“Con tôi tất cả môn thi có điểm đều 10, chỉ môn Mỹ Thuật (vẽ) con không thích nên chỉ hoàn thành (H). Vậy là con tôi cũng không đạt xuất sắc theo tiêu chí tất cả phải là T. Con tôi và tôi đều vui vẻ chấp nhận, không có than phiền, vì tôi biết sức học của con mình.
Con tôi không học thêm môn nào, chỉ gấn đến thi thì tôi kèm con một buổi tầm hai tiếng cho Toán và Tiếng Việt. Con tôi chúc mừng các bạn xuất sắc của lớp và vẫn vui vẻ. Nghỉ hè con tôi chỉ chơi về thăm bà đi chơi đồng ruộng, câu cá, đi tham quan đi khám phá mà chả lo phải học thêm”.
Độc giả nickname synguyen0476 nêu quan điểm như trên, sau bài viết ‘Con tôi 10 điểm Toán, 9 điểm tiếng Việt nhưng không đạt học sinh xuất sắc’. Trong bài viết này, tác giả nêu hiện tượng nhiều phụ huynh tiếc nuối vì con học giỏi đều các môn nhưng không đạt danh hiệu học sinh xuất sắc chỉ vì một vài môn như Thể dục, Âm nhạc hay Mỹ thuật chỉ được xếp mức “Hoàn thành” thay vì “Hoàn thành tốt”, sau đó đặt câu hỏi: “Bạn sẽ chọn những tờ giấy khen hay kỹ năng múa hát, vẽ tranh để bồi dưỡng đời sống tâm hồn thêm phong phú?”.
Bài viết nhận được quan tâm của nhiều độc giả. Độc giả nickname hieu040586 có ý kiến tương tự: “Là người bố mới đi họp phụ huynh cho con về, tôi cũng thấy con tôi gặp hoàn cảnh tương tự. Ban đầu có hụt hẫng chút nhưng với tâm thế ban đầu đã xác định thì tôi chấp nhận.
Tôi quan trọng hơn là thái độ học tập, con ý thức tự giác, có tư duy độc lập nên tôi chỉ phân tích cùng con mặt nào tốt rồi thì công nhận con phát huy, mặt nào chưa tốt để cố gắng cải thiện cái đó về cách thức học, động viên con ‘nếu tiếp tục cố gắng cải thiện cách học và các khả năng như tốc độ xử lý việc, ứng xử linh hoạt văn minh thì con còn thu lại kết quả tốt hơn cả thành tích học sinh xuất sắc’. Dù còn nhỏ nhưng con tôi cũng tự đưa ra điểm yếu của bản thân và cách khắc phục nên tôi vui vì điều đó”.
Độc giả nickname mayngo.1990 viết: “Bạn muốn con mình có danh hiệu “xuất sắc” thì đương nhiên phải giỏi đều các môn. Còn nếu như bạn đã định hướng từ đầu cho con mình, chấp nhận bỏ qua các môn không quan trọng thì đương nhiên con bạn sẽ không có giấy khen, chứ không thể nào đòi hỏi con bạn như vậy mà phải thay đổi tiêu chí để con bạn cũng có danh hiệu.
Còn về quan điểm học sinh không thể giỏi đều các môn thì chắc có lẽ chưa quan sát sâu sắc. Thời tôi đi học cách đây gần 20 năm đã có rồi, rất nhiều lại là khác. Học lực hoàn toàn đáp ứng được các tiêu chí để nhận được một tờ giấy khen “học sinh xuất sắc”.
Thay vì con bạn chỉ dành thời giờ cho các môn quan trọng thì các em này vẫn dành thời gian tập thổi sáo, tập vẽ, học thuộc từng lời bài hát, từng nốt nhạc. Ở đây đôi khi không dùng từ ‘giỏi’ được nhưng cái gì cũng có luật riêng, nếu đáp ứng được thì đạt”.
