Gặp đối thủ bị đánh giá yếu nhất bảng trong trận ra quân VCK U.17 châu Á 2026 thực ra không phải thử thách dễ dàng với U.17 Việt Nam. Sức ép phải thắng, độ ì trong trận đầu tiên… là những rào cản có thể trói buộc bất cứ đội nào.
Học trò HLV Cristiano Roland trải qua trận đấu chật vật tại Jeddah (Ả Rập Xê Út), khi U.17 Yemen đá máu lửa và kiên cường. Đại diện Tây Á đôi công sòng phẳng và chống trả quyết liệt, lấy pressing đấu pressing và tranh chấp cực “rát”. Dù có tuổi đời thấp nhất giải, nhưng U.17 Yemen chơi tốt hơn nhiều so với kỳ vọng.
Trong khi đó, trên lưng U.17 Việt Nam là “tảng đá” áp lực. Bởi nếu không thắng Yemen, cửa đi World Cup sẽ hẹp đi nhiều.
Tuy nhiên, khi tháo gỡ xong nút thắt tâm lý, U.17 Việt Nam lại bước sang trạng thái thoải mái hơn. Đại Nhân cùng đồng đội đã đánh bại đội cần thắng, đã có 3 điểm đầu tay cùng ngôi đầu để tính toán. Hai trận còn lại, U.17 Việt Nam không còn bước vào thế buộc phải thắng. Đó là đường băng lý tưởng để những đôi chân còn chất chứa mơ mộng và sáng tạo của những viên ngọc trẻ cất cánh.
Bóng đá Hàn Quốc là thế lực hàng đầu châu lục, trong đó riêng ở lứa U.17, đội tuyển xứ kim chi từng 8 lần dự U.17 World Cup, 2 lần vô địch châu Á, 3 lần đoạt ngôi á quân. Tại VCK U.17 châu Á 2025, U.17 Hàn Quốc dù chơi chưa đạt kỳ vọng, nhưng vẫn đoạt hạng ba chung cuộc.
Nền tảng đào tạo trẻ ấn tượng xuất phát từ môi trường học đường đan xen với các học viện hàng đầu đã tạo nên những thế hệ đồng đều về thể hình, trình độ kỹ chiến thuật và tư duy cho U.17 Hàn Quốc.
Ở trận ra quân, U.17 Hàn Quốc dù không thắng U.17 UAE, nhưng tạo ra thế trận áp đảo toàn diện: cầm bóng 70%, dứt điểm 21 lần (so với 10 của UAE), thực hiện 418 đường chuyền (gấp ba lần đối thủ).
Điểm nhấn trong cách đá của thầy trò HLV Kim Hyun-jun là tốc độ và sức mạnh, bóp nghẹt đối thủ bằng các pha luân chuyển bóng chớp nhoáng. U.17 UAE mang đến 5 cầu thủ ăn tập ở châu Âu, nhưng vẫn lép vế. Còn U.17 Việt Nam với 100% quân số đang đá trong nước và đang chập chững bước ra châu Á thì sao?
Cách đây 1 năm, HLV Roland từng đứng trước câu hỏi tương tự khi đối đầu U.17 Nhật Bản. Không khí cuộc họp chiến thuật rất căng thẳng, khi tất cả đều hiểu: bóng đá trẻ Nhật Bản rất mạnh, ở tầm cỡ thế giới (quả thực sau đó U.17 Nhật Bản vào tới tứ kết U.17 World Cup 2025).
Dù vậy, U.17 Việt Nam vẫn đá với mục tiêu có điểm, chứ không phải hạn chế bàn thua. Học trò Roland phòng ngự chặt chẽ, vững vàng ở thế biết mình biết người. Điều đáng ngạc nhiên là mỗi lúc giành lại bóng, U.17 Việt Nam không “nhắm mắt phá bừa”, mà ban bật triển khai, luân chuyển nhịp nhàng, kiên nhẫn rình tập khoảng trống mở ra.
U.17 Việt Nam giữ được cách chơi của mình trước đối thủ mạnh vượt trội, đó mới là chi tiết giá trị nhất, còn đáng nói hơn cả tỷ số hòa 1-1. “U.17 Việt Nam đã cho cả thế giới thấy rằng năng lực chúng ta không thua kém bất cứ quốc gia nào”, HLV Roland tự hào chia sẻ.
