Hành vi của Phan Hữu Hiệu (56 tuổi, tức Hiệu “Chuột”) cùng Bùi Đình Trung (57 tuổi) và Nguyễn Thanh Nam (45 tuổi) được nêu trong cáo trạng VKSND Tối cao vừa hoàn tất, truy tố về tội Mua bán trái phép chất ma túy, theo khoản 4 Điều 251 Bộ luật Hình sự.
Các bị can đều là những tử tù đang chờ thi hành án. Trong đó, Hiệu là người có vai trò cầm đầu trong đường dây ma túy lớn nhất tại TP HCM bị Cục Cảnh sát điều tra ma túy (C04, Bộ Công an) triệt phá năm 2018.
Hồi tháng 10/2019, TAND TP HCM xử sơ thẩm, tuyên phạt Phan Hữu Hiệu cùng Trung, Nam và 5 đồng phạm mức án tử hình, một người khác lĩnh án tù chung thân về tội Mua bán trái phép chất ma túy.
Đến ngày 21/5/2020, TAND Cấp cao tại TPHCM xử phúc thẩm, bác kháng cáo, tuyên y án đối với tất cả các bị cáo.
Sau khi bản án có hiệu lực, từ tháng 8/2020 đến tháng 6/2022, Hiệu liên tục gửi đơn tố giác đến Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an, khai nhận thêm hành vi của mình và đồng phạm, đề nghị làm rõ nhiều nội dung chưa được xử lý.
Hiệu cho rằng bản án trước đó mới xem xét 5 hành vi mua bán trái phép chất ma túy, trong khi nhóm của mình thực hiện tổng cộng 6 vụ. Ngoài ra, trong những lần mua bán ma túy trót lọt đã bị xét xử, có Bùi Đình Trung và Nguyễn Thanh Nam chưa bị xử lý đầy đủ.
Sau khi tiếp nhận đơn, Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an đã thụ lý, xác minh nguồn tin và tiến hành điều tra làm rõ các nội dung tố giác.
Từ từ kẻ nghiện đánh bạc đến trùm đường dây ma túy
Hồ sơ vụ án thể hiện, Phan Hữu Hiệu có tiền án về cờ bạc. Khoảng tháng 4/2017, trong thời gian đánh bạc tại một casino ở Lào, Hiệu được người đàn ông tên Siva Tony rủ tham gia đường dây vận chuyển ma túy về Việt Nam tiêu thụ nhưng chưa đồng ý.
Một năm sau, do thua bạc và nợ Tony 250.000 USD, Hiệu chấp nhận tham gia đường dây để có tiền trả. Tony giới thiệu Hiệu liên lạc với những người trong đường dây tại TP HCM để tổ chức việc giao nhận ma túy.
Tháng 4/2018, Hiệu gặp một số đầu mối tiêu thụ ma túy tại TP HCM, trong đó có Phan Thạch Dinh và Lý Thơ Phước, thỏa thuận giá mua bán heroin từ 305 đến 310 triệu đồng mỗi kg.
Theo phân công, ma túy được vận chuyển từ Lào về Đà Nẵng, sau đó Hiệu nhận hàng và đưa vào TP HCM tiêu thụ. Mỗi bánh heroin bán được, Hiệu hưởng lợi 10 triệu đồng.
Để thực hiện việc vận chuyển, Hiệu thuê ôtô 7 chỗ, cho lắp các hộc bí mật dưới sàn xe để cất giấu ma túy; đồng thời rủ hai đồng hương là Bùi Đình Trung và Nguyễn Thanh Nam tham gia, hứa trả công mỗi người một tỷ đồng.
Chỉ trong 3 tháng (tháng 5 đến tháng 7/2018), Hiệu cùng đồng phạm thực hiện 6 vụ mua bán trái phép chất ma túy với tổng khối lượng 474 bánh heroin (165 kg) và 55 kg ma túy đá.