Độc giả nickname Mắt toét nhìn đời: “Danh hiệu xuất sắc là phải giỏi toàn diện, quy định đã thế, con mình không được thế thì cũng có gì phải băn khoăn. Tôi định hướng và tập trung cho con mình những phần cháu có thiên hướng”.
Thời gian gần đây, việc đưa vào hoạt động tuyến xe buýt 172 kết nối trung tâm TP HCM với khu vực Bà Rịa - Vũng Tàu (cũ) đã nhận được nhiều sự quan tâm từ người dân. Là một người từng sinh sống tại tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu trước đây, tôi thực sự cảm thấy vui mừng khi biết tin tuyến xe này được triển khai. Đây là một giải pháp thiết thực, giúp người dân có thêm lựa chọn di chuyển thuận tiện, đặc biệt là những ai có nhu cầu đi lại giữa hai khu vực với chi phí tiết kiệm hơn so với các phương tiện khác.
Bản thân tôi còn chủ động sắp xếp thời gian để trực tiếp trải nghiệm tuyến xe buýt này. Tính đến hiện tại, tôi đã đi thử hai lần và có những đánh giá tương đối rõ ràng về chất lượng dịch vụ.
Trước hết, phải ghi nhận những lợi ích mà tuyến xe buýt 172 mang lại. Xe được đầu tư mới, sạch sẽ và có hệ thống điều hòa mát mẻ, tạo cảm giác thoải mái cho hành khách trong suốt hành trình. Nhân viên phục vụ trên xe cũng rất tận tình, hòa nhã và lịch sự, góp phần tạo nên trải nghiệm tích cực. Thời gian di chuyển khá nhanh, các điểm dừng được bố trí hợp lý, thuận tiện cho người dân lên xuống. Đặc biệt, mức giá vé được đánh giá là hợp lý, phù hợp với nhiều đối tượng hành khách.
>> 'Xe buýt TP HCM nên hoạt động đến 23h30'
Tuy nhiên, bên cạnh những điểm tích cực, tuyến xe vẫn còn tồn tại một số bất cập cần được cải thiện. Điểm đáng chú ý nhất là thời gian chờ giữa các chuyến còn quá lâu, dao động từ 1 đến 2 tiếng. Điều này phần nào làm giảm đi ý nghĩa "linh hoạt" vốn có của xe buýt. Ngoài ra, xe chưa có hệ thống thông báo điểm dừng sắp tới, gây bất tiện cho những hành khách không quen tuyến đường. Số lượng ghế ngồi cũng khá hạn chế, đặc biệt vào các dịp cuối tuần hoặc lễ, dễ xảy ra tình trạng chen lấn, thậm chí tranh chỗ khi xe đến trạm mà số ghế còn lại không nhiều.
Từ những trải nghiệm thực tế, tôi xin đưa ra một vài góp ý để tuyến xe buýt 172 có thể phục vụ người dân tốt hơn. Cụ thể, vào những ngày thường, khi lượng khách không quá đông, có thể giãn cách thời gian giữa các chuyến. Ngược lại, vào cuối tuần và các dịp lễ, nên tăng cường thêm chuyến để đáp ứng nhu cầu đi lại cao. Bên cạnh đó, có thể xem xét lắp đặt hệ thống lấy số thứ tự tự động tại các trạm dừng chính, giúp hành khách đến trước được ưu tiên lên xe khi số chỗ ngồi có hạn, từ đó giảm thiểu tình trạng chen lấn, mất trật tự.
Nhìn chung, tuyến xe buýt 172 là một bước tiến đáng ghi nhận trong việc cải thiện hệ thống giao thông công cộng liên tỉnh. Nếu khắc phục được những hạn chế hiện tại, đây chắc chắn sẽ trở thành phương tiện di chuyển lý tưởng cho đông đảo người dân.
