Người dân ngồi ăn tại một nhà hàng ngoài trời sau khi các biện pháp hạn chế do dịch bệnh COVID-19 được nới lỏng tại vùng Lazio, Rome, Ý, ngày 1-2-2021 – Ảnh tư liệu – Ảnh: reuters.com
Trong giai đoạn đại dịch, nhằm hỗ trợ hoạt động kinh doanh, chính quyền Rome cho phép các cơ sở mở rộng diện tích sử dụng vỉa hè lên tới 50% tại khu trung tâm lịch sử và 70% ở các khu vực khác. Các chủ quán cũng có thể sử dụng phần vỉa hè cách cơ sở tới 25 m chỉ với một tờ khai đơn giản.
Quy định mới đã chấm dứt hoàn toàn các đặc quyền này. Theo đó, thay vì tính theo chiều dài mặt tiền như trước, diện tích vỉa hè được phép sử dụng sẽ căn cứ vào tổng diện tích sàn bên trong cơ sở, bao gồm cả khu bếp và nhà vệ sinh.
Cụ thể, khu vực thuộc di sản Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa Liên hợp quốc (UNESCO) chỉ được sử dụng tối đa 1/3 diện tích bên trong, trong khi các khu vực khác có thể lên đến 50%, phố đi bộ tối đa 40%, khu vực trung tâm mở rộng (ngoài lõi UNESCO) được sử dụng với tỉ lệ dao động từ 1-3 đến 2-3.
Bên cạnh đó, các cơ sở kinh doanh phải tuân thủ quy chuẩn thẩm mỹ nghiêm ngặt nhằm bảo vệ cảnh quan di sản.
Chính quyền Rome cấm hoàn toàn việc sử dụng ô nhiều màu sắc và đồ nội thất bằng nhựa tại các khu vực lịch sử, đồng thời yêu cầu bàn ghế, chậu cây và vật dụng trang trí có thiết kế thống nhất, sử dụng vật liệu như gỗ, mây hoặc kim loại nhẹ, với tông màu trung tính như trắng hoặc be.
Bà Monica Lucarelli, Ủy viên phụ trách thương mại của Rome, nhấn mạnh mục tiêu của quy định mới là khôi phục trật tự và cân bằng trong không gian công cộng. Sau lễ Phục sinh, cơ quan chức năng sẽ phối hợp với cảnh sát triển khai kiểm tra và xử lý nghiêm các trường hợp vi phạm.
Nguồn: https://tuoitre.vn/rome-siet-chat-quan-ly-via-he-20260406150313853.htm

Theo trang tin tức Koimoi, Zootopia 2 đã chính thức khép lại vòng đời chiếu rạp tại Bắc Mỹ sau 128 ngày, tương đương khoảng 18 tuần công chiếu liên tục.
Trong ngày chiếu cuối cùng, phim chỉ còn được trình chiếu tại khoảng 100 rạp, thu về 436 USD, nâng tổng doanh thu nội địa lên khoảng 428,1 triệu USD.
Ra mắt vào cuối tháng 11-2025, Zootopia 2 nhanh chóng trở thành một trong những phim hoạt hình thành công nhất giai đoạn hậu đại dịch của Disney. Bộ phim hoạt hình không chỉ vượt qua phần phim đầu tiên về mặt doanh thu mà còn duy trì sức hút mạnh mẽ trong thời gian dài tại rạp.
Đáng chú ý bộ phim vẫn giữ được vị trí cao trên bảng xếp hạng doanh thu ngay cả khi phải cạnh tranh với nhiều bom tấn lớn, trong đó có Avatar: Fire and Ash.
Khả năng trụ rạp tới hơn 4 tháng cho thấy sức hút bền bỉ và lượng khán giả ổn định của thương hiệu này. Với tổng doanh thu 428,1 triệu USD tại Bắc Mỹ, Zootopia 2 hiện đứng thứ 9 trong danh sách các phim hoạt hình có doanh thu cao nhất mọi thời đại tại thị trường này.
