Ngay từ trưa, nhiều du khách nước ngoài đã đổ về khu vực bãi biển Mỹ Khê (TP Đà Nẵng) – một trong những bãi biển được bình chọn là đẹp nhất hành tinh – để tắm biển. Từ khoảng 16h, khi nắng dịu dần, lượng người đổ về các bãi biển ngày càng đông.
Nhiều người tranh thủ ngâm mình dưới làn nước mát, tận hưởng cảm giác dễ chịu sau một ngày nắng nóng.
Trên bãi cát, không khí cũng trở nên nhộn nhịp với các hoạt động như thả diều, xây lâu đài cát hay dạo biển. Nhiều du khách còn hào hứng trải nghiệm các trò chơi thể thao biển như ca nô kéo dù bay, bóng chuyền… tạo nên khung cảnh sôi động, đầy màu sắc.
“Dịp nghỉ lễ này tôi chọn Đà Nẵng là điểm đến để cả gia đình vừa nghỉ ngơi, vừa tận hưởng không khí biển. Không khí ở đây rất sôi động, các dịch vụ cũng đa dạng nên ai cũng thích”, anh Lê Văn Hùng (du khách đến từ Hà Nội) chia sẻ.
Tương tự, tại các khu vực như bãi biển Mân Thái và bãi biển Phạm Văn Đồng, Nguyễn Tất Thành… lượng người đổ về tắm mát và vui chơi vào buổi chiều cũng rất đông. Các dịch vụ ven biển như cho thuê áo phao, dù che nắng hoạt động hết công suất để phục vụ nhu cầu của du khách.
Dịp này, không khí tại các bãi biển Đà Nẵng càng thêm sôi động khi thành phố đang tổ chức mùa du lịch biển năm 2026 với chủ đề “Mùa hè rực rỡ”.
Chuỗi hoạt động kéo dài 9 ngày (từ 25-4 đến 3-5), diễn ra tại nhiều địa điểm như công viên Biển Đông, bán đảo Sơn Trà và các bãi biển Mỹ An, Nguyễn Tất Thành…
Để đáp ứng lượng khách dự báo tăng cao, ban quản lý đã tăng cường lực lượng cứu hộ, đảm bảo an ninh trật tự và vệ sinh môi trường tại các bãi biển.
Các đơn vị kinh doanh dịch vụ ven biển cũng được yêu cầu nâng cấp cơ sở vật chất, niêm yết giá công khai, chỉnh trang không gian kinh doanh theo hướng đồng bộ, chuyên nghiệp.
Hệ thống tiện ích công cộng như nhà tắm nước ngọt, bãi giữ xe, ghế dù… được rà soát, bổ sung nhằm phục vụ tốt nhu cầu vui chơi, nghỉ dưỡng của người dân và du khách trong dịp lễ.
Dịp này, không khí tại các bãi biển Đà Nẵng càng thêm sôi động khi thành phố đang tổ chức chương trình khai trương mùa du lịch biển năm 2026 với chủ đề “Mùa hè rực rỡ” – Ảnh: THANH NGUYÊN
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Đảo Hormuz nằm tại eo biển Hormuz, Iran, có diện tích khoảng 41 km2, nằm cách bờ biển Iran khoảng 8 km. Hòn đảo nằm ở vị trí cửa ngõ vịnh Ba Tư, kiểm soát tuyến hàng hải huyết mạch của khu vực Trung Đông.
Theo Atlas Obscura, đảo Hormuz là một mái vòm muối. Các nghiên cứu cho thấy đá cấu tạo nên đảo có niên đại khoảng 600 triệu năm (thời tiền Cambri). Tuy nhiên, thực thể này chỉ mới nhô lên khỏi mặt nước khoảng 50.000 năm trước do các biến động địa chất dưới đáy biển. Ảnh: Marziyeh Safarzadeh
Đảo Hormuz nằm tại eo biển Hormuz, Iran, có diện tích khoảng 41 km2, nằm cách bờ biển Iran khoảng 8 km. Hòn đảo nằm ở vị trí cửa ngõ vịnh Ba Tư, kiểm soát tuyến hàng hải huyết mạch của khu vực Trung Đông.