Tâm thế ấy sẽ được U.17 Việt Nam mang đến trận gặp U.17 Hàn Quốc (23 giờ ngày 10.5). Đối thủ mạnh hơn, tất nhiên rồi. Song, đội bóng của Roland cũng có ưu điểm riêng.
Khả năng tổ chức lối chơi tốt dần sau từng trận, hàng thủ lì lợm và kín kẽ, tuyến tiền vệ với Quý Vương, Nguyễn Lực tranh chấp tốt và tự tin cầm bóng đan lát trước áp lực, còn hàng công với Đại Nhân, Sỹ Bách, Quang Hưng đều tiềm ẩn bùng nổ.
U.17 Việt Nam có thể chơi biết mình biết người như thói quen thường thấy của Roland, nhưng kinh nghiệm tích lũy từ những trận đấu lớn sẽ giúp toàn đội lựa chọn thời điểm tung đòn “hồi mã thương”. U.17 UAE đã đả thương U.17 Hàn Quốc (phút thứ 8) khi đối thủ còn chưa ổn định đội hình. Đó là ví dụ để U.17 Việt Nam tham khảo.
Đá đúng đấu pháp và chơi với tinh thần không buông bỏ, dù kết quả có ra sao, U.17 Việt Nam cũng vẫn có thể tự hào về mình. Mà với đấu trường trẻ, nơi bất ngờ xảy ra như “cơm bữa”, tại sao không có quyền mộng mơ?
Đây sẽ là lần đầu tiên trong lịch sử Việt Nam chạm trán Hàn Quốc ở vòng chung kết Asian Cup. Cuộc đấu càng thêm thú vị khi HLV Kim Sang-sik đang dẫn dắt Việt Nam, sẽ đối đầu đội tuyển quê hương được dẫn dắt bởi đàn anh Hong Myung-bo.
Sau lễ bốc thăm ngày 10/5, đài truyền hình Hàn Quốc SBS đưa tin: "Hai HLV đều còn hợp đồng với đội bóng chủ quản đến hết Asian Cup 2027. Nếu không có biến số, thêm một cuộc đối đầu giữa những nhà cầm quân Hàn Quốc sẽ diễn ra".
Tờ Cheonji thì ví von: "Các HLV Hàn Quốc phải gặp nhau trên một cây cầu hẹp".
Trong khi đó, trang chủ LĐBĐ Hàn Quốc (KFA) đánh giá trong ba đối thủ "Việt Nam thu hút nhiều sự chú ý nhất". Ở cuộc đấu gần nhất, Hàn Quốc đánh bại Việt Nam 6-0 trong trận giao hữu trên sân Suwon World Cup vào tháng 10/2023. Thành tích đối đầu cũng đang nghiêng về Hàn Quốc với 6 thắng và một hòa, ghi 23 và chỉ thủng lưới hai bàn.
"Tuy nhiên, Việt Nam đang giữ mạch 17 trận bất bại", bài viết trên trang chủ KFA có đoạn. "Họ có thể trở nên khó lường khi được dẫn dắt bởi một HLV người Hàn Quốc".
Dư luận Hàn Quốc chưa quên trận hòa 3-3 trước Malaysia ở vòng bảng Asian Cup 2023. Đại diện Đông Nam Á khi đó được dẫn dắt bởi HLV Kim Pan-gon.
Bóng đá xứ kim chi cũng từng chứng kiến trận hòa 1-1 trước Việt Nam, được huấn luyện bởi Gong Oh-kyun, tại vòng bảng U23 châu Á 2022. Gần nhất, trong trận tranh giải ba U23 châu Á 2026, thầy trò Kim Sang-sik hòa Hàn Quốc 2-2 sau 120 phút, rồi thắng luân lưu 7-6.
Tờ Osen nhận định cuộc đối đầu này "mang ý nghĩa đặc biệt" với HLV Kim, người đã tạo dựng danh tiếng tại quê nhà trên tư cách cầu thủ lẫn HLV. Ông là huyền thoại của CLB Jeonbuk Hyundai Motors với 9 chức vô địch K-League 1, đồng thời thi đấu cho đội tuyển quốc gia tại World Cup và Asian Cup. Gặp Hàn Quốc sẽ là dịp để nhà cầm quân sinh năm 1976 tái ngộ đàn anh Hong Myung-bo – trung vệ huyền thoại của Hàn Quốc, hay học trò danh tiếng Kim Min-jae – đang thi đấu cho Bayern Munich.