Chiều 11/7/2018, khi Phan Thạch Dinh đang vận chuyển 40 bánh heroin vừa nhận từ Hiệu thì bị lực lượng C04 bắt quả tang. Khám xét nơi ở của Dinh, cảnh sát thu thêm 93 bánh heroin.
Cùng thời điểm, Hiệu bị bắt khi đang giao cho Lý Thơ Phước một valy chứa 60 bánh heroin. Khám xét các địa điểm liên quan, công an thu giữ thêm 32 bánh heroin và bắt giữ nhiều người trong đường dây.
Quá trình điều tra và xét xử trước đây, Hiệu và đồng phạm chỉ bị xét xử 5 hành vi với tổng số ma túy phải chịu trách nhiệm là 379 bánh heroin (132 kg) và 55 kg ma túy đá.
Sau khi điều tra bổ sung theo đơn tố giác của Hiệu, nhà chức trách có căn cứ xác định bị cáo phải chịu trách nhiệm thêm về một lần mua bán ma túy với khối lượng 95 bánh heroin (hơn 33 kg).
Bùi Đình Trung có vai trò giúp sức cho Hiệu mua bán 277 bánh heroin (hơn 96,6 kg). Nguyễn Thanh Nam giúp sức cho Hiệu mua bán hơn 90 bánh heroin (31,3 kg). Cả hai chưa nhận được tiền công Hiệu hứa hẹn ban đầu.
Những đồng phạm và mắt xích khác trong đường dây này đã bị xét xử trong vụ án ở giai đoạn 1. Hành vi của Siva Tony cùng một số người liên quan được tách ra thành vụ án khác để điều tra xử lý khi có căn cứ.
Đối với lời khai của Hiệu về việc đã chiếm đoạt hơn 19,7 tỷ đồng tiền mua bán ma túy của Siva Tony cũng như việc nhiều người có hành vi chiếm đoạt tài sản của gia đình Hiệu, C04 đã điều tra, xác minh, song chưa đủ căn cứ.
Ngày 24/6, Cơ quan Cảnh sát điều tra, Công an tỉnh Vĩnh Long đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can và cấm đi khỏi nơi cư trú đối với Lê Mạnh Cường (SN 1996) để điều tra về tội Vi phạm quy định về tham gia giao thông đường bộ.
Theo kết quả điều tra, khoảng 21h15 ngày 14/3, Cường điều khiển ô tô khách lưu thông trên đường tỉnh 913 theo hướng từ xã Càng Long đi xã Bình Phú.
Khi đến đoạn đường thuộc địa phận ấp Rạch Rô 2, xã Nhị Long thì xe khách va chạm với mô tô do ông T.V.T. (SN 1986) điều khiển và chở bà V.T.T.G. (SN 1988).
Cú va chạm làm bà G. tử vong tại hiện trường, ông T. được đưa đi cấp cứu nhưng không qua khỏi.
Theo kết quả điều tra ban đầu, cơ quan điều tra xác định nguyên nhân trực tiếp dẫn đến tai nạn giao thông là do Cường điều khiển ô tô khách đi không đúng phần đường quy định.
Ngoài ra, ông T. điều khiển mô tô chuyển hướng không có tín hiệu báo hướng rẽ và trong máu có nồng độ cồn, nhưng ông T. đã tử vong.
Nội dung trên được TAND Tối cao giải đáp sau khi tòa án cấp dưới nêu vướng mắc trong quá trình xét xử tội Vi phạm quy định về tham gia giao thông đường bộ.
Theo tình huống được nêu, bị cáo khai trước khi tham gia giao thông không uống rượu, bia. Kết quả giám định xác định trong máu có nồng độ cồn 0,282 mg/100 ml nhưng không xác định được nguyên nhân phát sinh cồn.
Từ đó, tòa cấp dưới đặt vấn đề có được áp dụng tình tiết định khung tại điểm b khoản 2 Điều 260 Bộ luật Hình sự đối với trường hợp này hay không. Quy định này áp dụng với trường hợp "trong tình trạng có sử dụng rượu, bia mà trong máu hoặc hơi thở có nồng độ cồn vượt quá mức quy định".
