Chiến thắng 1-0 trước U.15 Thể Công Viettel trong trận chung kết ngày 14.4 giúp Hà Nội lần đầu bước lên ngôi ở sân chơi U.15 quốc gia. Nhưng nếu nhìn rộng hơn, đây không phải một đỉnh cao bất ngờ, mà là điểm kết nối cuối cùng của quá trình được chuẩn bị từ nhiều năm.
Trước đó, lứa U.14 Hà Nội cũng đăng quang giải U.14 miền Bắc – sân chơi tổ chức theo thể thức league kéo dài, hiếm thấy ở cấp độ trẻ. Khi đặt hai danh hiệu cạnh nhau, ý nghĩa lập tức khác đi. Hà Nội không chỉ vô địch ở hai giải đấu, mà hoàn thiện một hệ thống đào tạo liền mạch, nơi các lứa tuổi kế thừa và phát triển liên tục.
Từ U.21, U.19, U.17 đến U.15, mọi tầng nấc đều ghi dấu bằng danh hiệu. Vì thế, chức vô địch U.15 không phải là khởi đầu, mà là sự hoàn tất của một bức tranh đào tạo trẻ được xây dựng có chủ đích.
U.15 Hà Nội thi đấu với quyết tâm cực cao, đánh bại U.15 Thể Công Viettel để lần đầu lên ngôi giải U.15 quốc gia
ẢNH: CLB HÀ NỘI
Điểm đáng chú ý nằm ở cách Hà Nội chủ động giải quyết bài toán mà bóng đá trẻ Việt Nam còn bỏ ngỏ: môi trường thi đấu.
Giải U.14 miền Bắc 2025–2026 được tổ chức theo thể thức vòng tròn hai lượt, sân nhà – sân khách, kéo dài hơn 3 tháng với nhịp độ thi đấu ổn định. Đây là lần hiếm hoi cầu thủ trẻ được trải nghiệm một “mùa giải thực thụ”, thay vì các giải ngắn ngày mang tính tập trung.
Giải đấu quy tụ 8 đội gồm Hà Nội, Công an Hà Nội, Thể Công Viettel, PVF, Hải Phòng, Đông Á Thanh Hóa, SLNA và Hoài Đức. Tổng cộng 56 trận đấu, 218 bàn thắng được ghi – những con số cho thấy mật độ thi đấu dày hơn đáng kể so với mặt bằng chung.
Nhưng giá trị cốt lõi không nằm ở thống kê. Điều quan trọng là cầu thủ trẻ được thi đấu thường xuyên, tích lũy kinh nghiệm và phát triển theo đúng quy luật của bóng đá chuyên nghiệp.
Điều đáng suy ngẫm là sáng kiến này không đến từ một chiến lược mang tính hệ thống, mà từ quyết định của CLB và doanh nghiệp. Khi nhu cầu cơ bản như tăng số trận cho cầu thủ trẻ phải được giải quyết bằng nỗ lực riêng lẻ, khoảng trống của hệ thống cũng lộ rõ.
Tuy nhiên, khi U.14 được thi đấu nhiều hơn và ngay sau đó U.15 bước lên ngôi vô địch quốc gia, mối liên hệ trở nên rõ ràng. Thành công không còn là khoảnh khắc bùng nổ, mà là kết quả tất yếu của một quá trình tích lũy.
Chiến công của U.15 Hà Nội được vinh danh tại sân Hàng Đẫy
CLB Hà Nội đã hoàn tất bộ sưu tập danh hiệu ở cấp độ trẻ lẫn CLB
Trong nhiều năm, CLB Hà Nội phát triển theo chiều dọc – từ các tuyến trẻ đến đội một, và điều đó đã được kiểm chứng bằng thành tích. Nhưng bước tiến đáng chú ý hơn nằm ở chiều ngang.
Việc tổ chức giải U.14 miền Bắc không chỉ phục vụ riêng Hà Nội, mà còn mở rộng môi trường thi đấu cho nhiều CLB khác. Đây là cách nâng mặt bằng chung, thay vì tạo lợi thế cục bộ.
