4 năm trước, với lợi thế sân nhà, Qatar cho thấy họ vẫn chưa hề sẵn sàng ở World Cup. Đại diện châu Á toàn thua cả 3 trận trước Ecuador, Senegal và Hà Lan, và được dự đoán có thể tái hiện “thành tích” đáng buồn này.
Đến World Cup 2026, Qatar tích lũy nhiều kinh nghiệm hơn, và không còn dự giải nhờ tư cách chủ nhà nữa. Qatar là 1 trong 8 đội giành vé chính thức của châu Á.
Dù vậy, hành trình vượt vòng loại của Qatar không được đánh giá cao. Họ chỉ giành vé ở đợt vòng loại thứ 4, sau khi được Liên đoàn Bóng đá châu Á (AFC) trao lợi thế sân nhà cùng nhiều lợi thế khác về lịch thi đấu.
Tại World Cup 2026, Qatar vẫn bị đánh giá là một trong những đội yếu nhất giải. Theo định giá đội hình của Transfermarkt, Qatar xếp chót trong 48 đội với giá trị đội hình 19,93 triệu euro.
Trong khi đó, Thụy Sĩ là khách quen mặt của các kỳ World Cup, xếp 20/48 đội với giá trị đội hình là 332,5 triệu euro.
Dù không nằm trong nhóm đại gia, Thụy Sĩ duy trì phong độ cực kỳ ổn định ở World Cup. Trong 3 kỳ World Cup gần nhất, Thụy Sĩ đều lọt vào vòng 16 đội.
Ở lần tham dự này, Thụy Sĩ đặc biệt được đánh giá cao với một dàn ngôi sao đang trong độ chín sự nghiệp như Embolo, Okafor, Zakaria, Akanji, Kobel…
Dễ hiểu khi Thụy Sĩ được giới nhà cái đánh giá mạnh áp đảo ở trận này, với tỉ lệ chấp cả trận lên đến 1,75 trái, và trong hiệp 1 là 0,75 trái.
Đây là mức chấp sâu nhưng vẫn khá dễ chịu với Thụy Sĩ, khi họ đụng độ đội yếu nhất giải đấu. Phong độ của Qatar là rất tệ khi họ toàn thua và hòa trong 6 trận gần nhất.
Trái lại, Thụy Sĩ cho thấy sức mạnh áp đảo khi đụng độ một đại diện châu Á ở loạt giao hữu trước World Cup, khi thắng Jordan 4 bàn không gỡ.
Hầu hết các chuyên trang bóng đá đều dự đoán chiến thắng cho Thụy Sĩ. Dữ liệu máy tính của Sports Mole cho thấy khả năng Thụy Sĩ thắng trận lên đến 58%, trong khi Qatar có chưa đến 17%.
Mặt khác, tỉ lệ tài xỉu cả trận là 2,75 trái, và trong hiệp 1 là 1,25 trái. Dù Thụy Sĩ được đánh giá mạnh áp đảo, họ lại không có xu hướng chơi tấn công, đặc biệt là thói quen thắng đậm.
Dự đoán: Thụy Sĩ thắng 1-0 trong hiệp 1, thắng 2-0 chung cuộc.
Cách đây nửa tháng, Arsenal vẫn tràn đầy khí thế và mơ về "cú ăn 4" lịch sử. Nhưng sau khi thất bại 0-2 trước Man City ở chung kết Cúp liên đoàn Anh, giờ đây Arsenal lại vuột mất thêm một chiếc cúp nữa: cúp FA!
Thất bại lần này càng đau hơn vì Southampton đang chơi ở Giải hạng nhất Anh (Championship) và không phải đối thủ xứng tầm của Arsenal. Nhưng thực tế Southampton là đội chơi ấn tượng hơn và nhiều cơ hội nguy hiểm hơn trong 45 phút đầu tiên.
Đội chủ nhà lẽ ra đã có thể vươn lên dẫn trước từ sớm khi sự lúng túng của hàng thủ Arsenal tạo điều kiện để Gabriel Magalhaes đánh đầu chuyền bóng cho tiền đạo Leo Scienza và cầu thủ này đã vượt qua cả thủ môn Kepa Arrizabalaga nhưng không thể tung ra cú sút. Chỉ còn 10 phút nữa là hết hiệp một, Southampton đã vượt lên dẫn trước với bàn thắng do công của Ross Stewart.
Sau đó Arsenal nỗ lực vùng lên và Gyokeres đã lập công để ghi bàn gỡ hòa 1-1 phút 68. Đến phút 85, Southampton một lần nữa vượt lên dẫn 2-1 với bàn thắng của Shea Charles. Đó cũng là dấu chấm hết cho đoàn quân của HLV Mikel Arteta ở cúp FA vì thời gian còn lại quá ít không đủ để họ tìm bàn gỡ.