Trong văn bản trả lời, TAND Tối cao cho rằng chỉ áp dụng tình tiết trên khi có căn cứ xác định bị cáo "trong tình trạng có sử dụng rượu, bia".
Do đó, để áp dụng tình tiết định khung, kết luận giám định phải xác định rõ nồng độ cồn trong máu là do sử dụng rượu, bia hoặc có căn cứ khác chứng minh người phạm tội đã sử dụng rượu, bia.
"Trường hợp không có căn cứ xác định người phạm tội đã sử dụng rượu, bia thì không áp dụng tình tiết này", TAND Tối cao nêu.
Như vậy, việc trong máu có nồng độ cồn chưa đồng nghĩa người vi phạm đã sử dụng rượu bia.
Nêu quan điểm về hướng dẫn trên, luật sư Vũ Tiến Vinh (Công ty Luật Bảo An, Hà Nội) cho rằng quy định của Bộ luật Hình sự từ trước đến nay đều xác định tình tiết tăng nặng là trường hợp "trong tình trạng có sử dụng rượu, bia...".
"Quan điểm của TAND Tối cao nhằm thống nhất cách hiểu và áp dụng pháp luật trong xét xử", luật sư nói.
Theo ông Vinh, cơ quan tiến hành tố tụng có trách nhiệm chứng minh người phạm tội đã sử dụng rượu bia trước khi xảy ra tai nạn.
Việc này phải làm rõ người đó có uống rượu bia hay không, sử dụng khi nào, ở đâu và trong hoàn cảnh nào.
Trách nhiệm chứng minh thuộc cơ quan tố tụng
Theo luật sư Vinh, nghĩa vụ chứng minh hoàn toàn thuộc về cơ quan tiến hành tố tụng. Người bị truy cứu không có nghĩa vụ phải tự chứng minh mình không uống rượu bia.
Do đó, nếu cơ quan tố tụng không chứng minh được việc sử dụng rượu bia thì dù kết quả giám định xác định trong máu có nồng độ cồn cũng không thể áp dụng tình tiết định khung này.
Liên quan thắc mắc về trường hợp không uống rượu bia nhưng trong máu vẫn có cồn do bệnh lý hoặc cồn nội sinh, luật sư cho rằng về mặt khoa học, cồn nội sinh là có nhưng hàm lượng rất nhỏ. Trong khi đó, người đã sử dụng rượu bia thì nồng độ cồn trong cơ thể thường cao hơn nhiều lần.
Tuy nhiên, việc viện dẫn cồn nội sinh sẽ khó được chấp nhận nếu cơ quan tố tụng có đủ chứng cứ chứng minh người vi phạm đã sử dụng rượu bia. Khi đó bị cáo phải chấp nhận các chứng cứ đã được điều tra, thu thập.
Theo Cổng thông tin điện tử Công an tỉnh Quảng Ninh, trong bối cảnh du lịch tỉnh Quảng Ninh đang phát triển mạnh, nhu cầu đặt phòng trực tuyến tăng cao, các đối tượng lừa đảo cũng nhanh chóng "ăn theo" bằng những thủ đoạn ngày càng tinh vi. Một trong những chiêu trò đang nở rộ trong thời gian gần đây là lập các trang fanpage Facebook giả mạo các doanh nghiệp, tổ chức, cá nhân kinh doanh lưu trú nhà hàng dịch vụ du lịch có uy tín tại các điểm du lịch nổi tiếng trên địa bàn tỉnh.
