Tình huống giao thông: Từ ngã tư, chiếc taxi màu xanh phóng tốc độ rất cao, vượt qua xe gắn camera hành trình, lao thẳng vào đuôi một chiếc xe tải phía trước. Cú đâm cực mạnh hất chiếc xe tải lao xuống ruộng, còn chiếc taxi vút đi biến mất trong tích tắc. Người dân hỗ trợ cấp cứu những người trên hai xe, chưa rõ tình trạng thương vong.
Kỹ năng lái xe: Khi đến ngã tư, các phương tiện cần giảm tốc độ, không phóng nhanh phòng mọi tình huống có thể xảy ra. Đặc biệt, lái xe cần làm chủ tốc độ để giữ khoảng cách an toàn.
Trong video này, sau ngã tư hai làn, đường bị hẹp thành một làn. Lúc này xe gắn camera hành trình đang dần chuyển từ làn bên phải sang bên trái để phù hợp với tính chất đường hẹp phía trước. Tuy vậy, taxi lại vượt đúng lúc này, bị che khuất một phần tầm nhìn, theo các chuyên gia Car Awards. Kết hợp với tốc độ quá cao, tài xế đã không thể kiểm soát được chiếc xe và tông thẳng đuôi xe tải.
Nghị định 168/2024 quy định, xe chạy quá tốc độ gây tai nạn bị phạt 20-22 triệu và trừ 10 điểm trên giấy phép lái xe. Tùy tình trạng nạn nhân, tài xế thậm chí có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự với những vụ tai nạn đặc biệt nghiêm trọng.
Tin Gốc: Vnexpress

Vạch kẻ nằm trên đường QL10 đoạn giao với Nguyễn Trường Tộ khiến nhiều tài xế thắc mắc liệu đi thẳng ở làn có vạch rẽ phải có bị phạt hay không. Bởi lẽ, đèn xanh được đi thẳng, nhưng vạch kẻ đường lại hướng dẫn rẽ phải.
Trả lời câu hỏi này, theo luật sư Đặng Thành Chung (Đoàn luật sư Hà Nội), trong trường hợp vạch kẻ đường và tín hiệu đèn có sự mâu thuẫn, người tham gia giao thông phải chấp hành theo thứ tự hiệu lực của hệ thống báo hiệu, trong đó đèn tín hiệu giao thông có giá trị cao hơn vạch kẻ đường.
Tại tình huống này, đường có 3 làn, tương ứng theo 3 đèn. Ở làn bên phải, đèn xanh mũi tên đi thẳng, có nghĩa là xe ở làn này được đi thẳng. Hiệu lực có đèn cao hơn vạch, vì vậy trong trường hợp này người phương tiện hoàn toàn có thể tiếp tục di chuyển theo hướng thẳng, dù đang dừng ở làn có vạch hướng dẫn rẽ phải, mà không bị xem là vi phạm.
Tuy không vi phạm, nhưng cách bố trí vạch khiến nhiều tài xế hoang mang bởi thông thường, sự xung đột về ý nghĩa của đèn, biển, người điều khiển giao thông chỉ xảy ra trong các tình huống trực tiếp, phát sinh. Rất hiếm trường hợp đèn và vạch thuộc hạ tầng cố định, lâu dài lại có sự không thống nhất như vậy.
Trên tuyến đường 10 trước khi đến ngã tư này, đường chỉ có hai làn lớn cho ôtô và một làn rất nhỏ cho xe máy (ảnh trên). Khi tới gần ngã tư được tách thành ba làn lớn, trong đó một làn rẽ trái, hai làn đi thẳng. Tuy vậy, ở làn đi thẳng thứ ba, sau khi có mũi tên đi thẳng, ngay lập tức là các mũi tên chỉ rẽ phải.
Sự thay đổi đột ngột này khiến các xe muốn đi thẳng khi đang ở làn 3 gần như không kịp chuyển về làn giữa nếu đông xe, gây cảnh xung đột vì người muốn đi thẳng chưa thể chuyển làn để nhường đường cho người muốn rẽ phải.
