Theo DongA Science, Stardust Solutions đang gây tranh cãi khi tiết lộ thành phần hóa học của các hạt phản xạ bức xạ Mặt Trời và phương pháp phân tán chúng trong khí quyển để thực hiện công nghệ địa kỹ thuật. Địa kỹ thuật Mặt Trời là phương pháp giảm ấm lên toàn cầu bằng cách tăng lượng ánh sáng Mặt Trời phản xạ từ Trái Đất trở lại không gian.
Thành lập năm 2023 bởi các nhà nghiên cứu từ chương trình năng lượng hạt nhân của Israel, Stardust có trụ sở ở Mỹ, huy động thành công 75 triệu USD vốn đầu tư và nộp đơn xin cấp bằng sáng chế. Ý tưởng cốt lõi của công nghệ là phun hạt mịn vào tầng bình lưu để phản xạ một phần ánh sáng Mặt Trời trở lại không gian.
Theo New York Times, tiến sĩ Yanai Yedvab, Giám đốc điều hành công ty, nhà đồng sáng lập Amyad Spector và một nhóm 25 nhà nghiên cứu đã phát triển hai loại hạt phản xạ. Loại đầu tiên làm từ silica vô định hình, phủ lớp vật liệu ngăn chặn tương tác với khí quyển. Loại thứ hai là vỏ silica vô định hình bao quanh lõi canxi carbonate bên trong.
Silica vô định hình là chất sử dụng trong phụ gia thực phẩm và hàng tiêu dùng, còn canxi carbonate được tìm thấy ở vỏ trứng và đá vôi. Nhóm nghiên cứu khẳng định chúng có thể phân hủy sinh học và vô hại đối với con người, động vật, đại dương và đất. Stardust nói silica vô định hình sẽ được sử dụng trong nỗ lực ban đầu để phản xạ đến 1% ánh sáng Mặt Trời truyền tới Trái Đất, trong khi hạt silica – carbonate có thể dùng ở nồng độ cao hơn để chặn hơn 1%.
Sử dụng buồng mô phỏng điều kiện âm độ của tầng bình lưu, các nhà nghiên cứu của Stardust thử nghiệm hạt silica với khí vi lượng trong khí quyển để xem chúng phản ứng như thế nào. Tiến sĩ Yedvab chia sẻ loại hạt silica – carbonate thứ hai có đặc điểm hóa học bề mặt tương tự hạt đầu tiên nhưng vẫn đang được thử nghiệm. Stardust cũng đang kiểm tra hệ thống phân tán để đảm bảo hạt phản xạ lan rộng sau khi phun từ máy bay, không phản ứng với hơi nước để tạo thành tinh thể băng rơi xuống mặt đất.
Nỗ lực đầu tiên để làm mát khí quyển sẽ tiêu tốn khoảng 10 tỷ USD, bao gồm chi phí vật liệu, máy bay dùng để phân tán hạt ở độ cao lớn và hệ thống giám sát theo dõi các hạt trong không khí và trên mặt đất. Bằng cách thêm 10 triệu tấn hạt phản xạ vào không khí trong vài năm, nhiệt độ khí quyển có thể giảm hơn 1,5 độ C.
Cơ quan Đăng ký Chất độc và Bệnh tật thuộc Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh Mỹ chưa ghi nhận tác động sức khỏe nào do tiếp xúc với silica vô định hình trong môi trường hoặc sản phẩm thương mại. Tuy nhiên, một số nhà khoa học muốn biết thêm thông tin về ảnh hưởng của hạt silica tới hệ hô hấp của con người.
Michael S. Diamond, giáo sư khí tượng học tại Đại học Florida (Mỹ) nhận xét ý tưởng của Stardust khá tinh vi. Trong khi đó, một số chuyên gia chỉ trích công ty tư nhân này đang cố gắng độc quyền công nghệ có thể thay đổi khí hậu toàn cầu. “Quá trình công ty phát triển công nghệ một cách không minh bạch chính là vấn đề”, Daniele Visioni, giáo sư Khoa học Trái Đất và Khí quyển tại Đại học Cornell, nhấn mạnh.
Prakash Kashwan, giáo sư nghiên cứu môi trường tại Đại học Brandeis (Mỹ), cảnh báo địa kỹ thuật Mặt Trời có thể thay đổi mô hình thời tiết, ảnh hưởng đến sản xuất lương thực và nền kinh tế. Ông nhấn mạnh rủi ro xã hội từ kỹ thuật này đối với những người sống ở Nam Á, Đông Phi và Mỹ Latinh, nơi gió mùa hàng năm rất quan trọng cho cây trồng.
