Trên giường bệnh dọc dãy hành lang, bệnh nhi ung thư Lê Bích Chi đang được truyền hóa chất. Cô bé vẫn gắng nở nụ cười mà nhiều người khác nói “con bé 10 tuổi ốm nhom này nghị lực lắm”.
Tám tháng trước, Bích Chi vẫn đi học rồi bỗng một hôm con bé kêu đau chân. Bà Nguyễn Thị Thúy Lan (50 tuổi, mẹ Chi) nghĩ chắc ở trường con chạy nhảy nhiều nên vậy, nhưng bé nói không phải. Người mẹ ở xã Kiến Đức (tỉnh Lâm Đồng) đưa con đi khám và không tin vào tai mình khi bác sĩ báo kết quả.
35 tuổi bà Lan mới lập gia đình, lại hiếm muộn nên Bích Chi với bà là “của trời cho”. Ngày nghe bác sĩ thông báo Chi bị ung thư máu, bà phải cố trấn tĩnh lắm để còn nghe bác sĩ tư vấn, rồi mọi người động viên “còn cách là còn hy vọng”.
Người mẹ nghèo mưu sinh bằng việc nhặt ve chai. Từ ngày con đổ bệnh, bà phải theo con chạy chữa, kinh tế kiệt quệ. May mắn là gia đình hai bên, các bác sĩ và có nhà hảo tâm hết lòng hỗ trợ mong mang lại điều tốt đẹp nhất cho bé.
Cô bé 10 tuổi vẫn giữ được vẻ lạc quan dù mang căn bệnh hiểm nghèo. Thấy những bệnh nhân nhỏ hơn đau đớn khi truyền thuốc, Chi còn chia sẻ đồ chơi cho các em bớt sợ.
Chi thích đi học, tại bệnh viện còn được vẽ tranh, làm toán và làm đồ thủ công. Đôi tay vẫn còn kim tiêm, ngồi nắn nót từng dòng chữ trên bức thư gửi chương trình Ước mơ của Thúy, Bích Chi viết: “Con ước mau hết bệnh về đi học, ước được làm bác sĩ và có bộ đồ dùng học tập”. Người mẹ ngồi cạnh bên nhìn theo từng nét chữ của con xuất hiện, hai mắt ngấn lệ.
Cũng 10 tuổi, Nguyễn Văn Tú (phường Vĩnh Tân, TP.HCM) được chẩn đoán mắc Sarcoma xương đùi trái đã bảo tồn chi, hóa trị. Tú là con một, ba làm thợ hồ, mẹ lớn tuổi chỉ ở nhà nội trợ. Viết những dòng ước mơ, Tú nói muốn làm công an để bảo vệ mọi người.
Nhận món quà từ chương trình Ước mơ của Thúy, Tú vui lắm khoe: “Con mong mình có thật nhiều sức khỏe, chiến thắng bệnh tật và học thật giỏi để có thể làm công an. Ở bệnh viện con được các cô dạy tiếng Anh nữa, thích lắm”.
‘Ước mơ của Thúy’ tiếp sức cho bệnh nhi ung thư: Khi các bạn cùng trang lứa đang được vui chơi, nghỉ hè, quây quần bên gia đình thì những bệnh nhi lại ngày ngày làm bạn với những dây kim truyền chằng chịt, với những lần hóa trị.
Phó trưởng khoa ung bướu huyết học – bác sĩ CKII Phan Thị Thu Trang (Bệnh viện Nhi đồng 2) chia sẻ hành trình điều trị của các bệnh nhi thường kéo dài, cần nhiều điều kiện.
Trong đó rất cần các chương trình hỗ trợ cộng đồng, bởi những đứa trẻ buộc phải tách rời khỏi cộng đồng. Ngay cả khi về nhà, trẻ phần lớn cũng phải ở trong nhà để tránh nhiễm khuẩn, khiến các em có khoảng trống lớn về mặt xã hội.
“Chương trình Ước mơ của Thúy hay các chương trình khác đã giúp kết nối các em với thế giới xung quanh, mang lại cho các bé môi trường phát triển với một đứa trẻ bình thường cần có niềm vui, bạn bè, hoạt động và cả học hành. Sự động viên về tinh thần giúp các em giữ được niềm vui trong quá trình điều trị”, bác sĩ Trang chia sẻ.
Bác sĩ Trang nhớ có những đêm trực trùng với các chương trình xã hội tại khoa, các em tự tay làm quà rồi đi tìm đúng bác sĩ, điều dưỡng của mình để tặng.