Theo Atlas Obscura, đảo Hormuz là một mái vòm muối. Các nghiên cứu cho thấy đá cấu tạo nên đảo có niên đại khoảng 600 triệu năm (thời tiền Cambri). Tuy nhiên, thực thể này chỉ mới nhô lên khỏi mặt nước khoảng 50.000 năm trước do các biến động địa chất dưới đáy biển. Ảnh: Marziyeh Safarzadeh
Khung cảnh tại thung lũng Cầu Vồng (Rainbow Valley) trên đảo.
Hormuz được mệnh danh là "đảo cầu vồng" nhờ sự đa dạng khoáng vật trên bề mặt. Bề mặt đảo là sự pha trộn giữa đá trầm tích, đá magma và các lớp vật liệu núi lửa. Qua hàng thiên niên kỷ, quá trình xói mòn bởi gió và thủy triều đã tạo nên những địa hình đặc thù như hang động muối lấp lánh, thung lũng đá bị bào mòn và các vách đá dựng đứng cao tới 186 m. Điểm đặc biệt là hơn 70 dải màu sắc khác nhau từ đỏ thẫm, cam, vàng đến xanh lục và tím, kết quả từ nồng độ oxit sắt và khoáng sản kim loại tích tụ trong quá trình hình thành mái vòm muối. Ảnh: Marziyeh Safarzadeh
Khung cảnh tại thung lũng Cầu Vồng (Rainbow Valley) trên đảo.
Hormuz được mệnh danh là "đảo cầu vồng" nhờ sự đa dạng khoáng vật trên bề mặt. Bề mặt đảo là sự pha trộn giữa đá trầm tích, đá magma và các lớp vật liệu núi lửa. Qua hàng thiên niên kỷ, quá trình xói mòn bởi gió và thủy triều đã tạo nên những địa hình đặc thù như hang động muối lấp lánh, thung lũng đá bị bào mòn và các vách đá dựng đứng cao tới 186 m. Điểm đặc biệt là hơn 70 dải màu sắc khác nhau từ đỏ thẫm, cam, vàng đến xanh lục và tím, kết quả từ nồng độ oxit sắt và khoáng sản kim loại tích tụ trong quá trình hình thành mái vòm muối. Ảnh: Marziyeh Safarzadeh
Khung cảnh tại bãi biển Đỏ tại đảo Hormuz. Theo các nhà địa chất, sự biến hóa màu sắc tại đây không phải là hiện tượng thị giác nhất thời mà là kết quả của nồng độ oxit sắt và các khoáng sản kim loại tích tụ trong hàng triệu năm.
Trong "bảng màu" của Hormuz, màu đỏ chiếm chủ đạo, nhất là ở khu vực phía nam. Loại đất đỏ này được người dân địa phương gọi là "Gelack", loại đất đỏ giàu oxit sắt được sử dụng trực tiếp làm gia vị thực phẩm. Ảnh: Marziyeh Safarzadeh
Khung cảnh tại bãi biển Đỏ tại đảo Hormuz. Theo các nhà địa chất, sự biến hóa màu sắc tại đây không phải là hiện tượng thị giác nhất thời mà là kết quả của nồng độ oxit sắt và các khoáng sản kim loại tích tụ trong hàng triệu năm.
