Các khu vực có nút giao vào đại lộ Thăng Long đều bị xung đột giao thông do không có lực lượng chức năng hướng dẫn
ẢNH: ĐÌNH HUY

Dương lịch hôm nay là thứ sáu, đánh dấu năm 2026 trải qua ngày thứ 195. Theo lịch âm hôm nay 17.7 là ngày 4 tháng 6, theo cách gọi can chi là ngày Nhâm Thìn, tháng Ất Mùi, năm Bính Ngọ.
Theo lịch vạn niên, hôm nay là ngày Bạch Hổ Kiếp. Dân gian quan niệm đây là ngày rất xấu, không thích hợp để xuất hành, khởi sự việc lớn khi nhiều người cho rằng ngày này "cấm đi xa, làm việc gì cũng không thành công, rất xấu trong mọi việc".
Về góc độ tiết khí, hôm nay là ngày thứ 11 trong năm 2026 người Việt đón tiết Tiểu thử, tiết khí thứ 11 trong 24 tiết khí của năm. Tiết khí này năm nay kéo dài từ ngày 7.7, sau khi tiết Hạ chí vừa kết thúc và kết thúc vào ngày 22.7 tới đây.
Ở Việt Nam, 16.7 không phải là ngày lễ lớn. Tuy nhiên, hôm nay được nhiều người chú ý vì đánh dấu kỷ niệm 70 năm ngày Truyền thống Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam (17.7.1956 - 17.7.2026).
Ngày 17.7.1956, Tổng cục Chính trị Quân đội nhân dân Việt Nam ra quyết định thành lập Ban xây dựng Bảo tàng Quân đội. Ngày 4.12.2002, Thủ tướng Chính phủ ra Quyết định số 1155/QĐ-TTg đổi tên thành Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam.
Hiện nay, Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam là một trong những bảo tàng quốc gia có số lượng hiện vật và số lượng khách tham quan đông nhất. Thông qua những hiện vật gốc trung thực, độc đáo, Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam trở thành một trung tâm văn hóa, lịch sử, một địa điểm hấp dẫn đối với khách tham quan nghiên cứu về lịch sử quân sự Việt Nam.
Trên thế giới, hôm nay là ngày lễ vui vẻ, ngày Emoji thế giới. Theo Timeanddate.com, ngày này được tổ chức hằng năm vào ngày 17.7 nhằm tôn vinh các biểu tượng cảm xúc.
Ngày lễ này được Jeremy Burge tạo ra vào năm 2014 như một cách để tôn vinh biểu tượng cảm xúc và phổ biến việc sử dụng chúng. Burge là người sáng lập Emojipedia, một trang web tham khảo về biểu tượng cảm xúc.
Emoji là những hình ảnh đồ họa thể hiện cảm xúc, ý tưởng và suy nghĩ. Là một phát minh của Nhật Bản vào những năm 1990, chúng lần đầu tiên được giới thiệu ra thế giới vào năm 2011 bởi Apple trên điện thoại iPhone.
Từ "emoji" trong tiếng Nhật có nghĩa là ký tự hình ảnh hoặc chữ cái hình ảnh. Biểu tượng cảm xúc (emoji) giờ đây đã trở thành một phần không thể thiếu trong giao tiếp trực tuyến, hàng tỉ biểu tượng cảm xúc được gửi đi trên mạng xã hội và tin nhắn mỗi ngày. Một số biểu tượng cảm xúc được sử dụng rộng rãi nhất bao gồm khuôn mặt với nước mắt hạnh phúc, trái tim và khuôn mặt với đôi mắt hình trái tim.
Việc sử dụng rộng rãi biểu tượng cảm xúc trong giao tiếp trực tuyến hằng ngày đã khiến các chuyên gia ngôn ngữ học tin rằng biểu tượng cảm xúc có thể đang phát triển thành một loại ngôn ngữ mới.
Theo các chuyên gia, biểu tượng cảm xúc có thể rất tiện lợi và hiệu quả trong giao tiếp bằng văn bản, nơi mà cảm xúc và giọng điệu khó truyền tải hơn. Đồng thời, cũng có những lo ngại rằng biểu tượng cảm xúc có thể dẫn đến hiểu lầm, đặc biệt là khi mọi người hiểu biểu tượng cảm xúc theo cách khác nhau.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Lịch âm hôm nay: Ngày đầu nghỉ Giỗ tổ Hùng Vương, ngày 25.4 có gì đặc biệt?

