Theo đó, HĐXX tuyên phạt ông Hứa Xường (em trai bà Hứa Thị Phấn) 12 năm tù về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Các bị cáo khác thuộc nhóm Công ty Phú Mỹ bị tuyên mức án từ 3 năm đến 5 năm tù về cùng tội danh.
Nhóm bị cáo nhân viên ngân hàng bị tuyên phạt từ 3 năm đến 5 năm tù về tội vi phạm quy định về cho vay trong hoạt động của các tổ chức tín dụng.
Theo hồ sơ vụ án, mặc dù Công ty Phú Mỹ không đủ năng lực tài chính, nhưng từ năm 2007, dưới sự chỉ đạo của bà Hứa Thị Phấn (nguyên Chủ tịch hội đồng quản trị, đã mất), công ty này đã lập hồ sơ vay vốn ngân hàng để đầu tư vào dự án khu dân cư Garden City (khu 13D, huyện Bình Chánh).
Tài sản thế chấp cho các hợp đồng tín dụng là toàn bộ dự án Garden City diện tích 279.269m², mặc dù tại thời điểm đó dự án chưa đủ điều kiện pháp lý để thế chấp, và Công ty Phú Mỹ cũng chưa hoàn tất nghĩa vụ tài chính hay được cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất.
Các bị cáo thuộc nhóm Công ty Phú Mỹ gồm Trần Hoàng Trinh, Hứa Xường (em trai bà Phấn), Hứa Thị Bích Hạnh (cháu bà Phấn), Ngô Nguyễn Đoan Trang và Lâm Kim Dũng đã ký khống các biên bản họp hội đồng quản trị và tài liệu liên quan để giúp bà Phấn hoàn thiện hồ sơ vay vốn.
Các bị cáo Phạm Thị Mai Toan, Trần Thị Bích Ngọ, Đào Thị Thu Hòa, Đặng Thị Thu Hương (cựu cán bộ ngân hàng) đã không thẩm định thực tế năng lực tài chính của khách hàng, không kiểm tra tình trạng pháp lý thực tế của tài sản đảm bảo…
Tính đến ngày 15-8-2024, khoản vay của Công ty Phú Mỹ đã rơi vào nợ xấu nhóm 5. Sau khi trừ đi các giá trị tài sản đảm bảo có thể thu hồi, cơ quan chức năng xác định hành vi của các bị cáo đã gây thiệt hại cho ngân hàng tổng số tiền là 73 tỉ đồng.
Tuy nhiên bà Hứa Thị Phấn đã qua đời vào ngày 13-2-2023. Ông Hứa Xường hiện đang bỏ trốn, bị truy nã, cơ quan tiến hành tố tụng vận động về đầu thú để hưởng chính sách khoan hồng của pháp luật nhưng đến nay vẫn chưa trình diện.
Quá trình xét xử vụ án, các khoản nợ của Công ty Phú Mỹ đã được tất toán, hiện vụ án không còn thiệt hại.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Sau bản án sơ thẩm, 55 bị cáo kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt. Hội đồng xét xử chấp nhận kháng cáo của 15 bị cáo, giảm từ 1 đến 2 năm tù hoặc chuyển từ tù giam sang án treo.
Tòa phúc thẩm đã bác kháng cáo, tuyên y án 25 năm tù đối với bị cáo Đoàn Hữu Lượng (Chủ tịch HĐTV Công ty TNHH Khoa học TSL) về các tội giả mạo trong công tác và đưa hối lộ.
Cùng tội danh, bị cáo Nguyễn Hà Linh (vợ bị cáo Nguyễn Nam Khánh, cựu cán bộ Văn phòng Chính phủ) bị y án 3 năm 6 tháng tù. Một số bị cáo khác cũng bị bác kháng cáo, tuyên y án.
Hội đồng xét xử nhận định hành vi của các bị cáo là đặc biệt nghiêm trọng, gây ảnh hưởng đến hoạt động kiểm nghiệm, tạo điều kiện sản xuất hàng giả, gây hại cho người tiêu dùng, đặc biệt là trẻ em.