"Việt Nam gặp Hàn Quốc có thể mang tính biểu tượng và vượt xa một trận đấu đơn thuần", bài viết trên Osen có đoạn. "Thành tích quá khứ đứng về phía Hàn Quốc, nhưng hiện tại, Việt Nam đã nâng cao sức cạnh tranh dưới thời HLV Kim".
Việt Nam sẽ chạm trán Hàn Quốc ở lượt hai bảng E vào ngày 15/1/2027. Trước đó năm ngày, đội tuyển ra quân gặp UAE. Còn ở lượt cuối ngày 20/1/2027, thầy trò HLV Kim đấu Lebanon hoặc Yemen, sẽ được xác định sau trận đấu play-off vào ngày 4/6.
Trong ba lần dự giải trước đó, Việt Nam gặp Nhật Bản và Iraq ba lần, còn lại là UAE, Qatar, Yemen, Iran, Jordan và Indonesia. Sau 12 trận, Việt Nam thắng ba, hòa một và thua 8, ghi 13 và thủng lưới 22 bàn. Thành tích tốt nhất là vào tứ kết năm 2007 và 2019.
Trong khi đó, Hàn Quốc tham dự nhiều vòng chung kết Asian Cup nhất với 16 kỳ, trong đó 14 lần vượt qua vòng bảng. Hàn Quốc đăng quang hai kỳ giải đầu năm 1956 và 1960, nhưng sau đó toàn thua bốn trận chung kết năm 1972, 1980, 1988 và 2015. Ở kỳ giải 2023, Hàn Quốc thua Jordan 0-2 tại bán kết.
Truyền thông Hàn Quốc kỳ vọng đội tuyển sẽ có chức vô địch sau 66 năm. Bên cạnh đó, đây có thể là kỳ giải cuối cùng của ngôi sao Son Heung-min.
Đây có thể là màn so tài tốc độ hấp dẫn nhất trận đấu. Miguel Almiron vẫn là mũi khoan nguy hiểm nhất của Paraguay. Dù không còn bùng nổ như thời đỉnh cao ở Premier League, cầu thủ này vẫn sở hữu khả năng tăng tốc và khai thác khoảng trống rất tốt.
Bên kia chiến tuyến, Theo Hernandez là mẫu hậu vệ cánh cực kỳ ưa tấn công. Anh thường xuyên dâng cao như một tiền vệ cánh thực thụ để hỗ trợ Mbappe hay Barcola, Dou. Điều đó giúp Pháp tạo ra áp lực lớn nhưng cũng để lộ những khoảng trống sau lưng.
HLV Gustavo Alfaro nhiều khả năng sẽ yêu cầu Paraguay nhường thế trận, chờ thời cơ đưa bóng thật nhanh cho Almirón. Nếu tận dụng được khoảng không phía sau Theo Hernandez, ngôi sao Paraguay hoàn toàn có thể tạo ra khác biệt. Ngược lại, nếu Theo kiểm soát được Almiron và duy trì sức ép liên tục, Paraguay sẽ mất đi vũ khí phản công nguy hiểm nhất. Cũng không loại trừ khả năng HLV Didier Deschamps đưa ra sự điều chỉnh: Lucas Digne thay Theo Hernandez.
Michael Olise đang dần khẳng định vai trò quan trọng trong hệ thống tấn công của tuyển Pháp. Cầu thủ thuận chân trái này sở hữu kỹ thuật khéo léo, khả năng rê bóng trong không gian hẹp và những đường chuyền mở ra cơ hội ghi bàn. Anh đặc biệt nguy hiểm khi bó vào trung lộ từ cánh phải. Anh đang dẫn đầu danh sách kiến tạo với 5 đường chuyền thành bàn.
Nhiệm vụ ngăn chặn Olise nhiều khả năng thuộc về đội trưởng Junior Alonso. Trung vệ kỳ cựu của Paraguay là thủ lĩnh hàng phòng ngự đã giúp đội nhà đứng vững trước sức ép khổng lồ từ Đức ở vòng 32 đội.
Nếu Alonso giữ được cự ly đội hình và hạn chế khoảng trống giữa các tuyến, Olise sẽ gặp rất nhiều khó khăn. Nhưng chỉ cần một khoảnh khắc mất tập trung, khả năng tạo đột biến của ngôi sao Pháp có thể khiến Paraguay phải trả giá.
