Chiều 6/7, sau thời gian nghị án, Tòa án Quân sự Trung ương tiếp tục phiên tòa phúc thẩm với phần tuyên án với các bị cáo liên quan đến sai phạm tại dự án sân bay Nha Trang (cũ, tỉnh Khánh Hòa), liên quan đến Tập đoàn Phúc Sơn và một số cựu cán bộ thuộc Bộ Quốc phòng, UBND tỉnh Khánh Hòa.
Trong vụ án, có 5 bị cáo kháng cáo, gồm: Nguyễn Văn Hậu – cựu Chủ tịch Tập đoàn Phúc Sơn; Nguyễn Thị Hằng – Phó tổng giám đốc Tập đoàn Phúc Sơn (chị gái Hậu); Hoàng Viết Quang – cựu Thiếu tướng, cựu Phó cục trưởng Cục Tác chiến – Bộ Quốc phòng; Nguyễn Duy Cường – cựu Thiếu tướng, cựu Hiệu trưởng Trường Sĩ quan không quân; Trần Hữu Định – Giám đốc Công ty Cổ phần Đầu tư Nam Á (bạn thân của Hậu).
Mở đầu phần làm việc, HĐXX cho biết, trong 3 ngày nghỉ nghị án vừa qua, bị cáo Hậu đã đạt được thỏa thuận trên với 61 bị hại, là những người mua đất tại dự án. Theo đó, trong các ngày 4 – 6/7, thỏa thuận đền bù 793 tỷ đồng với 61 người mua đất dự án sai phạm ở sân bay Nha Trang.
Do đó, VKS đề nghị ghi nhận số tiền này để khấu trừ vào nghĩa vụ bồi thường của Hậu. Do phát sinh tình tiết mới, tòa tiếp tục kéo dài thời gian nghị án đến 17h cùng ngày.
Chiều muộn cùng ngày, sau nghị án, căn cứ vào các tình tiết tăng nặng, giảm nhẹ, HĐXX tuyên Nguyễn Văn Hậu – cựu Chủ tịch Tập đoàn Phúc Sơn mức án 11 năm tù về tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản (y án sơ thẩm 11 năm tù).
Trước đó, tại vụ án Vi phạm quy định về đấu thầu của Tập đoàn Phúc Sơn, Hậu “Pháo” bị tuyên mức án 30 năm về loạt các tội Đưa hối lộ, Vi phạm quy định về đấu thầu gây hậu quả nghiêm trọng, Vi phạm quy định về kế toán gây hậu quả nghiêm trọng. Tổng hợp 2 bản án, Hậu chịu 30 năm tù.
Cùng tội danh, Nguyễn Thị Hằng bị tuyên 5 năm 6 tháng tù và Trần Hữu Định bị tuyên 6 năm 6 tháng tù. Trước đó, hai người bị tuyên lần lượt 7 năm 6 tháng và 8 năm 6 tháng.
Hai cựu Thiếu tướng Hoàng Viết Quang và Nguyễn Duy Cường bị tuyên 2 năm 6 tháng tù nhưng cho hưởng án treo về tội Vi phạm các quy định về quản lý đất đai (án sơ thẩm 2 năm 6 tháng tù).
Tại phần xét hỏi, Nguyễn Văn Hậu thừa nhận bản án sơ thẩm xác định đúng người, đúng tội. Về số tiền thiệt hại trong vụ án, bị cáo xác nhận theo bản án sơ thẩm là hơn 7.000 tỷ đồng, trong đó có hơn 1.000 tỷ đồng được để ngoài sổ sách.
Theo lời khai của bị cáo, số tiền này do bị cáo quyết định việc xử lý và chỉ đạo toàn bộ hoạt động ký kết các hợp đồng kinh tế. Cụ thể, sử dụng khoảng 3.786 tỷ đồng để đầu tư vào các dự án mà Tập đoàn Phúc Sơn đã ký với khách hàng.
Số tiền còn lại khoảng 3.250 tỷ đồng được bị cáo sử dụng để đầu tư vào một số dự án khác của Tập đoàn Phúc Sơn do một số dự án chưa được bàn giao cho nhà đầu tư thi công. Về hậu quả vụ án, bị cáo Hậu cho biết những người bị ảnh hưởng lên tới hàng trăm khách hàng.
Hậu cho biết, trước đây dự kiến cần 9 tháng để khắc phục hậu quả nhưng hiện có thể hoàn tất việc bồi thường cho hàng trăm bị hại trong vòng 3 tháng nhờ sự hỗ trợ của bạn bè, đối tác.
Bị cáo khẳng định sẽ thanh lý các dự án để bảo đảm quyền lợi cho nhà đầu tư, đồng thời cho biết nhiều tài sản đang bị phong tỏa do liên quan vụ án khác khiến việc xử lý gặp khó khăn. Hậu cũng cho rằng bản thân không hưởng lợi từ các dự án và mong các nhà đầu tư tiếp tục đồng hành để giải quyết quyền lợi.
