tân Long cũng cho biết hoạt động xuất khẩu gạo vẫn diễn ra bình thường, không chịu ảnh hưởng trực tiếp từ thuế nhập khẩu tại các thị trường. Theo vị này, doanh nghiệp chủ yếu xuất khẩu theo điều kiện FOB (giao hàng lên tàu), nên trách nhiệm về thuế và thủ tục nhập khẩu thuộc về đối tác nước ngoài. Do đó doanh nghiệp không trực tiếp nắm rõ mức thuế tại từng thị trường, mà chủ yếu sản xuất và bán hàng theo nhu cầu của khách hàng.
"Điều này cho thấy hoạt động xuất khẩu gạo hiện nay vẫn mang tính "theo đơn hàng", phụ thuộc nhiều vào nhu cầu thị trường, thay vì chủ động định hướng chiến lược khai thác các thị trường FTA", vị này thừa nhận.
Các chuyên gia cho rằng để tận dụng hiệu quả các FTA, ngành lúa gạo Việt Nam cần chuyển đổi mạnh sang sản xuất quy mô lớn, nâng cao chất lượng và xây dựng thương hiệu. Doanh nghiệp cần đầu tư bài bản vào chuỗi sản xuất - chế biến - xuất khẩu, đáp ứng các tiêu chuẩn khắt khe về an toàn thực phẩm, truy xuất nguồn gốc.
Đồng thời cần có sự phối hợp chặt chẽ giữa cơ quan quản lý và doanh nghiệp trong việc khai thác các ưu đãi từ FTA trong bối cảnh nhu cầu gạo thế giới vẫn ở mức cao, cơ hội mở rộng thị trường vẫn còn lớn. "Nếu không thay đổi cách tiếp cận, ngành gạo Việt Nam có thể tiếp tục phụ thuộc vào các thị trường "dễ tính", với giá trị gia tăng thấp và rủi ro cao", một chuyên gia khuyến cáo.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Ngày 8/5, truyền thông Nhật Bản trích số liệu của ngân hàng trung ương nước này cho biết giới chức đã chi khoảng 10.000 tỷ yen (64 tỷ USD) kể từ tuần trước để hỗ trợ giá nội tệ. Việc can thiệp được cho là bắt đầu từ ngày 30/4, khi đồng yen suy yếu so với đôla Mỹ, xuống còn gần 160 JPY đổi một USD. Đây là mức thấp nhất gần 2 năm.
Kể từ đó, giá yen nhiều lần bật lên, làm dấy lên đồn đoán giới chức can thiệp thêm nữa. Ngày 8/5, tỷ giá hiện là 157 JPY một USD. Trước báo giới ngày 7/5, Atsushi Mimura - Thứ trưởng Tài chính phụ trách các vấn đề quốc tế - từ chối bình luận về việc này.
Đồng yen yếu sẽ khiến lạm phát và chi phí sinh hoạt tại Nhật Bản tăng cao. Giới chức cũng khẳng định tác động kéo tụt kinh tế là không tránh khỏi.
Đồng yen gần đây yếu đi do giá dầu tăng cao, khiến nước này cần nhiều USD hơn để nhập khẩu nhiên liệu. Một nguyên nhân khác là chênh lệch lãi suất giữa Mỹ và Nhật Bản. Lãi suất của Mỹ hiện là 3,5-3,75%, trong khi con số này tại Nhật là 0,75%. Bộ trưởng Tài chính Mỹ Scott Bessent dự kiến đến Nhật Bản tuần tới để thảo luận về tiền tệ và nhiều vấn đề khác, Nikkei cho biết.
Vài thập kỷ qua, khi các ngân hàng trung ương toàn cầu thắt chặt chính sách tiền tệ, Nhật Bản lại duy trì chính sách siêu lỏng lẻo, khiến đồng yen trở thành mục tiêu lý tưởng cho hoạt động carry trade (giao dịch chênh lệch lãi suất tiền tệ). Đây là giao dịch đi vay bằng tiền tệ có lãi suất thấp, sau đó bán ra để mua đồng tiền có lãi cao hơn. Số tiền chênh này sau đó có thể được gửi tiết kiệm hoặc đầu tư. Carry trade khiến đồng yen yếu đi, dù đây là tài sản an toàn nổi tiếng, tiếng giúp bảo vệ nhà đầu tư trong thời kỳ biến động kinh tế - chính trị.
