Tôi 27 tuổi, công việc ổn định và có anh bạn trai mà nhiều người vẫn bảo là “không có gì để chê”. Anh tử tế, chưa từng khiến tôi phải nghi ngờ hay thất vọng. Chúng tôi quen nhau gần một năm. Ở bên anh, tôi luôn có cảm giác bình yên, được yêu thương, chiều chuộng. Nhưng càng được yêu thương, tôi lại càng thấy bất an.
Có một bí mật tôi giấu suốt gần 10 năm. Năm 17 tuổi, trong một lần đi sinh nhật bạn, tôi bị một người quen lợi dụng khi mọi người đã ra về gần hết. Chuyện xảy ra quá nhanh khiến tôi không kịp phản ứng. Tôi không dám kể với gia đình vì sợ bị trách mắng, càng không dám nói với bạn bè vì xấu hổ. Tôi chỉ biết tự nhốt mình trong phòng, cố gắng sống như chưa từng có chuyện gì xảy ra, nhưng những cơn ác mộng và cảm giác sợ hãi thì chưa bao giờ biến mất.
Sau này tôi từng yêu một người. Nghĩ rằng tình yêu cần sự thành thật nên tôi kể hết quá khứ của mình. Ban đầu anh nói không quan trọng, sẽ ở bên và bù đắp cho tôi. Nhưng mỗi lần cãi nhau, anh lại nhắc chuyện cũ, vô tình hay cố ý đều khiến tôi thấy mình như người mắc lỗi. Cuối cùng, anh rời đi với lý do chúng tôi không còn phù hợp. Sau cuộc tình ấy, tôi khép lòng mình lại, chỉ tập trung đi làm.
Cho đến khi gặp người yêu hiện tại, tôi mới dần biết thế nào là cảm giác được tôn trọng. Anh chưa từng thúc ép tôi điều gì, luôn kiên nhẫn đợi tôi mở lòng. Chính vì vậy, tôi càng day dứt. Tôi không biết nên tiếp tục giữ kín quá khứ hay nói thật với anh. Không nói, tôi sợ một ngày nào đó anh biết, sẽ cho rằng tôi giấu giếm, lừa dối anh. Còn nói, liệu anh có khó chịu rồi lại rời xa tôi giống như người cũ. Tôi thực lòng rất yêu anh và đã nghĩ tới chuyện sẽ bên anh cả đời. Mong mọi người cho tôi một lời khuyên.
Tôi đã đọc những bình luận ở hai bài viết trước. Thật lòng, tôi mong mọi người có thể nhìn nhận sự việc khách quan hơn và cho tôi những lời khuyên chân thành. Điều khiến tôi buồn vì đa số chỉ trích tôi khá nhiều, trong khi chỉ người trong cuộc mới hiểu hết những gì tôi đã trải qua. Vì vậy, tôi muốn chia sẻ thêm để mọi người có cái nhìn đầy đủ hơn.
Tôi luôn dạy con rằng muốn có được điều gì thì phải tự nỗ lực giành lấy, bởi xã hội ngày nay không còn đơn giản như trước. Con tôi rất nghe lời mẹ nhưng ít nghe lời bố. Ở nhà nội, con không có bạn bè hay anh em để chơi cùng nên thường thích sang nhà ngoại hơn. Tôi nghĩ con cũng cảm nhận được những thiệt thòi mà mẹ từng trải qua và sau này sẽ hiểu vì sao tôi không quá gắn bó với bên nội.
Bố mẹ ruột rất thương tôi. Có lần tôi bị ốm, trong khi chồng bận đi nhậu với bạn và không thể hủy hẹn, mẹ đã sang nhà chồng tôi để nấu ăn, chăm sóc tôi và trông cháu. Nhà chồng cũng hỏi han, gọi tôi xuống ăn cơm nhưng vì những mâu thuẫn trước đó nên tôi không muốn gần gũi nhiều. Chính từ những chuyện như vậy mà tôi luôn cảm nhận được tình thương vô điều kiện từ bố mẹ ruột.
Mẹ chồng được nhiều người đánh giá là hiền lành, đức độ. Bà làm ruộng nhưng nuôi các con ăn học thành tài, anh chị em trong nhà thường giúp đỡ lẫn nhau. Tuy nhiên, với tôi, mọi chuyện không đơn giản như vẻ bề ngoài của bà. Mỗi khi xảy ra mâu thuẫn, bà thường khóc lóc và tỏ ra tủi thân, khiến mọi người xung quanh thương cảm và đứng về phía bà. Có những việc vợ chồng tôi muốn góp ý hoặc bàn bạc để phát triển kinh tế gia đình nhưng bà lại dễ bị ảnh hưởng bởi ý kiến của những người khác.
