Bạn đọc ký tên Bố bỉm sữa thẳng thắn rằng nhiều cha mẹ cứ mải mê lướt điện thoại, con hỏi gì cũng ậm ừ, sao lại trách con nghiện mạng. “Thay đổi phải bắt đầu từ người lớn, cả nhà cùng đọc sách, cùng chơi thể thao thì trẻ chẳng dại gì dán mắt vào màn hình”, bạn đọc này viết.
Cùng quan điểm, bạn đọc Lan Anh chỉ ra nhiều cha mẹ nghiện nặng điện thoại, mạng xã hội thì làm gì cai nghiện cho con được. Bạn đọc Ly Nguyễn kể nhà mình có đứa cháu học lớp 4 và tối nào cha mẹ cũng chơi cờ, đọc truyện hoặc ra sân đá bóng với con nên giờ “thằng bé chẳng bao giờ đòi xem YouTube hay TikTok gì hết”.
Kể câu chuyện gia đình, bạn đọc Mẹ Xoài cho biết bạn bè của con mình năm nay mới 12 tuổi nhưng nhiều bạn đều đã dùng TikTok. Chị không cấm hẳn mà cùng con lập một tài khoản chung, thống nhất chỉ xem các nội dung giáo dục và giải trí lành mạnh. “Tôi luôn dành thời gian cùng xem và bình luận để con hiểu đâu là nội dung tốt, đâu là rác nên bỏ qua”, chị chia sẻ kinh nghiệm.
Hiến kế, bạn đọc Linh Đỗ nói các trường nên mời chuyên gia an ninh mạng về nói chuyện, kể những câu chuyện người thật việc thật về các nạn nhân bị lừa đảo, bị bóc lột hình ảnh. “Khi học sinh thấy hậu quả rõ ràng sẽ tự giác hơn là nghe những lời khuyên chung chung”, bạn đọc Linh Đỗ nói.
Còn bạn đọc Cát Linh cho rằng mỗi gia đình có thể cài đặt ứng dụng “chế độ trẻ em” trên điện thoại của con và bố mẹ đặt mật khẩu riêng. Cùng với đó, nhà trường lồng ghép bài học về an toàn thông tin vào các tiết học, có vậy mới mong ngăn ngừa từ gốc.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Ông Jordan Benjamin, chuyên gia kỹ thuật tại công ty sửa chữa điện nước Done Rite Services (Mỹ), hướng dẫn cách làm một chiếc "điều hòa" mini:
Đầu tiên, bạn cần một thùng giữ nhiệt bằng xốp hoặc một xô nhựa loại 20 lít có nắp đậy.
Bước 1: Khoét 2-3 lỗ tròn ở phần thân trên của thùng. Nếu dùng thùng xốp, bạn chỉ cần một con dao nhọn nhưng nếu dùng xô nhựa, bạn nên có mũi khoan khoét lỗ chuyên dụng sẽ giúp vết cắt đẹp và dễ dàng hơn.
Bước 2: Luồn các đoạn ống nhựa PVC (đường kính khoảng 7-10 cm) vào các lỗ vừa khoét. Nếu ống không khít, hãy dùng băng keo hoặc keo nến để cố định chắc chắn.
Bước 3: Đặt một chiếc quạt bàn hoặc quạt tích điện nhỏ lên nắp thùng, dùng bút vẽ theo đường viền của quạt. Cẩn thận cắt bỏ phần lõi vừa vẽ rồi đặt úp mặt quạt xuống lỗ cắt. Gia cố lại bằng băng dính nếu cần.
Bước 4: Cho vài chai nước đá đông sẵn vào trong thùng, đậy nắp và bật quạt. Luồng không khí mát sẽ được thổi ra qua các đường ống PVC.
"Có nhiều biến thể khác nhau cho cách làm này. Bạn có thể thay ống PVC bằng ống chai nhựa hoặc tận dụng các cốc nhựa dùng một lần. Dù làm cách nào, hiệu quả làm mát là tương đương", ông Benjamin nói.
Nếu muốn tăng thời gian giữ đá, bạn nên ưu tiên dùng thùng mút xốp vì khả năng cách nhiệt tốt hơn.