Danh sách dẫn đầu vẫn thuộc về các tên tuổi lớn như Inside Out 2, Incredibles 2 hay The Super Mario Bros. Movie. Tuy vậy việc góp mặt trong top 10 cho thấy sức cạnh tranh mạnh mẽ của thương hiệu Zootopia trong thị trường phim hoạt hình.
Ngoài ra bộ phim cũng trở thành tác phẩm có doanh thu cao nhất tại Bắc Mỹ trong năm 2025, vượt qua A Minecraft Movie với thành tích hơn 424 triệu USD. Không chỉ dừng lại ở đó, Zootopia 2 còn lọt vào top 40 phim có doanh thu cao nhất mọi thời đại tại thị trường nội địa, xếp trên nhiều bom tấn nổi tiếng.
Trên phạm vi toàn cầu, phim đạt khoảng 1,86 tỷ USD, trở thành phim hoạt hình Hollywood có doanh thu cao nhất mọi thời đại. Thành tích này cũng giúp Zootopia 2 vươn lên vị trí phim hoạt hình có doanh thu cao thứ hai trong lịch sử, chỉ sau Na Tra 2.
Tại thị trường Việt Nam, bộ phim ghi nhận mức doanh thu khoảng 233 tỉ đồng, là phim hoạt hình ăn khách nhất từng phát hành tại rạp. Phim được phát hành từ ngày 26-11-2025 và sau khi kết thúc hành trình tại rạp Bắc Mỹ, hiện đã có mặt trên nền tảng Disney+.
Nguồn: https://tuoitre.vn/zootopia-2-roi-rap-sau-hon-4-thang-gay-sot-phong-ve-20260405085452001.htm
Tình Yêu Giới Tính
Gia đình tài phiệt, lấy chồng môn đăng hộ đối nhưng tôi không hạnh phúc

Tôi sinh ra trong một gia đình mà người ta vẫn gọi bằng hai chữ “tài phiệt”. Từ nhỏ đến lớn, tôi không thiếu thứ gì, nhan sắc xinh đẹp, tiền bạc, danh tiếng, những mối quan hệ mà người khác phải mất cả đời để có được.
Khi tôi kết hôn, đó cũng là một đám cưới được nhắc đến trên mạng xã hội suốt nhiều tháng. Váy cưới của tôi được đặt riêng, khách mời toàn những cái tên có tiếng và một người chồng được xem là “môn đăng hộ đối” hoàn hảo.
Chúng tôi có với nhau 2 đứa con, một trai một gái. Trên mạng xã hội, tôi là hình mẫu phụ nữ hiện đại: xinh đẹp, thành đạt, chồng yêu, con ngoan. Mỗi bức ảnh gia đình đăng lên đều nhận hàng trăm nghìn lượt thích. Người ta gọi tôi là người phụ nữ đáng mơ ước.
Chỉ có tôi biết, tất cả những điều đó bắt đầu sụp đổ vào một buổi tối cách đây 2 năm.
Hôm đó, chồng tôi nói đi công tác. Đó vốn là chuyện bình thường. Nhưng có một linh cảm rất kỳ lạ khiến tôi mở chiếc laptop anh để trong phòng, thứ mà trước đây tôi chưa từng đụng đến. Tôi không phải kiểu phụ nữ kiểm soát chồng. Tôi từng tin rằng hôn nhân của mình đủ vững chắc để không cần làm điều đó.
Cho đến khi tôi đọc được những dòng tin nhắn. Đó không phải một lần lỡ dại, cũng không phải một mối quan hệ thoáng qua. Đó là một người phụ nữ khác, tồn tại song song với tôi suốt gần một năm. Những câu nói ngọt ngào mà tôi từng nghĩ chỉ dành cho mình, anh cũng đã nói với người ta. Những chuyến công tác mà tôi tin tưởng, thực chất là những lần họ đi cùng nhau.