Có bạn tặng tranh mà vài ngày sau không thấy bác sĩ treo ở phòng còn hỏi lại: “Tranh của con đâu ạ?”. Có bệnh nhi hoàn tất điều trị đã lâu vẫn nhắn tin hỏi bác sĩ còn giữ tranh con tặng không.
Niềm vui với bác sĩ không gì khác khi có bệnh nhi được điều trị khỏi trở lại tìm thăm. Có bạn còn dùng khoản tiền kiếm được trong tháng lương đầu tiên chia sẻ với bệnh nhi đang điều trị dù số tiền không lớn, nhưng ý nghĩa vô cùng to lớn.
“Khi một đứa trẻ được chẩn đoán ung thư, các em vẫn có cơ hội sống và trở lại cuộc sống bình thường, chỉ cần thêm một chút tiếp sức từ xã hội, các em có thể vượt qua khó khăn và đi đến đích điều trị là điều vô cùng tốt đẹp”, bác sĩ Trang bày tỏ.
Naveena Vanamala, 26 tuổi, ở Mumbai ngồi để chuyên viên trang điểm vẽ những chấm trắng nhỏ phía trên lông mày. Cô đang chuẩn bị bước vào lễ cưới mà hoa cài tóc vẫn chưa có.
Ở Ấn Độ, bố cô dâu là người lo toàn bộ hôn lễ. Nhưng bố Naveena đã qua đời 6 tháng trước nên cô phải tự xoay xở và đối mặt áp lực tài chính.
Naveena làm nhân viên marketing, thu nhập khoảng 145 USD mỗi tháng. Ngân sách dự kiến cho đám cưới ban đầu là 3.200 USD nhưng đã tăng gấp đôi. Cô phải vay ngân hàng. Chú rể đang trả nợ mua nhà cũng phải thế chấp căn hộ để vay thêm. "Chúng tôi biết vay nợ nhiều đến mức này để làm đám cưới là không đáng, nhưng không còn lựa chọn nào khác", cô nói.
Theo báo cáo của Jefferies Financial Group, ngân hàng đầu tư và dịch vụ tài chính, trụ sở New York (Mỹ), các đám cưới ở Ấn Độ thường kéo dài nhiều ngày, tốn kém và là ngành công nghiệp trị giá khoảng 130 tỷ USD.
Ở quốc gia Nam Á này, hôn nhân gắn chặt với tài chính và áp lực xã hội. Gia đình nhà gái thường gánh phần lớn chi phí. Một số nơi vẫn tồn tại phong tục cô dâu về nhà chồng phải có hồi môn. Với các hộ thu nhập thấp, một đám cưới lớn dễ đẩy gia đình vào nợ nần. Dữ liệu của Jefferies cho thấy chi tiêu cho đám cưới trung bình tại Ấn Độ gấp khoảng hai lần chi cho giáo dục.
Tại Delhi, cha của cô dâu Kaveri Mehta đứng gần lối vào, theo dõi đường đi và điện thoại khi chờ khách. Khi thấy con gái đi ngang qua và mỉm cười, ông bớt căng thẳng vì hiểu mọi chuyện đang suôn sẻ.
Đám cưới của Kaveri có hàng trăm khách mời, nhiều người bay từ nước ngoài về. Đội ngũ phục vụ lên đến 150 người. Dù muốn tổ chức gọn nhẹ, cô cho biết khó tránh áp lực xã hội và quy tắc mời khách. Người cha nói chi phí có thể lên tới hàng trăm nghìn USD.
Vikramjeet Sharma, giám đốc công ty tổ chức đám cưới sang trọng, cho biết trung bình khách hàng của ông chi từ 500.000 USD đến 3 triệu USD. Quy mô đám cưới tăng mạnh trong 20 năm qua.
Tại miền Bắc Ấn Độ, Anamika Upadhayay tham gia một lễ cưới tập thể cùng nhiều cặp đôi khác. Cô chọn hình thức này vì gia đình không đủ khả năng tổ chức đám cưới truyền thống. Chi phí giảm đáng kể, nhưng không gian riêng tư cũng bị hạn chế.
Mỗi cặp vợ chồng tham gia hôn lễ tập thể được nhận bộ đồ gia dụng trị giá khoảng 1.000 USD. Món quà của ban tổ chức này cũng được xem như của hồi môn. Với nhiều gia đình, giá trị bộ đồ gia dụng tương đương thu nhập cả năm. Chương trình do chính quyền địa phương tổ chức nhằm giảm gánh nặng nợ cưới, đặc biệt từ các khoản vay lãi cao.
Bên cạnh chi phí tổ chức đám cưới, của hồi môn là một gánh nặng khác của các gia đình cô dâu. Dù tục lệ này đã bị luật pháp cấm, thực tế vẫn tồn tại dưới nhiều hình thức khác nhau. Mỗi năm, hàng nghìn vụ việc liên quan được ghi nhận, cho thấy khoảng cách giữa luật và đời sống.