Lần lượt vuột mất 2 chiếc cúp, Arsenal giờ đây chỉ còn hy vọng tranh chức vô địch Premier League và Champions League. Trong đó Premier League là sáng cửa nhất, khi họ đang tạm bỏ xa Man City đến 9 điểm.
Như một chiếc lốp xe bị đâm thủng và xì hơi từ từ, Real đuối dần rồi hoàn toàn tan vỡ ngay trong một trận cầu lớn với Bayern Munich, đúng lúc họ tưởng chừng ở rất gần một kỳ tích.
Hãy nhìn ra rộng hơn! Chủ tịch Florentino Perez cố gắng can thiệp, nhưng lại thay nhầm "linh kiện" khi quyết định chia tay Xabi Alonso. Đội bóng được giao lại cho Alvaro Arbeloa, nhưng quyền lực thực tế lại nằm trong tay các cầu thủ. Kết quả là thất bại toàn tập: nhà cầm quân trẻ đánh mất uy quyền, các cầu thủ trở thành tâm điểm của hoài nghi, còn các khán đài thì sục sôi giận dữ. Một cuộc chuyển giao bị khai tử ngay từ trong trứng nước, với một dàn sao đẳng cấp thế giới nhưng lại đánh mất niềm tin theo thời gian.
Về mặt chuyên môn, khó có thể trách Arbeloa khi cậu ấy đã làm đúng như lời dạy của HLV huyền thoại Cesar Luis Menotti. Đó là đặt cái bồn cầu vào phòng tắm, ghế sofa vào phòng khách và bàn ăn vào phòng bếp - tức làm những điều cơ bản nhất. Cậu ấy cũng cho thấy nỗ lực làm mới đội hình bằng những tài năng từ lò đào tạo trẻ của CLB trong bối cảnh thiếu hụt nhân sự. Thực tế, cậu ấy chẳng thể làm gì hơn.
Tuy nhiên, phong cách quản trị của Arbeloa - vốn nằm giữa ranh giới cảm xúc và chính trị - mới là điều cần mổ xẻ. Cậu ấy quá nuông chiều các ngôi sao, một nghĩa cử có thể được lòng họ ở góc độ cá nhân, nhưng lại vô hại trên sân cỏ. Cậu ấy tỏ ra quá mẫn cán với CLB khi công kích trọng tài và vỗ về các trụ cột, nhưng cái giá phải trả chính là sự thỏa hiệp không thể tạo nên uy quyền.
Ngay cả trong những thời khắc tồi tệ nhất, những phát biểu của Arbeloa vẫn quá ôn hòa và luôn nỗ lực khơi gợi lòng tự tôn, như thể việc nhắc lại lịch sử là một liều thuốc tăng lực. Vì thế, Real thiếu đi ngọn lửa rực cháy mà họ khát khao hơn bao giờ hết, vì họ đang kéo theo "món nợ" không xứng tầm với vị thế huyền thoại của mình, chính là thiếu đi linh hồn trong quá nhiều trận đấu.
CLB có một biểu tượng quyền lực rõ ràng với Chủ tịch Perez - hiện thân cho một định chế tối cao. Điều đó quan trọng về mặt cấu trúc và sẽ là một di sản lâu bền. Việc biết ai là người nắm quyền thật sự giúp Real duy trì trật tự. Tuy nhiên, tầm ảnh hưởng của Perez không chạm tới được phòng thay đồ, nơi đang "mồ côi" những cá tính có sức lôi cuốn mạnh mẽ.
Các đời HLV gần đây đều không làm được chuyện đó tại Real. Họ bị chính CLB làm suy yếu quyền thế trong một vòng xoáy tự hủy. Trong bóng đá đỉnh cao, nhận thức là yếu tố quyết định, và cầu thủ sẽ nhanh chóng nhận ra đâu là một người thầy bản lĩnh, đâu là kẻ yếu thế.
Bản thân phòng thay đồ Real cũng không thể bù đắp được khoảng trống quyền lực đó. Vinicius không phải một thủ lĩnh khi quá sa đà vào những cuộc chiến bên lề. Dani Carvajal sa sút vì không còn đóng vai trò then chốt trên sân. Những Thibaut Courtois, Eder Militao, Fede Valverde, Jude Bellingham hay Kylian Mbappe đều là siêu sao, nhưng họ thiên về thủ lĩnh chuyên môn hơn là thủ lĩnh tinh thần. Đội bóng thiếu đi những gương mặt như Sergio Ramos hay Raul Gonzalez ngày trước, tức những người mà tự thân họ đã sở hữu uy quyền để khiến tất cả phải lắng nghe, tuân phục.