Tôi là nhân viên văn phòng, năm nay 30 tuổi. Giống nhiều người làm công việc ngồi máy tính cả ngày, tôi bắt đầu quan tâm đến sức khỏe hơn khi cảm thấy cơ thể xuống sức rõ rệt sau nhiều năm đi làm. Tôi chọn chạy bộ buổi tối như một cách rèn luyện thể lực và giải tỏa áp lực sau giờ làm. Mấy tháng trước, gần như cứ cách một ngày tôi lại xỏ giày ra công viên gần nhà lúc 21h, chạy đến tận 22h30-23h mới về.
Ban đầu, tôi rất thích cảm giác sau mỗi buổi chạy. Được vận động sau một ngày ngồi lì trước màn hình máy tính ở công ty, mồ hôi đầm đìa, đầu óc tôi nhẹ nhõm hơn, tinh thần thoải mái hơn hẳn. Nhưng chỉ sau gần một tháng, tôi bắt đầu nhận ra cứ tối nào chạy muộn là đêm đó mình ngủ không sâu giấc.
Sau khi chạy về, tôi còn phải tắm rửa, vệ sinh cá nhân rồi nằm nghỉ một lúc mới dễ chịu hơn. Thành ra nhiều hôm phải đến 1h sáng tôi mới thực sự lên giường ngủ. Dù cơ thể mệt rã rời sau hơn một tiếng vận động, đầu óc tôi vẫn ở trạng thái tỉnh táo, khó thư giãn hoàn toàn để đi vào giấc ngủ sâu. Có hôm nằm rất lâu mới ngủ được, có hôm ngủ chập chờn rồi sáng dậy vẫn thấy người mệt lử. Trong khi đó, sáng hôm sau tôi vẫn phải dậy sớm đi làm như bình thường.
>> Tôi lười vận động nhưng giờ chạy bộ 21 km
Tìm hiểu kỹ hơn, tôi mới biết việc vận động cường độ cao vào ban đêm khiến cơ thể và não bộ vẫn duy trì trạng thái hưng phấn trong nhiều giờ sau đó. Điều nguy hiểm là tôi không nhận ra sự suy kiệt diễn ra từ từ. Ban ngày, tôi bắt đầu khó tập trung hơn khi làm việc. Buổi sáng luôn trong trạng thái uể oải, thiếu năng lượng, chỉ muốn ngủ thêm.
Đến lúc cơ thể mệt mỏi kéo dài, tôi buộc phải nghỉ tập một thời gian. Thế mới thấy không phải cứ tập thể thao nhiều là tốt. Một thói quen lành mạnh nếu làm sai cách hoặc không phù hợp với nhịp sinh học của cơ thể vẫn có thể phản tác dụng. Thực ra, nhiều người trẻ hiện nay cũng giống tôi, chỉ có thời gian tập thể dục, thể thao vào buổi tối vì ban ngày bận công việc. Nhưng sau trải nghiệm của chính mình, tôi thấy giấc ngủ cũng quan trọng không kém việc vận động.
Sau này tôi phải điều chỉnh lại lịch sinh hoạt, cố gắng tập sớm hơn (từ 19h30-20h) và giảm cường độ. Tôi cố gắng kết thúc việc tập và về nhà trước 21h30 để lên giường ngủ sau đó một tiếng. Khi ngủ đủ giấc, cơ thể tôi hồi phục tốt hơn hẳn, tinh thần ổn định và hiệu quả công việc cũng được cải thiện. Vậy nên, chăm sóc sức khỏe không chỉ là cố ép mình vận động thật nhiều bằng mọi giá. Quan trọng hơn là hiểu cơ thể mình cần gì và giữ được sự cân bằng lâu dài.