Sự khác biệt nằm ở tư duy. Thay vì chờ đợi hệ thống, Hà Nội chủ động bổ sung những gì còn thiếu. Trong khi nhiều CLB vẫn phụ thuộc vào các giải ngắn ngày, thiếu tính liên tục, đội bóng thủ đô vận hành theo nguyên tắc của bóng đá phát triển: thi đấu thường xuyên, tích lũy dài hạn và đồng bộ triết lý.
Chính điều đó đặt ra hàng loạt câu hỏi cho bóng đá Việt Nam. Vì sao mô hình thi đấu dài hạn cho trẻ chưa trở thành chuẩn mực? Vì sao số trận của cầu thủ trẻ vẫn là vấn đề kéo dài nhiều năm? Và vì sao những sáng kiến mang tính nền tảng lại chủ yếu đến từ doanh nghiệp?
Câu trả lời không nằm hoàn toàn ở đúng – sai, mà ở tốc độ thích ứng. Khi hệ thống chưa kịp thay đổi, những người làm bóng đá thực tế buộc phải đi trước.
Trong hơn một thập kỷ, CLB Hà Nội luôn là nguồn cung cầu thủ quan trọng cho các đội tuyển Việt Nam ở nhiều cấp độ. Dấu ấn của cầu thủ Hà Nội hiện diện từ U.19, U.23 đến đội tuyển quốc gia trong hầu hết các chiến dịch lớn.
Đó không phải sự trùng hợp, mà là kết quả của một chiến lược dài hạn, nơi đào tạo trẻ được đặt làm nền tảng.
U.14 và U.15 chỉ là những lát cắt mới nhất. Từ những thành công này, một cách tiếp cận rõ ràng được gợi mở: phát triển bóng đá phải đi cùng hệ thống, tính liên tục và những mô hình tổ chức đủ thực chất.
Khi một CLB có thể vừa tạo ra sân chơi, vừa tạo ra nhà vô địch, đó không chỉ là câu chuyện riêng của họ. Đó là lời gợi mở – thậm chí là thách thức – với toàn bộ cấu trúc bóng đá Việt Nam hiện tại.
Vấn đề không còn là CLB Hà Nội làm tốt đến đâu, mà là bóng đá Việt Nam sẽ học được gì từ mô hình ấy, và có sẵn sàng thay đổi để bắt kịp hay không.
Ở giải bóng chuyền vô địch quốc gia năm ngoái không có sự góp mặt của ngoại binh nữ nào đến từ Trung Quốc, nơi đội tuyển của họ xếp hạng 6 trên bảng xếp hạng của Liên đoàn Bóng chuyền thế giới (FIVB) và hạng 2 châu Á (sau Nhật Bản).
Vòng 1 giải bóng chuyền vô địch quốc gia năm nay có đến 4 ngoại binh Trung Quốc góp mặt ở hạng mục nữ là Wang Yizhu (LP Bank Ninh Bình), Che Wenhan, Sun Jie (Binh chủng thông tin), Cai Xiaoqing (Thanh Hóa). Đây đều là những ngoại binh được đánh giá có chất lượng chuyên môn tốt, vừa thể hiện qua giải vô địch bóng chuyền Trung Quốc. Đơn cử như Sun Jie vừa được vinh danh ở hạng mục đối chuyền xuất sắc giải bóng chuyền vô địch Trung Quốc khi đấu cho đội Sơn Đông hay Wang Yizhu từng giúp CLB Thiên Tân đoạt á quân giải bóng chuyền các CLB thế giới năm 2024.
7 trong tổng số 8 đội nữ tham dự vòng 1 giải bóng chuyền vô địch quốc gia 2026 đã chiêu mộ ngoại binh. Ngoài 4 gương mặt kể trên, các ngoại binh còn lại tham dự giải có Lianet García Anglada (Cuba, CLB VTV Bình Điền Long An), Suvi Kokkonen (Phần Lan, Ngân hàng Công thương), Tichaya Boonlert, Nannaphat Moonjakham (Thái Lan, HCĐG Lào Cai), Ivana Vanjak (Đức, Hà Nội Tasco Auto). Trong khi đó ở hạng mục của nam, cả 8 đội đều hoàn tất chiêu mộ ngoại binh để cạnh tranh. Jakkrit Thanomnoi (Thái Lan) thi đấu cho nhà đương kim vô địch Biên phòng. Thể Công Tân Cảng có đến 2 ngoại binh là Xue Zhihong (Trung Quốc) và Rivan (Indonesia). Tay đập người CH Czech Martin Licek sẽ thi đấu cho đội Công an TP.HCM. LP Bank Ninh Bình sở hữu tài năng bóng chuyền Mông Cổ Batsuuri Battur. Tay đập Kuon Mom từ Campuchia sẽ thi đấu cho đội Hà Nội. Đội Đà Nẵng sở hữu ngoại binh đến từ Thái Lan Kittithad Nuwaddee. Cựu vương CLB Sanest Khánh Hòa cũng đáng gờm với ngoại binh người Mỹ Garrett Muagututia. Trong khi đó CLB TP.HCM trình làng ngoại binh từ Brazil Luiz Felipe Perotto.