5 giải pháp giúp giảm nhiệt cho ngôi nhà
Bên cạnh việc tự chế thiết bị làm mát, chuyên gia gợi ý có thể giảm phụ thuộc vào điều hòa bằng các thói quen đơn giản sau:
Chặn các khe hở thất thoát nhiệt: Hãy ngăn chặn sức nóng trước khi nó kịp xâm nhập vào nhà. Ngay cả những khe hở nhỏ ở cửa ra vào, cửa sổ hay ổ cắm cũng khiến không khí lạnh thất thoát và rước khí nóng vào nhà.
Sử dụng rèm cửa dày cách nhiệt: Rèm cửa phát huy tác dụng tốt nhất khi che kín toàn bộ khung cửa và được kéo lại trong những giờ cao điểm nắng gắt.
Nếu rèm nhà bạn quá mỏng, hãy thay bằng loại vải dày hoặc rèm chuyên dụng. "Rèm cuốn chống nắng thông thường có thể giảm 2-5 độ C, trong khi rèm cách nhiệt chuyên dụng giúp giảm tới 5-10 độ C cho các căn phòng hướng Tây hoặc hướng Nam", chuyên gia điện lạnh Glenn Gault, giám đốc điều hành công ty dịch vụ làm mát Gault Heating & Cooling (Mỹ) phân tích.
Tận dụng nguyên lý thông gió chéo: Nếu không thích đóng rèm tối om, hãy mở cửa sổ một cách khoa học. Việc mở các cửa sổ đối diện nhau (hoặc mở cửa ở các tầng khác nhau) sẽ tạo ra luồng thông gió chéo, đẩy khí nóng tích tụ ra ngoài và đón gió tươi vào.
Thời điểm lý tưởng nhất để làm việc này là vào ban đêm hoặc sáng sớm khi nhiệt độ ngoài trời đã hạ.
Thông gió giải nhiệt ban đêm: Đây là chiến lược giải nhiệt hoàn toàn miễn phí. Khi trời dịu mát về đêm, hãy mở cửa sổ và bật quạt trần quay ngược chiều kim đồng hồ để hút nhiệt. Nếu dùng quạt hộp hoặc quạt tháp, hãy đặt quạt hướng mặt ra ngoài cửa sổ để "thổi" khí nóng từ trong phòng ra ngoài.
Đến sáng sớm, hãy đóng chặt các cửa lại để "khóa" lớp không khí mát mẻ này ở lại bên trong.
Gom lịch sử dụng các thiết bị sinh nhiệt: Bếp nấu, lò nướng, máy rửa bát hay máy sấy quần áo đều là những "lò sưởi" gián tiếp trong nhà.
Bà Lisa Shavers, quản lý mảng giải pháp nhiệt lạnh tại Oncourse Home Solutions (Mỹ), khuyên nên ưu tiên nấu ăn bằng lò vi sóng, bếp từ hoặc chuyển các công việc giặt giũ, rửa bát sang buổi tối. Điều này vừa giữ nhà cửa mát mẻ, vừa tránh được khung giờ cao điểm".
Tin Gốc: Vnexpress
Gia Đình
Còn trẻ ai cũng muốn đi xa, trưởng thành chỉ muốn trở về, có tiếng dép của mẹ, có dáng cha xem tivi

Sau tất cả những bon chen, thứ khiến chúng ta thấy lòng bình yên nhất đôi khi chỉ là còn có nơi để quay về, còn ánh đèn chờ cửa mỗi tối và còn tiếng ai đó hỏi rất khẽ: "Hôm nay có mệt lắm không?".
Khi còn nhỏ, ai cũng từng nghĩ niềm vui phải thật rực rỡ. Đó là món đồ chơi mới, bộ quần áo đẹp hay những chuyến đi xa đầy háo hức. Đến tuổi trưởng thành, khái niệm ấy dần đổi khác. Người ta lao vào công việc, chạy theo những mục tiêu lớn hơn, cố gắng kiếm thật nhiều tiền để mong cuộc sống đủ đầy.
Nhưng càng lớn, nhiều người mới nhận ra điều mình cần nhất lại vô cùng giản dị: một bữa cơm có đủ mặt người thân, một khoảng lặng được ngồi cạnh những người mình thương mà không phải đề phòng hay gồng gánh điều gì.
