Nhiều người đàn ông khi phát hiện vợ ngoại tình sẽ lồng lộn lên, đập phá, đánh ghen, hoặc ít nhất là ném tờ đơn ly hôn vào kẻ phản bội để bảo vệ lòng tự tôn. Còn tôi?
Tôi chọn cách kéo chăn trùm kín đầu, vờ như đang ngủ say khi vợ bước vào phòng với mùi nước hoa nam giới xa lạ vương trên mái tóc. Tôi không đánh ghen, không phải vì tôi cao thượng, mà vì tận sâu thẳm trong cõi lòng, tôi biết mình là một kẻ “tàn phế”.
Tôi và Liên từng là một cặp vợ chồng mặn nồng khiến bao người ghen tị. Bảy năm trước, tôi đón em về bằng một đám cưới rình rang. Chúng tôi đã có với nhau một bé gái kháu khỉnh. Nhưng rồi, bi kịch ập đến vào một đêm mưa bão ba năm về trước.
Một gã say rượu vượt đèn đỏ đã đâm sầm vào xe tôi trên đường đi làm về. Tôi giữ được mạng sống, nhưng cái giá phải trả là quá đắt. Chấn thương cột sống nghiêm trọng đã tước đi của tôi khả năng làm một người đàn ông đúng nghĩa.
Khi bác sĩ gọi riêng tôi vào phòng và nói về di chứng tổn thương dây thần kinh vĩnh viễn, tai tôi ù đi. Ở tuổi 32, độ tuổi sung mãn nhất của đời người, tôi chính thức bị tuyên án “tử” cho bản lĩnh đàn ông.
“Anh xin lỗi, anh không thể…”, đó là câu nói ám ảnh nhất mà tôi phải lặp đi lặp lại nhiều tháng sau khi xuất viện, mỗi khi Liên cố gắng âu yếm, hâm nóng tình cảm vợ chồng.
Sự bất lực, những giọt mồ hôi lạnh toát và ánh mắt đầy thất vọng nhưng cố giấu giếm của Liên như hàng ngàn mũi kim đâm vào tim tôi. Liên không bỏ tôi. Em vẫn ân cần chăm sóc, vẫn nấu những bữa cơm ngon, vẫn đóng vai một người vợ hiền thảo.
Nhưng những khoảng lặng trong bóng tối ngày càng kéo dài. Tôi nghe tiếng thở dài sườn sượt của vợ trong đêm, cảm nhận được sự khao khát bản năng của một người đàn bà ngoài ba mươi đang héo mòn từng ngày bên cạnh một khúc gỗ là tôi.
Khoảng một năm trở lại đây, Liên bắt đầu thay đổi. Em để ý nhan sắc hơn, mua những bộ váy lụa ôm sát cơ thể thay vì những bộ đồ bộ rộng thùng thình. Những thỏi son màu trầm quyến rũ xuất hiện trên bàn trang điểm. Lý do em đưa ra rất hợp lý: “Công ty dạo này yêu cầu hình ảnh nhân viên khắt khe hơn”.
Tôi là một nhà quản lý rủi ro, sự nhạy bén không cho phép tôi tin vào những lời dối trá vụng về ấy. Những buổi “tăng ca” đến 11h đêm, những cuối tuần “đi cafe với khách hàng”, và đặc biệt là thói quen úp ngược màn hình điện thoại khi tôi bước đến của vợ khiến tôi hiểu phần nào.
Đỉnh điểm là một chiều muộn cuối tháng trước. Trên đường đi đón con gái học thêm về, xe tôi bị hỏng giữa đường, ngay trước cửa một khách sạn sầm uất ở vùng ven. Trong lúc chờ cứu hộ, ánh mắt tôi vô tình va phải một bóng dáng quen thuộc. Vợ tôi đang nép mình vào ngực một gã đàn ông vạm vỡ, cao lớn. Máu trong người tôi sôi lên. Bản năng đàn ông gào thét bảo tôi phải lao đến, giáng cho gã kia một cú đấm và lôi người đàn bà lăng loàn kia về nhà. Nhưng… đôi chân tôi như bị đổ chì.
Tôi đứng chôn chân dưới ánh đèn đường hắt hiu, nhìn hai bóng người khuất sau cánh cửa kính tự động của khách sạn. Tôi tự hỏi mình, nếu lao vào đó, tôi sẽ nói gì? Sẽ đòi lại quyền làm chồng ư?