Điều khiến tôi tổn thương nhất là chuyện phân chia đất đai. Khi gia đình họp bàn việc sang tên đất cho các con, ban đầu bố mẹ chồng không muốn tôi tham gia. Họ yêu cầu chồng tôi sang nhà anh chị em để họp riêng. Chính chồng tôi là người phản đối vì cho rằng làm vậy là không tôn trọng vợ anh. Sau khi anh kiên quyết lên tiếng, tôi mới được tham gia cuộc họp. Từ sự việc đó, tôi luôn cảm thấy mình không thực sự được coi trọng trong gia đình chồng. Dần dần, tôi giữ khoảng cách với bên chồng. Ngay cả khi chị chồng ở xa về thăm nhà, tôi thường tránh mặt và để chồng tiếp đón. Có những chuyện xảy ra từ nhiều năm trước nhưng đến giờ tôi vẫn chưa thể quên.
Gia đình bên ngoại của tôi có tính cách thẳng thắn, không chấp nhận để người khác chèn ép hay bắt nạt. Có lẽ vì vậy mà tôi chịu ảnh hưởng khá nhiều từ cách sống đó. Vợ chồng tôi cũng gần gũi với bên ngoại hơn. Mỗi lần họ hàng bên tôi tụ họp, thường xuống nhà bố mẹ chồng chơi, ăn uống và hát karaoke. Chồng tôi nhiều lần nhờ chú út phụ giúp nấu nướng nhưng chú thường lấy lý do bận việc hoặc đi chơi với bạn. Điều đó khiến tôi cảm thấy chú không muốn gần gũi hay tiếp xúc với người nhà bên tôi.
Có thể mọi người sẽ có những góc nhìn khác nhau, nhưng đó là những gì tôi đã trải qua và cảm nhận trong suốt thời gian làm dâu. Tôi không cho rằng mình hoàn toàn đúng, nhưng cũng mong mọi người hiểu mỗi câu chuyện đều có những góc khuất mà người ngoài khó có thể nhìn thấy hết.
Tôi 36 tuổi, vợ kém hai tuổi, cưới được gần bảy năm và có bé gái năm tuổi. Những ngày mới cưới vô cùng khó khăn. Tôi vừa khởi nghiệp nên công việc bấp bênh, còn phải gánh khoản nợ gần 200 triệu đồng do làm ăn thua lỗ trước đó. Vợ không một lời than trách, dùng toàn bộ số tiền tích lũy nhiều năm đi làm để cùng tôi trả nợ. Nhờ vậy, sau hai năm, chúng tôi trả hết nợ và cuộc sống dần ổn định hơn. Hiện tôi làm kinh doanh, thu nhập mỗi tháng khoảng 40-50 triệu đồng nếu thuận lợi. Vợ làm nhân viên văn phòng với mức lương hơn gần 20 triệu đồng. Chúng tôi đã mua được một căn hộ trả góp gần xong và cũng có khoản tiết kiệm để phòng khi cần.
Điều khiến tôi trăn trở là từ khi kinh tế khá hơn, vợ dường như thoải mái trong chi tiêu hơn trước rất nhiều, có phần hoang phí. Mỗi lần đi siêu thị, hóa đơn tiền triệu là chuyện bình thường. Quần áo, mỹ phẩm, đồ gia dụng trong nhà thấy thích là mua. Có những món dùng chưa hết đã mua loại mới vì thấy đẹp hơn hoặc đang giảm giá. Tôi từng nhẹ nhàng góp ý rằng nên tiết kiệm thêm để sau này lo cho con học hành hoặc phòng lúc công việc gặp khó khăn. Nhưng vợ lại bảo: mình đã khổ bao năm rồi, giờ có điều kiện thì cứ sống thoải mái một chút. Tiền kiếm ra là để phục vụ cuộc sống.