Do năm nay diễn ra Đại hội thể thao toàn quốc nên giải bóng chuyền vô địch quốc gia được điều chỉnh tên gọi thành giải vô địch quốc gia các CLB. Giải thu hút 8 đội nam gồm Biên phòng, Công an TP.HCM, Sanest Khánh Hòa, Hà Nội, TP.HCM, LP Bank Ninh Bình, Đà Nẵng, Thể Công Tân Cảng và 8 đội nữ là VTV Bình Điền Long An, Hà Nội Tasco Auto, Binh chủng thông tin, Ngân hàng Công thương, LP Bank Ninh Bình, Hóa chất Đức Giang, Thanh Hóa, Hưng Yên. Các đội thi đấu vòng 1 tại Hà Nội từ ngày 6 đến 19.4 sau đó tiếp tục tranh tài vòng 2 và vòng chung kết tại Vĩnh Long (nữ, từ 14 đến 25.10), TP.HCM (nam, từ 28.10 đến 8.11).
Lịch thi đấu vòng 1 giải bóng chuyền vô địch quốc gia 2026:
Cuộc đua vô địch giải hạng nhất đang dần nghiêng về phía Trường Tươi Đồng Nai. Đội bóng của Công Phượng duy trì phong độ ổn định đúng vào giai đoạn quyết định, trong khi CLB Bắc Ninh lại đánh rơi những điểm số quan trọng.
Trận hòa trước Khánh Hòa khiến đội bóng vùng Kinh Bắc bị đối thủ bỏ xa tới 5 điểm. Đây là khoảng cách rất khó san lấp khi mùa giải chỉ còn lại 3 vòng đấu. Không chỉ thua về điểm số, Bắc Ninh còn lép vế ở sự ổn định và khả năng tạo đột biến trong những trận cầu then chốt. Ở nhiều thời điểm, đội bóng này không thể "kết liễu" đối thủ, dẫn đến việc hụt hơi trong cuộc đua với Trường Tươi Đồng Nai.
Dù sở hữu nhiều cầu thủ giàu kinh nghiệm như Nguyễn Hải Huy, Nguyễn Thanh Khôi hay Ngân Văn Đại, CLB Bắc Ninh vẫn chưa tạo được cảm giác của một ứng viên đủ sức bứt tốc ở thời điểm quyết định. Trong khi đó, Trường Tươi Đồng Nai đang cho thấy sự hưng phấn, đặc biệt sau sự trở lại rực rỡ của Công Phượng. Mùa này, đội bóng vùng Đông Nam bộ mới chỉ thua đúng 1 trận trên sân của CLB Bắc Ninh. Và chỉ cần giành 5 điểm trong 3 trận còn lại, thầy trò HLV Nguyễn Việt Thắng sẽ lên ngôi vô địch mà không cần quan tâm đến kết quả của CLB Bắc Ninh.
Vì lẽ đó, mục tiêu thực tế hơn với đội bóng của cố vấn Park Hang-seo không còn là ngôi vô địch, mà là chuẩn bị cho trận play-off tranh vé lên V-League mùa 2026-2027.
Nếu giữ được vị trí nhì bảng, CLB Bắc Ninh sẽ phải đá trận play-off với đội xếp thứ 13 V-League. Đây mới là thử thách thực sự với đội bóng vùng Kinh Bắc, bởi các đối thủ tiềm năng đều được đánh giá nhỉnh hơn về chất lượng lực lượng.