Luật sư Kunal Madan cho biết các yêu cầu tài chính trong hôn nhân thường không được nói trực tiếp, nhưng tích lũy dần theo thời gian, tạo áp lực lớn lên gia đình cô dâu. Áp lực này không đến từ một khoản cụ thể mà lan qua nhiều chi tiết trong quá trình chuẩn bị và cả sau cưới.
Trở lại Mumbai, mẹ của Naveena Vanamala đi lại trong lễ cưới, chào hỏi người thân. Hơn 500 khách mời đã đến dự. Các nhiếp ảnh gia vây quanh cô dâu, trong khi đồ ăn liên tục được phục vụ. Trong ngày cưới, cô "cảm giác như mình đã trở thành người nổi tiếng". Nhưng phía sau sự hào nhoáng này là những khoản vay chồng chất và kế hoạch trả nợ kéo dài nhiều năm.
"Đám cưới đúng là mọi thứ tôi từng mơ ước", cô nói. "Nhưng tôi sẽ còn căng thẳng cho đến khi trả hết nợ".
Không ít người dù còn trẻ về số tuổi nhưng lại trông già dặn hơn so với tuổi thật vì nhiều lý do như phong cách ăn mặc, áp lực cuộc sống hay thói quen sinh hoạt...
Chính vì vậy, câu chuyện "già hơn tuổi" luôn khiến nhiều người tò mò, đặc biệt khi có những màn thay đổi ngoạn mục giúp họ lấy lại vẻ ngoài trẻ trung và tự tin hơn.
Điển hình anh Aki 33 tuổi ở Nhật Bản từng khiến cộng đồng mạng bất ngờ khi xuất hiện với ngoại hình trẻ trung như một chàng trai đôi mươi. Từ một người từng bị nhận xét là già trước tuổi, thậm chí hói đầu, anh đã có màn thay đổi ngoạn mục nhờ lối sống kỷ luật và chăm sóc bản thân nghiêm túc, trở thành hiện tượng "chống lão hóa" được chú ý tại Nhật.
Cách đây khoảng 10 năm, Aki từng trải qua giai đoạn tự ti nhất trong cuộc đời. Ngoại hình xuống cấp khiến anh bị chê già hơn tuổi thật, và đây cũng là một phần lý do khiến bạn gái khi đó rời xa anh. Thay vì buông xuôi, Aki quyết định thay đổi toàn diện bản thân với mục tiêu "làm lại từ đầu" một cách mạnh mẽ.
"Cách tôi nhìn thấy trong gương lúc đó khiến tôi không muốn tiếp tục như vậy nữa. Nếu người khác không tin tôi có thể thay đổi, tôi sẽ chứng minh điều ngược lại", Aki chia sẻ trong chương trình truyền hình ABEMA vào năm 2025.
Từ đó, anh xây dựng cho mình một chế độ "trẻ hóa" nghiêm ngặt và duy trì trong nhiều năm:
- Dùng kem chống nắng mỗi ngày, bất kể thời tiết
- Tập gym đều đặn, không bỏ buổi tập nào
- Bỏ thuốc lá, ngủ sớm và ăn uống lành mạnh
- Thường xuyên chăm sóc da tại spa
Kết hợp các phương pháp thẩm mỹ như tiêm Botox và cấy tóc để cải thiện ngoại hình
Không quá phụ thuộc vào "dao kéo", Aki cho thấy sự kiên trì và kỷ luật có thể tạo ra thay đổi rõ rệt về diện mạo.
Những hình ảnh trước và sau khi thay đổi mà anh chia sẻ trên mạng xã hội X đã nhanh chóng gây "sốt". Từ một người đàn ông trông già dặn, Aki hiện tại sở hữu gương mặt trẻ trung, làn da mịn màng và đường nét gọn gàng, khiến nhiều người không tin đó là cùng một người.
Aki cho biết sau khi thay đổi ngoại hình, cuộc sống của anh cũng tích cực hơn: "Công việc thuận lợi hơn, các mối quan hệ tốt hơn. Tôi cảm nhận rõ cách mọi người đối xử với mình đã khác đi".
Câu chuyện của Aki không chỉ là một màn "lột xác" về ngoại hình, mà còn được xem như minh chứng cho sự kiên trì và tinh thần tự cải thiện bản thân. Nhiều bạn trẻ Nhật Bản gọi anh là biểu tượng của "self upgrade" không ngừng nâng cấp bản thân để làm chủ cuộc sống.
