Một tháng trước, tôi lướt mạng và thấy một chia sẻ ngắn của một phụ huynh, rằng con mới tốt nghiệp tiểu học nhưng người mẹ đã đi tìm trung tâm học tiếng Anh cho con, người bố thì ra “tối hậu thư” đến lớp 9 thì con phải có IELTS 8.0.
Bên dưới, rất nhiều người không đồng tình và cho rằng làm như vậy là gây áp lực lên cho con. Thời điểm đó, tôi cũng nghĩ như vậy.
Nhưng hôm nay, sau khi xem chia sẻ điểm thi môn tiếng Anh lớp 10 ở TP HCM tôi phải suy nghĩ lại: Toàn là 9 điểm trở lên. Tôi ngộ ra và cảm thấy cặp phụ huynh kia lo lắng hơn là gây áp lực cho con.
Trẻ từ thế hệ 2010 trở đi được tiếp xúc và đi học thêm tiếng Anh rất nhiều, nếu đến lớp 9 mà vẫn chưa có IELTS đủ cao thì làm sao cạnh tranh lại suất vào lớp 10, chứ chưa nói đến vào đại học?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi có bằng lái và mới mua ôtô được một năm. Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ lễ, tôi chở gia đình đi chơi. Buổi sáng ra khỏi nhà thì bị kẹt lối vào cao tốc. Xe nhích từng chút một, có lúc đứng im. Cũng may trên xe có mấy chai nước để sẵn, nhưng rồi cũng mau chóng hết sạch.
Chật vật rời thành phố trong tiết trời nắng nóng để đi du lịch thật không hào hứng gì. Trong khi đó, gia đình bạn tôi đi xe giường nằm từ tối hôm trước thì khỏe người hẳn, chỉ việc nằm ngủ một giấc là đến nơi.
Chưa kể, khi lên đến nơi, quá đông người. Khách sạn mà vợ chồng tôi đặt trước, bãi xe có diện tích khiêm tốn, mỗi lần lấy xe ra vào rất cực.
Rồi đến lúc đi ăn, phải cất công tìm quán ăn nào có chỗ đậu xe... đường thì đông người, như đi vườn dâu tham quan, có những đoạn đường hẹp, quanh co, tôi rất áp lực mỗi lần tránh xe khác.
Tôi thấy thật dại dột khi tự tạo căng thẳng cho bản thân bằng cách tự lái ôtô đi chơi dịp lễ. Chẳng thấy chủ động ở đâu mà chỉ thấy mệt mỏi.
Nhiều người chia sẻ đường tắt, đường tránh để né kẹt xe, nhưng bạn có ý tưởng này thì hàng nghìn người khác cũng sẽ có ý tưởng giống bạn. Thế là chúng ta lại gặp nhau trên đường.
Nói chung, theo tôi, nên cân nhắc kỹ việc đi xe cá nhân đưa cả nhà đi chơi dịp lễ. Cứ đi xe giường nằm, có thời gian ngủ hoặc bấm điện thoại lướt mạng cho thỏa thích. Đến trạm thì đi vệ sinh, ăn uống. Đến nơi thì cứ gọi taxi mà đi, chẳng phải suy nghĩ về việc tìm tiệm ăn có bãi đậu xe hoặc việc đánh xe ra, lùi xe vào chi cho mệt người.
Tin Gốc: Vnexpress

Đọc bài viết "Sếp bị chê keo kiệt vì ở biệt thự vẫn 13 năm mang cơm đi làm" tôi thấy giống bản thân mình 10 năm trước. Lúc đó tôi còn là giảng viên đại học. Hôm nào có lịch giảng tại Quận 1 thì tôi đều về nhà ăn trưa. Nếu phải giảng dưới cở sở Thủ Đức thì tôi ăn cơm trưa tại trường (được chuẩn bị sẵn cho giảng viên). Ăn xong, tôi tranh thủ nghỉ ngơi, ngủ trưa tại phòng chờ để chiều lên giảng đường tiếp. Vậy là trong suốt 15 năm làm giảng viên, tôi hầu như không cần ăn ngoài bữa nào.
