Sáng 18.4, trong buổi họp mặt truyền thống do Ban liên lạc cựu tù chính trị Trại 1 – 6B Côn Đảo tại TP.HCM tổ chức nhân kỷ niệm 51 năm ngày thống nhất đất nước và giải phóng Côn Đảo; 55 năm Đảng bộ Lưu Chí Hiếu – Côn Đảo và 45 năm thành lập Ban liên lạc cựu tù chính trị Côn Đảo (Trại 1 – 6B Côn Đảo), họ gặp nhau, cười nói rôm rả, những cái ôm thắm tình đồng đội và thanh xuân bất khuất vì thế không cần gợi nhắc cũng ùa về như một mạch chảy xuyên thấu thời gian.
Hơn nửa thế kỷ trôi qua, đến nay, những người cựu tù chính trị Trại 1 – 6B Côn Đảo vẫn luôn gắn bó với nhau, không chỉ để hoài niệm, tưởng nhớ quá khứ hào hùng mà còn để cùng nhau làm những điều có ý nghĩa, góp phần nhỏ bé của mình tiếp tục phục vụ nhân dân, đất nước và tiếp lửa cho thế hệ trẻ hôm nay.
Nói về quá trình thành lập Ban liên lạc, ông Võ Ái Dân, thành viên của Ban liên lạc, người có gần 11 năm ở “địa ngục trần gian Côn Đảo”, ngược dòng ký ức kể: “Trại 1 (Trại tù câu lưu Côn Đảo) có 2 thời kỳ. Đầu tiên là Trại 1 chống ly khai của hơn 2.000 chiến sĩ cách mạng bảo vệ khí tiết cách mạng, địch khủng bố dã man và đã hy sinh 400 người. Tiếp đến là trại chống chào cờ”.
Cũng theo ông Dân, sau khi chế độ Ngô Đình Diệm đổ, anh em Trại 1 và 2 trước đây đã vùng lên, cùng với các lực lượng chống địch. Tháng 6.1964, Trại 1 nổ ra cuộc tuyệt thực 22 ngày, hy sinh 5 người, sau đó bị địch đày xuống chuồng cọp hơn 5 năm. Đến ngày 25.12.1969, địch chuyển tất cả về lại Trại 1 để giam phụ nữ tại chuồng cọp. Hai năm ở Trại 1, tổ chức được củng cố, lực lượng được bổ sung, giành được quyền dân sinh, dân chủ và đã nổ ra tuyệt thực 14 ngày thắng lợi.
Ông Dân kể, trước uy thế của Trại 1 ngày càng cao, địch chủ trương chuyển trại 1 chống chào cờ về nơi xa thị trấn Côn Đảo. Ngày 15.12.1971, địch chuyển tất cả về giam giữ chung tại Trại 6 khu B nên gọi là Trại 1 – 6B. Nhờ có sự lãnh đạo của Đảng bộ Lưu Chí Hiếu (thành lập ngày 3.2.1972), phong trào đấu tranh ngày càng mạnh, đạt nhiều thắng lợi to lớn về dân sinh, dân chủ, đã biến nơi đây thành một lõm “giải phóng” trước mắt quân thù trong “địa ngục trần gian Côn Đảo”. Cũng chính lực lượng của Trại 1 – 6B là nòng cốt cùng với các trại khác giải phóng Côn Đảo 3 ngày trước khi lực lượng hải quân cách mạng ra đến.
Sau ngày thống nhất đất nước, các cựu tù ở Trại 1 – 6B trở về với cuộc sống đời thường. Với mối thâm tình chiến đấu nhiều năm trên Côn Đảo, nhiều anh em tha thiết tiếp tục gắn bó để tương trợ, phát huy truyền thống cách mạng dù ở khắp các tỉnh thành trên cả nước. Chính vì thế, Ban liên lạc cựu tù chính trị Trại 1 – 6B Côn Đảo đã được thành lập.
Trong lúc trò chuyện cùng ông Nguyễn Trường Cổn (cựu tù chính trị Côn Đảo; nay ngụ tại Q.Gò Vấp (cũ), TP.HCM), tôi hỏi: “Ký ức nào cũng khó quên, nhưng đâu là điều khiến chú nhớ nhất?”. Ông Cổn nói người trong cuộc thì không bao giờ quên được chốn địa ngục trần gian ấy và khẳng định: “Chuồng cọp là điều kinh hoàng và khó quên nhất. Vì làm sao quên được, suốt 4 năm trời, chân phải sống cùng cái còng, chịu đủ mọi hình thức khổ ải ở chốn lao tù”.