Tôi là người miền Bắc, đang sống và làm việc tại TP HCM. Nhưng nơi tôi muốn mình sẽ sống khi về già lại là Cần Thơ. Năm 2018, sau nhiều lần xuống miền Tây, tôi mua một căn nhà nhỏ ở Cần Thơ. Ban đầu chỉ là vì tôi thích cuộc sống nơi đây: buổi sáng không khí mát lành, đường phố không quá đông đúc, đồ ăn tươi ngon, con người hiền hòa. Hiện căn nhà ấy tôi vẫn cho thuê, nhưng trong đầu luôn nghĩ rằng một ngày nào đó mình sẽ rời TP HCM để về sống ở đó.
Càng sống lâu ở đô thị lớn, tôi càng thấy miền Tây có những giá trị mà nhiều nơi khác đang dần đánh mất. Vùng quê tôi giờ đô thị hóa rất nhanh. Những cánh đồng, ao làng, con mương tuổi thơ dần biến mất. Tôi muốn ăn cua đồng, cá đồng cũng không còn dễ. Có những thứ ngày xưa là món ăn bình dân thì giờ thành đặc sản đắt đỏ. Một kg cua đồng ở Bắc Ninh quê tôi, có lúc giá tới 150.000 - 200.000 đồng, trong khi ở miền Tây chỉ khoảng 50.000 - 70.000 đồng.
TP HCM thì ngày càng đông đúc, áp lực và oi bức. Trong khi đó, miền Tây có khí hậu dễ chịu hơn rất nhiều: không có mùa đông lạnh, ít nắng gắt cực đoan, nhiều cây xanh, sông nước và không khí trong lành. Đó là môi trường rất phù hợp với người lớn tuổi.
Vì thế, tôi nghĩ rằng miền Tây có thể phát triển một hướng đi mới: kinh tế cư trú dài hạn cho người cao tuổi.
>> Tôi sợ cảnh con cái kiệt sức vì chăm cha mẹ già
Hiện nay, miền Tây có rất nhiều lao động từng đi làm công nhân ở Bình Dương, Đồng Nai, TP HCM. Nhưng rồi sau tuổi 45-50, họ sẽ làm gì? Doanh nghiệp cần lao động trẻ hơn, còn trở về quê thì ít việc làm ổn định.
Trong khi đó, chúng ta lại đang bước vào giai đoạn già hóa dân số rất nhanh. Tầng lớp trung lưu ở Hà Nội, TP HCM, miền Trung ngày càng đông. Rất nhiều gia đình có điều kiện sẽ nghĩ đến việc tìm một nơi khí hậu dễ chịu để cha mẹ dưỡng già, nghỉ đông hoặc sống vài tháng mỗi năm. Không phải viện dưỡng lão kiểu khép kín, mà là một cộng đồng sống chậm, gần thiên nhiên.
Tôi hình dung tương lai sẽ có nhiều gia đình - giống như tôi - muốn sở hữu một căn nhà nhỏ ở miền Tây. Người già xuống ở vài tháng mỗi năm để tránh rét, tránh nóng, ăn thực phẩm tươi ngon, đi chợ quê, tập dưỡng sinh ven sông, trò chuyện với hàng xóm. Khi đó, miền Tây sẽ phát triển cả một hệ sinh thái dịch vụ: chăm sóc người lớn tuổi; y tế cộng đồng; nhà vườn nghỉ dưỡng; thực phẩm sạch; xe đưa đón; vật lý trị liệu; sinh hoạt văn hóa; du lịch nhẹ dành cho người cao tuổi. Đó sẽ là ngành kinh tế tạo ra nhiều việc làm bền vững.
Người miền Tây vốn có kinh nghiệm làm du lịch cộng đồng, sống gần gũi và hiếu khách. Nếu được tổ chức bài bản, họ hoàn toàn có thể trở thành lực lượng lao động chăm sóc và dịch vụ cho xã hội già hóa trong tương lai. Thứ quý nhất là không khí sạch, thực phẩm tự nhiên, nhịp sống chậm và cảm giác bình yên, và miền Tây hiện đang sở hữu gần như đầy đủ những điều đó.