Sau 15 năm, tôi chuyển sang làm cho một ngân hàng nước ngoài. Suốt 26 năm đó, tôi được gia đình chuẩn bị cơm trưa để ăn tại phòng ăn của cơ quan. Tôi vẫn giữ thói quen ăn xong phải ngủ trưa, nếu không buổi chiều làm việc rất khó chịu. Vì là ngân hàng nước ngoài nên giờ giấc rất nghiêm ngặt. Cứ đúng 12 giờ là tôi đứng dậy và đi ăn trưa, khoảng 15-30 phút sau tôi về lại chỗ ngồi và trải khăn nằm dưới sàn ngay chỗ làm việc để ngủ. Lúc đó, các em đồng nghiệp trẻ của tôi lại kéo nhau ra ngoài ăn trưa. Trước một giờ chiều, tôi thức dậy, sau đó mới thấy các em đi ăn về.
Vì tôi là một sếp nhỏ, tự lái xe hơi đi làm, nhà cửa khang trang, nhưng ngày nào cũng tự đem cơm trưa đi ăn một mình nên một số em trẻ cũng tỏ thái độ khinh thường. Cụ thể, một lần nọ, một nhân viên trẻ phòng tôi mời khách hàng ăn trưa và có lời mời tôi dự cùng. Vì lịch sự nên tôi nhận lời. Em gọi mấy món kiểu Tây, tôi cũng ăn bình thường như mọi người.
Chiều về cơ quan, em hỏi tôi: "Trưa ăn ngon không anh?". Tôi trả lời thật lòng rằng "không" vì bản thân không hợp đồ Tây. Thế nhưng, sau đó tôi tình cờ nghe được em tám chuyện lại với cậu đồng nghiệp ngồi kế bên rằng "ăn cơm nhà quen rồi nên có biết thưởng thức gì đâu".
>> Tôi mua được đất ven Sài Gòn bắt đầu từ mỗi tháng tiết kiệm 270.000 đồng
Lần khác, tôi tâm sự với một nữ nhân viên khác: "Anh đem cơm ăn trưa đi làm nên chắc bị mọi người khinh lắm nhỉ?". Em nhân viên ngại ngùng trả lời: "Chắc cũng một chút thôi ạ".
Thực ra, tôi không thấy xấu hổ vì thói quen của mình. Tôi tự mang cơm, tự ăn đồ của mình, chứ không xin xỏ, không làm phiền ai cả. Hơn nữa, phần cơm của tôi rất chất lượng vì thức ăn mua tại siêu thị lớn, không dám mua thức ăn ngoài chợ, canh có thịt, nhiều rau, sạch sẽ, đủ chất, chứ không phải lèo tèo như ăn ngoài hàng.
Vì vậy, dù biết bị đàm tiếu sau lưng, nhưng tôi vẫn không sợ ai nói mình keo kiệt. Đơn giản là tôi có điều kiện tự chuẩn bị bữa trưa nên ăn cơm nhà cho thuận tiện với công việc. Còn các em trẻ không có điều kiện nấu ăn thì cứ việc đi ra ngoài hàng, tôi không đánh giá hay chê bai.
Ai nghĩ rằng đem cơm ăn trưa đi làm là keo kiệt thì đó là cái nhìn phiến diện của họ, tôi không mất thời gian tranh cãi. Đồ ăn của tôi đem theo nhiều khi còn chất lượng, giá cao hơn cả bữa ăn bên ngoài, nên đâu thể gọi là keo kiệt được.
Tin Gốc: Vnexpress

"Tôi có hai người em (một trai, một gái). Em gái tôi 34 tuổi, làm việc ở Hà Nội với mức lương khoảng 15 triệu đồng mỗi tháng. Em trai tôi 24 tuổi, lương khoảng 9 triệu đồng.
Nhiều lần, mẹ và vợ tôi đều hỏi hai em sao không tìm công việc khác tốt hơn, thu nhập cao hơn để tính chuyện mua nhà? Nhưng cả hai đều có chung một suy nghĩ: làm công việc hiện tại tuy lương không quá cao nhưng được nghỉ thứ bảy, chủ nhật, không bị áp lực tăng ca quá nhiều.
Các em nói với tôi rằng, dù có cố kiếm thêm vài triệu mỗi tháng thì cũng chẳng đủ để tạo khác biệt lớn trong việc mua nhà ở Hà Nội. Vậy nên, thay vì đánh đổi toàn bộ thời gian và sức khỏe để chạy theo thu nhập, các em chọn cuộc sống đủ chi tiêu và ở cùng bố mẹ.