Những lúc yên bình, các khiếm khuyết này thường bị che lấp. Nhưng Real đang trải qua một cuộc khủng hoảng của kết quả - nguồn cơn của mọi loại khủng hoảng, bị cộng hưởng bởi một đội hình mất cân đối và một bản sắc nhạt nhòa, chẳng còn gì ngoài ánh hào quang lịch sử. Để tìm lại lối chơi vốn có, họ cần những tiền vệ có nhãn quan và tư duy. Trong khi, để tìm lại quyền kiểm soát, có lẽ CLB sẽ lại tìm đến một mẫu HLV độc đoán, kiểu người mà Perez ưa thích và xem như một "bến đỗ" trong cơn bão. Nhưng lịch sử cho thấy mô hình này thường ngắn ngủi và ít khi thành công tại Santiago Bernabeu.
Việc đặt niềm tin vào những HLV có hồ sơ bài bản, vững chãi và có lộ trình rõ ràng đã sớm bị gạt bỏ sau quyết định sa thải Alonso. Cậu ấy từng là niềm khao khát của cả châu Âu khi mới đến, nhưng đã bị CLB "ngấu nghiến" trong thời gian kỷ lục. Ở Real, chiến thắng phải đến ngay hôm nay, chứ không phải ngày nọ, ngày kia. "Thói hư" văn hóa ấy giờ đã trở thành một luật định bất thành văn.
Phía trước là hai tháng để Real cảm thấy tự ăn năn. Bởi lẽ, việc phải thi đấu mà không còn mục tiêu chẳng khác nào một án phạt. Nhưng đó cũng là cơ hội để suy ngẫm. Các cầu thủ không còn gì để nói, và Arbeloa coi như đã khép lại chương sự nghiệp tại đây. Tất cả đều là nạn nhân của kết quả, thứ giáo điều tuyệt đối trong bóng đá.
Tuy nhiên, tại một cỗ máy chuyên "xuất xưởng các kịch bản" như Real, sân khấu không bao giờ được phép để trống. Bây giờ, chỉ Perez mới có thể lấp đầy khoảng trống đó, bằng những quyết định thúc đẩy một cuộc đại tu sâu rễ bền gốc.
"Tuổi mới với vai trò mới, trách nhiệm mới. Em chính là món quà quý giá nhất từ trước tới nay. Cảm ơn em vì đã cho anh cơ hội được ở bên, chăm sóc và đồng hành cùng em suốt phần đời còn lại", Vũ Văn Thanh viết trên trang cá nhân, có gắn thẻ bạn gái Trần Bích Hạnh.
Trong loạt hình ảnh được chia sẻ, Văn Thanh cho thấy anh đầu tư kỹ lưỡng cho màn cầu hôn bạn gái Bích Hạnh. Cả hai hẹn hò dưới không khí lãng mạn bên bờ biển, Văn Thanh trao nhẫn vào đúng khoảnh khắc có pháo hoa. Bích Hạnh đã đồng ý lời cầu hôn của bạn trai.
Văn Thanh sinh năm 1996, trưởng thành tại CLB Hoàng Anh Gia Lai, là hậu vệ cánh hay bậc nhất V-League và đội tuyển Việt Nam với khả năng công thủ toàn diện. Anh đã có đủ danh hiệu cao quý như vô địch V-League, vô địch AFF/ASEAN Cup.
Đáng tiếc khi ở độ tuổi đỉnh cao sự nghiệp, Thanh gặp chấn thương, phẫu thuật cổ chân từ tháng 9-2025 và đang chưa rõ ngày trở lại.
Bích Hạnh sinh năm 1993, quê Ninh Bình (Nam Định cũ), có gia thế rất "khủng". Cô từng xây dựng hình ảnh theo hướng "gymer", nhưng giờ đang hoạt động kinh doanh tự do.
Dưới bài đăng, cặp đôi Văn Thanh - Bích Hạnh nhận được nhiều lời chúc mừng từ bạn bè, người thân, đồng nghiệp. Đây là cái kết đẹp với cặp đôi trai tài - gái sắc.
Trước đó cả hai đã có sự chuẩn bị cho hôn nhân. Văn Thanh đã mua nhà và để Bích Hạnh đứng tên chung sổ đỏ. Hợp đồng của Văn Thanh với CLB Công An Hà Nội có thời hạn đến năm 2028. Số tiền lương, thưởng hằng tháng nhận được, Thanh đăng ký nhận bằng số tài khoản của bạn gái.
Sau Văn Thanh, lứa U23 Việt Nam tạo địa chấn Thường Châu năm 2018 giờ chỉ còn Văn Toàn và Trọng Đại là chưa lấy vợ.