Dù tại cấp phúc thẩm, các bị cáo Đoàn Hữu Lượng, Nguyễn Hữu Truyền (cựu Phó giám đốc kỹ thuật Công ty TSL), Trần Minh Tâm (cựu Phó giám đốc Avatek)... bổ sung nhiều tình tiết giảm nhẹ như là lao động chính trong gia đình, có công cách mạng, được khen thưởng, có con nhỏ... song tòa xác định mức phạt của cấp sơ thẩm là có cơ sở.
Trong vụ án, bị cáo Lượng giữ vai trò chính, cầm đầu và hưởng lợi. Bị cáo Truyền trực tiếp chỉ đạo và kiểm soát các bị cáo chỉnh sửa kết quả kiểm nghiệm theo nhu cầu của khách hàng, các bị cáo còn lại tham gia vào việc chỉ đạo nhân viên và trực tiếp chỉnh sửa kết quả, làm giả phiếu kiểm nghiệm.
Theo bản án sơ thẩm, bị cáo Đoàn Hữu Lượng và Hồ Thị Thanh Phương (Giám đốc Công ty Avatek) là chủ mưu. Vì động cơ tư lợi, cả hai đã chỉ đạo cấp dưới cấp phiếu kết quả kiểm nghiệm giả.
Nhằm thu hút khách hàng và nâng cao lợi nhuận, ông Lượng và bà Phương thống nhất chủ trương làm phiếu kết quả thử nghiệm giả để khách hàng dùng công bố sản phẩm.
Khi còn làm việc tại Công ty TSL, bà Phương chỉ đạo phó giám đốc, trưởng phòng và nhân viên tiếp cận khách hàng, lôi kéo họ tham gia.
Từ tháng 3-2023 đến tháng 4-2025, bà Phương tách ra thành lập Công ty Avatek, tiếp tục chỉ đạo đồng phạm phát hành phiếu kiểm nghiệm giả. Tổng cộng, hai công ty TSL và Avatek đã phát hành hơn 220.000 phiếu kết quả thử nghiệm giả.
Đáng chú ý, Avatek chính là đơn vị kiểm nghiệm sản phẩm kẹo Kera - liên quan đến vụ án của Quang Linh Vlogs và hoa hậu Thùy Tiên.
Để hợp pháp hóa việc sản xuất và lưu thông sản phẩm này, nhóm cổ đông Công ty Chị Em Rọt đã thuê Nguyễn Phong thực hiện thủ tục công bố sản phẩm.
Avatek cũng là đơn vị kiểm nghiệm sản phẩm sữa Hiup trong vụ án sản xuất thực phẩm giả tại Công ty Z Holding.
Tại cấp sơ thẩm, bị cáo Đoàn Hữu Lượng bị tuyên phạt 18 năm tù về tội giả mạo trong công tác và 7 năm tù về tội đưa hối lộ, tổng hợp hình phạt là 25 năm tù.
Bị cáo Hồ Thị Thanh Phương bị tuyên phạt 27 năm tù về cùng hai tội danh. Các bị cáo còn lại chịu mức án từ 2 năm tù cho hưởng án treo đến 17 năm tù.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Trong mắt các mục tiêu, Guy Stanton là tay buôn ma túy ở London, giúp vận chuyển những lô hàng khổng lồ khắp thế giới, từ các băng đảng Thổ Nhĩ Kỳ ở Anh đến các tổ chức ở Nam Mỹ, Mexico, Afghanistan và châu Phi. Ông đeo đồng hồ Rolex trị giá 230.000 USD, mặc vest thiết kế và để tóc dài buộc đuôi ngựa.
Còn trong đời thực, Stanton sống ở vùng ngoại ô cùng vợ và con gái nhỏ.
Stanton là thành viên của "Beta Projects", đơn vị đặc vụ chìm tuyệt mật của Anh. Cơ quan Thuế và Hải quan Hoàng gia Anh (HM Revenue & Customs) đã thành lập đơn vị này và đào tạo một đội ngũ sĩ quan tinh nhuệ sử dụng danh tính giả để thâm nhập thế giới ngầm quốc tế.