Làm sao tôi có thể đòi hỏi sự chung thủy tuyệt đối về mặt thể xác từ một người phụ nữ đang hừng hực thanh xuân, khi mà chính tôi không thể cho em dù chỉ là một đêm trọn vẹn?
Liên đã hy sinh 3 năm tuổi trẻ để túc trực bên giường bệnh, hầu hạ, dọn dẹp những sinh hoạt cá nhân tồi tệ nhất của tôi lúc tôi nằm liệt giường. Em đã giữ lại cho tôi thể diện trước gia đình 2 bên.
Tôi nhận ra, sự im lặng của mình không hẳn là sự hèn nhát, mà là sự bất lực tận cùng của một kẻ mang nặng món nợ ân tình.
Đêm đó, Liên về nhà lúc 12h đêm. Em bước vào phòng, hơi thở còn phảng phất mùi rượu vang. “Anh chưa ngủ à?”, em giật mình khi thấy tôi ngồi lặng lẽ ngoài ban công. “Anh đang đợi em. Công việc dạo này vất vả quá, em tắm rồi đi ngủ sớm đi”, tôi trả lời, giọng bình thản.
Nhìn vào mắt Liên, tôi thấy một tia bối rối, tội lỗi, nhưng rồi nó nhanh chóng được che lấp bởi sự an tâm. Có lẽ, em tưởng tôi thực sự không biết gì. Hoặc có lẽ, em cũng đoán được tôi đã lờ mờ nhận ra, nhưng cả hai đều cố lờ đi.
Kể từ ngày đó, cuộc sống của chúng tôi diễn ra như một vở kịch được dàn dựng công phu. Ban ngày, chúng tôi vẫn là cặp vợ chồng kiểu mẫu, đưa đón con đi học, cuối tuần về thăm nội ngoại. Ban đêm, em thỉnh thoảng lại viện cớ ra ngoài, còn tôi khóa cửa phòng làm việc, vùi đầu vào những điếu thuốc cháy dở.
Mỗi lần em bước ra khỏi nhà với lớp trang điểm lộng lẫy, tim tôi vẫn thắt lại vì đau đớn và ghen tuông. Cảm giác bị phản bội, cảm giác vô dụng giằng xé tâm can tôi thành trăm mảnh. Nhưng khi em trở về, xoa đầu con gái và ân cần pha cho tôi một cốc sữa ấm, cơn giận trong tôi lại xẹp xuống, nhường chỗ cho một nỗi chua xót nghẹn ngào.
Tôi biết tình trạng này không thể kéo dài mãi mãi. Sự thỏa hiệp nhơ nhuốc này đang ăn mòn linh hồn của cả hai. Có những đêm, tôi tự soạn sẵn một tờ đơn ly hôn, muốn giải thoát cho Liên để em có thể danh chính ngôn thuận đến với người có thể cho em một hạnh phúc vẹn toàn. Nhưng tờ giấy đó viết rồi lại xé. Tôi ích kỷ. Tôi sợ sự cô đơn. Tôi sợ con gái mất đi một gia đình hoàn chỉnh.
Nhìn Liên đang lúi húi nấu ăn trong bếp, tôi cười nhạt bất lực với chính mình. Một gã đàn ông kiếm tiền giỏi, có địa vị, nhưng lại phải san sẻ vợ mình cho kẻ khác chỉ để giữ lấy một cái vỏ bọc gia đình giả tạo. Tôi biết mình đang mất đi điều quý giá nhất nhưng lại phải tự ép mình nhắm mắt làm ngơ…
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Hướng tới mục tiêu chăm sóc sức khỏe toàn dân, TP.HCM đang chủ động đưa dịch vụ y tế đến gần người dân, đẩy mạnh khám, tầm soát sớm ngay từ cộng đồng, mục tiêu phòng ngừa từ gốc giảm gánh nặng bệnh tật.
Ngồi trên xe lăn có sự hỗ trợ của tình nguyện viên, bà T.N. (62 tuổi, ngụ phường Tăng Nhơn Phú) đã có mặt tại Trạm y tế phường Tăng Nhơn Phú từ sớm để được thăm khám, tầm soát bệnh lý ung thư miễn phí sáng 5-4.
Bà N. cho hay gia đình vốn có hoàn cảnh khó khăn, thường đi bán vé số, nhiều năm nay cả hai vợ chồng bà đều không có điều kiện thăm khám sức khỏe thường xuyên.