Julio Enciso chính là niềm hy vọng lớn nhất của Paraguay. Tiền vệ tấn công này không chỉ ghi bàn vào lưới Đức mà còn liên tục tạo ra những tình huống đột phá nhờ kỹ thuật và sự táo bạo.
Phía Pháp, Jules Kounde đang có giải đấu rất ổn định. Hậu vệ của Barca sở hữu tốc độ, khả năng đọc tình huống và đặc biệt mạnh trong các pha tranh chấp 1vs1.
Điểm đáng chú ý là Enciso thường di chuyển rất rộng để tìm khoảng trống giữa hậu vệ cánh và trung vệ đối phương. Đây sẽ là khu vực Koundé phải kiểm soát. Nếu khóa được Enciso, Pháp sẽ cắt đứt nguồn sáng tạo lớn nhất của Paraguay. Nhưng nếu cầu thủ 22 tuổi có khoảng trống để xoay sở, anh hoàn toàn đủ sức khiến hàng thủ Pháp chao đảo.
Mọi ánh mắt chắc chắn sẽ hướng về Kylian Mbappe. Đội trưởng tuyển Pháp tiếp tục là đầu tàu hàng công khi đã ghi 6 bàn thắng và 2 kiến tạo, chỉ xếp sau Lionel Messi trong danh sách Vua phá lưới.
Đối thủ trực tiếp của Mbappe có thể là Omar Alderete, trung vệ giàu sức mạnh và kinh nghiệm của Paraguay. Tuy nhiên, cầu thủ này đang gặp vấn đề đầu gối và khả năng ra sân vẫn còn bỏ ngỏ. Nếu Alderete kịp bình phục, Paraguay sẽ có thêm niềm tin để đối phó với tốc độ kinh hoàng của Mbappe. Dù vậy, thử thách là cực lớn.
Một diễn biến mới trước trận là tiền vệ trụ cột Aurelien Tchouameni nhiều khả năng vắng mặt vì chấn thương đùi. Manu Kone được xem là ứng viên sáng giá thay thế anh ở tuyến giữa tuyển Pháp.
Nếu ra sân, Kone sẽ đối đầu trực tiếp với Andres Cubas, "lá phổi" nơi hàng tiền vệ Paraguay. Cubas là nhân tố cực kỳ quan trọng trong hệ thống của HLV Alfaro nhờ khả năng thu hồi bóng và đánh chặn.
Đây có thể là màn đấu ít được chú ý nhất nhưng lại ảnh hưởng trực tiếp đến cục diện trận đấu. Pháp muốn kiểm soát bóng và áp đặt thế trận, còn Paraguay cần phá vỡ nhịp chơi ấy để tạo cơ hội phản công. Đội thắng ở khu vực trung tuyến nhiều khả năng sẽ nắm lợi thế lớn trong cuộc đua giành vé vào tứ kết.
Tóm lại, Pháp được đánh giá cao hơn nhờ chất lượng đội hình và hỏa lực vượt trội. Tuy nhiên, Paraguay đã chứng minh họ không ngại các ông lớn khi loại Đức và sở hữu hàng phòng ngự đủ sức gây khó khăn cho bất kỳ đối thủ nào. Trong một trận đấu loại trực tiếp, chỉ cần một trong 5 màn đấu tay đôi kể trên xuất hiện người chiến thắng rõ ràng, cục diện hoàn toàn có thể thay đổi.
Sáng 26/4, Sawe làm rúng động điền kinh thế giới, khi vô địch London Marathon với thành tích 1 giờ 59 phút 30 giây. Đây là lần đầu tiên trong lịch sử một runner phá mốc sub2 (dưới hai giờ) của cự ly 42km tại một giải đấu chính thức. Nhưng VĐV người Kenya còn muốn tiến xa hơn.
Sawe dự kiến sẽ tiếp tục thi đấu vào mùa thu. Dù chưa quyết định địa điểm cụ thể, nhiều khả năng anh sẽ trở lại tại Berlin Marathon vào tháng 9 - giải đấu được đánh giá là có đường chạy nhanh hơn London.