Trong "bảng màu" của Hormuz, màu đỏ chiếm chủ đạo, nhất là ở khu vực phía nam. Loại đất đỏ này được người dân địa phương gọi là "Gelack", loại đất đỏ giàu oxit sắt được sử dụng trực tiếp làm gia vị thực phẩm. Ảnh: Marziyeh Safarzadeh
Sắc màu tự nhiên cũng trở thành nguồn cảm hứng cho các nghệ sĩ địa phương. Hằng năm, các nghệ sĩ cùng nhau tạo nên những bức "thảm cát" khổng lồ. Họ dùng cát màu tự nhiên của đảo để vẽ nên những bức tranh về thần thoại Ba Tư hoặc các biểu tượng văn hóa. Những bức thảm này có thể rộng hàng nghìn mét vuông, nhìn rõ từ trên cao. Ảnh: Sm Mirhosseini
Sắc màu tự nhiên cũng trở thành nguồn cảm hứng cho các nghệ sĩ địa phương. Hằng năm, các nghệ sĩ cùng nhau tạo nên những bức "thảm cát" khổng lồ. Họ dùng cát màu tự nhiên của đảo để vẽ nên những bức tranh về thần thoại Ba Tư hoặc các biểu tượng văn hóa. Những bức thảm này có thể rộng hàng nghìn mét vuông, nhìn rõ từ trên cao. Ảnh: Sm Mirhosseini
Khung cảnh tổ hợp lưu trú Majara Residence trên đảo Hormuz.
Để mô phỏng thiên nhiên đảo, các kiến trúc sư trên đảo đã xây dựng khu tổ hợp lưu trú Majara Residence, thuộc dự án "Presence in Hormuz". Tổ hợp gồm các ngôi nhà mái vòm nhỏ sơn màu rực rỡ, mô phỏng cấu trúc địa hình của đảo. Dự án này không chỉ nhằm mục đích du lịch mà còn hướng tới việc tạo việc làm cho cộng đồng địa phương thông qua việc sử dụng vật liệu đất và kỹ thuật xây dựng bản địa. Ảnh: atlasobscura
Khung cảnh tổ hợp lưu trú Majara Residence trên đảo Hormuz.
Để mô phỏng thiên nhiên đảo, các kiến trúc sư trên đảo đã xây dựng khu tổ hợp lưu trú Majara Residence, thuộc dự án "Presence in Hormuz". Tổ hợp gồm các ngôi nhà mái vòm nhỏ sơn màu rực rỡ, mô phỏng cấu trúc địa hình của đảo. Dự án này không chỉ nhằm mục đích du lịch mà còn hướng tới việc tạo việc làm cho cộng đồng địa phương thông qua việc sử dụng vật liệu đất và kỹ thuật xây dựng bản địa. Ảnh: atlasobscura
Tổ hợp lưu trú là các ngôi nhà mái vòm được làm từ đất nện và cát. Dù sở hữu tiềm năng lớn, Hormuz vẫn là điểm đến ít người biết đến do nằm tại tâm điểm căng thẳng địa chính trị ở eo biển Hormuz. Hoạt động du lịch tại đây vẫn đối mặt với nhiều bất ổn và các khuyến cáo hạn chế đi lại. Ảnh: hobopeeba
Tổ hợp lưu trú là các ngôi nhà mái vòm được làm từ đất nện và cát. Dù sở hữu tiềm năng lớn, Hormuz vẫn là điểm đến ít người biết đến do nằm tại tâm điểm căng thẳng địa chính trị ở eo biển Hormuz. Hoạt động du lịch tại đây vẫn đối mặt với nhiều bất ổn và các khuyến cáo hạn chế đi lại. Ảnh: hobopeeba
Khung cảnh tại "Nữ thần Muối", một khối địa hình muối lộ thiên trên Hormuz Island, hình thành từ cấu trúc mái vòm muối khi các lớp muối trong lòng đất trồi lên bề mặt. Tại đây, nước mưa và nước ngầm hòa tan muối, sau đó chảy ra ngoài và bốc hơi, tạo thành các dải tinh thể trắng dọc theo địa hình.