Đáng chú ý, ở trụ đèn giao thông, tín hiệu đèn xanh vẫn hiện mũi tên chỉ đi thẳng, không phải là tín hiệu rẽ phải tương ứng với vạch kẻ đường. Chính sự "lệch pha" giữa vạch kẻ đường và tín hiệu đèn khiến nhiều người lúng túng.
Để việc lưu thông đoạn đường này dễ dàng và thuận tiện hơn, nhiều tài xế cho rằng chỉ cần kẻ mũi tên kết hợp ở làn số 3 (vừa đi thẳng vừa rẽ phải). Khi đó, xe nào đến trước đứng trước, xe rẽ phải cũng dễ dàng tách đoàn, trong khi xe đi thẳng không làm ảnh hưởng tới người phía sau.
Đồng thời, tại vị trí gần vạch dừng đèn đỏ, các tài xế kiến nghị điều chỉnh mũi tên rẽ phải thành đi thẳng. Lúc này, mũi tên đã vượt qua đoạn cua, sát vạch dừng chờ đèn, nên việc mũi tên rẽ phải xuất hiện tại đây không còn ý nghĩa.
Trong khi đó, ở phía bên kia ngã tư, theo chiều ngược lại, hệ thống vạch kẻ được tổ chức rõ ràng và hợp lý hơn với một làn rẽ trái, hai làn đi thẳng, một làn rẽ phải. Sự đồng nhất này không chỉ giảm bớt lúng túng cho tài xế mà còn góp phần giữ ổn định trật tự dòng xe khi tiếp cận và dừng chờ đèn tín hiệu tại nút giao.
Tin Gốc: Vnexpress

Nhiều trẻ chọn xe điện đã "độ chế" không chỉ là nguy cơ tai nạn giao thông cho cộng đồng và chính người điều khiển mà còn ẩn chứa hiểm họa gây cháy, nổ.
Quan sát những chiếc xe đạp điện đang tăng tốc trên đường, không khó để nhận ra giữa xe còn nguyên vẹn với xe đã được "hóa kiếp".
Những tay lái non nớt, có thừa sự chủ quan và tính bốc đồng nhưng rất thiếu kỹ năng cùng kinh nghiệm lái xe. Người đi đường cẩn thận chọn cách chủ động dạt sang một bên "cho lành". Song sẽ không ai dám chắc đã được an toàn khi xe chạy quá nhanh, những tay lái không giảm tốc độ.
Ớn lạnh hơn khi nhiều "tài xế trẻ em" còn chở bạn phía sau và cả hai đều không đội mũ bảo hiểm.
Thời buổi phương tiện liên lạc dễ dàng, việc các em hẹn nhau ra đường chạy xe trở nên đơn giản.
Những người lớn giao xe cho trẻ có thể không được chứng kiến cảnh các em chạy xe như làm xiếc ngoài đường. Những chiếc đã "độ chế" để tăng tốc độ trở thành "tử thần di động".
Trong chuyến về miền Trung mới đây, tôi suýt bị ngã xe khi phải đánh lái xe máy tránh chiếc xe đạp điện mất kiểm soát do một bé trai khoảng 10 tuổi điều khiển lao như tên bắn. Hình ảnh nhiều tay lái trẻ thơ dàn hàng ngang, vừa đi vừa "tám" trên đường hoặc đua tốc độ trên chiếc xe đã được gia cố khiến người chứng kiến phải giật mình.
Những chiếc xe đạp điện tốc độ tối đa 30km/h, không thể tự "hô biến" thành một phương tiện đạt vận tốc tương đương mô tô, xe máy.
Cũng không có chuyện người "tay mơ" đủ khả năng lên đời chiếc xe từ chạy chậm thành siêu tốc độ. Chắc chắn phải có sự can thiệp kỹ thuật của các "lò" độ chế và dĩ nhiên không cơ quan nào cấp giấy phép hoạt động.