Tôi nhớ mình đã ngồi rất lâu trong phòng tối, tôi buồn đến nỗi không khóc nổi. Cảm giác trống rỗng tột độ, toàn bộ những gì tôi tin tưởng bỗng nhiên bị bóc trần.
Nhưng sáng hôm sau, tôi vẫn thức dậy, trang điểm, đưa con đi học và đăng một bức ảnh gia đình kèm dòng trạng thái: “Hạnh phúc là những điều giản dị”.
Hơn 30 nghìn lượt thích.
Tôi cũng không nói với bố mẹ 2 bên việc chồng tôi ngoại tình. Một “scandal” có thể kéo theo rất nhiều hệ lụy cho công việc kinh doanh của gia đình, cho hình ảnh mà bao năm chúng tôi gây dựng.
Vợ chồng tôi nói chuyện như thỏa thuận một hợp đồng. Cuối cùng, chúng tôi chọn một cách mà nhiều người ngoài không thể tưởng tượng được đó là giữ mọi thứ bình thường như không có chuyện gì.
Trên danh nghĩa, chúng tôi vẫn là vợ chồng. Vẫn đi cùng nhau trong các sự kiện. Vẫn xuất hiện bên nhau trong những bức ảnh gia đình hoàn hảo. Nhưng thực tế, chúng tôi gần như không còn là gì của nhau ngoài trách nhiệm với con cái.
Chúng tôi ngủ ở 2 phòng riêng, không hỏi han đời sống riêng của nhau, cũng không can thiệp vào các mối quan hệ bên ngoài. Một kiểu “tự do có điều kiện” miễn là không để lộ ra ngoài.
Hai năm qua, tôi đã sống như vậy.
Ban ngày, tôi là một người phụ nữ hoàn hảo trước công chúng. Tôi cười, tôi đăng ảnh, tôi viết những dòng trạng thái về gia đình, về hạnh phúc. Mỗi lần đọc những bình luận kiểu “chị đúng là có tất cả”, tôi thấy tủi hổ.
Vì không ai biết, có những đêm tôi ngồi một mình trong phòng, mà không biết mình đang sống vì điều gì.
Tôi từng nghĩ mình đủ mạnh mẽ để chịu đựng nhưng hóa ra, việc phải đóng vai một người hạnh phúc mỗi ngày còn mệt hơn cả việc đối diện với sự thật.
Rồi tôi gặp anh.
Anh không phải kiểu người đàn ông hào nhoáng. Anh làm trong một lĩnh vực rất bình thường, không thuộc thế giới của tôi. Chúng tôi gặp nhau trong một buổi thiện nguyện. Ban đầu chỉ là vài câu chuyện xã giao, rồi dần dần, tôi nhận ra mình bắt đầu mong chờ những lần gặp đó.
Anh không biết quá nhiều về cuộc sống thật của tôi. Anh nhìn tôi bằng một cách rất khác, không phải ánh mắt của sự ngưỡng mộ hay tò mò, mà là sự quan tâm rất đơn giản.
Lâu lắm rồi, tôi mới có cảm giác được lắng nghe.
Tôi không chủ động vượt qua ranh giới nhưng tình cảm thì không phải thứ có thể kiểm soát hoàn toàn.
Điều khiến tôi dằn vặt nhất không phải là việc tôi có tình cảm với người khác. Mà là việc tôi không biết mình có quyền làm điều đó hay không.
Trên lý thuyết, chồng tôi và tôi đã không còn là vợ chồng đúng nghĩa. Anh cũng có cuộc sống riêng, và tôi chưa từng can thiệp. Vậy thì việc tôi mở lòng với một người khác có phải là sai?
Nhưng thực tế không đơn giản như vậy.
Hai bên gia đình tôi đều có danh tiếng. Tôi là mẹ của hai đứa trẻ đang lớn lên trong một môi trường mà hình ảnh gia đình rất quan trọng. Tôi là một cái tên có ảnh hưởng trên mạng xã hội, nơi mỗi hành động đều có thể bị soi xét.
Một quyết định ly hôn, hay một mối quan hệ bị lộ ra, có thể khiến tất cả sụp đổ.
