Senegal được kỳ vọng có thể tạo nên bất ngờ tại World Cup 2026. Họ vừa vào chung kết Cup châu Phi (thắng Morocco nhưng sau đó bị tước chức vô địch), và sở hữu nhiều cầu thủ đang thi đấu ở các giải hàng đầu châu Âu. Những ngôi sao như Sadio Mane (Al Nassr) hay đội trưởng Kalidou Koulibaly (đang khoác áo Al Hilal) đều mang tầm ảnh hưởng lớn, dù hiện thi đấu tại Arab Saudi.
Tuy nhiên, điều đáng chú ý là dấu ấn Pháp trong đội hình Senegal gần như hiện diện ở mọi cấp độ. Không chỉ bởi mối quan hệ lịch sử khi Senegal từng là thuộc địa của Pháp đến năm 1960, mà còn bởi nhiều cầu thủ Senegal sinh ra, lớn lên hoặc được đào tạo bóng đá tại Pháp.
Các cầu thủ như Edouard Mendy, Mory Diaw, Yehvann Diouf, Kalidou Koulibaly, Mamadou Sarr, Antoine Mendy, Iliman Ndiaye hay “viên ngọc” của PSG Ibrahim Mbaye đều sinh ra tại Pháp. Bên cạnh đó, nhiều người từng trưởng thành trong hệ thống đào tạo trẻ của bóng đá Pháp tại Clairefontaine trước khi lựa chọn khoác áo Senegal.
Kalidou Koulibaly, cựu trung vệ Napoli và Chelsea, từng thi đấu 11 trận cho các đội trẻ Pháp và là trụ cột ở U20 Pháp tại World Cup U20 2011, nơi anh cùng những cái tên như Antoine Griezmann tiến sâu vào bán kết.
Mamadou Sarr, cầu thủ thuộc biên chế Chelsea, trải qua đầy đủ các cấp độ U17 đến U20 và từng là đội trưởng U17 Pháp vô địch giải U17 châu Âu năm 2022.
Habib Diarra, đang khoác áo Sunderland, thi đấu từ U16 đến U21 Pháp trước khi quyết định chọn Senegal ở cấp độ đội tuyển quốc gia. Yehvann Diouf cũng kinh qua các đội U18 đến U21, từng là thủ môn chính của Pháp tại VCK U19 châu Âu 2018.
Pape Gueye thi đấu ở U18 và U19 Pháp trước khi chuyển sang Senegal, trong khi Ibrahim Mbaye gắn bó với các đội trẻ Pháp đến năm 2025, rồi chọn khoác áo tuyển Senegal.
Cuộc cạnh tranh ngầm giữa Pháp và Senegal
LĐBĐ Pháp (FFF) từng nỗ lực giữ chân các cầu thủ tài năng gốc Senegal, nhưng không phải lúc nào cũng thành công. Mamadou Sarr và Ibrahim Mbaye là ví dụ, khi cả hai quyết định khoác áo Senegal.
Chủ tịch FFF Philippe Diallo cùng nhiều quan chức từng trực tiếp liên hệ để thuyết phục Mbaye thi đấu cho tuyển Pháp, nhưng cầu thủ trẻ này khẳng định lựa chọn của anh là “từ trái tim”.
Có tới 9 tuyển thủ Senegal đang chơi tại Ligue 1, gồm Mory Diaw (Le Havre), Yehvann Diouf (Nice), Krépin Diatta (Monaco), Antoine Mendy (Nice), Mamadou Sarr (Strasbourg, mượn từ Chelsea), Moussa Niakhaté (Lyon), Lamine Camara (Monaco), Ibrahim Mbaye (PSG) và Bamba Dieng (Lorient).
Sự hiện diện dày đặc này cho thấy mối liên kết chặt chẽ giữa bóng đá Senegal và hệ thống đào tạo, thi đấu của Pháp vẫn đang tiếp tục định hình thế hệ cầu thủ mới của “Sư tử Teranga”.
Senegal mới bốn lần dự VCK World Cup vào năm 2002, 2018, 2022 và năm nay. Thành tích tốt nhất của họ là lọt vào tứ kết năm 2002. Tại World Cup 2018, Senegal trở thành đội tuyển đầu tiên trong lịch sử bị loại theo luật fair-play (nhận nhiều thẻ vàng hơn) sau khi hòa Nhật Bản ở tất cả 6 chỉ số phụ.