Lực lượng chức năng ở TP.HCM rà soát, phát hiện 200 điểm chuyên "hóa phép" cho xe đạp điện, kể cả xe máy. Có lẽ đây chưa phải là con số cuối cùng.
Tuy nhiên ngần ấy cơ sở tiếp tay, cho ra đời hàng ngàn phương tiện mang lại rủi ro cao cũng đủ khiến người ta sởn gai ốc.
Đã có trẻ em tử vong vì tai nạn do đi xe "độ chế". Hậu quả sẽ chưa dừng lại một khi những "thần chết" hai bánh kia vẫn tiếp tục ra lò.
Xe nào thiết kế đó! Xe là sản phẩm liên quan trực tiếp đến tính mạng con người, sự an toàn của xã hội. Tự ý điều chỉnh, thay đổi hay nâng cấp bất cứ bộ phận nào cũng mang đến hiểm họa khó lường.
Chiếc xe để chở người trên đường tất nhiên phải khác xa món đồ chơi thông thường, không có chuyện muốn thêm bớt gì tùy ý.
Chưa nói đến yếu tố khung xe, giảm xóc không chịu đựng được áp lực lưu thông ở vận tốc cao. Bộ phận quan trọng nhất ở mọi phương tiện giao thông là thắng xe (phanh) sẽ không kham nổi nhiệm vụ khi một chiếc xe vốn được thiết kế có tốc độ giới hạn, bỗng dưng tăng lên gấp nhiều lần.
Phanh gấp khi xe chạy tốc độ cao rất dễ bị mất phanh, mất lái và sau cùng là mất kiểm soát.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Bài viết thể hiện quan điểm của tác giả Ray Kuschert, một người Úc và ông Darren Chua, người Singapore đã sống ở Việt Nam hơn 10 năm. Tuổi Trẻ Online biên tập và lược dịch.
Trong một bài viết gần đây về chuyện bấm còi khi chờ đèn đỏ, tác giả cho rằng đó là biểu hiện của sự mất kiên nhẫn và thiếu kiểm soát. Nhưng nếu lùi lại một bước và nhìn từ góc độ văn hóa, câu chuyện lại khác.
Quốc gia nào cũng có "văn hóa giao thông" riêng. Khi có hệ thống luật lệ chặt chẽ, hành vi của người lái xe được định hình theo quy tắc mà họ phải tuân theo.
Bên cạnh đó, còn có một yếu tố quan trọng khác: sự nhường nhịn và tôn trọng lẫn nhau giữa những người đi đường, đôi khi không nằm trong những gì luật quy định. Chính điều này tạo nên sự khác biệt trong hành vi khi dừng đèn đỏ trong thành phố.
Với chuyện bấm còi, chúng ta cần nhìn nhận lại và hiểu đúng về văn hóa. Ở Việt Nam, tiếng còi là một dạng giao tiếp: thể hiện sự tôn trọng, quan tâm và cảnh báo an toàn. Độ dài và kiểu còi cũng nói lên nhiều điều.
Một tiếng còi dài, không ngắt quãng tương đương với một tràng chửi khi bạn làm điều gì đó nguy hiểm hoặc sai. Còn khi dừng đèn đỏ, một tiếng còi nhẹ khi chỉ còn vài giây không phải là sự thiếu kiên nhẫn, mà là lời nhắc bạn cất điện thoại đi, khởi động xe và chuẩn bị chạy.
Ngoài ra, nhiều người dừng xe ở vị trí không thể nhìn thấy đèn tín hiệu, nên đã từ lâu người ta hiểu rằng khi người ở phía sau bấm còi tức là để báo cho người phía trước biết đèn đã đổi màu. Cá nhân tôi thấy điều đó có tính hỗ trợ, thậm chí là thân thiện.
Thêm vào đó, nguyên tắc giao thông đôi khi cũng được áp dụng theo tình huống cụ thể. Có nhiều lý do cho điều này, nhưng thường dựa trên logic và hiệu quả, bởi đèn tín hiệu giao thông đôi khi không thể cải thiện tình hình.