"Thường tôi chỉ đi khám huyết áp, đái tháo đường tại bệnh viện chứ không có cơ hội đi tầm soát ung thư. Vài hôm trước khu phố có đến nhà phát cho vợ chồng tôi giấy mời nên cả hai vợ chồng tranh thủ nghỉ việc để đi khám. Việc khám như thế này rất có ý nghĩa với chúng tôi, hơn nữa đến khám mới biết trạm y tế có cơ sở khang trang hiện đại", bà N. cho hay.
Cách trung tâm TP khoảng 70km, xã Phú Giáo là địa phương còn hạn chế để tiếp cận dịch vụ y tế chất lượng nâng cao. Bệnh viện Nhi đồng 2 đã tổ chức tầm soát dị tật trẻ em tại địa phương này. Trường hợp phát hiện bé có bệnh lý tim mạch hoặc bệnh lý phức tạp, các chuyên gia sẽ hướng dẫn phụ huynh, kịp thời chuyển các em đến tuyến trên điều trị.
Trao đổi với Tuổi Trẻ, bác sĩ Phạm Xuân Hải - Phó giám đốc điều hành Trạm y tế phường Tăng Nhơn Phú - cho hay ban đầu số phiếu mời người dân tham dự khám bệnh và tầm soát ung thư dự kiến khoảng 500 người.
Tuy nhiên, trong ngày đầu tiên (trước đó ngày 4-4, trạm y tế được Sở Y tế TP.HCM cho phép khám trước) đơn vị phát 200 phiếu nhưng đã khám đến 295 người do lượng người dân đến đông, đội ngũ y tế làm việc liên tục đến chiều muộn.
Sang ngày thứ hai, số phiếu dự kiến là 300. Tuy nhiên tình trạng người dân không có thư mời vẫn đến tham gia khá phổ biến. Riêng trong buổi sáng có hơn 20 trường hợp từ các địa bàn lân cận tìm đến sau khi biết thông tin chương trình qua các phương tiện truyền thông.
Theo bác sĩ Hải, về nguyên tắc người tham gia cần có thư mời để đảm bảo kiểm soát số lượng, đúng đối tượng. Thống kê cho thấy chỉ trong ngày đầu đã có gần 100 người ngoài danh sách được khám bổ sung. Đáng chú ý nhóm này chủ yếu là người trẻ, có ý thức chủ động tầm soát bệnh, đặc biệt là ung thư. Trạm y tế đã tạo điều kiện hết mức để ai đến cũng được thăm khám.
Giám đốc Sở Y tế TP.HCM Tăng Chí Thượng cho biết TP.HCM là đô thị đặc biệt, đông dân, năng động, phát triển rất nhanh, đồng thời cũng đối diện nhiều thách thức ngày càng rõ nét về sức khỏe cộng đồng như từ bệnh truyền nhiễm, bệnh không lây nhiễm, già hóa dân số đến sức khỏe tâm thần, sức khỏe học đường và nhiều vấn đề y tế mới phát sinh trong đời sống đô thị hiện đại.
Điều này đặt ra cho ngành y tế không thể chỉ chờ người dân đến bệnh viện khi đã có bệnh mà phải đi trước một bước, đến với người dân khi họ còn khỏe. Thông điệp quan trọng của chương trình là ngành y tế chủ động đến với người dân, thay vì chờ người dân mắc bệnh mới đến bệnh viện.
Theo người đứng đầu ngành y tế TP.HCM, trong đợt này TP cũng đã triển khai các đội chăm sóc sức khỏe tại cộng đồng để quản lý tình trạng sức khỏe người dân. Đặc biệt là nhóm yếu thế, người cao tuổi, để hỗ trợ và thực hiện tầm soát sớm, hướng dẫn điều trị kịp thời, không để bệnh diễn tiến nặng. Đây là một nỗ lực lớn nhằm chuyển từ chữa bệnh sang chăm sóc sức khỏe.
Việc tổ chức khám, tầm soát sẽ được kiểm soát chặt chẽ, chỉ những cơ sở y tế đủ điều kiện theo quy định của Bộ Y tế mới được tham gia. Danh sách các cơ sở đủ năng lực sẽ được công khai để người dân lựa chọn. Người dân có thể lựa chọn khám tại bất kỳ cơ sở phù hợp, không phụ thuộc địa bàn cư trú.