Dù ở Quy Nhơn (Bình Định cũ), ông Huỳnh Hùng Đước (cựu tù chính trị Côn Đảo) vẫn lặn lội vào TP.HCM để gặp lại những đồng đội cũ. Tại buổi gặp mặt, ông Đước xúc động nói: “Gặp lại nhau, gợi tôi nhớ về một thời trai trẻ, về những ký ức gian khổ không bao giờ quên trong chốn lao tù. Nói thật, giờ đến trong mơ những ký ức ấy vẫn hiện về”.
Rồi ông Đước kể: “Tôi nhớ mãi những bữa cơm tù. Mâm cơm tập thể cho khoảng 10 người ăn mà chỉ có cá khô mục. Thời đó trai trẻ mười tám đôi mươi, ăn như vậy sao mà có sức khỏe cho được”.
Thời gian có trôi qua bao lâu chăng nữa, gặp lại nhau, các cựu tù dù nhiều người tuổi đã trên dưới 90 đều khẳng định: “Nguyện cố gắng hết sức mình trong khoảng thời gian ít ỏi còn lại cống hiến cho việc chung của đất nước, dù rất khiêm tốn, nhỏ bé”. Chính tinh thần bất khuất, trường tồn bất chấp thời gian ấy đã truyền rất nhiều động lực cho thế hệ trẻ hôm nay.
Khi nghe ông Đước chia sẻ, ở dưới sân khấu chị Huỳnh Thị Ý Nhi cũng xúc động theo. Chị Nhi là con gái của ông Đước, vì sức khỏe ba không tốt nên chị cùng cậu con trai học lớp 5 đi theo để tiện chăm sóc.
Đây đã là lần thứ 2 chị Nhi được theo ba gặp lại những đồng đội cũ một thời cùng vào sinh ra tử ở chốn lao tù. Lần nào chị cũng rất xúc động và tự hào về những gì mà ba và các đồng đội đã cống hiến cho Tổ quốc.
“Ba mình là cựu tù chính trị và mẹ cũng vậy. Từ nhỏ, những câu chuyện về chốn địa ngục trần gian Côn Đảo mình đã được nghe ba mẹ kể rất nhiều. Những năm tháng tuổi thơ của mình, mỗi đêm mẹ đều gặp ác mộng về những đòn tra tấn dã man như dùng búa đóng xuống đầu mà mẹ từng chịu đựng, đã trở thành nỗi ám ảnh lớn với mình”, chị Nhi kể.
Cũng theo chị Nhi, chính những điều đó đã khiến chị càng thêm tự hào, bội phục tinh thần bất khuất của thế hệ đi trước: không xem chuyện mình đã cống hiến là anh hùng, mà đó như điều hiển nhiên của mỗi người con nước Việt trước vận mệnh của đất nước.
Cũng là con gái của cựu tù chính trị Côn Đảo, nhưng chị Lê Thị Minh Tiến (công tác tại Ủy ban MTTQ VN tỉnh Đắk Lắk) thay mặt ba đến buổi gặp mặt, thay ba ôn lại những kỷ niệm cũ cùng đồng đội. Ba chị là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Quyết Chiến, đã qua đời vào năm 1993.
Tại buổi gặp mặt, mắt chị Tiến cứ ngấn lệ vì xúc động. Những câu chuyện mà các bác, các chú kể lại ngày hôm nay cũng chính là thanh xuân anh dũng mà ba chị đã trải qua.
“Ba mình bị bắt khi mới 18 tuổi và bị giam ở Côn Đảo suốt 20 năm. Cả thanh xuân của ba là những tháng ngày khổ ải ở chốn lao tù nhưng bất khuất. Những ngày tháng đấu tranh trong tù, các khẩu hiệu “quyết tiến, quyết chiến, quyết thắng” đã đi sâu vào tiềm thức, nên ba từng nói nếu sau này được trở về, lập gia đình và có con sẽ đặt tên con là Quyết Thắng, Quyết Tiến. Chính vì thế, anh trai mình tên là Quyết Thắng, còn mình do là con gái nên không đặt Quyết Tiến mà đổi thành Minh Tiến cho nữ tính hơn chút”, chị Tiến kể.
Mẹ chị Tiến cũng tham gia kháng chiến. Theo lời kể của chị Tiến, trước khi ba chị bị bắt, ba mẹ đã hứa hôn. Mãi 20 năm sau, khi từ chốn lao tù trở về, câu chuyện tình yêu dang dở ấy mới được viết tiếp.