Tôi cũng phải công bằng rằng vợ chưa bao giờ tiêu xài cho riêng bản thân mà bỏ bê gia đình. Cô ấy luôn chăm chút bữa ăn, mua những thứ tốt cho con, biếu quà hai bên nội ngoại rất chu đáo, hào phóng. Chỉ là tôi lớn lên trong gia đình nghèo nên luôn có cảm giác phải tích lũy càng nhiều càng yên tâm. Nhiều lần tôi muốn nói mạnh hơn nhưng lại sợ vợ nghĩ mình keo kiệt hoặc quên mất những gì cô ấy đã hy sinh cho tôi trong lúc khó khăn nhất. Tôi thật sự không muốn vì chuyện tiền bạc mà ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng. Theo mọi người, tôi có đang suy nghĩ hơi quá không?
Gia đình tôi có hai chị em, ba mẹ làm nhà nước, tôi là chị, dưới là em trai. Tôi học đại học và sống ở TP HCM, còn em trai học đại học và sống ở Hà Nội. Năm 2014, sau khi cưới, vợ chồng tôi mua mảnh đất ở xã thuộc TP HCM giá 750 triệu đồng, bố mẹ tôi cho một phần ba (giá hiện tại của mảnh đất là 4 tỷ). Năm 2019, em trai cưới nên năm 2018, bố mẹ tìm đất xây nhà ở Hà Nội cho em, cả tiền đất và xây hết khoảng 1,7 tỷ (hiện tại giá trên 10 tỷ). Năm 2024, bố mẹ nói muốn xây nhà ở quê mục đích lễ Tết con cháu về có chỗ rộng rãi để ở, căn nhà cũ cũng 2 tầng nhưng ít phòng, không tiện sinh hoạt. Ông bà xây biệt thự sân vườn khoảng 2,5 tỷ. Tôi gửi về 600 triệu để phụ xây nhà. Bố mẹ nói em trai cũng góp 500-600 triệu. Ngoài ra những dịp xây lăng mộ hay làm đường, tôi đều gửi về phụ ít nhất một phần ba.
Dịp hè 2025, khi về khánh thành nhà mới, trong bữa cơm bố nói là đã đo đạc và làm xong sổ sách giấy tờ nhà. Tổng diện tích đất khoảng 900 m2 bao gồm căn biệt thự sân vườn, một nhà thờ tổ tiên và một ao. Bố nói chia phần tôi là cái ao khoảng 200 m2, nếu sau này tôi muốn về ở thì tự làm sổ, chuyển đổi đất, còn hiện tại nó vẫn nằm chung trong sổ đỏ 900 m2. Lúc đó tôi không nghĩ ngợi gì nhiều. Về kinh tế hiện tại, hai chị em tôi ngang nhau, em trai nhỉnh hơn, sau khi cưới hai vợ chồng em làm ăn rất tốt. Nhưng chắc do lối sống nên nhà em trai sống khá tiết kiệm (hơi keo kiệt), còn nhà tôi sống phóng khoáng hơn nên về quê ai cũng nghĩ nhà tôi giàu hơn.
Bố mẹ hiện tại vẫn khỏe, không có bệnh nan y, năm nào vào Sài Gòn chơi tôi cũng dẫn đi khám tổng quát, bồi bổ, mua sắm, lễ Tết không về được vẫn gửi biếu quà, tiền đầy đủ. Đến đầu năm 2026, vợ chồng tôi mua đất xây nhà trên thành phố sau nhiều năm thuê chung cư để thuận tiện công việc và học hành các bé. Cũng đang vay mượn nhiều. Bố mẹ không hỗ trợ gì thêm. Thực sự là trước giờ tôi chưa từng nghĩ đến việc thừa hưởng gì đất ở quê vì nghĩ đất quê có giá trị không bao nhiêu, tôi cũng không về quê sống. Hơn nữa đất này là của ông bà tổ tiên để lại, không thể tùy tiện bán.
Nhưng gần đây đọc được nhiều bài viết chia sẻ của mọi người về vấn đề chia đất cát không đều giữa các con dẫn đến mất đoàn kết, tình cảm với bố mẹ, tôi mới nghĩ tới mình. Bố mẹ tôi chia như vậy là đã hợp tình hợp lý? Tôi có nên ý kiến? Không biết tôi có đang ích kỷ, suy nghĩ nhiều không khi đọc chuyện nhà khác lại tự vấn đến nhà mình? Thực lòng tôi không quan tâm đến tài sản, cái tôi đang nghĩ nhiều nhất lúc này là sự công bằng của bố mẹ cho mình. Cảm ơn các cô chú, anh chị đã dành thời gian đọc và góp ý.