Một nội dung quan trọng nữa là khẩn trương chuẩn bị các giải pháp để tiến tới mục tiêu khám sức khỏe cho mọi người dân trong năm 2026 theo chỉ đạo của TP. Đây là mục tiêu lớn, rất nhân văn, đồng thời cũng là bước đi cần thiết để TP chủ động hơn trong quản lý sức khỏe dân cư.
"Đây là nhiệm vụ không dễ, bởi quy mô dân số lớn, nhu cầu đa dạng và áp lực nguồn lực rất cao nhưng khó không có nghĩa là không làm mà là phải làm cho đúng, làm có trọng tâm, có lộ trình, có giải pháp phù hợp và có sự phối hợp chặt chẽ của cả hệ thống. Đây không phải là một chiến dịch ngắn hạn mà trở thành nền tảng cho quản lý sức khỏe người dân một cách lâu dài, khoa học và hiệu quả hơn", ông Thượng nói.
Phó chủ tịch UBND TP.HCM Nguyễn Mạnh Cường khẳng định một TP muốn phát triển nhanh, bền vững, có chất lượng sống tốt thì trước hết phải là một TP có người dân mạnh khỏe, có môi trường sống an toàn, có hệ thống y tế đủ năng lực chăm lo sức khỏe cho nhân dân từ sớm, từ xa, ngay từ cơ sở.
Nhận thức sâu sắc điều đó, trong thời gian qua TP.HCM luôn quan tâm đầu tư cho công tác bảo vệ, chăm sóc và nâng cao sức khỏe nhân dân.
Lãnh đạo TP.HCM đề nghị ngành y tế tiếp tục đổi mới hoạt động cơ sở, nâng cao chăm sóc sức khỏe người dân ban đầu, triển khai hiệu quả các mô hình chăm sóc sức khỏe liên tục, tăng cường quản lý sức khỏe người dân theo nguyên lý y học gia đình.
Tôi và chồng quen nhau từ thời còn rất trẻ. Ngày ấy cả hai đều chưa có gì trong tay. Chồng hơn tôi 3 tuổi, là mẫu đàn ông chín chắn, ít nói nhưng chăm làm, sống có trách nhiệm. Còn tôi là kiểu phụ nữ đơn giản, không quá giỏi kiếm tiền nhưng biết chăm lo gia đình, thích cảm giác được vun vén cho người mình thương.
Hồi yêu nhau, anh không phải người lãng mạn hay ga lăng kiểu mua quà đắt tiền, nhưng luôn tạo cho tôi cảm giác an toàn. Lúc cưới nhau, kinh tế hai đứa còn chật vật, anh vẫn luôn nói: “Em cứ lo nhà cửa, còn lại để anh cố”.
Có lẽ vì câu nói ấy mà suốt nhiều năm hôn nhân, tôi chấp nhận lui về làm hậu phương. Tôi nghỉ công việc văn phòng để ở nhà sinh con, chăm con nhỏ, lo cơm nước cho gia đình. Chồng tôi thì tập trung làm ăn, mở cửa hàng kinh doanh. Anh vốn là người kỹ tính, nguyên tắc và đặc biệt cẩn thận chuyện tiền bạc. Ngày trước tôi còn thấy đó là ưu điểm, vì nhờ vậy kinh tế gia đình mới dần ổn định hơn.
Cuộc sống của chúng tôi trước đây tuy không quá dư dả nhưng khá yên ấm. Chồng chưa từng để vợ con thiếu thốn. Hằng tháng anh đưa tôi 10 triệu đồng để lo tiền sữa, ăn uống cho con, còn lại mọi chi phí lớn nhỏ trong nhà anh tự chi trả hết nên tôi cũng chưa từng phải suy nghĩ nhiều về chuyện tiền nong.
Bạn bè, người thân nhìn vào đều nghĩ tôi có cuộc sống đáng mơ ước vì lấy được người chồng chăm chỉ, biết lo cho gia đình. Bản thân tôi cũng từng nghĩ như vậy.
Thế nhưng càng làm ăn được, chồng tôi càng trở nên nguyên tắc và khắt khe hơn trong chuyện vun vén kinh tế. Anh có thói quen ghi chép mọi khoản chi tiêu rất chi tiết, hiếm khi tiêu xài cho bản thân hay mua thứ gì không thật sự cần thiết.
Trước đây vì tôi không tham gia công việc nên cũng không va chạm nhiều trong chuyện tiền bạc. Nửa năm trở lại đây, cửa hàng của chồng thiếu nhân sự nên tôi bắt đầu ra phụ việc. Từ bán hàng, ghi sổ sách, tính toán doanh thu đến quản lý nhân viên, tôi đều làm.