Đảo Hormuz là một trong số ít nơi tại Iran cấm du khách sử dụng xe cơ giới. Việc di chuyển chủ yếu đi bộ giúp bảo vệ cấu trúc địa chất dễ tổn thương và giữ môi trường không bị ô nhiễm. Ảnh: Msanta20
Khung cảnh tại "Nữ thần Muối", một khối địa hình muối lộ thiên trên Hormuz Island, hình thành từ cấu trúc mái vòm muối khi các lớp muối trong lòng đất trồi lên bề mặt. Tại đây, nước mưa và nước ngầm hòa tan muối, sau đó chảy ra ngoài và bốc hơi, tạo thành các dải tinh thể trắng dọc theo địa hình.
Đảo Hormuz là một trong số ít nơi tại Iran cấm du khách sử dụng xe cơ giới. Việc di chuyển chủ yếu đi bộ giúp bảo vệ cấu trúc địa chất dễ tổn thương và giữ môi trường không bị ô nhiễm. Ảnh: Msanta20
Hòn đảo còn lưu giữ di tích lịch sử là Pháo đài Bồ Đào Nha, được xây dựng từ thế kỷ 16 bằng đá san hô đỏ. Dù đã sụp đổ một phần, pháo đài vẫn lưu giữ cấu trúc phòng thủ đặc trưng thời Phục hưng với các kho đạn ngầm, bể chứa nước và súng đại bác cổ hướng ra vịnh Ba Tư, minh chứng cho thời kỳ hoàng kim của thương mại đường biển thế kỷ 16.
Trước khi chiến sự Trung Đông căng thẳng, đảo Hormuz thu hút du khách yêu thích trải nghiệm thiên nhiên và các nhà nghiên cứu địa chất. Ảnh: atlasobscura
Hòn đảo còn lưu giữ di tích lịch sử là Pháo đài Bồ Đào Nha, được xây dựng từ thế kỷ 16 bằng đá san hô đỏ. Dù đã sụp đổ một phần, pháo đài vẫn lưu giữ cấu trúc phòng thủ đặc trưng thời Phục hưng với các kho đạn ngầm, bể chứa nước và súng đại bác cổ hướng ra vịnh Ba Tư, minh chứng cho thời kỳ hoàng kim của thương mại đường biển thế kỷ 16.
Trước khi chiến sự Trung Đông căng thẳng, đảo Hormuz thu hút du khách yêu thích trải nghiệm thiên nhiên và các nhà nghiên cứu địa chất. Ảnh: atlasobscura
Tin Gốc: Vnexpress

Hồ Tràm là xã ven biển, hình thành trên cơ sở sáp nhập thị trấn Phước Bửu với hai xã Phước Tân và Phước Thuận (huyện Xuyên Mộc, Bà Rịa - Vũng Tàu cũ). Sau sáp nhập, Hồ Tràm có diện tích hơn 94,5km², và dân số gần 52.000 người.
Trao đổi với Tuổi Trẻ Online, ông Huỳnh Phi Khánh - Chủ tịch UBND xã Hồ Tràm - cho biết khung đề án cơ bản đã làm xong, hiện đang thông qua các thành viên ủy ban, ban thường vụ trước khi trình lên TP.
Theo ông Khánh, qua rà soát đánh giá, hầu hết các chỉ tiêu đạt và vượt, chỉ còn chỉ tiêu thu nhập bình quân đầu người phải cao hơn thu nhập chung của TP.
Theo số liệu cũ, hiện thu nhập bình quân đầu người của Hồ Tràm mới đạt khoảng 80 triệu đồng/năm, đạt hơn 70% chỉ tiêu đề ra. Địa phương đang tổng rà soát, thống kê thu nhập của người dân để có con số chính xác hơn.
Ngoài ra về chỉ tiêu cân đối tự chủ tài chính, đánh giá theo nguồn thu các năm thì không đảm bảo tự chủ.
Trên địa bàn Hồ Tràm có 40 doanh nghiệp, nhưng TP chỉ giao nhiệm vụ địa phương thu 20 doanh nghiệp, 20 doanh nghiệp còn lại TP thu. Trường hợp TP giao hết về địa phương thu thì xã sẽ tự chủ được.