Sống với thân phận giả
Theo Stanton, không thể tìm thấy nhiều thông tin công khai về "Beta Projects" vì hầu như không ai biết họ tồn tại. Ngay cả bố mẹ và anh chị em cũng nghĩ Stanton chỉ là nhân viên hải quan bình thường - ngoại trừ vợ ông, Jo, nhân viên Hải quan Hoàng gia Anh, người duy nhất biết công việc thực sự của Stanton.
Stanton kể rằng các đặc vụ chìm như ông trà trộn vào các băng đảng cho đến khi nào phá được án, có người phải xa gia đình và bạn bè nhiều năm. Những đặc vụ đó được cấp giấy tờ tùy thân giả, nhà cửa, xe cộ và các tài liệu giả.
Trước khi Stanton đi làm nhiệm vụ, Jo sẽ chuẩn bị sẵn tất cả đồ dùng và kiểm tra kỹ túi quần áo xem có bất kỳ giấy tờ hay vật dụng nào có thể tiết lộ danh tính thật của ông hay không.
Stanton được thiết lập là một người trung gian sở hữu đội tàu vận chuyển ma túy và vận chuyển các container chứa ma túy từ các cảng và sân bay.
"Nhân vật Stanton của tôi là một kẻ khó ưa, thô lỗ và kiêu ngạo, có thể bùng nổ bất cứ lúc nào. Tôi ăn mặc chỉnh tề, không bao giờ luộm thuộm. Tôi thường mặc bộ vest đen không cổ của Hugo Boss, kết hợp áo polo đen... Tôi lái chiếc Mercedes E500 Sport màu đen mang biển số Hà Lan, vốn bị hải quan Hà Lan tịch thu và cho chúng tôi mượn. Tôi thay đổi giữa hai chiếc đồng hồ Rolex vàng bị tịch thu trong một cuộc điều tra khác", Stanton kể.
Stanton tiêu tốn rất nhiều tiền để đi khắp thế giới gặp gỡ các trùm ma túy, đến mức được American Express cấp cho chiếc thẻ đen quyền lực nhất.
Những lần 'hút chết'
Nhiệm vụ đầu tiên của Stanton là thâm nhập các băng đảng người Thổ Nhĩ Kỳ, người Kurd và Cypriots đang nhập khẩu lượng lớn heroin từ Afghanistan vào Anh. Ông kết thân với chủ sòng bạc tàn nhẫn có biệt danh Keravnos, cung cấp thông tin tình báo cho các điều tra viên hải quan để thu giữ hàng trăm kg ma túy và bắt giữ nhiều kẻ buôn lậu.
Thông qua Keravnos, Stanton bắt đầu làm việc với các trùm ma túy trên toàn thế giới, trong đó có Vittorio, anh em họ của trùm tội phạm người Colombia Pablo Escobar. Khi tạo dựng được quan hệ thân thiết, Stanton tặng cho Vittorio một chiếc điện thoại vệ tinh để giữ liên lạc, và những cuộc gọi đó là nguồn thông tin tình báo quý giá dẫn đến việc thu giữ lô hàng cocaine lớn được giấu trong kiện hàng bột trái cây trên một con tàu ở Belem, Brazil.
Nhóm tội phạm bạo lực nhất mà Stanton từng giúp triệt phá do William cầm đầu, tên côn đồ 35 tuổi đến từ Nam Mỹ. Hắn muốn Stanton vận chuyển lượng lớn cocaine chất lượng cao từ Belem đến Hà Lan.
Trong lần gặp đầu tiên, Stanton đặt một phòng suite sang trọng tại khách sạn ở London, gọi hai chai rượu sâm panh Dom Perignon giá 250 bảng Anh mỗi chai, thể hiện mình là một tay chơi hào phóng.
Chính trong nhiệm vụ này, Stanton phải đối mặt với khoảnh khắc nguy hiểm nhất trong sự nghiệp.
Stanton bay đến đảo Curacao thuộc vùng biển Caribe của Hà Lan gặp nhóm của William tại một bãi đỗ xe bỏ hoang để hoàn thiện các chi tiết của thỏa thuận vận chuyển 750 kg cocaine. Khi 5 người đang nói chuyện, một chiếc Oldsmobile cũ kỹ chạy chậm về phía họ. Stanton để ý thấy kẻ ngồi ở ghế phụ lái giơ khẩu tiểu liên lên, ông lập tức lao xuống, ngã sấp.