“Gặp lại đồng đội của ba, mình thấy rất ấm lòng vì các bác vẫn khỏe mạnh, vẫn còn có thể gặp nhau hằng năm. Nhưng mình cũng rất nhớ ba…”, chị Tiến chia sẻ, nước mắt lại chực trào.
Vẫn còn nhiều trăn trở cho những đồng đội, chiến sĩ đã hy sinh, nằm lại ở chốn “địa ngục trần gian” nhưng chưa tìm kiếm được hài cốt; cũng như những di tích gắn liền với các dấu mốc lịch sử đấu tranh ở Côn Đảo nhiều thông tin chưa được xác thực, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, trung tướng Châu Văn Mẫn cho biết sắp tới Ban liên lạc tiếp tục nghiên cứu, tìm kiếm tư liệu chứng minh, góp phần làm sáng tỏ các di tích và kiến nghị với Thành ủy, các ngành chức năng. Đây cũng là một trong những tâm huyết của các cựu tù chính trị Côn Đảo để tiếp tục truyền thống cách mạng, tưởng nhớ đồng đội, tri ân liệt sĩ.
Sau khi tìm hiểu nhiều loại Việt phục, Uyên Như (22 tuổi, cựu sinh viên Trường đại học Thương mại) quyết định chọn áo Nhật Bình triều Nguyễn với họa tiết nổi bật, tạo điểm nhấn để kết hợp cùng áo cử nhân. Điều khiến Như nhớ nhất chính là phản ứng của thầy cô và bạn bè.
"Khi mình đăng ảnh lên mạng xã hội, có người còn tưởng bộ ảnh được tạo bằng trí tuệ nhân tạo (AI). Có bạn rất bất ngờ và nói cảm ơn mình vì nhờ bộ ảnh của mình mà bạn ấy đã có thêm ý tưởng cho lễ tốt nghiệp", Như chia sẻ.
Theo Như, ngày tốt nghiệp là cột mốc đặc biệt nên cô muốn lưu giữ theo cách riêng. Như cho biết: "Váy hay áo dài mình đã từng mặc khi chụp pre-graduation. Lễ tốt nghiệp chính thức mình muốn khác biệt hơn một chút. Việc mặc Việt phục tạo cho mình cảm giác vừa đẹp, vừa truyền thống, lại tạo dấu ấn rất nổi bật. Việc mặc trang phục truyền thống của Việt Nam vẫn luôn tạo cho mình một cảm giác rất đặc biệt".
Minh Tước (22 tuổi, cựu sinh viên Học viện Báo chí và Tuyên truyền) trở thành một trong những gương mặt thu hút sự chú ý trong lễ tốt nghiệp với bộ ảnh thu hút hàng ngàn lượt tương tác khi kết hợp giữa trang phục truyền thống và hiện đại.
Ít ai biết, bộ trang phục ấy được hình thành từ một ý tưởng rất tình cờ. Trong một lần mặc áo tấc tham dự sự kiện, do thời tiết se lạnh, Tước mặc thêm áo sơ mi bên trong và bất ngờ nhận ra áo sơ mi kết hợp với quần chít ba tạo nên tổng thể vừa lạ mắt vừa hài hòa.
"Mình đã ghi chú lại ý tưởng "Âu phục kết hợp Việt phục" này. Đến sát ngày tốt nghiệp, mình mới bắt đầu phát triển thêm các chi tiết để bộ đồ hoàn thiện hơn", Minh Tước kể.
Trên nền tảng kết hợp giữa Âu phục và Việt phục, Minh Tước chọn các phụ kiện bao gồm nón dâu, áo sơ mi, cà vạt, quần chít ba, guốc mộc và quạt sừng giấy dó châm kim, với tông màu chủ đạo là màu đỏ để kết hợp với áo khoác cử nhân.
Quan sát xu hướng vài năm gần đây, Minh Tước nhận thấy nhiều sinh viên lựa chọn kết hợp áo cử nhân với áo tấc, áo Nhật Bình hoặc các phụ kiện như vân kiên, xà tích. Với mong muốn tạo điểm nhấn riêng, cô nàng đã quyết định lựa chọn chiếc nón dâu - một phụ kiện ít xuất hiện trong lễ tốt nghiệp.