Theo lãnh đạo xã Hồ Tràm, trước đây từ khi còn chính quyền 3 cấp, huyện Xuyên Mộc (cũ) cũng đặt mục tiêu phấn đấu trở thành đô thị. Trong 3 địa bàn trước đây nhập thành xã Hồ Tràm hiện nay, một địa bàn đã là đô thị, một địa bàn định hướng đô thị, có quy hoạch đô thị mới.
Khu vực Hồ Tràm nằm ở trung tâm huyện Xuyên Mộc cũ, cũng như trung tâm phát triển kinh tế du lịch của vùng. Trong quy hoạch hệ thống du lịch của Chính phủ, khu vực từ Long Hải đến Bình Châu sẽ trở thành khu du lịch quốc gia, và Hồ Tràm là "thủ phủ" của khu du lịch quốc gia này.
Ông Khánh khẳng định qua thăm dò lấy ý kiến, người dân đồng thuận rất cao. Với việc phấn đấu lên phường, người dân sẽ được hưởng lợi lớn từ đầu tư phát triển hạ tầng và phát triển kinh tế.
Cùng với việc TP đang làm quy hoạch, xã Hồ Tràm đã giao các phòng chuyên môn nghiên cứu, định hướng trước, chia phân khu chức năng phường Hồ Tràm trong tương lai. Tính toán quy hoạch, phát triển hành lang kinh tế khu vực cũng như nội khu. Kết nối 3 địa phương cũ thành một khối, từ hạ tầng khung, giao thông cho tới kinh tế.
Trong đó, thị trấn Phước Bửu cũ được định hướng trở thành phân khu trung tâm hành chính - chính trị và là trung tâm của Hồ Tràm.
Thứ hai, lấy xã Phước Thuận cũ làm phân khu phát triển kinh tế du lịch chất lượng cao, đồng thời gắn kết với phân khu thư 3 là phát triển nông nghiệp chất lượng cao tại xã Phước Tân cũ. Với gần 5.000ha đất nông nghiệp tương đối màu mỡ, Hồ Tràm định hướng sẽ làm nông nghiệp kết hợp du lịch.
Tuy nhiên theo ông Khánh, muốn vậy phải có hệ thống giao thông, trục kết nối hành lang kinh tế. Ngoài đường trung tâm, địa phương hướng tới quy hoạch trục đường ven sông nhằm kết nối, liên thông các phân khu với nhau.
Ông Khánh nhận định Hồ Tràm còn rất nhiều dư địa để phát triển. Ngoài đất dân dụng phát triển thương mại du lịch, địa phương còn có gần 2.000ha đất rừng bảo tồn, 960ha đất rừng phòng hộ để phát triển du lịch dưới tán rừng.
Ngoài ra tuyến đường bờ biển dài 32km từ Hồ Tràm đến Bình Châu nhưng các dự án lớn chủ yếu tập trung ở Hồ Tràm. Trong đó có nhiều thương hiệu nổi tiếng trong nước và thế giới.
Tương lai, cao tốc Hồ Tràm - sân bay Long Thành góp phần tạo điều kiện thuận lợi cho du khách đến trung tâm du lịch Hồ Tràm. Khi tuyến đường này hình thành sẽ rút ngắn thời gian từ trung tâm TP.HCM đến Hồ Tràm chỉ còn khoảng 90 phút, từ đó hút thêm du khách và nhà đầu tư.