Một người đàn ông từng chia sẻ trong một chương trình truyền hình rằng anh đã mất gần mười năm chỉ để chạy theo công việc. Từ một nhân viên bình thường, anh trở thành quản lý của một công ty lớn.
Lương cao, xe đẹp, nhà đẹp, điều gì anh cũng có. Nhưng có lần trở về nhà lúc nửa đêm, đi ngang phòng con trai, anh giật mình khi nghe đứa bé nói với mẹ: "Mai ba có ở nhà ăn cơm không?".
Người vợ im lặng rất lâu rồi mới trả lời: "Chắc không đâu con".
Anh đứng ngoài cửa mà thấy nghẹn. Hóa ra nhiều năm qua, thứ con anh mong nhất không phải quà cáp hay điện thoại mới, mà chỉ là một bữa cơm có mặt cha mình.
Ttừ hôm đó, anh bắt đầu tập về nhà sớm nhiều hơn. Không phải để làm điều gì lớn lao, chỉ là ngồi ăn cùng con, nghe con kể chuyện trường lớp, rồi cuối tuần chở cả nhà đi ăn sáng. Anh nói điều bất ngờ nhất là càng dành thời gian cho gia đình, anh càng thấy cuộc sống của mình nhẹ lại.
Có lẽ không nơi nào khiến con người được sống thật như mái nhà của mình. Ngoài xã hội, ai cũng phải mạnh mẽ, phải cố tỏ ra ổn dù đôi khi bên trong đã rã rời. Chỉ khi bước qua cánh cửa quen thuộc, ta mới có thể thở nhẹ một hơi, buông xuống những áp lực đang mang trên vai và cho phép bản thân yếu lòng.
Người lớn bị cuốn vào vòng xoáy công việc. Trẻ nhỏ lớn lên cùng điện thoại và mạng xã hội. Có những ngày, cả nhà ở chung dưới một mái nhà nhưng gần như không trò chuyện với nhau. Mỗi người ăn vào một giờ khác nhau, ngủ vào những khoảng thời gian khác nhau, rồi dần quen với sự im lặng. Nhiều mái ấm đầy đủ tiện nghi nhưng thiếu tiếng cười.
Một cô giáo cấp hai ở Cần Thơ từng kể điều khiến cô buồn nhất không phải học sinh học yếu, mà là ngày càng nhiều đứa trẻ không còn muốn về nhà sớm. Có em tan học rồi vẫn ngồi lì ở sân trường, có em đi lòng vòng ngoài tiệm sách chỉ để "đỡ phải về nhà nghe ba mẹ cãi nhau".
Có đứa trẻ nói một câu khiến cô ám ảnh mãi: "Ở trường còn vui hơn ở nhà".
Điều đáng buồn là con người thường dành sự dịu dàng cho người ngoài nhiều hơn những người thân thuộc nhất. Ta có thể kiên nhẫn trước một vị khách khó tính nhưng lại dễ cáu gắt với cha mẹ chỉ vì vài câu nhắc nhở.
Ta sẵn sàng lắng nghe tâm sự của bạn bè nhưng lại quên hỏi người bên cạnh hôm nay có chuyện gì khiến họ buồn. Ta mang phần mềm mỏng nhất cho xã hội và để lại phần mệt mỏi nhất cho những người luôn thương mình vô điều kiện.
Một người mẹ từng tâm sự rằng bà không buồn vì con trai đi làm xa. Điều khiến bà chạnh lòng là mỗi lần gọi điện, con chỉ trả lời qua loa vài câu rồi vội tắt máy vì "bận".
Nhưng bà vẫn nhớ rõ những ngày con còn nhỏ, chỉ cần đi học về là ríu rít kể đủ chuyện trên lớp.
"Con tôi lớn rồi, nhưng càng lớn càng ít nói chuyện với mẹ", bà cười, nhưng mắt đỏ hoe.
Một đứa trẻ từng ríu rít kể đủ chuyện trên lớp sẽ đến lúc đóng cửa phòng và không còn muốn tâm sự nữa. Người cha từng khỏe mạnh bỗng chậm chạp hơn sau vài năm. Người mẹ từng thức trắng đợi con trở về cũng dần có nhiều sợi tóc bạc.
Con người thường nghĩ mình còn nhiều thời gian. Nhiều thời gian để báo hiếu, để yêu thương, để nói những điều cần nói.