Qua làm việc với các cơ sở kinh doanh lưu trú, kinh doanh dịch vụ du lịch trên địa bàn tỉnh, lực lượng công an đã ghi nhận phản ánh nhiều vụ việc khách du lịch bị lừa chuyển khoản tiền đặt cọc các dịch vụ du lịch (thuê phòng khách sạn, phòng nghỉ đêm lưu trú trên vịnh, đặt ăn nhà hàng,…)
Các đối tượng tạo dựng những fanpage có tên gọi gần giống, thậm chí trùng khớp với trang chính thức của các khách sạn nổi tiếng, có fanpage có cả dấu tích xanh trên Facebook. Không chỉ dừng lại ở tên gọi, chúng còn sao chép hình ảnh, logo, địa chỉ, số điện thoại và toàn bộ nội dung giới thiệu từ trang thật, khiến người dùng khó phân biệt thật - giả. Đáng chú ý, các fanpage này thường được đầu tư bài bản với hàng chục nghìn lượt theo dõi, các đối tượng sử dụng công cụ tương tác ảo và hàng loạt tài khoản giả để đăng bình luận tích cực, đánh giá 5 sao, tạo cảm giác uy tín và đông đảo khách hàng đã sử dụng dịch vụ. Một số fanpage còn chạy quảng cáo trả phí để xuất hiện dày đặc trên bảng tin người dùng, đặc biệt nhắm vào những người có nhu cầu du lịch. Khi khách hàng liên hệ, các đối tượng nhanh chóng tư vấn, đưa ra mức giá hấp dẫn hơn thị trường, kèm theo chương trình khuyến mãi "giới hạn" nhằm thúc ép chuyển tiền đặt cọc.
Sau khi tạo được lòng tin, các đối tượng yêu cầu khách chuyển khoản đặt cọc hoặc thanh toán trước với lý do "giữ phòng". Một số trường hợp còn gửi hình ảnh xác nhận đặt phòng giả để tăng độ tin cậy. Nhiều trường hợp khách sau khi đặt cọc, còn bị các đối tượng thông báo chuyển sai nội dung, yêu cầu chuyển lại tiền để "bộ phận kế toán" xác nhận và hoàn lại số tiền thừa. Tuy nhiên, sau nhiều lần chuyển khoản, các đối tượng sẽ chặn liên lạc và chiếm đoạt toàn bộ số tiền chuyển khoản. Nạn nhân chỉ phát hiện bị lừa khi đến nơi lưu trú và không có bất kỳ thông tin đặt phòng nào được ghi nhận. Thực tế cho thấy, việc truy tìm các đối tượng này gặp nhiều khó khăn do chúng sử dụng tài khoản ảo, sim không chính chủ và các kênh thanh toán trung gian.
Theo cơ quan công an, người dùng hoàn toàn có thể phát hiện fanpage giả mạo nếu chú ý đến những biểu hiện như: Trang có lượng theo dõi lớn nhưng lịch sử hoạt động ngắn, nội dung thiếu nhất quán; bình luận lặp lại, mang tính "kịch bản", thiếu tương tác thật; giá phòng thấp bất thường so với thị trường chung; thúc giục chuyển tiền nhanh, đặc biệt qua tài khoản cá nhân; thiếu thông tin xác thực như website chính thức, địa chỉ rõ ràng. Ngoài ra, việc fanpage không có dấu xác minh hoặc có dấu hiệu "bất thường" trong thông tin liên hệ cũng là tín hiệu cảnh báo cần lưu ý.
Để đảm bảo an toàn, du khách nên ưu tiên đặt phòng qua các kênh chính thức như website của khách sạn hoặc các nền tảng đặt phòng uy tín. Trong trường hợp giao dịch qua mạng xã hội, cần kiểm tra kỹ thông tin, đối chiếu xác thực với các thông tin tại website trường hợp nghi vấn cần trao đổi với cơ quan quản lý nhà nước tại địa phương đó trước khi quyết định. Đặc biệt, không nên chuyển tiền vào tài khoản cá nhân khi chưa xác minh rõ danh tính đơn vị cung cấp dịch vụ. Một cuộc gọi trực tiếp đến khách sạn để kiểm tra thông tin có thể giúp tránh được rủi ro đáng tiếc.