Có hôm vừa đứng quầy cả ngày, tối về lại lao vào bếp núc, dọn dẹp, chăm con. Nhân viên sai sót, tôi là người đứng ra giải quyết. Tôi nghĩ vợ chồng cùng nhau gánh vác, cửa hàng phát triển thì kinh tế gia đình cũng tốt lên nên chưa bao giờ "kể công" với chồng.
Điều khiến tôi buồn lòng nhất là cách chồng cư xử với mình trong chuyện tiền bạc. Mỗi tối khoảng 7h, anh đều mở điện thoại, đăng nhập ngân hàng để rà soát từng khoản tiền khách chuyển khoản, từng đồng tiền mặt thu được trong ngày. Anh kiểm tra kỹ đến mức nếu thiếu hay lệch một khoản nhỏ cũng lập tức hỏi tôi. Có hôm anh còn yêu cầu tôi bỏ tiền túi vào cho khớp sổ rồi mới thôi.
Tiền khách chuyển khoản đều vào tài khoản của anh. Tiền mặt cũng được cất trong tủ, hai vợ chồng cùng biết mật khẩu nhưng tôi chưa bao giờ tự ý lấy một đồng nào. Vậy mà cách anh kiểm tra, dò xét khiến tôi có cảm giác chồng không hề tin tưởng vợ. Như thể trong suy nghĩ của anh, tôi có thể giấu tiền riêng hoặc gian dối bất cứ lúc nào.
Tôi chạnh lòng vì mình bỏ công sức ra phụ việc nhưng gần như làm không công. Ngoài khoản 10 triệu đồng sinh hoạt như trước, chồng cũng chưa từng chủ động đưa thêm một khoản nào để động viên, ghi nhận công sức, hay tặng quà cáp thêm cho tôi. Trong khi áp lực tôi gánh bây giờ lớn hơn rất nhiều.
Có lẽ điều khiến tôi mệt nhất không phải là làm việc nhiều, mà là cảm giác mình đang bị đối xử như một nhân viên cần giám sát chứ không phải người vợ đã ở bên anh gần 10 năm.
Tôi hiểu làm ăn thì cần rõ ràng tiền bạc. Nhưng rõ ràng đến mức kiểm soát từng đồng, lúc nào cũng nghi ngờ vợ như vậy có phải là quá chi li, quá tính toán không? Hay thực sự chồng tôi là người bủn xỉn, keo kiệt?
Tôi cứ băn khoăn mãi. Trong hôn nhân, tiền bạc nên minh bạch đến đâu để không biến sự cẩn thận thành thứ làm tổn thương người bên cạnh? Để thoát khỏi tình trạng này, tôi nên nói chuyện mong chồng thay đổi, hay nghỉ công việc phụ giúp chồng để đi tìm việc khác?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi năm nay 37 tuổi, kết hôn 10 năm, có con trai 7 tuổi. Chồng tôi bằng tuổi, là trưởng phòng kinh doanh một công ty bất động sản. Bạn bè thấy tôi có nhà, có xe, vật chất đủ đầy, thường ghen tị, cho rằng tôi sống "như một bà hoàng". Nhưng họ không biết một sự thật cay đắng: Tôi từ một người vợ hợp pháp lại trở thành “kẻ thứ ba” trong chính cuộc hôn nhân của mình.
Gần 3 năm qua, chồng tôi có mối quan hệ với một người phụ nữ hơn anh 13 tuổi. Ban đầu, tôi chỉ biết họ là đồng nghiệp chung công ty, mối quan hệ cấp trên - cấp dưới. Chồng tôi dần dần đi sớm về muộn, hay đi công tác xa nhà, điện thoại lúc nào cũng bận rộn. Tôi từng tin đó là giai đoạn anh đang nỗ lực vì gia đình, nhưng không ngờ...
Cho đến một lần, tôi vô tình đọc được tin nhắn trong điện thoại của anh. Những lời quan tâm, nhớ nhung mùi mẫn của chồng và người phụ nữ kia vượt quá giới hạn chị em đồng nghiệp. Tôi chết lặng khi nhận ra người chồng mình tin tưởng đang có một mối quan hệ khác phía sau lưng.