Tôi đã quen với việc kiểm soát mọi thứ trong cuộc sống nhưng lần này, tôi không biết phải chọn thế nào.
Có những lúc tôi nhìn 2 đứa con ngủ, tôi tự hỏi, liệu chúng cần một gia đình “trọn vẹn” trên danh nghĩa, hay cần một người mẹ sống thật và hạnh phúc?
Nhưng rồi sáng hôm sau, tôi lại trang điểm, lại đăng một bức ảnh mới, lại mỉm cười trước hàng nghìn người.
Hai năm rồi, tôi vẫn chưa dám thay đổi điều gì.
Tôi không biết mình đang đúng hay sai. Tôi chỉ biết, mỗi ngày trôi qua, tôi càng cảm thấy mình đang sống cuộc đời của người khác, một người phụ nữ hoàn hảo mà tôi đã tự tạo ra.
Còn tôi thật sự là ai… có lẽ chính tôi cũng không biết rõ nữa. Tôi khát khao tình yêu thật sự, mong ước một gia đình hạnh phúc như mọi người vẫn thường khen. Tôi phải làm sao đây?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Vợ lương 5 triệu đồng mà sống như đại gia, khiến tôi nợ nần, muốn ly hôn

Nhìn sang người vợ đang ngủ say sau chuyến du lịch chữa lành 5 sao cùng hội chị em, tôi nhận ra: Hôn nhân của mình đã chết từ lúc cô ấy bắt đầu khoác lên người chiếc áo phu nhân quá rộng.
Vợ tôi làm nhân viên hành chính cho một công ty nhỏ, mức lương vỏn vẹn 5,5 triệu đồng/tháng. Tôi làm kỹ sư IT, thu nhập khoảng 40 triệu đồng/tháng. Với tổng thu nhập đó, nếu biết thu vén, vợ chồng tôi và một đứa con nhỏ hoàn toàn có thể sống thoải mái, thậm chí tích lũy mua nhà.
Những năm đầu, cô ấy rất giản dị. Nhưng mọi bi kịch bắt đầu từ khi vợ tôi đăng ký một lớp học nhảy Zumba ở trung tâm cao cấp do trúng voucher giảm giá. Tại đây, cô ấy quen một nhóm những người có chồng là giám đốc, đại gia, đi xe sang, ở biệt thự. Từ ngày chơi với hội phú bà ấy, vợ tôi thay đổi chóng mặt.
Ban đầu chỉ là những buổi cà phê trà chiều, sau đó là quần áo. Cô ấy nói: “Đi với các chị ấy, em mặc đồ chợ người ta cười cho, làm giảm giá trị của em, mà cũng là giữ thể diện cho anh”. Thế là những bộ váy vài trăm ngàn bị vứt xó, thay vào đó là đồ thiết kế, túi xách đắt tiền.
Lương vài triệu đồng, nhưng vợ tôi sẵn sàng quẹt thẻ tín dụng mua lọ kem dưỡng da 4 triệu đồng chỉ vì “chị A, chị B bảo xài cái này mới nâng tầm nhan sắc”.
Càng dấn sâu vào nhóm bạn đó, vợ tôi càng mất nhận thức về hoàn cảnh thực tế của gia đình. Nhóm bạn rủ nhau đi học đánh golf, vợ tôi cũng nằng nặc đòi đi cho bằng bạn bằng bè. Nhóm bạn tổ chức sinh nhật trên du thuyền, cô ấy bắt tôi chuyển khoản 20 triệu để đóng góp vì “không lẽ em đi tay không, nhục lắm”.
Tôi đã nhiều lần khuyên can, phân tích thiệt hơn. Tôi bảo: “Gió tầng nào gặp mây tầng đó, mình là người lao động bình thường, sao cứ cố kiễng chân lên làm gì cho mệt mỏi?”.