Hôm nay ngày đầu tiên của kỳ nghỉ Giỗ tổ Hùng Vương (mùng 10 tháng 3) kéo dài 3 ngày. Dương lịch hôm nay là ngày thứ bảy cuối tuần, đánh dấu năm 2026 trải qua ngày thứ 115.
Theo lịch âm hôm nay 25.4 là ngày 9.3, theo cách gọi can chi là ngày Kỷ Tỵ, tháng Nhâm Thìn, năm Bính Ngọ. Dưới góc độ tiết khí, hôm nay là ngày thứ 6 người Việt đón tiết Cốc vũ 2026, tiết khí thứ 6 trong 24 tiết khí trong năm.
Ngày Giỗ tổ Hùng Vương năm 2026 rơi vào chủ nhật, tức ngày mai 26.4 dương lịch. Do trùng với ngày nghỉ hằng tuần, người lao động được nghỉ bù vào thứ hai (27.4). Tính cả 2 ngày cuối tuần, kỳ nghỉ Giỗ tổ Hùng Vương kéo dài 3 ngày, từ thứ bảy 25.4 đến hết thứ hai 27.4.
Theo lịch âm, kỳ nghỉ này kéo dài từ hôm nay đến ngày 11 tháng 3 hay ngày Tân Mùi, tháng Nhâm Thìn, năm Bính Ngọ. Đặc biệt vào ngày Giỗ tổ Hùng Vương mùng 10 tháng 3 là ngày Canh Ngọ, tháng Nhâm Thìn, năm Bính Ngọ.
Người Việt quan tâm tới ngày 25.4 vì hôm nay là ngày đầu được nghỉ lễ. Trong khi đó, trên thế giới, hôm nay là ngày Ngày Thế giới phòng chống sốt rét (World Malaria Day), theo Timeanddate.com.
Ngày Thế giới phòng chống sốt rét là dịp để mọi người tuyên truyền hoặc tìm hiểu về những nỗ lực phòng ngừa và giảm thiểu bệnh sốt rét trên toàn thế giới. Ngày này được tổ chức vào ngày 25.4 hằng năm.
Sốt rét là một bệnh nguy hiểm đến tính mạng do ký sinh trùng gây ra, lây truyền sang người qua vết cắn của muỗi nhiễm bệnh. Khoảng một nửa dân số thế giới có nguy cơ mắc bệnh sốt rét, đặc biệt là những người ở các quốc gia có thu nhập thấp.
Theo WHO, mỗi năm có hơn 500 triệu người bị nhiễm bệnh và hơn 1 triệu người tử vong. Tuy nhiên, sốt rét có thể phòng ngừa và chữa khỏi. Đại hội đồng Y tế thế giới đã thiết lập ngày Thế giới phòng chống sốt rét vào tháng 5.2007.
Mục đích của sự kiện này là tạo cơ hội cho các quốc gia trong khu vực bị ảnh hưởng học hỏi kinh nghiệm lẫn nhau và hỗ trợ nhau. Ngày Thế giới phòng chống sốt rét cũng tạo điều kiện cho các nhà tài trợ mới tham gia vào quan hệ đối tác toàn cầu chống lại bệnh sốt rét và cho các viện nghiên cứu và học thuật công bố những tiến bộ khoa học cho công chúng.
Thú vị, hôm nay cũng là ngày DNA (DNA Day). Được tổ chức hằng năm vào ngày 25.4 kể từ năm 2003, ngày DNA nhằm tôn vinh và ghi nhận tầm quan trọng của di truyền học và những tiến bộ khoa học đạt được trong lĩnh vực này, theo Timeanddate.com.
Ngày 25.4 được chọn để ghi nhận những đóng góp của ngành di truyền học bởi vì vào ngày này năm 1953, các nhà khoa học James Watson, Francis Crick và các đồng nghiệp của họ đã công bố cấu trúc xoắn kép của DNA trên tạp chí Nature.
Tin Gốc: Thanh Niên

Ký ức về ánh sáng nơi đây trong tôi là sự nhặt nhạnh từ những nếp nhăn, những câu chuyện kể từ mỗi duyên lành tôi gặp, phận người tôi nghe.