Đối với đề án thành lập phường, ông Khánh mong muốn TP xong sớm quy hoạch tổng thể của TP để các địa phương làm lại quy hoạch theo hướng đô thị. Đồng thời kiến nghị TP hỗ trợ nguồn lực, đầu tư phát triển hạ tầng khung, trong đó có cấp thoát nước, hệ thống giao thông, chiếu sáng… để phát triển kinh tế, đặc biệt là kinh tế du lịch.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Tháng 7 năm 1993, Hans-Peter Grumpe thực hiện chuyến đi từ Hà Nội đến Cao Bằng (ảnh) trên chiếc xe Jeep Nga (UAZ) quen thuộc thời bao cấp. Toàn bộ hành trình thông qua sự sắp xếp của Vietnam-Tourist, công ty lữ hành duy nhất thời điểm đó.
Tháng 7 năm 1993, Hans-Peter Grumpe thực hiện chuyến đi từ Hà Nội đến Cao Bằng (ảnh) trên chiếc xe Jeep Nga (UAZ) quen thuộc thời bao cấp. Toàn bộ hành trình thông qua sự sắp xếp của Vietnam-Tourist, công ty lữ hành duy nhất thời điểm đó.
Chiếc xe sử dụng xuyên suốt hành trình khám phá Cao Bằng của du khách Đức Hans-Peter Grumpe.
Quãng đường dài khoảng 280 km mất một ngày di chuyển. Từ thị xã Cao Bằng, Grumpe đi 85 km về phía đông bắc để tiếp cận thác Bản Giốc nằm sát biên giới.
Chiếc xe sử dụng xuyên suốt hành trình khám phá Cao Bằng của du khách Đức Hans-Peter Grumpe.
Quãng đường dài khoảng 280 km mất một ngày di chuyển. Từ thị xã Cao Bằng, Grumpe đi 85 km về phía đông bắc để tiếp cận thác Bản Giốc nằm sát biên giới.
Chuyến đi diễn ra vào mùa mưa (tháng 7-8), tuyến đường giao thông đến thác xuống cấp vì sình lầy. Cách đích khoảng 10 km, đường sạt lở, cả đoàn phải bỏ lại xe Jeep, đi bộ vào thác nước.
Chuyến đi diễn ra vào mùa mưa (tháng 7-8), tuyến đường giao thông đến thác xuống cấp vì sình lầy. Cách đích khoảng 10 km, đường sạt lở, cả đoàn phải bỏ lại xe Jeep, đi bộ vào thác nước.
Năm 1993, thác Bản Giốc chưa có tên trên bản đồ du lịch thương mại. Khu vực quanh thác không có trạm bán vé, hệ thống dịch vụ hay hàng quán. Bao quanh dòng thác là rừng rậm nguyên sinh thuộc vùng đệm biên giới và các bản làng thưa thớt của đồng bào dân tộc thiểu số.
Năm 1993, thác Bản Giốc chưa có tên trên bản đồ du lịch thương mại. Khu vực quanh thác không có trạm bán vé, hệ thống dịch vụ hay hàng quán. Bao quanh dòng thác là rừng rậm nguyên sinh thuộc vùng đệm biên giới và các bản làng thưa thớt của đồng bào dân tộc thiểu số.
Tháng 7 là cao điểm mùa mưa vùng cao, thác Bản Giốc chuyển màu phù sa, dòng nước chảy siết. Grumpe miêu tả khung cảnh thác Bản Giốc khi đó "đẹp và hùng vĩ đến nghẹt thở".
Ngày nay, thác Bản Giốc nằm tại xã Đàm Thủy, tỉnh Cao Bằng, là thác nước tự nhiên lớn nhất Đông Nam Á và là thác nước nằm trên đường biên giới lớn thứ tư thế giới.
Tháng 7 là cao điểm mùa mưa vùng cao, thác Bản Giốc chuyển màu phù sa, dòng nước chảy siết. Grumpe miêu tả khung cảnh thác Bản Giốc khi đó "đẹp và hùng vĩ đến nghẹt thở".
Ngày nay, thác Bản Giốc nằm tại xã Đàm Thủy, tỉnh Cao Bằng, là thác nước tự nhiên lớn nhất Đông Nam Á và là thác nước nằm trên đường biên giới lớn thứ tư thế giới.