Hiện tại, PVF-CAND và CLB Đà Nẵng là những cái tên có nguy cơ phải đá play-off ở V-League. Dù là đội nào, CLB Bắc Ninh cũng sẽ đối mặt áp lực rất lớn. PVF-CAND sở hữu dàn cầu thủ trẻ chất lượng, là tuyển thủ U.23 Việt Nam như Phạm Lý Đức, Nguyễn Thanh Nhàn hay Nguyễn Xuân Bắc. Đây đều là những gương mặt có năng lực tốt so với mặt bằng chung của giải hạng nhất và đã được tích lũy rất nhiều kinh nghiệm trong thời gian qua.
Tương tự, CLB Đà Nẵng lại có lợi thế về kinh nghiệm với những cầu thủ từng chinh chiến nhiều năm ở V-League như Quế Ngọc Hải, Nguyễn Phi Hoàng hay Phạm Đình Duy... Bản lĩnh thi đấu của đội bóng sông Hàn cũng được kiểm chứng ở mùa trước khi họ đã đánh bại Trường Tươi Đồng Nai trong trận play-off tranh vé dự V-League 2025-2026.
Tuy nhiên, bóng đá luôn chứa đựng bất ngờ. Nếu CLB Bắc Ninh xác định rõ mục tiêu, nghiên cứu kỹ đối thủ và xây dựng chiến thuật phù hợp, họ vẫn còn cơ hội tạo nên bất ngờ. Vai trò của ông Park Hang-seo cũng sẽ rất quan trọng trong giai đoạn này. Dù không trực tiếp cầm quân, kinh nghiệm của chiến lược gia người Hàn Quốc ở những trận đấu áp lực cao có thể giúp đội bóng vùng Kinh Bắc chuẩn bị tốt hơn về tâm lý lẫn chiến thuật. CLB Bắc Ninh đang ở thế khó, nhưng cánh cửa lên V-League vẫn chưa khép lại. Điều quan trọng là họ phải sớm chấp nhận thực tế và chuẩn bị cho trận chiến lớn nhất mùa giải.
Tại World Cup 2026, lá thăm đưa đội tuyển số một thế giới Argentina vào bảng J được đánh giá khá dễ với ba đối thủ có thứ tự FIFA thấp hơn nhiều là Jordan (63), Áo (24) và Algeria (28). Sau ba trận toàn thắng, nhà ĐKVĐ đứng đầu bảng và vào nhánh đấu thuận lợi nhất giải, theo đánh giá của báo Brazil Globo Esporte.
Thầy trò Lionel Scaloni sẽ gặp Cape Verde ở vòng 1/16 trên sân Miami lúc 5h thứ Bảy 4/7 (giờ Hà Nội). Đại diện châu Phi là hiện tượng của giải khi lần đầu dự World Cup và lập tức vượt qua vòng bảng, nhưng họ cũng là đội có thứ tự FIFA thấp nhất trong 32 đội vào đấu knock-out, đứng thứ 67 thế giới trước giải.
Nếu thắng Cape Verde, Argentina sẽ gặp đội thắng trong trận Australia - Ai Cập, ở vòng 1/8. Australia đứng thứ 27 FIFA, còn Ai Cập 29. Như vậy, nhà vô địch World Cup 2022 sẽ không phải gặp bất kỳ đội nào thuộc top 20 FIFA trước vòng tứ kết.
Tại tứ kết, đối thủ tiềm năng của Argentina là đội thắng trong hai cặp Thụy Sĩ - Algeria hoặc Colombia - Ghana. Trong số này, Colombia có thứ tự FIFA cao nhất, đứng thứ 13 thế giới trước World Cup. Thụy Sĩ xếp thứ 19, Algeria 28, còn Ghana 73. Điều đó đồng nghĩa Argentina cũng không phải chạm trán đội nào thuộc top 10 FIFA cho tới bán kết.
Đây là nhánh đấu thuận lợi nếu so với phần còn lại của giải. Chẳng hạn, Hà Lan và Morocco cùng thuộc top 10 thế giới, phải gặp nhau ngay vòng 1/16. Đức và Pháp có khả năng đụng độ ở vòng 1/8, tương tự Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha. Các cựu vương khác như Brazil hay Anh cũng sẽ phải gặp một đội top 20 ở vòng 1/16 hoặc 1/8.