Trước thực trạng đó, chính quyền địa phương quyết định triển khai chương trình "tái định cư" nhằm thu hút người dân từ nơi khác đến sinh sống và làm việc, từng bước hồi sinh ngôi làng.
Theo chương trình, những người được chấp nhận sẽ được bố trí ở miễn phí trong các căn hộ vừa được cải tạo khang trang và có việc làm ổn định.
Cư dân không phải trả tiền thuê nhà, chỉ chi trả các chi phí sinh hoạt cơ bản như nước và gas. Điện năng tại đây phần lớn được cung cấp từ hệ thống năng lượng mặt trời lắp trên mái nhà, giúp giảm đáng kể chi phí.
Đối với các gia đình có con nhỏ, chính quyền vùng Castilla và León sẽ hỗ trợ toàn bộ chi phí xe đưa đón học sinh đến trường tại Berlanga de Duero, giúp cha mẹ yên tâm. Ngoài ra, làng cũng trang bị hệ thống Internet tốc độ cao để hỗ trợ những người làm việc từ xa.
Sức hút của chương trình này lớn tới mức chỉ chưa đầy một tuần, làng đã nhận được hơn 100 đơn đăng ký từ khắp cả nước.
Theo ông Rodrigo Gismera, Chủ tịch Hiệp hội Văn hóa Arenillas, các ứng viên rất đa dạng, từ những người mệt mỏi với nhịp sống xô bồ nơi phố thị, đến người dân vùng lân cận tìm kiếm cơ hội thuận tiện hơn, hay những ai coi đây là "cơ hội vàng" để an cư lạc nghiệp.
Soria hiện là một trong những tỉnh chịu ảnh hưởng nặng nề nhất bởi tình trạng suy giảm dân số, vấn đề nhức nhối bủa vây nhiều khu vực vốn được mệnh danh là "Tây Ban Nha trống rỗng".
Nằm cách thủ đô Madrid khoảng hai giờ lái xe, làng Arenillas từng có thời kỳ trù phú nhưng nay chỉ còn vỏn vẹn 40 cư dân thường trú. Vào mùa hè, dân số có thể tăng vọt lên 300 người nhờ những người con xa xứ trở về dự lễ hội Boina Fest vào tháng 8 nhưng sự nhộn nhịp đó chỉ là tạm thời.
Phần lớn thời gian trong năm, Arenillas chìm trong yên lặng với những ngôi nhà "cửa đóng then cài". Ngôi làng diện tích 30km2 này thậm chí không có cửa hàng hay nhà hàng; trường học gần nhất cách xa tới 25km. Sự kết nối hiếm hoi với thế giới bên ngoài là những chuyến xe tải lưu động định kỳ ghé qua để cung cấp bánh mì tươi cho người dân.
Tuy nhiên, cơ hội này không dành cho tất cả mọi người. Chính quyền địa phương yêu cầu người đăng ký phải có "kỹ năng thực tiễn hoặc có thể chuyển đổi linh hoạt", đặc biệt trong các lĩnh vực mà làng đang thiếu hụt, như xây dựng và quản lý cộng đồng.
Dự án đặc biệt ưu tiên các gia đình có trẻ nhỏ nhằm duy trì và phát triển hệ thống trường học địa phương. Trẻ em sẽ được hỗ trợ đưa đón miễn phí đến trường tại Berlanga de Duero, cách làng khoảng 20 phút di chuyển bằng ô tô, theo DM.
Những người quan tâm cần gửi hồ sơ cá nhân, giới thiệu về bản thân và gia đình, nêu rõ lý do vì sao muốn đến Arenillas sống. Hồ sơ cần thể hiện rõ các kỹ năng có thể đóng góp cho ngôi làng.
Chương trình chủ yếu hướng đến công dân Tây Ban Nha hoặc những người đã có quyền làm việc hợp pháp tại nước này. Các ứng viên quốc tế cần lưu ý đến các yêu cầu về thị thực và cư trú nếu muốn tham gia.
Không chỉ Tây Ban Nha, nhiều quốc gia khác cũng triển khai chính sách tương tự nhằm ứng phó tình trạng già hóa dân số và làn sóng di cư về đô thị.
Tại thị trấn Albinen (Thụy Sĩ), chính quyền hỗ trợ khoảng 23.600 bảng Anh (hơn 840 triệu đồng) cho mỗi người lớn và 9.400 bảng Anh (hơn 330 triệu đồng) cho mỗi trẻ em khi chuyển đến sinh sống. Tuy nhiên, người tham gia phải mua bất động sản trị giá tối thiểu 189.000 bảng Anh (khoảng 6,7 tỷ đồng) và cam kết sinh sống tại đây ít nhất 10 năm.