"Đạn găm xuống mặt đường và va vào ôtô. Tôi nghe thấy tiếng la hét và rên rỉ của những người bị thương", Stanton kể. Sau đó, một chiếc xe cảnh sát lao tới đâm vào đuôi chiếc Oldsmobile, bắn gục kẻ cầm súng.
"Nỗi sợ lớn nhất của tôi là mọi chuyện sẽ kết thúc như thế, xa nhà và gia đình, sự thật về cuộc sống song song của tôi sẽ chết theo tôi", Stanton chia sẻ về khoảnh khắc cận kề cái chết.
Thông tin Stanton cung cấp sau đó giúp cảnh sát thu giữ lô hàng. William và 7 thành viên băng nhóm ra hầu tòa tại Hà Lan.
Stanton ra làm chứng trước tòa với bộ tóc giả, răng giả, hóa trang và mặc bộ vest không vừa người. William không hề nhận ra ông. Tất cả bị cáo nhận án tù dài hạn.
Stanton cũng từng thoát chết trong gang tấc khi tránh được cái bẫy giăng sẵn trong lúc dàn xếp một vụ vận chuyển heroin chất lượng cao nhất mà ông từng thấy ở Kenya. Nhờ cấp trên phát giác nguy hiểm, Stanton không phải tham dự cuộc họp - vốn là một cuộc phục kích để trừ khử ông.
Phi vụ 4 tấn cần sa chìm dưới đại dương
Năm 1996, Stanton và đội Beta Projects bắt giữ được một số tội phạm cấp cao. Vào tháng 10 năm đó, ông có cơ hội triệt phá hoàn toàn một băng đảng tội phạm trong chiến dịch "The Long Job" (Phi vụ dài hơi) nhắm vào trùm ma túy David "Mr. Big" Huck.
Huck, khi đó 51 tuổi, thường vận chuyển cần sa bằng đường biển từ Bắc Phi đến Anh và các vùng khác của châu Âu. Chưa bao giờ bị kết tội, Huck chuyển đến Ireland sống xa hoa trên khu đất rộng 2 ha bên cạnh hồ Lough Derg. Hắn cũng sở hữu một ngôi nhà ở Dublin, hai ngôi nhà ở đảo Ibiza và một nhà hàng ở Bồ Đào Nha.
Hải quan Hoàng gia Anh biết đến Huck từ ít nhất hai thập kỷ, và bí mật điều tra trong ba năm trước khi "The Long Job" được triển khai. Phi vụ bắt đầu sau khi hải quan nhận được tin báo rằng một kẻ buôn lậu ở London đang muốn vận chuyển cần sa từ Morocco vào Anh.
Kẻ chủ mưu trong vụ này chính là Huck. Sau khi vận chuyển số cần sa trị giá 10 triệu bảng (tương đương 13 triệu USD) từ Bắc Phi trên con tàu Fata Morgana, hắn cần một con tàu khác thu gom hàng ở Vịnh Biscay và đưa đến Anh.
Stanton, vốn đã tạo được uy tín trong thế giới ngầm, đề nghị cung cấp một nhóm người cho Huck để thực hiện phi vụ này. Kế hoạch bí mật là Stanton sẽ đóng chốt ở Anh, sử dụng một chiếc xuồng cao su bơm hơi để vận chuyển cần sa trở lại đất liền và bắt giữ Huck cùng đồng bọn.
Ngày 25/10/1996, trong điều kiện thời tiết xấu, bốn đặc vụ chìm đã lên một chiếc tàu kéo để tìm con tàu chở cần sa. Họ cố chuyển hàng bằng một sợi dây nổi thường dùng để câu cá ruồi, nhưng sóng dữ khiến kế hoạch bất khả thi. Họ chuyển sang sử dụng xuồng bơm hơi và bị sóng quật suốt nhiều giờ.
Cuộc tìm kiếm bằng trực thăng không thể xác định được vị trí của nhóm, may mắn là ba tiếng rưỡi sau, một tàu container của Na Uy đã phát hiện ra họ. Lúc đó, 125 kiện cần sa nặng 4 tấn mà đội của Stanton định dùng để bắt Huck đã chìm xuống đáy đại dương.