Ngoài việc không gặp đội thuộc top 10 FIFA, Argentina cũng tránh toàn bộ các cựu vô địch World Cup cho đến bán kết. Đội hai lần vô địch như Uruguay vốn có thể là đối thủ ở vòng 1/16 nếu đứng nhì bảng H, nhưng đã bị loại ngay từ vòng bảng. Cape Verde giành vé đi tiếp thay thế, giúp hành trình của Argentina trở nên dễ thở hơn trên lý thuyết.
Chỉ khi vào bán kết, Messi và các đồng đội mới có khả năng gặp một cựu vô địch thế giới. Hai ứng viên sáng giá nhất ở nhánh còn lại là Brazil và Anh. Brazil đứng thứ sáu FIFA trước giải, còn Anh thứ tư. Ngoài hai đội này, Nhật Bản, Bờ Biển Ngà, Na Uy, Mexico, Ecuador và CHDC Congo cũng còn cơ hội góp mặt ở bán kết cùng nhánh với Argentina.
Việc rơi vào nhánh đấu thuận lợi giúp Argentina đi trên con đường rộng mở để bảo vệ chức vô địch. Trong bài phân tích sau lượt cuối vòng bảng, Athletic cho rằng đội bóng Nam Mỹ không chỉ có bảng đấu dễ mà còn được hưởng lợi lớn từ diễn biến ở các bảng khác.
Cape Verde là bất ngờ thú vị nhất giải, nhưng vẫn bị đánh giá thấp hơn đáng kể so với Uruguay. Sau đó, Australia hoặc Ai Cập cũng không được xem là những đối thủ đủ sức ngăn bước đương kim vô địch, trước khi Argentina nhiều khả năng chạm trán Colombia hoặc Thụy Sĩ ở tứ kết.
Thụy Sĩ, Algeria, Colombia hoặc Ghana hứa hẹn tạo ra nhiều khó khăn hơn cho thầy trò Lionel Scaloni ở tứ kết. Trong đó, Colombia đứng đầu bảng có Bồ Đào Nha, cũng là một bất ngờ và có lợi cho Argentina trên giấy tờ.
Ngoài lợi thế về nhánh đấu, Argentina còn mang theo thành tích hoàn hảo ở vòng bảng. Họ thắng cả ba trận trước Algeria, Áo và Jordan để giành trọn 9 điểm. Tuy nhiên, lịch sử World Cup lại mang đến một thống kê không mấy dễ chịu.
Kể từ khi Brazil vô địch World Cup 2002 sau vòng bảng toàn thắng, chưa có đội nào giành trọn 9 điểm ở vòng bảng rồi lên ngôi vô địch. Tây Ban Nha năm 2002, Brazil, Đức, Bồ Đào Nha và Tây Ban Nha năm 2006, Argentina và Hà Lan năm 2010, Argentina, Hà Lan, Colombia và Bỉ năm 2014, hay Uruguay, Croatia và Bỉ năm 2018 đều không thể đăng quang dù toàn thắng ba trận đầu.
Chính Argentina cũng từng hai lần rơi vào hoàn cảnh này. Tại Nam Phi 2010, họ toàn thắng vòng bảng nhưng dừng bước ở tứ kết sau khi thua Đức. Trên đất Brazil 4 năm sau, Messi và các đồng đội tiếp tục giành 9 điểm tuyệt đối, trước khi thua Đức trong trận chung kết.
Ngược lại, hành trình vô địch World Cup 2022 của Argentina lại khởi đầu không hoàn hảo. Họ thua Arab Saudi ngay trận ra quân, rồi thắng Mexico và Ba Lan để chỉ có 6 điểm trước khi bước vào vòng knock-out.
Ở World Cup 2026, chỉ có ba đội toàn thắng vòng bảng là Argentina, Pháp và Mexico. Nếu bảo vệ thành công chức vô địch, Messi cùng các đồng đội sẽ chấm dứt chuỗi kéo dài 24 năm của những đội toàn thắng ở vòng bảng nhưng không thể đăng quang. Họ cũng sẽ trở thành đội đầu tiên kể từ Brazil năm 1962 bảo vệ thành công ngôi vô địch World Cup.