Đêm. Ban công tầng 15 ở Gò Vấp trước sáp nhập. Sau những phút hàn huyên bên ấm trà sen, chú Tám - bạn chiến đấu của bố tôi - dẫn tôi ra ban công. Chỉ tay xuống mảng đèn vàng quạch hắt lên từ con hẻm ngoằn ngoèo dưới sâu, chú chép miệng:
Cái hồi thập niên 90 á bay, cúp điện luân phiên hoài. Đầu hẻm, nhà ông chủ chành gạo giật máy phát điện. Khói đen ngòm, âm thanh phành phạch, òng ọc suốt ngày, nhức hết cả đầu. Gió tạt cái mùi khét lẹt, khê nồng ấy thốc thẳng vào cuối hẻm - chú Tám hồi tưởng.
Chú kể với tôi về cái ngột ngạt quánh đặc trong căn nhà lợp tôn chật chội. Bóng tối đè bẹp mí mắt. Mồ hôi ròng ròng, trơn tuột trên tấm lưng trần, thấm vào mặt chiếu cói rách bươm. Tiếng đập muỗi đen đét. Tiếng lạch cạch của chiếc quạt nan tưa mép trên tay người mẹ rã rời. Nhịp quạt hụt hơi, bất lực.
Từ khuôn viên nhà lầu đầu hẻm, ánh đèn nê ông hắt ra, rạch một lằn sáng xuống mặt nhựa đường lồi lõm, chia con hẻm thành hai nửa: ánh sáng và bóng tối, đầu hẻm và cuối hẻm.
Rồi đến bữa cái xóm này kéo điện vô ráo trọi, dẹp luôn cúp luân phiên... Trời đất ơi, cái máy nổ kia - nó im ắng lạ!
Giọng chú Tám khò khè, hào hứng kể về mấy cột bê tông lầm lũi cắm xuống, về mớ dây đồng giăng vắt vẻo khiến mùi khét lẹt máy phát điện được xóa sổ vĩnh viễn. Đêm thành phố được trả về sự tĩnh tại. Ánh điện vàng vọt len vào từng ngóc ngách lụp xụp, bôi xóa sạch trơn ranh giới giàu nghèo thắp bằng mỡ máy.
Đêm bình đẳng. Sự bình đẳng vĩ đại ấy tươm ra từ mồ hôi chua nồng của những người thợ áo cam lấm bùn hì hục dưới mương nước đọng.
Màn hình điện thoại tôi chợt chớp nháy. Ting ting... App ngân hàng báo trừ tự động tiền điện căn nhà ngoài Bắc. Dãy số hiển thị lạnh ngắt, sạch bong. Dòng điện trôi qua những thuật toán viễn thông mượt mà. Không tiếng động, không mùi vị.
Cái thanh âm điện tử khô khốc ấy bất giác cứa vào dòng hồi tưởng, kéo tôi trượt về khu chung cư Thanh Đa rêu phong năm 2014 - khi tôi ghé thăm bà cô họ.
Hành lang ẩm thấp ngập mùi tỏi phi quá lửa. Cô tôi ho sụ sụ, rịt tay mở cái hộc tủ xước xát, lôi ra xấp biên lai điện cũ mèm. Giấy mủn ra, rộp lên lấm tấm vệt ố vàng.
Cô kể về tiếng gõ cửa bằng khớp ngón tay khô khốc của những người đi thu tiền điện. Lóc cóc. Cửa hé. Một dáng người lầm lũi đứng đó, dưới nách kẹp cuốn sổ da nhăn nhúm, đôi giày bata xỉn màu, lùi lại nửa bước.
Cái nhìn của người nhân viên thu tiền điện dõi qua khoảng sân, rồi khựng lại. Vượt qua bờ vai gầy guộc của cô, thấy mâm cơm úp lồng bàn nhựa thủng lỗ chỏng chơ. Chút rau muống luộc thâm xì phơi mình cạnh niêu cá kho trơ mảng cháy đen dưới đáy. Góc hành lang, ông chú tôi nằm co quắp, rên hừ hừ những nhịp đứt quãng - tiếng rên của người mang bạo bệnh.
Tủi nhục bóp nghẹt thanh quản. Chữ "khất" chưa kịp thốt ra khỏi vòm họng của cô, người thợ đã vội cúi mặt. Cây bút bi bấm lạch tạch, giả bộ gạch gạch, xóa xóa gì đó vào mép cuốn sổ da, rồi ngước lên, khẽ gật đầu:
Ráng nghen cô. Tuần sau tui ghé!
Tiếng bước chân quay đi, dội bình bịch xuống nền xi măng, khuất dần sau khúc ngoặt cầu thang tối om.