Nhưng cuộc đời chưa bao giờ hứa trước điều gì. Có những cuộc gọi không kịp nghe. Có những lần chỉ định ghé về chốc lát rồi lại bận thêm một cuộc hẹn khác. Có những lời quan tâm còn chưa nói ra thì người nghe đã không còn chờ nữa.
Một chàng trai ở Đồng Nai từng chia sẻ câu chuyện khiến nhiều người xúc động trên mạng xã hội. Anh làm việc ở thành phố, cuối tuần nào mẹ cũng gọi hỏi: "Khi nào về ăn cơm?". Có nhiều lần anh trả lời: "Tuần sau con về". Nhưng rồi công việc, bạn bè, những cuộc hẹn cứ kéo anh đi.
Cho đến một buổi chiều, anh nhận được tin mẹ nhập viện.
Anh kể điều khiến mình day dứt nhất là trong điện thoại vẫn còn nhiều chục cuộc gọi nhỡ từ mẹ mà anh chưa kịp gọi lại.
"Lúc còn mẹ, mình cứ nghĩ lúc nào về cũng được. Đến khi muốn nghe lại tiếng mẹ gọi thì không còn nữa", anh viết.
Đôi khi điều làm người ta day dứt nhất không phải những gì đã mất ngoài xã hội, mà là những tháng ngày vô tâm với người thân trong chính ngôi nhà của mình.
Một gia đình ở Vĩnh Long có quy định rất đơn giản: tối nào cũng ăn cơm cùng nhau ít nhất 30 phút, không ai dùng điện thoại. Ban đầu, hai đứa con tuổi teen rất khó chịu vì "bị ép". Nhưng rồi dần dần, khoảng thời gian ấy trở thành điều cả nhà mong chờ nhất trong ngày.
Người cha kể: "Có hôm con tôi tự kể chuyện bị áp lực học hành mà trước đây chưa bao giờ nói".
Những điều giản dị ấy không tạo nên cảm giác đặc biệt ngay lập tức, nhưng lại âm thầm giữ con người ở gần nhau suốt nhiều năm tháng.
Có người từng nói rằng khi còn trẻ, ai cũng muốn đi thật xa. Đến lúc trưởng thành mới chỉ mong được trở về. Câu nói ấy khiến nhiều người chạnh lòng vì quá đúng.
Sau rất nhiều va vấp, điều khiến con người thấy an tâm nhất không phải nơi sang trọng nào đó, mà là căn nhà cũ có mùi thức ăn quen thuộc, có tiếng dép của mẹ ngoài hiên, có dáng cha ngồi lặng lẽ xem thời sự mỗi tối.
Không đâu trên đời cho ta cảm giác thuộc về sâu sắc như nơi ấy.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Ngày 29/5, Cục Phòng bệnh (Bộ Y tế) đã cập nhật thông tin tình hình dịch bệnh Ebola do chủng Bundibugyo đang diễn biến phức tạo tại Cộng hòa Dân chủ Công Gô và Uganda.
Theo thông tin cập nhật của Tổ chức Y tế thế giới (WHO) khu vực châu Phi, bệnh Ebola do chủng Bundibugyo, một chủng virus thuộc nhóm Ebola mà hiện nay chưa có vắc-xin hoặc phương pháp điều trị nào được phê duyệt, tại Cộng hòa Dân chủ Công Gô và Uganda đang tiếp tục diễn biến phức tạp, số ca mắc gia tăng, có sự mở rộng về địa bàn và ghi nhận nguy cơ lây truyền qua biên giới.
Tính đến ngày 27/5/2026 , Cộng hòa Dân chủ Công Gô ghi nhận 1077 ca nghi ngờ, trong đó có 238 ca tử vong nghi ngờ; 121 ca xác định, trong đó có 17 ca tử vong. Uganda ghi nhận 07 ca xác định, trong đó có 1 ca tử vong.
Tổng cộng hai quốc gia ghi nhận 128 ca xác định, trong đó có 18 ca tử vong. Các số liệu về ca mắc và ca tử vong có thể tiếp tục được cập nhật và điều chỉnh do quá trình điều tra dịch tễ và xét nghiệm vẫn đang được triển khai.