Ngân hàng Trung ương Nhật Bản (BOJ) giữ nguyên lãi suất tham chiếu trong cuộc họp tháng 4. Tuy nhiên, trong biên bản cuộc họp tháng 3 công bố gần đây, nhiều quan chức BOJ nhấn mạnh việc cần nâng lãi, cho thấy họ lo ngại về áp lực lạm phát.
Lần gần nhất giới chức Nhật Bản can thiệp vào tỷ giá đồng yen là tháng 7/2024. Khi đó họ chi khoảng 5.500 tỷ yen để hỗ trợ khi tỷ giá là gần 162 JPY đổi một USD. Năm đó, giới chức 2 lần can thiệp vào thị trường, khi yen có thời điểm xuống thấp nhất 34 năm so với đồng bạc xanh.
Tin Gốc: Vnexpress

Năm 2024, căn hộ đầu tiên mà Max Schranz chuyển đến sau khi rời nhà bố mẹ là nơi mà nhiều người trẻ châu Âu mơ ước. Schranz khi đó chỉ mới 26 tuổi, nhưng sống trong một căn hộ hai phòng ngủ rộng 54 m2, nhìn ra thủ đô Vienna (Áo). Căn hộ cách ga trung tâm 10 phút đi bộ, nằm gần các rạp chiếu phim, nhà hát, quán bar và chỉ có giá thuê 596 euro. Giá này chỉ bằng một phần nhỏ so với những căn hộ có diện tích và vị trí tương tự tại các thành phố lớn khác ở châu Âu.
Anh không phải đặt cọc. Hợp đồng thuê nhà cũng không có thời hạn. Trên lý thuyết, anh thậm chí có thể chuyển lại hợp đồng này cho con hoặc anh chị em của mình nếu dọn đi nơi khác. "Cuộc sống của tôi khá thoải mái và ít áp lực. Bạn bè tôi ở các thành phố châu Âu cũng phải ghen tị", Schranz cho biết trên Guardian.
Trong khi nhiều thành phố khác vật lộn với giá thuê nhà tăng vọt, một phần do các căn hộ bị chuyển sang cho thuê ngắn hạn để phục vụ khách du lịch hoặc bị giới đầu cơ cố tình bỏ trống, Vienna lại đi ngược xu hướng này. Thành phố này nhiều năm được xếp hạng đáng sống nhất thế giới, theo báo cáo của tạp chí Economist. Hãng kiểm toán Deloitte cho biết giá thuê nhà trung bình tại đây chỉ bằng 30% London, Paris hay Dublin.
Một phần lý do cho mức giá này là chúng thuộc sở hữu của thành phố. Tại Vienna, đây gần như là điều bình thường. Tính đến năm 2024, thành phố này sở hữu khoảng 220.000 căn hộ xã hội cho thuê, lớn nhất châu Âu. Khoảng 25% cư dân Vienna sống trong các căn hộ này. Nếu tính thêm khoảng 200.000 căn hộ hợp tác xã được xây dựng bằng nguồn hỗ trợ của thành phố, hơn một nửa dân số Vienna đang sinh sống trong các loại hình nhà ở này.
Rất nhiều căn hộ dạng này được xây từ một thế kỷ trước, thuộc chương trình phát triển nhà ở đầy tham vọng của Vienna sau khi Thế chiến I kết thúc. Khi đó, thành phố này phải tiếp nhận lượng lớn người dân mất nơi ở sau sự sụp đổ của đế chế Habsburg. Chương trình được tài trợ chủ yếu bằng khoản thuế đánh vào các mặt hàng và hoạt động xa xỉ như rượu champagne hay cưỡi ngựa. Tuy nhiên, phần lớn các khu nhà do chính quyền Vienna sở hữu được xây dựng sau Thế chiến II.
Căn hộ của Schranz nằm trong khu Theodor Körner-Hof - tổ hợp gồm 14 khối nhà được xây dựng từ thập niên 50 của thế kỷ trước. Người Vienna gọi những khu nhà này là "Gemeindebauten" (tòa nhà cộng đồng). Cách gọi này phần nào phản ánh triết lý đằng sau mô hình nhà ở của thành phố.
"Một trong những khái niệm quan trọng để hiểu cách tiếp cận nhà ở của Vienna là tính bền vững xã hội", Maik Novotny - nhà phê bình kiến trúc của tờ Der Standard (Áo) cho biết. "Để tránh hình thành các khu ổ chuột và những xung đột xã hội tốn kém đi kèm, thành phố chủ động thúc đẩy việc người dân có xuất thân và mức thu nhập khác nhau cùng sinh sống trong một khu nhà. Nhà ở xã hội không chỉ dành cho người nghèo".