Cái gõ cửa ngày ấy không mang theo sự thúc bách lạnh lùng của những con số trên mặt công tơ. Nó mang theo lòng trắc ẩn, sự nương nhẹ của những người thợ lấm tấm mồ hôi, biết cách lùi lại một nhịp trước nỗi ngặt nghèo của đồng bào mình giữa những chật vật thị thành.
Những gót giày bata mòn vẹt trên cầu thang chung cư cũ giờ đây đã khuất lấp sau kỷ nguyên của những cú chạm vuốt điện tử. Cuốn sổ thu tiền điện cũng lùi vĩnh viễn vào dĩ vãng. Nhưng lạ thay, cái triết lý "biết lùi lại" ấy của màu áo cam dường như vẫn âm ỉ chảy, vắt ngang qua những thập kỷ vươn mình của thành phố. Từ việc lùi lại để nương nhẹ một bữa cơm nghèo năm nào, họ tiếp tục chọn cách lùi sâu vào bóng tối, để nương nhẹ cho cả một vòm trời.
Mạch ngầm ấy hiển hiện rõ nhất vào cuộc "đại phẫu" ngầm hóa lưới điện lịch sử khắp khu trung tâm hơn một thập kỷ trước. Tôi vẫn nhớ như in một chiều công tác vào năm 2015. Nắng dội thẳng xuống ngã tư Trương Định - Ngô Thời Nhiệm hầm hập. Nhựa đường rịn mồ hôi, rít rắm dính chặt dưới đế giày của tôi.
Chếch bên kia đường, một gốc xà cừ cổ thụ đứng lặng. Quấn lấy nó, đè ụp lên mặt tiền căn biệt thự Pháp cổ là một khối bùng nhùng đen ngòm. Mạng nhện cáp gỉ sét, bám đầy mồ hóng. Chúng quấn xít vào nhau, siết chặt lấy mảng tường vôi vàng ệch tróc lở, bóp nghẹt khoảng không.
Một anh thợ điện vắt vẻo trên rọ cẩu. Cánh tay gân guốc sạm nắng gồng lên. Mồ hôi ướt sũng, dán chặt lớp áo cam vằn vện bùn đất vào mạn sườn. Lưỡi kìm cộng lực hả mỏ.
“Cụp...” - âm thanh kim loại nghiến nát lõi đồng vang lên khô khốc.
“Phịch...” - mớ mạng cáp nặng rớt uỵch xuống lề đường. Bụi mùn cưa, vữa mục bay lầm lên, khét lẹt mùi nhựa.
Khoảng không đột ngột nhẹ bẫng. Cánh cửa thời gian như vừa bị bung khóa. Mảng tường vôi vàng nhăn nheo dường như khẽ cựa mình, thở hắt ra một hơi dài rũ rượi. Lẩn khuất phía sau mớ mạng nhện gỉ sét ấy, từng cánh hoa cúc đắp nổi rêu phong ngơ ngác lộ diện dưới cái nắng rát sạt.
Dưới lòng đường, anh thợ áo cam nhảy xuống, quệt vệt mồ hôi tứa bụi đen vắt ngang trán, hì hục cuộn mớ cáp gỉ sét vừa cắt bỏ quăng lên thùng xe tải. Dấu tích của một thời mạng nhện ngổn ngang chính thức bị bóc gỡ. Ngay dưới gót giày anh, những rãnh xẻ dọc lòng đường đã được đặt cáp ngầm, lấp đất và lèn chặt.
Phố xá vẫn rùng rùng vươn lên cao, nhưng dòng điện lại chọn một thế đứng khác: Trút bỏ cái vẻ chằng chịt, giăng mắc bủa vây tầm mắt, tự nguyện thu mình lẩn khuất trong lòng đất sâu.
Tôi ngước mắt nhìn lên vòm xà cừ cổ thụ vừa được cởi trói. Ánh tà dương vàng vọt hắt xiên qua vạt lá, rọi thẳng vào những họa tiết điêu khắc trăm năm tuổi. Rạng rỡ. Thanh tĩnh.
Chiếc rọ cẩu màu cam thu cần lại, chậm chạp quay đầu. Điểm neo màu cam ấy lách qua dòng xe cộ nườm nượp, rồi nhòe dần, nhòe dần vào ráng chiều lung linh.
Tin Gốc: Thanh Niên