Khi tôi ném chiếc điện thoại xuống sàn, chồng thú nhận mọi chuyện. Anh nói chuyện ngoài luồng xuất phát từ cảnh "lửa gần rơm lâu ngày cũng bén". Người phụ nữ đó giữ chức phó giám đốc điều hành công ty, có kinh nghiệm thương trường và cũng là người kéo anh vào những dự án lớn. Họ gặp gỡ vì công việc, rồi dần dần vượt quá giới hạn.
Anh thừa nhận có tình cảm, nhưng cũng nói rằng nếu dừng lại lúc này, anh sẽ mất tất cả: Công việc, tiền bạc, thậm chí còn có thể vướng vào nợ nần, rắc rối pháp lý vì những ràng buộc với người tình (họ chung vốn đầu tư đất đai bên ngoài). Anh cầu xin tôi cho anh thời gian để giải quyết mối quan hệ.
Khoảng thời gian đó, tôi đã trải qua đủ mọi cung bậc cảm xúc: Đau đớn, tuyệt vọng, dằn vặt và cả những lần muốn buông bỏ. Cả tháng trời tôi ăn không ngon ngủ không yên, sụt cân, trầm cảm. Tôi từng nghĩ đến việc rời đi, chấm dứt tất cả. Nhưng rồi, thời gian trôi qua và khi bình tĩnh lại, tôi nhìn thấy một khía cạnh khác của chồng: Anh ấy cũng có nỗi khổ riêng.
Hơn 3 năm qua, chồng vẫn luôn cố gắng chăm lo cho mẹ con tôi. Anh chu cấp đầy đủ, lo cho con có điều kiện học hành tốt nhất. Anh mua được nhà, mua xe cho tôi, tặng tôi trang sức đắt tiền, tích lũy tiền bạc cho tương lai.
Mỗi lần tôi tổn thương, anh đều thể hiện sự áy náy. Anh không phủ nhận cảm xúc của tôi, thậm chí có lúc gần như phải “nhìn sắc mặt vợ mà sống”. Anh cũng rất thương con. Dần dần, tôi lại thấy mình mềm lòng. Tôi bắt đầu tin rằng, có thể anh cũng đang chịu áp lực theo cách riêng.
Và rồi tôi chọn cách im lặng. Tôi không gây sức ép bắt anh chia tay người tình. Tôi nhắm mắt chấp nhận việc "chung chạ", tận hưởng những điều tốt đẹp về vật chất mà anh mang lại cho tôi, miễn là con tôi không thiếu thốn.
Về người phụ nữ kia, chị ta là mẹ đơn thân, có ngoại hình khá, là kiểu phụ nữ xông xáo, sắc sảo. Theo lời chồng, chị ta không hề biết chuyện tôi đã phát hiện ra mối quan hệ giữa họ. Chị ta vẫn nghĩ rằng chị ta ở trong bóng tối quan sát tôi, mà không hề biết rằng tôi cũng âm thầm quan sát chuyện giữa họ suốt những năm qua.
Tôi không biết mình có vấn đề tâm lý nào không. Bình thường, các bà vợ sẽ điên cuồng ghét bỏ tình nhân của chồng, nhưng tôi bây giờ không còn ghen tuông. Thật nực cười khi tôi là vợ hợp pháp nhưng tình cảnh cứ như "tiểu tam".
Thi thoảng, khi chồng đưa tôi và con đi du lịch, chị ta lại nổi cơn ghen, viết bóng gió trên mạng xã hội. Còn tôi, mỗi lần chồng về trễ, hay cuối tuần đi đâu đó, tôi tự hiểu. Chồng không cần nói gì thêm, còn tôi cũng không càm ràm, tra hỏi. Thay vì mất thời gian rình rập chuyện của chồng, tôi đi làm đẹp, mua sắm.
Tôi không còn cố tìm hiểu vì sao anh không thể dứt ra, là vì công việc thật, hay còn lý do nào khác. Tôi không quan tâm là chồng có thực lòng yêu người phụ nữ kia hay không. Tôi chỉ biết mình đã chấp nhận một thực tế mà trước đây, chính tôi cũng không tưởng tượng nổi.
Nhưng càng sống trong sự chấp nhận đó, gần đây, tôi càng hoang mang. Liệu có phải quan điểm về hôn nhân của tôi đang trở nên lệch lạc? Tôi có hạnh phúc không, hay tôi chỉ đang tự ru ngủ mình để tiếp tục một cuộc sống mà tôi không đủ can đảm bước ra? Tôi có hèn nhát quá không khi vì vật chất mà không thể đứng lên dứt khoát chọn lựa, chiến đấu để có một tổ ấm đúng nghĩa?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.