Ví dụ, trên đoạn đường có khoảng bốn cụm đèn giao thông. Ở giao lộ chính, giao thông có thể rất ùn tắc bởi nhiều xe tải lớn đi qua đèn xanh và bị kẹt lại ngay ngã tư. Lực lượng chức năng phải vẫy xe máy đi qua đèn đỏ để vòng qua những xe tải bị kẹt. Nếu không làm vậy, xe máy có thể bị kẹt ở giao lộ hơn 30 phút.
Ở một số chỗ khác, bạn được người điều tiết giao thông vẫy cho đi khi đường nhánh không có xe.
Áp dụng cách này cho từng khu vực trong thành phố, nơi quy hoạch và vận hành hiệu quả giao nhau, bạn sẽ nhìn ra một hệ thống đang hoạt động tốt nhất có thể trong những điều kiện nhất định.
Sau một thập kỷ sống trong hệ thống này, tôi đôi khi cảm thấy khó chịu khi người ta phê phán rằng đó chỉ là "vài giây" hay "tại sao họ không tuân theo luật giao thông?".
Hãy nghĩ đến yếu tố thời tiết và điều kiện cụ thể của từng địa phương, bạn sẽ nhìn theo cách khác.
Kể từ khi chuyển đến sống ở TP.HCM năm 2013, tôi đã rời những chuyến MRT ở Singapore để quen với yên xe Honda Lead mỗi ngày.
Mỗi buổi sáng trên đường Cộng Hòa, tôi hòa vào dòng xe đông nghịt, cảm nhận rõ nhịp sống vội vã của thành phố. Giờ cao điểm, chỉ 30 giây đèn đỏ cũng đủ khiến nhiều người sốt ruột. Ai nấy dán mắt vào bảng đếm ngược, như thể vài giây đó có thể quyết định cả một ngày.
Nhìn cảnh nhiều người bắt đầu nhích lên từ khi đèn còn "03", tôi lại nhớ đến một chuyện cũ thời còn là sinh viên ở Đại học Deakin (Úc) năm 2007.
Hôm đó, tôi luồn lách giữa dòng xe ở Melbourne và quẹt vào một chiếc SUV, người lái xe không hề quát mắng gì. Ông chỉ bước lại gần và hỏi: "Cậu đi đâu mà vội vậy? Xe phía trước có chạy đi đâu được đâu".
Câu hỏi đó khiến tôi thay đổi. Dù ở Melbourne hay TP.HCM, cái "được - mất" của sự vội vàng luôn là một sự đánh đổi quá lớn: mạo hiểm cả tính mạng chỉ để nhanh hơn vài giây. Một canh bạc không thể sinh lời.
Sự thiếu kiên nhẫn của mỗi người lại khiến tất cả cùng chậm lại, biến những ngã tư vốn trật tự thành điểm nghẽn và kéo dài hành trình. Mải lo "giành phần hơn" ở ngã tư, chúng ta quên mất điều quan trọng nhất: đích đến chỉ có ý nghĩa khi bạn có thể đến nơi.
Đèn đỏ không phải là trở ngại, mà là 30 giây an toàn. Không cuộc hẹn nào đáng để đánh đổi bằng cái giá lớn nhất: sự an toàn. Như một câu tục ngữ tiếng Anh nói rằng: "Thà đến muộn ở thế giới này còn hơn đến sớm ở thế giới bên kia".
Người Việt cũng có câu: "Nhanh một giây, chậm cả đời".
Nhịp sống có thể vội, nhưng đừng để sự vội vã làm mình mù quáng. Đèn đỏ cũng là lúc để chậm lại một chút, để chắc rằng tất cả chúng ta đều có thể về nhà an toàn với gia đình mình.
Nguồn: https://tuoitre.vn/dung-voi-kho-chiu-voi-tieng-coi-xe-thuc-te-co-ly-do-cua-no-2026040117120102.htm