"Mình nghĩ mình có thể thử dùng những phụ kiện Việt phục mà chưa ai dùng hoặc ít ai dùng, và chiếc nón dâu đã xuất hiện trong ý tưởng của mình. Sau khi nhận nón từ tiệm Việt phục, mình đã chủ động thay phần quai trắng có sẵn thành một dải lụa đỏ để tổng thể màu sắc được đồng bộ. Ban đầu mình cũng không nghĩ nó sẽ tạo thành hai cụm nơ rất đẹp ở viền nón. Đây cũng chính là chi tiết mà mình cảm thấy thích nhất trong bộ trang phục", Minh Tước kể.
Điều khiến Minh Tước nhớ nhất không phải những bức ảnh đẹp, mà là phản ứng của những người xung quanh. Minh Tước nhớ lại: "Có lẽ vì cách phối đồ lạ mắt, nên các bạn thợ ảnh ngày hôm đó cũng cảm thấy thú vị khi chụp bộ trang phục của mình. Các bạn ấy nghĩ được thêm nhiều ý tưởng chụp ảnh mới và mình nhận ra Việt phục quả là một nguồn cảm hứng dồi dào không chỉ với riêng mình mà còn với cả những người khác".
Theo Minh Tước, việc lựa chọn Việt phục không xuất phát từ suy nghĩ đây là trang phục trang trọng hơn các loại trang phục khác mà thay vào đó là mong muốn Việt phục trở thành một lựa chọn quen thuộc và tự nhiên hơn trong đời sống.
"Mình chỉ mong một ngày nào đó, việc mặc Việt phục sẽ tự nhiên như chọn một chiếc áo đẹp để đi dự sự kiện, gặp bạn bè hay đi chơi. Ngay cả khi không chụp ảnh hay đăng mạng xã hội, mình vẫn sẽ mặc, vì đó là trải nghiệm mình thực sự tận hưởng", Minh Tước bày tỏ.
Theo đại diện một đơn vị cho thuê Việt phục tại P.Yên Hoà (Hà Nội), mùa tốt nghiệp là một trong những giai đoạn cao điểm của cửa hàng, tập trung vào hai đợt chính trong năm là tháng 5 - tháng 6 và tháng 11 - tháng 12.
"Nếu như những năm trước đã có sinh viên lựa chọn Việt phục trong lễ tốt nghiệp thì năm nay xu hướng này lan rộng và mạnh mẽ hơn. Nhiều bạn trẻ chủ động nhờ tư vấn cách phối màu, đồng thời tìm hiểu ý nghĩa của từng loại trang phục trước khi quyết định thuê. Điều đó cho thấy Việt phục không còn là lựa chọn phụ, mà đã trở thành một trong những lựa chọn hàng đầu của nhiều sinh viên", đại diện đơn vị cho thuê Việt phục chia sẻ.
Vị này cho biết thêm: "Càng ngày chúng tôi càng thấy các bạn tự tin hơn khi mặc Việt phục. Nếu trước đây nhiều bạn còn e ngại vì những bộ Việt phục thì giờ đây các bạn đã rất thoải mái sáng tạo và thể hiện cá tính.
Các bạn không chỉ mặc Việt phục mà còn chủ động cá nhân hóa trang phục, kết hợp phụ kiện, make-up cùng dịch vụ thuê đồ. Chính người trẻ sẽ là lực lượng giúp Việt phục được ứng dụng linh hoạt hơn và lan tỏa sâu rộng hơn trong đời sống hiện đại".
Sáng 26.4, tức mùng 10.3 âm lịch, không khí tại đền tưởng niệm các Vua Hùng trong công viên Tao Đàn (tọa lạc tại trung tâm P.Bến Thành, TP.HCM - Q.1 cũ) diễn ra đầy trang nghiêm.
Từ sau 8 giờ sáng, nhiều người về dâng hương, khiến khuôn viên của đền nhanh chóng đông người. Các bậc cao niên, nhiều bạn trẻ xếp hàng để dâng hương, dâng lễ vật với tấm lòng hướng về nguồn cội.
Đền tưởng niệm Vua Hùng tại công viên Tao Đàn được thiết kế mái ngói, họa tiết trang trí đều mang phong cách đền thờ cổ truyền, tạo nên không gian linh thiêng. Gian chính diện có 3 bức tượng đồng, ở giữa thờ Vua Hùng, bên trái thờ Quốc mẫu Âu Cơ và bên phải thờ Chủ tịch Hồ Chí Minh. Phía sau đền hùng là nơi thờ công chúa Tiên Dung và công chúa Ngọc Hoa.