Được phát triển bởi các nhà nghiên cứu từ Đại học Utrecht (Hà Lan), công cụ trực tuyến có tên Paleolatitude vừa được nâng cấp lớn giúp người dùng theo dõi lịch sử của bất kỳ vị trí nào trên hành tinh trong suốt 320 triệu năm qua.
Paleolatitude được thiết kế nhằm kết nối hai lĩnh vực cổ sinh học và cổ khí hậu học. Để tái tạo khí hậu cổ đại và tìm hiểu về sự sống thời tiền sử, các nhà nghiên cứu cần xác định chính xác vị trí của các mẫu vật tại thời điểm chúng hình thành. Nhóm nghiên cứu đã sử dụng tín hiệu từ tính trong các loại đá từ khắp nơi trên thế giới để phát triển công cụ này, cho thấy cách các lục địa đã di chuyển kể từ khi bắt đầu kỷ địa chất hiện tại.
Các nhà nghiên cứu đã kết hợp dữ liệu mới về các dị thường từ trường biển, từ đó làm sáng tỏ sự chuyển động của các mảng kiến tạo chính và nhỏ, cũng như một số "lục địa đã mất" bị chôn vùi trong các dãy núi ở Địa Trung Hải và châu Á. Ví dụ, lục địa cổ đại Argoland đã tách khỏi Tây Úc khoảng 155 triệu năm trước và hiện nằm dưới vùng cao nguyên Indonesia.
Giáo sư Douwe van Hinsbergen, trưởng nhóm nghiên cứu, cho biết: "Lần đầu tiên một mô hình toàn cầu thực sự đã được tạo ra giúp bạn liên kết những tảng đá đó với các mảng kiến tạo ban đầu của chúng". Người dùng có thể chọn bất kỳ vị trí nào trên Trái đất và tìm hiểu sự thay đổi vĩ độ của vị trí đó kể từ thời siêu lục địa Pangaea, tồn tại cách nay khoảng 320 triệu năm.
Pangaea bao gồm tất cả các lục địa lớn ngoại trừ Siberia và một phần của Trung Quốc, được bao quanh bởi đại dương Panthalassa. Khoảng 200 triệu năm trước, các lục địa bắt đầu tách rời, dẫn đến sự hình thành các lục địa và đại dương hiện tại. Những tảng đá xung quanh chúng ta ngày nay đã trải qua một hành trình dài và không phải lúc nào cũng ở vị trí hiện tại.
Đồng tác giả nghiên cứu, tiến sĩ Emilia Jarochowska, cho biết: "Với mô hình mới, chúng ta có được sự chắc chắn cao hơn nhiều cũng như nâng cao sự hiểu biết về đa dạng sinh học". Công cụ này không chỉ giúp hiểu rõ hơn về lịch sử địa chất mà còn cung cấp những bài học quan trọng về khả năng phục hồi của đa dạng sinh học trong hiện tại.
Theo nhà phân tích Ming-Chi Kuo, mức giá mà Apple thiết lập đối với iPhone 17e và MacBook Neo cho thấy công ty có thể sẽ giữ nguyên giá iPhone 18 Pro vào cuối năm nay.
"Chiến lược của Apple là tận dụng sự biến động trên thị trường chip nhớ toàn cầu để tạo lợi thế cho mình. Bằng cách đảm bảo nguồn cung, hãng có thể tối ưu chi phí và cạnh tranh thị phần, trong khi các đối thủ buộc phải tăng giá hoặc cắt giảm thông số phần cứng", Kuo cho biết trong một bài đăng trên mạng xã hội X.
Trước đó, nhà phân tích này từng tiết lộ chiến lược của Apple đối với các mẫu iPhone 18 Pro là "tránh tăng giá càng nhiều càng tốt". iPhone 17e và MacBook Neo là minh chứng rõ ràng nhất cho điều đó.
Nếu thông tin trên chính xác, bộ đôi iPhone 18 Pro và iPhone 18 Pro Max sẽ duy trì mức giá khởi điểm lần lượt 1.099 USD và 1.199 USD.
Một số thông tin rò rỉ trước đây cho biết iPhone 18 Pro Max sẽ có thiết kế mới với màn hình đục lỗ phía trước. Đồng thời, hệ thống nhận diện khuôn mặt Face ID sẽ được đặt ẩn ở bên dưới màn hình.
Tuy vậy, điều này có thể chưa chính xác. Theo nguồn tin từ Apple Insider, phiên bản Dynamic Island nhỏ hơn sẽ bị hoãn lại đến thế hệ iPhone 19 Pro. Nhiều khả năng, Apple sẽ tái sử dụng các khuôn mẫu thiết kế mà công ty đã dùng cho iPhone 17 Pro.