Tại World Cup 2026, Senegal nằm ở bảng I, lần lượt gặp Pháp ngày 16/6, Na Uy 22/6 và Iraq 26/6.
Ngày 14-5, Chủ tịch VFF Trần Quốc Tuấn đã đến thăm đội tuyển U17 Việt Nam. Ông nhắn nhủ đoàn quân HLV Cristiano Roland trước thềm trận tứ kết Giải U17 châu Á 2026 với đối thủ U17 Úc.
Tại đây, Chủ tịch Trần Quốc Tuấn biểu dương màn trình diễn bản lĩnh của U17 Việt Nam trước U17 UAE, đặc biệt trong bối cảnh đội nhận bàn thua ngay từ những giây đầu tiên nhưng vẫn kiên cường lội ngược dòng để giành chiến thắng 3-2, qua đó vào tứ kết châu Á và giành vé đi World Cup.
Theo ông Tuấn, đi World Cup trẻ thôi là chưa đủ bởi đây mới chỉ là nền tảng kinh nghiệm, là hành trang cho các cầu thủ hướng tới sân chơi cao hơn là vòng loại World Cup cấp đội tuyển.
"Muốn đạt tới bóng đá đỉnh cao, các con phải tự chuẩn bị cho mình sự trưởng thành, bản lĩnh và đáp ứng những tiêu chuẩn rất cao của bóng đá chuyên nghiệp", lãnh đạo VFF nói.
Bên cạnh những vấn đề chuyên môn, người đứng đầu VFF cũng đặc biệt lưu ý các cầu thủ về việc sử dụng mạng xã hội trong giai đoạn nhận được nhiều sự quan tâm từ dư luận. Theo đó, có nhiều trang tin không chính thống dùng lời lẽ quá đà để tung hô, tâng bốc các cầu thủ trẻ của U17 Việt Nam lên tận mây xanh.
"Mạng xã hội có hai mặt. Khi chiến thắng, các con sẽ nhận được rất nhiều lời khen, nhưng khi thất bại cũng sẽ chịu áp lực rất lớn. Điều quan trọng nhất là phải giữ được sự tập trung cho công việc, sống bằng nghề bóng đá và thi đấu chuyên nghiệp", ông Trần Quốc Tuấn khẳng định.
U17 Việt Nam tấn công tốt, nhưng vẫn bộc lộ hạn chế trong khâu phòng ngự, với việc thủng lưới 6 bàn sau vòng bảng. Bài học sâu sắc ở trận thua ngược U17 Hàn Quốc 1-4 vẫn còn nguyên giá trị, đủ để đoàn quân HLV Cristiano Roland ghi nhớ và rút kinh nghiệm.
Phía trước U17 Việt Nam là trận đấu với đối thủ U17 Úc (0h ngày 17-5), thuộc vòng tứ kết U17 châu Á 2026. Chủ tịch VFF Trần Quốc Tuấn động viên các cầu thủ tiếp tục tin vào bản thân, đồng đội và chuẩn bị thật tốt cho trận này.
Mới đây, HLV Unai Emery đã đem về cho Aston Villa danh hiệu vô địch quý giá ở giải Europa League, qua đó khẳng định giá trị huyền thoại của ông ở đấu trường này. Emery là HLV duy nhất xưa nay vô địch cúp UEFA/Europa League đến 5 lần, cũng là HLV duy nhất vô địch giải này ở 3 CLB khác nhau. Cứ như HLV Unai Emery sinh ra là để vô địch Europa League. Vậy mà ông cũng đành bó tay khi dẫn dắt Arsenal ở trận chung kết Europa League 2019. Đấy là lần gần đây nhất Arsenal lọt vào chung kết ở đấu trường châu Âu. Họ thua Chelsea 1-4. Từ năm 1995 đến nay, Arsenal có mặt ở các trận chung kết đủ các giải tầm châu lục, và không thắng được trận nào!