Tuy nhiên, Huck vẫn chưa biết rằng hàng đã bị mất, vì vậy Stanton cùng các đặc vụ quyết định chuyển hướng kế hoạch, sử dụng số ma túy thu giữ từ một vụ án khác để gài bẫy và cuối cùng bắt giữ Huck khi thực hiện giao dịch.
Tháng 7/1997, Huck bị kết án 14 năm tù, 7 thành viên khác trong băng nhóm nhận từ 8 đến 12 năm tù.
Stanton được trao tặng huân chương vì những đóng góp cho Cơ quan Thuế và Hải quan, nhưng 10 năm hoạt động bí mật đã bào mòn ông. Stanton mắc bệnh bạch cầu và bị cảnh sát vu oan tội nhận hối lộ từ Keravnos. Sau hai năm, cuộc điều tra đã bị đình chỉ vì không có bằng chứng.
Stanton sau đó chuyển nghề làm thám tử tư, chia sẻ rằng cảm thấy "đã hoạt động bí mật quá lâu".
"Tôi từng tự hào là một đặc vụ chìm, nhưng Stanton đã quá khét tiếng nên hắn phải chết", ông nói thêm. Đến nay, Stanton vẫn sống trong nỗi sợ hãi bị trả thù, phải giấu kín danh tính thực.
Tin Gốc: Vnexpress
Pháp Luật
Tuyên án nữ thanh niên dụ 18 người xuất cảnh để cưỡng bức lao động và bóc lột tình dục

Theo hồ sơ vụ án, trong khoảng thời gian từ tháng 11-2022 đến tháng 10-2023, Lê Ngọc Quý đã có hành vi gian dối, dùng chiêu bài "việc nhẹ, lương cao" để dụ dỗ, tuyển mộ người lao động.
Bị cáo đã nhiều lần tổ chức đưa tổng cộng 18 người Việt Nam xuất cảnh sang Thái Lan và Myanmar, sau đó chuyển giao cho các công ty lừa đảo do người Trung Quốc quản lý để cưỡng bức lao động và bóc lột tình dục.
Cụ thể Quý đã đưa các nạn nhân xuất cảnh sang Thái Lan, Myanmar và bàn giao cho các đường dây lừa đảo.
Khi ra đến nước ngoài, toàn bộ các nạn nhân đều bị Quý và đường dây lừa đảo thu giữ hết giấy tờ tùy thân, quản thúc gắt gao về sinh hoạt cũng như việc đi lại.
Công việc thực tế hoàn toàn trái ngược với lời hứa ban đầu, các lao động bị ép lập tài khoản mạng xã hội để dụ dỗ người Việt Nam nạp tiền vào các ứng dụng nhằm lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
Những ai không đạt chỉ tiêu bị bạo hành thể xác như phạt bật nhảy hàng trăm lần, bị đánh đập, ép làm việc xuyên đêm hoặc phải nộp tiền chuộc hàng trăm triệu đồng nếu muốn nghỉ việc.
Đặc biệt, trong các nạn nhân bị Quý đưa ra nước ngoài còn có một người bị chuyển giao cho người khác để ép buộc bán dâm. Hành vi bóc lột tình dục này đã xâm phạm nghiêm trọng đến danh dự, nhân phẩm và sức khỏe tinh thần của nạn nhân.
Không dừng lại ở đó, Lê Ngọc Quý còn có hành vi gọi điện đe dọa, uy hiếp tinh thần gia đình nạn nhân. Quý ép buộc người nhà của nạn nhân phải chuyển số tiền hơn 170 triệu đồng để chuộc lại các giấy tờ tùy thân như hộ chiếu, visa, căn cước công dân, đe dọa nếu gia đình không nộp tiền sẽ tiếp tục bán nạn nhân đi nơi khác.
Hội đồng xét xử nhận định hành vi của bị cáo Lê Ngọc Quý là nguy hiểm cho xã hội, cần phải cách ly khỏi xã hội và có hình phạt tương xứng để răn đe.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