Vienna luôn giữ được vị thế chi phối trên thị trường nhà ở. "Chúng tôi chưa từng bị cuốn theo xu hướng bán các căn hộ thuộc sở hữu thành phố, hoặc nhà ở được trợ cấp như nhiều thành phố châu Âu khác để bù đắp thâm hụt ngân sách. Vì thế, quỹ nhà ở của chúng tôi vẫn rất lớn", Kathrin Gaal - Phó thị trường Vienna cho biết.
Khoảng 40 năm trước, Vienna thành lập "Quỹ thu mua đất và tái thiết đô thị". Hiện quỹ này nắm khoảng 3 triệu m2 đất, bao gồm đất nông nghiệp hoặc đất bỏ hoang, các tuyến đường sắt không còn sử dụng và bệnh viện bỏ trống. Toàn bộ diện tích này chỉ được đưa ra đấu thầu cho công ty xây nhà ở xã hội. Năm 2019, Vienna quy định các dự án có diện tích nhà ở trên 5.000 m2 phải có hai phần ba diện tích là nhà ở được trợ cấp.
"Với các thành phố, câu hỏi luôn là họ có vị thế đàm phán đủ mạnh với chủ đất hay không. Và Vienna có vị thế đàm phán rất tốt", Harald Simons - nhà kinh tế học tại Berlin cho biết trên Guardian. Quỹ thu mua đất của thành phố phối hợp chặt chẽ với cơ quan cấp phép quy hoạch. Nhờ đó, thành phố có thể đưa ra các thỏa thuận phù hợp. Năm ngoái, Vienna đặt mục tiêu xây dựng 5.500 căn hộ Gemeindebau mới.
Nhiều thành phố khác ở châu Âu cũng có mô hình nhà ở xã hội cho thuê, nhưng chưa đạt đến mức độ thành công như Vienna.
Tại London (Anh), số lượng nhà loại này nhìn chung vẫn ổn định ở khoảng 800.000 căn. Tuy nhiên, tỷ trọng của chúng trong tổng quỹ nhà ở của thành phố liên tục giảm. Một phần nguyên nhân là nhiều căn hộ được chuyển sang sở hữu tư nhân, thông qua chương trình "quyền mua nhà" (right-to-buy). Bên cạnh đó, số lượng nhà mới xây không theo kịp tốc độ tăng dân số của London.
Nhiều thành phố khác cũng đối mặt tình trạng thiếu hụt tương tự. Chính quyền Berlin (Đức) từng cho biết trên website rằng tình trạng thiếu nhà ở xã hội được coi là đặc biệt nghiêm trọng. Để duy trì quy mô quỹ nhà ở xã hội hiện tại, Berlin cần bổ sung thêm 5.000 căn mỗi năm. Tuy nhiên, năm 2022, chỉ có 4.000 căn được phê duyệt nhận hỗ trợ tài chính.
Tại Trung Quốc, Bộ Nhà ở và Phát triển Đô thị - Nông thôn Trung Quốc năm 2019 thí điểm chương trình nhà cho thuê tại 13 thành phố, tập trung vào phát triển nhà ở giá phải chăng. Họ áp dụng các chính sách ưu đãi, như đơn giản hóa thủ tục cấp phép và hỗ trợ tài chính nhằm giải quyết khó khăn mà các thành phố gặp phải trong quá trình phát triển các dự án trên.
Huo Da, một hướng dẫn viên du lịch 28 tuổi tại Hồ Nam, là một trong những người đầu tiên hưởng lợi từ chương trình thí điểm này. Căn hộ của anh nằm trong một tòa nhà được cải tạo, ở khu trung tâm, gồm một phòng ngủ và một phòng vệ sinh.
Tất cả cư dân trong tòa nhà 99 căn hộ đều được sử dụng miễn phí phòng tập thể dục, phòng họp và bếp chung. "Căn hộ không lớn nhưng thoải mái, thiết kế phù hợp sở thích của người trẻ", anh cho biết trên China Daily. Tiền thuê nhà ở đây chỉ là 1.900 nhân dân tệ (298 USD) mỗi tháng. Chương trình này không yêu cầu ngưỡng thu nhập với người nộp đơn.