Năm 1995, Arsenal có cơ hội đi vào huyền thoại. Trong tư cách ĐKVĐ, Arsenal sẽ trở thành đội đầu tiên trong lịch sử bảo vệ thành công chiếc cúp C2 châu Âu - khi ấy là "cúp Các đội đoạt cúp quốc gia châu Âu" - nếu thắng Zaragoza trong trận chung kết. Khi hiệp phụ thứ 2 chỉ còn 1 phút, đội "chiếu dưới" Zaragoza bất ngờ ghi bàn quyết định (2-1) theo kịch bản không ai ngờ nổi: Nayim lốp bóng vào lưới Arsenal từ giữa sân. UEFA đã khai tử cúp Các đội đoạt cúp quốc gia châu Âu sau mùa bóng 1998-1999. Nếu Arsenal thắng Zaragoza ở trận chung kết 1995 thì họ đã có kỷ lục huyền thoại - đội duy nhất bảo vệ thành công cúp C2 châu Âu.
Trong lần kế tiếp Arsenal lọt vào chung kết của một giải đấu châu Âu, họ cũng thua đối thủ bị đánh giá thấp hơn. Đó là Galatasaray ở chung kết cúp UEFA mùa bóng 1999-2000: hòa 0-0, Arsenal thua ở loạt luân lưu. Đến năm 2006 thì Arsenal lần đầu tiên lọt vào chung kết Champions League. Thủ môn Jens Lehmann lãnh thẻ đỏ ngay phút 18, nhưng Arsenal mở tỷ số trong hiệp 1 và dẫn bàn đến khi trận đấu chỉ còn 15 phút. Rốt cuộc, Barcelona với Ronaldinho trong đội hình vẫn thắng ngược 2-1. Kế tiếp là trận chung kết gần đây, khi cúp UEFA đã đổi tên thành Europa League và Arsenal thua Chelsea vào năm 2019.
Thành tích của Arsenal ở đấu trường châu lục quá "khiêm nhường" là do họ thường xuyên vấp ngã ngay trước vinh quang, chứ chẳng phải vì không có năng lực. Không tính cúp "Hội chợ" vốn không được UEFA chính thức công nhận, thì cúp C2 châu Âu năm 1994 là danh hiệu vô địch tầm châu lục duy nhất xưa nay của Arsenal. Ngay từ lần đầu tiên được vào chung kết một cúp châu Âu (gặp Valencia ở chung kết cúp C2 năm 1980), giới hâm mộ Arsenal đã lờ mờ nhận ra một định mệnh buồn nào đấy. Bốn ngày trước đó, Arsenal đá trận chung kết cúp FA và thua West Ham 0-1. Khi ấy, West Ham chỉ thi đấu ở giải… hạng nhì. Kiểu thua "suy sụp" khiến Arsenal mất hẳn tinh thần trước trận chung kết tầm châu lục. Đã vậy, trận chung kết cúp C2 năm 1980 lại trở thành một cuộc tra tấn tinh thần cho các cầu thủ trên sân. Đấy là trận chung kết châu Âu tầm CLB đầu tiên áp dụng loạt sút luân lưu. Và Arsenal thua như một lẽ tất yếu.
Nhìn chung, thường là như vậy: Arsenal thua trận chung kết châu Âu sau một mùa bóng mà họ có vẻ không đạt chỉ tiêu ở các giải đấu trong nước. Đây lại chính là chi tiết quan trọng để giới hâm mộ Arsenal hy vọng trước trận chung kết Champions League kỳ này. Arsenal, như mọi người đều biết, vừa kết thúc một mùa bóng huy hoàng ở giải Ngoại hạng Anh, đoạt lại chức vô địch sau 22 năm chờ đợi. Vũ khí tinh thần sẽ giúp Arsenal vượt qua một PSG cực mạnh?
Đối thủ càng hay thì Arsenal chơi càng xuất sắc, đấy là kết luận xuyên suốt trong những trận chung kết trước đây của Arsenal. Khi đoạt cúp C2 châu Âu 1994, Arsenal thắng một Parma đầy ắp ngôi sao trong trận chung kết. Arsenal cũng đã chơi rất hay (dù thiếu người) trước Barcelona trong trận chung kết Champions League 2006.