Nhưng đáp lại sự lo lắng của tôi là cái lườm nguýt sắc lẹm: “Anh kém cỏi, không lo được cho vợ thì để tôi tự lo. Đời người sống được mấy tí mà phải bần hèn?”. Vợ tôi cũng cho rằng kết thân với hội chị em nhà giàu sẽ giúp cô có nhiều cơ hội làm giàu, mọi thứ mua sắm, tụ tập đều là chi phí cơ hội.
Từ đó, cô ấy giấu giếm tôi mọi chi tiêu. Tôi cắm đầu vào làm thêm dự án đêm ngày, nhận thêm việc ngoài để bù đắp vào những khoản thâm hụt sinh hoạt phí mà cô ấy bỏ bê. Tôi mặc chiếc áo sơ mi cũ, đi chiếc xe máy cà tàng, ăn hộp cơm bụi chỉ để vợ tôi có tiền đi tụ tập giá vài triệu đồng một bữa cùng nhóm chị em nhà giàu.
Cao trào của sự chịu đựng là vào tuần trước. Hội phú bà của vợ tôi lên kế hoạch đi du lịch Bali 5 ngày 4 đêm, nghỉ tại resort sang trọng bậc nhất để chữa lành. Khi vợ mở lời xin 40 triệu đồng để đi, tôi kiên quyết từ chối. Con sắp phải đóng học phí, tiền thuê nhà sắp đến hạn, bố tôi ở quê vừa báo tin phải mổ sỏi thận. Tôi không thể ném 40 triệu đồng vào một chuyến đi vô bổ.
Vợ tôi gào lên, khóc lóc ỉ ôi rồi bỏ về ngoại. Vài ngày sau, cô ấy xách vali về, vui vẻ thông báo: “Em tự lo được, không cần đến đồng tiền của anh!”. Cô ấy đi Bali thật. Lên Facebook, ngập tràn những bức ảnh mặc bikini bên hồ bơi, tay cầm ly rượu vang, check-in sang chảnh với caption: “Thanh xuân là những chuyến đi và sự nuông chiều bản thân”.
Khi cô ấy vừa hạ cánh, một nhân viên ngân hàng gọi điện cho tôi. Hóa ra, để có tiền đi Bali và nâng cấp một chiếc túi xách hàng hiệu cho bằng chị bằng em, vợ tôi đã lén vay mượn qua các app tín dụng đen và thấu chi thẻ tín dụng lên tới gần 200 triệu đồng. Lãi mẹ đẻ lãi con, số tiền giờ đã vượt quá khả năng chi trả.
Tôi cầm xấp hồ sơ sao kê ném lên bàn. Vợ tôi không hề sợ hãi, mà đứng phắt dậy, chỉ thẳng mặt tôi và thốt ra những lời mà cả đời này tôi không thể quên: “Phải, tôi vay đấy! Thì đã sao? Chồng người ta một tháng đưa vợ hàng trăm triệu đồng đi shopping, đi spa. Còn anh? Anh nhìn lại bản thân anh xem, có tư cách gì mà lớn tiếng? Tôi lấy anh là một sự sỉ nhục rồi, tôi phải gồng mình lên để thiên hạ không khinh bỉ cái nhà này. Anh không trả được thì để tôi tự trả!”.
Trái tim tôi như bị ai bóp nghẹt. Sự cố gắng, sự hy sinh, những đêm thức trắng làm việc đến mờ mắt, những bữa cơm nghẹn đắng của tôi trong mắt cô ấy hóa ra chỉ là sự sỉ nhục. Cô ấy thà sống ảo với những người dưng, còn hơn chấp nhận thực tại bên một người chồng yêu thương mình. Tôi không tranh cãi gì thêm. Tôi chỉ lẳng lặng quay về phòng, viết tờ đơn ly hôn.
200 triệu đồng đó, tôi sẽ gánh một nửa vì tình nghĩa vợ chồng, xem như trả tiền cho những năm tháng thanh xuân cô ấy sinh cho tôi một đứa con. Nhưng cuộc hôn nhân này, tôi sẽ dừng lại. Tôi quyết định như vậy có đúng không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