Khi được hỏi về việc liệu anh có đồng ý với HLV Claudio Berardelli rằng mốc 1 giờ 58 phút là khả thi trong cuộc đua sắp tới hay không, Sawe mỉm cười đáp: "Đó chỉ là vấn đề thời gian. Nếu bạn có sự chuẩn bị tốt cho bất kỳ cuộc đua nào, thì việc đạt được mọi mục tiêu đều là có thể".
Sawe sinh năm 1995 tại Cheukta, vùng cao nguyên Uasin Gishu nghèo khó, hầu như không có điều kiện thuận lợi để phát triển marathon chuyên nghiệp.
Anh tạo dấu ấn đầu tiên khi về nhất tại Rome-Ostia Half Marathon 2022, với thành tích 58 phút 2 giây. Không lâu sau, anh tiếp tục gây chú ý khi thắng Bahrain Royal Night Half Marathon với 58 phút 58 giây, lần đầu bước vào nhóm những chân chạy cự ly 21km nhanh nhất thế giới. Sawe dần xuất hiện trên bản đồ thế giới khi về thứ bảy nội dung nam tại Giải vô địch việt dã thế giới 2023, trước khi khẳng định vị thế bằng chức vô địch thế giới half marathon cùng năm.
Từ nền tảng đó, anh bước lên cự ly marathon với màn ra mắt 2 giờ 2 phút 5 giây tại Valencia cuối năm 2024 - một trong những ra mắt nhanh nhất lịch sử, lập tức đưa tên anh vào nhóm ứng viên hàng đầu thế giới. Sau đó, việc liên tiếp vô địch tại London Marathon rồi Berlin Marathon 2025 giúp Sawe không chỉ được xem như hiện tượng, mà trở thành một thế lực thực sự của marathon hiện đại.
Sawe cho biết đã sớm tin vào con đường trở thành nhà vô địch từ khi còn nhỏ, dù ưu tiên học tập trong giai đoạn đầu. "Tôi luôn nghĩ một ngày nào đó mình sẽ trở thành nhà vô địch, và điều đó đã thành sự thật", anh chia sẻ.
Trong cuộc đua tại London cuối tuần qua, Sawe cạnh tranh quyết liệt với VĐV Ethiopia Yomif Kejelcha. Anh thừa nhận không biết mình đang tiến sát mốc dưới 2 giờ cho đến khi gần về đích.
"Cuộc đua rất căng thẳng vì Kejelcha luôn ở bên cạnh tôi. Chúng tôi bám đuổi nhau liên tục, không phải để nhìn thời gian. Tôi chỉ nhận ra mình chạy dưới 2 giờ khi gần về đích. Lúc đó tôi thấy đồng hồ và rất phấn khích, tôi cố gắng tăng tốc và đã làm được", Sawe kể. "Chắc chắn việc thi đấu cùng Yomif đã tạo ra khác biệt lớn. Thành tích vừa qua có được là nhờ anh ấy. Cả hai đều nỗ lực hết sức và đã đẩy nhau tới giới hạn để cùng chạy dưới 2 giờ".
Dù lập kỷ lục thế giới, Sawe cho biết cơ thể chỉ hơi đau mỏi nhưng tinh thần hoàn toàn tỉnh táo. Anh cũng không ăn mừng bằng rượu champagne mà chỉ uống nước và ăn bữa tối đơn giản với cơm và gà.
Ban đầu, Sawe dự kiến bay về Nairobi ngay tối 27/4, nhưng sau kỷ lục thế giới, anh đã tới Đức dự lễ mừng công với nhà tài trợ adidas. Chân chạy 30 tuổi nhấn mạnh nỗ lực minh bạch trong thể thao khi cảm ơn việc nhà tài trợ chi trả 50.000 USD mỗi năm cho Cơ quan Liêm chính Điền kinh (AIU) nhằm tăng cường kiểm tra doping.
"Chúng tôi muốn xóa bỏ mọi nghi ngờ về thành tích cá nhân. Doping đã trở thành vấn nạn ở đất nước tôi, và chúng tôi muốn chứng minh rằng có thể thi đấu nhanh nhưng trong sạch", Sawe nói.
Ông Hugh Brasher, Giám đốc London Marathon, gọi đây là "ngày lịch sử của điền kinh", đồng thời so sánh thành tích của Sawe với cột mốc chạy 1 dặm dưới 4 phút của Roger Bannister năm 1954 - dấu mốc huyền thoại của thể thao thế giới. "Đây là ngày mà giới hạn của con người được tái định nghĩa", ông nói.