Ở mùa giải trước, đội bóng phố núi đã trụ hạng thành công ở những vòng đấu cuối nhờ tài lèo lái của ông Vũ Tiến Thành với vai trò giám đốc kỹ thuật. Với lực lượng cầu thủ giỏi ngày càng mỏng dần khi lứa Công Phượng, Tuấn Anh, Văn Toàn, Văn Thanh... đều rồi đội, ông Vũ Tiến Thành vẫn giúp CLB HAGL vượt cạn thành công nhờ lối đá bị cho là phòng thủ tiêu cực.
Sang đến mùa giải năm nay, CLB HAGL lại mất tiếp những cầu thủ trụ cột như Minh Vương, Ngọc Quang, Văn Sơn và thậm chí cả trung vệ trẻ Lý Đức. Với đội hình toàn những cầu thủ trẻ như Quang Kiệt, Minh Tâm, Phước Bảo, Du Học, Anh Tài, Thanh Nhân…, đầu mùa bóng, đội bóng phố núi thực sự lao đao với 3 trận thua và 3 hòa khiến đội luôn nằm ở nhóm cuối bảng. Phải đến vòng 8 họ mới có trận thắng đầu tiên trước CLB Thể Công Viettel (2-1) và dần khởi sắc hơn khi thủ hòa Nam Định (2-2). Những tưởng HAGL sẽ dần củng cố lại tinh thần và lực lượng để thoát khỏi nhóm cuối bảng, nhưng việc thay đổi nhân sự ở ban huấn luyện khiến đội rơi vào hoàn cảnh khó khăn từ vòng 15.
Kể từ khi ông Thành tạm rời đội để về nhận nhiệm vụ tại CLB Ninh Bình, HAGL chỉ có kết quả thua 2, hòa 1, rơi xuống vị trí thứ 12, chỉ hơn 2 đội xếp dưới là Đà Nẵng và PVF-CAND (vị trí rớt hạng) 3 điểm. Đây là con số đáng báo động vì nếu tiếp tục thi đấu sa sút và không cải thiện tình hình, một suất xuống hạng là khó tránh khỏi với đội bóng phố núi.
Điều đáng tiếc trong trận thua ngược CLB Ninh Bình 1-2 ở vòng 17 diễn ra hôm qua (5.4) là HAGL vẫn giữ được tinh thần chơi bóng cống hiến. Các cầu thủ vẫn cố gắng triển khai lối đá quen thuộc. Nhưng cái thiếu lớn nhất của các cầu thủ HAGL lúc này đó còn là sự lạnh lùng và hiệu quả. Họ không còn những khoảnh khắc quyết định, sự chắc chắn nơi hàng thủ cũng như thiếu một chút bản lĩnh khi bị dồn ép. Những thất bại gần đây cho thấy đội bóng phố núi vẫn loay hoay tìm lại chính mình sau những mùa giải nhiều biến động. Những cầu thủ trẻ của đội vẫn đang học cách trưởng thành, nhưng sự khắc nghiệt của V-League lại không cho họ thời gian để làm điều đó. Lúc này họ cần một sự tinh quái, dày dạn kinh nghiệm của người chỉ huy để giúp họ vượt qua tình cảnh khó khăn nhất. Đây là những yếu tố đã được ông Vũ Tiến Thành xây dựng cho đội trong giai đoạn trước, dù đội hình không có ngôi sao nào.
Đặc biệt, tiếc cho các cầu thủ trẻ tài năng của đội như Quang Kiệt, Minh Tâm, Du Học, Anh Tài… khi không có các cầu thủ dày dạn kinh nghiệm hơn kèm cặp, dìu dắt nên dễ rơi vào tình cảnh bị động ở những thời khắc quyết định.
Nhìn vào lịch thi đấu sắp tới của HAGL, mọi người không khỏi lo lắng cho họ khi phải gặp CLB Nam Định đang vào phom trở lại (vòng 18 ngày 11.4) trên sân Thiên Trường; gặp Thể Công Viettel (vòng 19 ngày 19.4) trên sân Hàng Đẫy; gặp Hải Phòng (vòng 20 ngày 24.4) trên sân Pleiku… Nếu không có được kết quả tốt ở những trận đấu này, thầy trò HLV Quang Trãi nhiều khả năng sẽ rớt xuống đáy bảng và rơi vào tình cảnh bất lợi trong giai đoạn cuối mùa giải.