Ngoài ra, khu tưởng niệm các Vua Hùng dựa trên những nét đặc trưng của khu di tích đền Hùng - Vĩnh Phú là quần thể kiến trúc điêu khắc mang tính chọn lọc từ nền văn hóa Văn Lang qua lịch sử khảo cổ và truyền thuyết dân gian như: phù điêu Lạc Long Quân và Âu Cơ, phù điêu Thánh Gióng đánh giặc Ân, phù điêu Sơn Tinh - Thủy Tinh, phù điêu dưa hấu An Tiêm…
Dịp lễ năm nay, những dòng người đổ về các đền thờ Vua Hùng dâng hương không chỉ thể hiện truyền thống "uống nước nhớ nguồn" mà còn gìn giữ các giá trị văn hóa trong đời sống hiện đại, đặc biệt là giới trẻ.
Nguyễn Cảnh Huy, sinh viên Trường ĐH kiến trúc TP.HCM, chia sẻ việc đến đền thờ vua Hùng mỗi dịp mùng 10.3 âm lịch đã trở thành thói quen. "Đây là dịp để tưởng nhớ tổ tiên đã có công lao dựng nước và giữ gìn truyền thống biết ơn từ nhiều thế hệ trong gia đình của mình", Huy nói.
Theo Huy, ấn tượng trước những mâm lễ vật tươm tất được người dân thành kính dâng lên. "Nhìn bàn thờ nghi ngút khói hương với đủ loại lễ vật, mình cảm nhận được tấm lòng của mọi người hướng về cội nguồn vẫn luôn vẹn nguyên. Mình rất xúc động khi thấy rất đông các bạn trẻ cùng trang lứa cũng tìm về đây dâng hương", Huy bộc bạch.
Tranh thủ dịp lễ nghỉ dài ngày để đi tham quan, Trương Đạt Nguyên, học sinh Trường THPT Bùi Thị Xuân, cho biết cùng nhóm bạn đến đền trong dịp Giỗ Tổ Hùng Vương vừa để tưởng niệm, vừa thực hiện bài tập của môn lịch sử.
"Bài học yêu cầu học sinh tìm hiểu và thể hiện lòng biết ơn đối với công lao của các Vua Hùng, nên tụi em chọn đến đây để trải nghiệm thực tế để hoàn thành phần bài được giao. Còn một số bạn trong lớp thì đi địa điểm đền Vua Hùng khác để tìm hiểu về cội nguồn", Nguyên cho biết.
Đã có mặt từ sáng sớm tại đền thờ Vua Hùng để dâng hương, Ngô Thị Khánh Huyền (26 tuổi), nhân viên văn phòng ở P.Hiệp Thành, TP.HCM, cho biết chưa có dịp ra đền thờ Vua Hùng ở Phú Thọ dâng hương, nên thường tìm đến đền tưởng niệm trong Công viên Tao Đàn mỗi dịp lễ.
"Mình biết đến địa điểm này cách đây khoảng 2-3 năm trước. Từ đó, năm nào đến Giỗ Tổ Hùng Vương cũng ghé thắp nhang để bày tỏ lòng thành kính", Huyền nói.
Lún sâu vào cá độ vì "Làm tí kèo vui vẻ cho có không khí"
Chỉ còn 1 tháng nữa sẽ diễn ra World Cup 2026 diễn ra ở Bắc Mỹ. Tại Việt Nam bên cạnh không khí hào hứng của giới trẻ chuẩn bị đón xem, thì cũng bùng nổ các thông tin quảng cáo nhà cái, web cá cược xuất hiện trên trang web xem bóng đá lậu. Đây là cạm bẫy mà không ít người trẻ đã sa chân và đi vào đường cùng vì cá độ.
Tại kỳ World Cup 2022 cách đây 4 năm, không ít sinh viên, nhân viên văn phòng bắt đầu con đường cá độ chỉ bằng những lời rủ rê trêu đùa: "Bắt kèo chầu cà phê nhé", "Thua bao bữa ăn sáng nhé".
Thế nhưng, ranh giới giữa "vui vẻ cho có không khí" và nghiện cờ bạc vô cùng mong manh. Từ những kèo nhỏ 50.000 - 100.000 đồng, khi có chút niềm vui chiến thắng hoặc cay cú vì thua lỗ sẽ dẫn đến việc bị cuốn sâu vào vòng xoáy cá độ.
Bạn L.M.A (22 tuổi, đang học tập và sinh sống tại Hà Nội) là sinh viên ngành y có thành tích học tập tốt, A. từng bước lún sâu vào cá độ chỉ từ những lời rủ rê "làm tí kèo vui vẻ cho có không khí".