Tại Cộng hòa Dân chủ Công Gô, dịch đã ghi nhận tại 14 khu vực y tế thuộc 3 tỉnh, tập trung chủ yếu tại tỉnh Ituri. Một số khu vực có số ca xác định cao gồm Rwampara, Bunia, Mongbwalu và Nyankunde.
Công tác truy vết người tiếp xúc còn gặp nhiều khó khăn do tình hình an ninh phức tạp, di biến động dân cư cao, đặc biệt tại các khu vực khai khoáng và khu vực giáp biên.
Tại Uganda, các ca xác định được ghi nhận là ca xâm nhập, di chuyển từ Công Gô đến Kampala của Uganda trong đó có một số trường hợp liên quan đến đi lại, tiếp xúc gần thông qua vận chuyển và chăm sóc y tế.
WHO đánh giá nguy cơ dịch tại Cộng hòa Dân chủ Công Gô ở mức rất cao và nguy cơ ở cấp khu vực (bao gồm Uganda) ở mức cao do còn có lây truyền trong cộng đồng, nguy cơ tồn tại các chuỗi lây truyền chưa được phát hiện, gia tăng số ca liên quan đến di chuyển qua biên giới và mạng lưới người tiếp xúc mở rộng; và nguy cơ ở cấp toàn cầu hiện ở mức thấp.
Trước diễn biến nêu trên, Cục Phòng bệnh, Bộ Y tế đã phối hợp với WHO, Trung tâm kiểm soát và phòng ngừa dịch bệnh Hoa Kỳ (US.CDC), các bộ, ngành liên quan và các chuyên gia tổ chức đánh giá nguy cơ bệnh xâm nhập vào Việt Nam.
Theo đánh giá hiện nay, mặc dù Việt Nam chưa ghi nhận ca bệnh và nguy cơ bệnh xâm nhập vào Việt Nam ở mức thấp; tuy nhiên, không loại trừ khả năng ghi nhận ca bệnh xâm nhập, nhất là trong bối cảnh giao lưu đi lại quốc tế tiếp tục gia tăng.
Bộ Y tế đã chủ động triển khai các hoạt động phòng, chống dịch từ sớm, từ xa; tổ chức cập nhật các hướng dẫn chuyên môn, kỹ thuật, tổ chức tập huấn, hướng dẫn chuyên môn cho các tỉnh, thành phố về giám sát, xét nghiệm, phát hiện sớm, điều tra, truy vết, quản lý trường hợp bệnh nghi ngờ.
Đồng thời, chỉ đạo các địa phương tăng cường giám sát tại cửa khẩu, cơ sở khám chữa bệnh và cộng đồng, kiện toàn công tác điều trị, thực hành phòng ngừa và kiểm soát nhiễm khuẩn, truyền thông nguy cơ và huy động sự tham gia của cộng đồng, bảo đảm duy trì trạng thái chủ động, sẵn sàng trong công tác phòng, chống dịch bệnh.
Các địa phương đã tăng cường giám sát người nhập cảnh, đặc biệt là người đi về từ khu vực đang có dịch; rà soát phương án đáp ứng, chuẩn bị sẵn sàng nhân lực, vật tư, hóa chất, trang thiết bị, khu vực cách ly và điều trị khi cần thiết, nhằm phát hiện sớm, xử lý kịp thời, không để dịch bệnh lây lan tại các cơ sở khám bệnh, chữa bệnh và trong cộng đồng.
Để chủ động triển khai các biện pháp phòng, chống dịch bệnh Ebola, Cục Phòng bệnh, Bộ Y tế đề nghị người dân: Không hoang mang, chủ động cập nhật thông tin từ các nguồn chính thống; khi có biểu hiện nghi ngờ sau khi đi về từ khu vực đang có dịch hoặc có tiếp xúc với trường hợp nghi ngờ, cần liên hệ ngay với cơ sở y tế gần nhất để được tư vấn, khám và xử trí kịp thời.
Hạn chế các chuyến đi không cần thiết đến những khu vực bị ảnh hưởng bởi dịch bệnh.
Đối với những công dân buộc phải đến các khu vực này, cần thực hiện các biện pháp phòng ngừa như tránh tiếp xúc với người bị bệnh hoặc có triệu chứng như sốt, nôn ói hoặc tiêu chảy.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