Theo Bloomberg, Apple đang thử nghiệm một phiên bản màu sắc mới trên iPhone 18 Pro và iPhone 18 Pro Max. Dự kiến, màu sắc này sẽ có tên gọi Deep Red (tạm dịch: đỏ đậm).
Trong một bài đăng trên mạng xã hội Weibo, tài khoản Fixed Focus Digital tiết lộ bộ đôi iPhone 18 Pro và iPhone 18 Pro Max đã bước vào giai đoạn thử nghiệm sản xuất hàng loạt.
Đây được xem là giai đoạn kiểm định sản xuất cuối cùng trước khi sản phẩm ra mắt vào tháng 9. Ở giai đoạn này, Apple sẽ kích hoạt một phần dây chuyền lắp ráp của nhà máy để kiểm định quy trình sản xuất, năng suất và kiểm soát chất lượng.
Quá trình sản xuất hàng loạt sẽ gia tăng vào các tháng mùa hè trước khi sản phẩm ra mắt. Các báo cáo cũng cho biết thiết bị sẽ không có thay đổi lớn nào về vật liệu hay ngoại hình. Điều này khẳng định các mẫu iPhone 18 Pro sẽ không phải là một bản cập nhật lớn như thế hệ tiền nhiệm.
Theo MacRumors, Bloomberg
Để xử lý, các chuyên gia NASA đã tạo lệnh yêu cầu Robot Curiosity, vẫy cánh tay gắn mũi khoan, đồng thời vận hành mũi khoan vài lần, cuối cùng đã gỡ bỏ được tảng đá. Toàn bộ quá trình được các camera tránh nguy hiểm phía trước khung gầm và camera điều hướng trên cột của robot ghi lại.
Trước đó, ngày 25/4, Curiosity khoan lấy mẫu tảng đá mang tên Atacama, ước tính có đường kính đáy khoảng 46 cm, dày 15 cm và nặng 13 kg. Khi robot thu cánh tay lại, toàn bộ tảng đá bị nhấc theo khỏi mặt đất, treo lơ lửng trên mũi khoan. NASA cho biết, hoạt động khoan từng làm nứt hoặc tách các lớp trên của đá, nhưng đây là lần đầu tiên đá dính chặt vào mũi khoan như vậy.
Theo IFL Science, Sao Hỏa cách Trái Đất khoảng 334 triệu km. Từ khoảng cách này, nhóm chuyên gia thử điều khiển Curiosity rung mũi khoan để làm Atacama rơi xuống nhưng không thành công. Ngày 29/4, họ thử định hướng lại cánh tay robot và rung mũi khoan lần nữa. Hình ảnh từ camera cho thấy cát rơi ra trong khi tảng đá vẫn dính lại.
Cuối cùng, ngày 1/5, nhóm chuyên gia thử lại, nghiêng mũi khoan nhiều hơn, kết hợp với xoay và rung. Họ dự định thực hiện loạt thao tác này nhiều lần, nhưng tảng đá đã rơi ngay lần thử đầu tiên và vỡ khi chạm đất.
Theo Space, Curiosity lớn tương đương một chiếc ôtô, hạ cánh xuống hố trũng Gale trên Sao Hỏa vào tháng 8/2012 với nhiệm vụ xác định xem khu vực này có từng hỗ trợ sự sống của vi sinh vật hay không. Robot sau đó phát hiện, vào thời cổ đại, Gale chứa một hệ thống sông hồ có tiềm năng phù hợp cho sự sống. Robot sau đó tiếp tục nghiên cứu các lớp đá trong quá trình di chuyển, tìm kiếm manh mối về sự chuyển đổi của Sao Hỏa thời xa xưa, từ một hành tinh tương đối ấm và ẩm thành nơi cằn cỗi lạnh giá như ngày nay.
Tháng 8 năm ngoái, khi cán mốc 13 năm hoạt động trên hành tinh đỏ, robot đã di chuyển tổng cộng 35 km, nhiều km trong đó là đoạn đường gồ ghề, sỏi đá. Đây là thành tựu đáng chú ý vì ban đầu, nhiệm vụ dự kiến chỉ kéo dài khoảng hai năm.
Science Alert cho biết, trong suốt thời gian hoạt động, robot đã vượt qua nhiều sự cố như cơ chế khoan va đập gặp hiện tượng đoản mạch, phanh bị cản trở do vướng mảnh vỡ, khoan bị kẹt, bánh xe thủng. Sử dụng Scarecrow, bản sao của Curiosity trên Trái Đất, các chuyên gia phát hiện robot có thể tiếp tục chạy trên Sao Hỏa "vô thời hạn" với phần bánh xe còn lại nếu có thể loại bỏ những gờ bám bị hỏng.