Hệ thống cọn nước (bánh xe nước) bằng tre gỗ bên bờ sông Quây Sơn, Cao Bằng vào mùa mưa cách đây 30 năm.
Năm 1993, các quy định về giấy phép thông hành cho người nước ngoài được bãi bỏ, tạo điều kiện cho du khách tham quan sâu các khu vực sát biên giới.
Hệ thống cọn nước (bánh xe nước) bằng tre gỗ bên bờ sông Quây Sơn, Cao Bằng vào mùa mưa cách đây 30 năm.
Năm 1993, các quy định về giấy phép thông hành cho người nước ngoài được bãi bỏ, tạo điều kiện cho du khách tham quan sâu các khu vực sát biên giới.
Khung cảnh khu vực sát biên giới gần thác Bản Giốc, ngăn cách bởi dòng sông Quây Sơn.
Dòng sông Quây Sơn khi chảy vào Việt Nam uốn lượn qua đồi núi đá vôi, ruộng bậc thang, bản làng người Tày - Nùng ở Ngọc Côn, Phong Nậm, trước khi đổ xuống tạo nên thác Bản Giốc.
Khung cảnh khu vực sát biên giới gần thác Bản Giốc, ngăn cách bởi dòng sông Quây Sơn.
Dòng sông Quây Sơn khi chảy vào Việt Nam uốn lượn qua đồi núi đá vôi, ruộng bậc thang, bản làng người Tày - Nùng ở Ngọc Côn, Phong Nậm, trước khi đổ xuống tạo nên thác Bản Giốc.
Grumpe không thể quên sự cố khi đoàn quay về trung tâm Cao Bằng lúc chạng vạng. Xe hai lần bị chặn bởi đá lớn và cành cây do nhóm người địa phương dựng lên nhằm thu tiền các xe qua lại vùng biên.
Tình huống được giải quyết khi tài xế chủ động bật hệ thống còi hú gắn sẵn trên xe (vốn là xe công vụ hoán cải), khiến nhóm người nhanh chóng tự dọn chướng ngại vật để nhường đường.
Grumpe không thể quên sự cố khi đoàn quay về trung tâm Cao Bằng lúc chạng vạng. Xe hai lần bị chặn bởi đá lớn và cành cây do nhóm người địa phương dựng lên nhằm thu tiền các xe qua lại vùng biên.
Tình huống được giải quyết khi tài xế chủ động bật hệ thống còi hú gắn sẵn trên xe (vốn là xe công vụ hoán cải), khiến nhóm người nhanh chóng tự dọn chướng ngại vật để nhường đường.
Cảnh ruộng bậc thang gần khu vực thác Bản Giốc cách đây 30 năm.
Cảnh ruộng bậc thang gần khu vực thác Bản Giốc cách đây 30 năm.
Xe khách liên tỉnh từ Cao Bằng đi Lạng Sơn cách đây 30 năm.
Vùng cao Bắc Bộ lại để lại trong nam du khách Đức ký ức về một Việt Nam nguyên sơ và giàu bản sắc. Grumpe cho biết chính cảnh quan miền Bắc là lý do khiến ông quay trở lại Việt Nam liên tục trong ba năm đầu thập niên 1990, mỗi nơi đều mang đến cho ông cảm giác "chưa bị du lịch đại trà chạm tới".
Xe khách liên tỉnh từ Cao Bằng đi Lạng Sơn cách đây 30 năm.
Vùng cao Bắc Bộ lại để lại trong nam du khách Đức ký ức về một Việt Nam nguyên sơ và giàu bản sắc. Grumpe cho biết chính cảnh quan miền Bắc là lý do khiến ông quay trở lại Việt Nam liên tục trong ba năm đầu thập niên 1990, mỗi nơi đều mang đến cho ông cảm giác "chưa bị du lịch đại trà chạm tới".
Tin Gốc: Vnexpress