"Ban đầu mình chỉ cược vài chục nghìn hoặc bữa ăn với bạn bè cho vui. Sau vài lần thắng sinh tâm lý muốn chơi thêm, mình tự tạo tài khoản cá cược trên mạng. Khi thua nhiều, mình đã vay tiền qua các app online để chơi tiếp với tâm lý muốn gỡ. Càng gỡ càng thua, mình bị cuốn vào lúc nào không hay, việc học chểnh mảng và đi xuống rõ rệt ", A. chia sẻ.
Thực tế hiện nay cho thấy, các tổ chức cá cược trực tuyến đang bủa vây giới trẻ tinh vi hơn bao giờ hết. Chỉ cần lướt mạng xã hội, xem một đoạn video trên Facebook, TikTok hay truy cập vào các trang web xem bóng đá "lậu", người xem lập tức bị tấn công bởi hàng loạt quảng cáo nhà cái, web cá cược với những lời hứa hẹn hấp dẫn như "thưởng nóng khi đăng ký", "hoàn trả tiền cược thua".
Các nền tảng cá cược trực tuyến được thiết kế dưới dạng ứng dụng di động, trang web ẩn danh hoặc các hội nhóm kín trên Telegram, Zalo với máy chủ đặt ở nước ngoài. Người chơi nạp tiền thông qua ví điện tử, chuyển khoản ngân hàng hoặc tiền ảo chỉ trong vài giây.
Các hệ thống này cung cấp rất nhiều loại "kèo" cho mỗi trận đấu, từ tỷ số, phạt góc, thẻ vàng cho đến "kèo rung" biến động theo từng phút bóng lăn, đẩy tần suất đặt cược diễn ra liên tục trong suốt 90 phút.
Mỗi kỳ World Cup hay Euro, tại các khu vực gần trường đại học, khu trọ sinh viên, hoạt động cầm cố tài sản có xu hướng gia tăng. Xe máy, laptop, điện thoại di động, những phương tiện thiết yếu phục vụ học tập và làm việc lần lượt được mang đi cầm.
Khi không còn tài sản để cầm, nhiều bạn trẻ tìm đến các app vay tiền online hoặc "tín dụng đen" bủa vây trên mạng với lãi suất "cắt cổ". Người chơi khi rơi vào tình trạng kiệt quệ tài chính và tìm đến các app vay tiền online, vòng xoáy nợ nần gần như lập tức bị kích hoạt.
Những lời quảng cáo "chỉ cần CMND/CCCD" nhanh chóng biến thành các khoản vay với lãi suất tăng lên theo cấp số nhân từng ngày. Hình thức đòi nợ chủ yếu là gọi điện quấy rối liên tục, kèm theo những lời đe dọa tới người vay và cả người thân, bạn bè trong danh bạ nhằm tạo áp lực buộc phải trả nợ.
Bạn L.M.A chia sẻ về nỗi ám ảnh từ kỳ World Cup 2022: "Lúc đầu mình chỉ vay vài triệu, nhưng càng chơi càng thua, tiền lãi từ khoản vay thì ngày một tăng. Kết thúc mùa giải năm đó, mình ôm cục nợ gần 100 triệu đồng. Các số điện thoại lạ liên tục gọi điện đe dọa và quấy rối gia đình, bạn bè của mình. Bố mẹ phải tìm mọi cách xoay xở để trả nợ cho mình trước những lời đe dọa của dân xã hội".
Có những người trẻ đã phải đánh đổi cả tương lai phía trước để trả nợ cho những phút giây lầm lỡ. Bạn L.Đ.H (20 tuổi, hiện đang sinh sống tại Hải Phòng), từng là sinh viên ngành xây dựng.
Sinh ra trong gia đình không mấy khá giả, H. mang theo kỳ vọng của cả nhà lên phố học tập. Thế nhưng, ngay trong năm học đầu tiên, H. đã bị cuốn vào vòng xoáy cá độ bóng đá.
Sau những trận thua liên tiếp, số nợ lên đến vài chục triệu đồng khiến H. hoảng loạn. Không dám đối mặt với gia đình, H. làm đơn xin bảo lưu rồi bỏ học hẳn để đi làm công nhân tại một khu công nghiệp ở Hải Phòng, làm ca kíp để trả nợ.
"Giới trẻ cần tỉnh táo trước những lời rủ rê như "cược chút cho vui" để không trở thành nạn nhân tiếp theo của vấn nạn cờ bạc", H. chia sẻ từ kinh nghiệm cá nhân.