Ngoài ra, tôi còn đứa cháu gọi tôi bằng cậu, 23 tuổi, đang làm việc ở Hải Phòng với thu nhập hơn 10 triệu đồng, cũng có suy nghĩ tương tự. Cháu mới có bạn gái và nói rằng sau này lấy vợ chắc vẫn ở cùng bố mẹ, vì tích cóp nhiều năm cũng khó mua nổi nhà riêng. Cháu bảo nếu sau này có thêm con cái, áp lực tài chính sẽ còn lớn hơn nên hiện tại, cũng không muốn lao vào làm thêm tăng ca quá nhiều.
>> Ảo tưởng giàu lên khi tôi mua nhà Hà Nội 5 tỷ để cho thuê
Con gái tôi năm nay 19 tuổi, đang học đại học nhưng cũng có suy nghĩ rất thực tế. Có lần, con nói với tôi: 'Sau này con có cố gắng học hành, làm việc cật lực, lương đến 50 triệu đồng mỗi tháng thì chắc cũng khó mua nổi nhà ở Hà Nội, nên con tính học xong sẽ tìm cơ hội đi nước ngoài'. Nghe con nói, tôi không biết nên phản đối hay đồng tình.
Tôi hiểu người trẻ bây giờ không lười biếng. Các em, các cháu vẫn đi làm, vẫn học tập, vẫn có trách nhiệm với cuộc sống của mình. Nhưng điều khác biệt là nhiều người không còn tin rằng chăm chỉ là đủ để đổi lấy một căn nhà như thế hệ trước từng nghĩ.
Thời của chúng tôi, dù khó khăn nhưng vẫn tồn tại cảm giác rằng chỉ cần cố gắng làm việc, tích góp nhiều năm thì sẽ có cơ hội mua nhà, ổn định cuộc sống. Còn bây giờ, khoảng cách giữa thu nhập và giá bất động sản dường như ngày càng xa. Một người trẻ lương 10-15 triệu đồng mỗi tháng ở thành phố lớn, sau khi trừ tiền ăn uống, đi lại và sinh hoạt, gần như rất khó tích lũy đáng kể. Ngay cả những người thu nhập khá hơn cũng mất nhiều năm mới đủ một khoản trả trước cho căn hộ nhỏ.
Có lẽ vì vậy mà nhiều người trẻ đang thay đổi tư duy sống. Họ ưu tiên cân bằng cuộc sống hơn là làm việc kiệt sức để theo đuổi mục tiêu mà bản thân cảm thấy quá xa vời. Một số chọn ở cùng gia đình lâu dài. Một số tìm cơ hội ra nước ngoài. Một số khác chấp nhận thuê nhà và không còn xem việc sở hữu nhà là đích đến bắt buộc.
Tôi không dám khẳng định suy nghĩ đó đúng hay sai. Nhưng rõ ràng, khi ngày càng nhiều người trẻ cùng nói 'cố mấy cũng không mua nổi nhà', đó không còn là câu chuyện của riêng một gia đình nữa".
Đó là chia sẻ của độc giả Trieuhung về giấc mơ an cư của người trẻ trong bối cảnh giá nhà vượt xa thu nhập khiến người Việt thuộc nhóm khó mua nhà nhất thế giới. Các chuyên gia cho rằng, giai đoạn 2023-2024 người Việt cần khoảng 23 năm thu nhập để mua nhà, con số này tăng lên 26 năm vào năm ngoái và hiện đã vượt 30 năm do giá bất động sản tăng nhanh hơn tốc độ tăng thu nhập. Mức này cao gấp đôi mặt bằng bình quân toàn cầu.
Còn theo dữ liệu từ Numbeo - nền tảng thống kê chi phí sinh hoạt lớn trên thế giới, Việt Nam hiện đứng thứ 10 trong hơn 100 quốc gia về mức độ khó tiếp cận nhà ở, tính theo số năm thu nhập cần tích lũy để mua nhà. Năm 2023, Việt Nam đứng thứ 14, nhưng hiện đã lên vị trí thứ 10, cho thấy khả năng mua nhà của người dân ngày càng khó khăn hơn. Trong bảng xếp hạng này, thứ hạng càng cao đồng nghĩa giá nhà càng vượt xa thu nhập.
Tin Gốc: Vnexpress