Các quy định về mức giá thuê và diện tích căn hộ khác nhau tùy theo từng địa phương. Ví dụ, tại thành phố Trường Sa ở Hồ Nam, giá thuê phải thấp hơn ít nhất 30% so với thị trường. Các căn hộ thường có diện tích dưới 60 m2. Tại quận Dương Phố của Thượng Hải, giá căn hộ một phòng ngủ, diện tích 50-64 m2 vào khoảng 4.000 - 5.500 nhân dân tệ mỗi tháng, thấp hơn khoảng 20% so với thị trường.
Vài năm qua, giới chức Trung Quốc liên tục đưa ra các hướng dẫn mới để giúp người dân tiếp cận nhà ở giá phải chăng. Ngoài mô hình nhà cho thuê công cộng tại các thành phố, năm 2021, giới chức cho biết sẽ triển khai loại hình nhà cho thuê mới do chính phủ hỗ trợ. Theo đó, các căn hộ sẽ có diện tích không quá 70 m2, giá tối đa bằng 90% thị trường. Mục tiêu là giải quyết khó khăn về nhà ở cho những cư dân mới tại đô thị, người trẻ và các nhóm đủ điều kiện khác bằng cách cung cấp nhà ở với giá thuê thấp hơn mức thị trường.
Đến năm 2023, Trung Quốc đã xây hơn 5 triệu căn hộ như vậy, với tổng đầu tư hơn 520 tỷ nhân dân tệ, Xinhua cho biết. Bộ Nhà ở và Phát triển Đô thị - Nông thôn Trung Quốc kỳ vọng chính sách này giải quyết vấn đề nhà ở cho khoảng 15 triệu người. Họ cam kết sẽ mở rộng nguồn cung, bằng cách khuyến khích các chính quyền địa phương xây nhà cho thuê giá rẻ trong các khu đô thị và quanh ga tàu.
Tại Singapore - một trong các thành phố có giá bất động sản thuộc nhóm đắt đỏ nhất thế giới, khoảng 80% người dân hiện sống trong nhà ở xã hội do chính phủ xây dựng (căn hộ HDB). Hệ thống nhà ở xã hội tại quốc đảo này đã giúp gần 90% người Singapore sở hữu nhà. Đây là một trong những tỷ lệ cao nhất thế giới.
Dù hướng tới việc giúp người dân sở hữu nhà, chính phủ Singapore vẫn có chương trình hỗ trợ cho thuê - Public Rental Scheme. Cơ quan Phát triển và Nhà ở (HDB) cho biết chương trình này dành cho các hộ gia đình thu nhập thấp, chưa sẵn sàng mua nhà và đang tích lũy tài chính. Mọi đối tượng, từ người độc thân đến hộ gia đình đều có thể nộp đơn. Hồ sơ đăng ký sẽ được xem xét toàn diện, dựa trên thu nhập, quy mô hộ gia đình, khả năng chi trả cho nhà ở và hoàn cảnh của từng người nộp đơn.
Giá thuê sẽ được quyết định tùy theo thu nhập hàng tháng của hộ gia đình, loại căn hộ và người nộp đơn là lần đầu hay lần 2. Khi nhận chìa khóa, người thuê phải đặt cọc một tháng tiền thuê và thanh toán tiền thuê của tháng đầu tiên. Việc nhận chìa khóa được thực hiện trực tiếp tại HDB. Trên website của HDB, bảng giá thuê dao động 26-165 đôla Singapore với nhóm thu nhập 800 SGD một tháng trở xuống. Nếu người thuê kiếm được 801-1.500 SGD, họ sẽ phải trả 90-275 SGD.
Từ cuối năm 2023, quốc gia này còn thử nghiệm loại hình nhà cho thuê mới, với phòng ngủ riêng nhưng dùng chung toilet và bếp. Mỗi phòng rộng 9m2, có đồ dùng cơ bản như giường, tủ quần áo, bàn, tủ lạnh. Đến năm 2025, chương trình thí điểm được mở rộng từ 3 lên 6 địa điểm. Các tòa nhà gần như đã kín chỗ, với khoảng 1.000 người thuê.
Trên Strait Times, Bộ trưởng Phát triển Quốc gia Singapore Desmond Lee cho biết mô hình mới này là nỗ lực của Chính phủ nhằm hỗ trợ các hộ gia đình thu nhập thấp. Ông cho biết khoảng 5.000 căn hộ cho thuê công cộng mới sẽ được xây dựng trên khắp Singapore trước năm 2030.
Tin Gốc: Vnexpress

