Tôi 36 tuổi, vợ kém hai tuổi, cưới được gần bảy năm và có bé gái năm tuổi. Những ngày mới cưới vô cùng khó khăn. Tôi vừa khởi nghiệp nên công việc bấp bênh, còn phải gánh khoản nợ gần 200 triệu đồng do làm ăn thua lỗ trước đó. Vợ không một lời than trách, dùng toàn bộ số tiền tích lũy nhiều năm đi làm để cùng tôi trả nợ. Nhờ vậy, sau hai năm, chúng tôi trả hết nợ và cuộc sống dần ổn định hơn. Hiện tôi làm kinh doanh, thu nhập mỗi tháng khoảng 40-50 triệu đồng nếu thuận lợi. Vợ làm nhân viên văn phòng với mức lương hơn gần 20 triệu đồng. Chúng tôi đã mua được một căn hộ trả góp gần xong và cũng có khoản tiết kiệm để phòng khi cần.
Điều khiến tôi trăn trở là từ khi kinh tế khá hơn, vợ dường như thoải mái trong chi tiêu hơn trước rất nhiều, có phần hoang phí. Mỗi lần đi siêu thị, hóa đơn tiền triệu là chuyện bình thường. Quần áo, mỹ phẩm, đồ gia dụng trong nhà thấy thích là mua. Có những món dùng chưa hết đã mua loại mới vì thấy đẹp hơn hoặc đang giảm giá. Tôi từng nhẹ nhàng góp ý rằng nên tiết kiệm thêm để sau này lo cho con học hành hoặc phòng lúc công việc gặp khó khăn. Nhưng vợ lại bảo: mình đã khổ bao năm rồi, giờ có điều kiện thì cứ sống thoải mái một chút. Tiền kiếm ra là để phục vụ cuộc sống.
Tôi cũng phải công bằng rằng vợ chưa bao giờ tiêu xài cho riêng bản thân mà bỏ bê gia đình. Cô ấy luôn chăm chút bữa ăn, mua những thứ tốt cho con, biếu quà hai bên nội ngoại rất chu đáo, hào phóng. Chỉ là tôi lớn lên trong gia đình nghèo nên luôn có cảm giác phải tích lũy càng nhiều càng yên tâm. Nhiều lần tôi muốn nói mạnh hơn nhưng lại sợ vợ nghĩ mình keo kiệt hoặc quên mất những gì cô ấy đã hy sinh cho tôi trong lúc khó khăn nhất. Tôi thật sự không muốn vì chuyện tiền bạc mà ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng. Theo mọi người, tôi có đang suy nghĩ hơi quá không?
Tin Gốc: Vnexpress