Tại tòa hàng trăm người mua đất dự án bày tỏ không đồng ý nhận tiền bồi thường mà đề nghị tiếp tục thực hiện các hợp đồng đã ký để được nhận đất nếu dự án được tháo gỡ.
Họ cho rằng sau nhiều năm chờ đợi, số tiền đã góp vốn không còn giữ nguyên giá trị, nên nếu dự án không thể triển khai thì cần bồi thường theo giá thị trường hiện nay, kèm lãi suất do doanh nghiệp chiếm dụng vốn.
Nhiều người không đồng tình với việc cấp sơ thẩm xác định họ là bị hại, cho rằng mình chỉ là người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan hoặc bên thứ ba ngay tình vì không bị lừa dối khi ký hợp đồng. Theo họ, số tiền góp vốn đã được Công ty Phúc Sơn sử dụng để triển khai dự án chứ không bị chiếm đoạt.
Các bị hại đồng thời đề nghị làm rõ dòng tiền hơn 7.000 tỷ đồng, xem xét kê biên tài sản của dự án để bảo đảm quyền lợi cho nhà đầu tư. Một số ý kiến cho rằng chủ thể phải bồi thường là Công ty Phúc Sơn, không phải cá nhân Nguyễn Văn Hậu.
Đáng chú ý, đại diện nhiều bị hại và luật sư bảo vệ quyền lợi tiếp tục đề nghị HĐXX xem xét tăng trách nhiệm hình sự đối với bị cáo Nguyễn Văn Hậu, cho rằng mức án 11 năm tù về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản” mà cấp sơ thẩm tuyên chưa tương xứng với tính chất, hậu quả đặc biệt nghiêm trọng của vụ án liên quan hơn 7.000 tỷ đồng và hàng nghìn nhà đầu tư.
Một số bị hại còn đề nghị hủy bản án sơ thẩm để xem xét lại tội danh đối với Nguyễn Văn Hậu theo hướng “Tham ô tài sản” thay vì “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”, đồng thời làm rõ thêm dấu hiệu vi phạm về kế toán, trốn thuế và việc sử dụng dòng tiền của doanh nghiệp.
Tuy nhiên,Viện kiểm sát (VKS) cho rằng đề nghị tăng hình phạt đối với Hậu “Pháo” là không có căn cứ. Theo VKS, dù thấu hiểu bức xúc của các bị hại nhưng việc quyết định hình phạt phải căn cứ vào tính chất, mức độ phạm tội và các tình tiết giảm nhẹ. Từ giai đoạn sơ thẩm đến nay, Hậu luôn thừa nhận hành vi, không chối tội và tích cực khắc phục hậu quả.
Đáng chú ý, ngày 25/6, Hậu cam kết dùng 2.148 bất động sản cùng hơn 46 tỷ đồng còn lại sau khi thực hiện nghĩa vụ ở các bản án khác để bồi thường cho người mua đất.
Vì chưa đăng ký kết hôn nên sổ đỏ chỉ đứng tên một mình anh ấy. Sau khi thành vợ chồng, chúng tôi cùng sinh sống ổn định tại căn nhà này cho đến nay.
Gần đây, cuộc sống hôn nhân phát sinh nhiều mâu thuẫn và có khả năng phải ly hôn. Tôi muốn hỏi: Trong trường hợp ly hôn thì căn nhà này có được xem là tài sản chung để chia hay sẽ được xác định là tài sản riêng của chồng vì chỉ mình anh ấy đứng tên trên sổ đỏ?
Nếu đúng như những gì chị trình bày thì việc trên Giấy chứng nhận căn nhà chỉ đứng tên chồng và được mua trước thời điểm hai người đăng ký kết hôn không đồng nghĩa đây là tài sản riêng của chồng.
Điều quan trọng, trong trường hợp này là chị đã trực tiếp góp 700 triệu đồng, tương đương một nửa giá trị căn nhà tại thời điểm mua. Về nguyên tắc, đây là tài sản chung của hai vợ chồng, khi giải quyết ly hôn, căn nhà được xem xét là tài sản chung và được phân chia theo quy định tại Điều 59 Luật Hôn nhân và Gia đình năm 2014.
Tuy nhiên, trên thực tế, nếu chồng chị không thừa nhận việc chị đã góp 700 triệu đồng thì chị sẽ có nghĩa vụ đưa ra chứng cứ để chứng minh. Các chứng cứ có thể là giấy xác nhận việc góp tiền, giấy vay mượn, sao kê chuyển khoản, tin nhắn, email, ghi âm, người làm chứng hoặc các tài liệu khác thể hiện việc chị đã cùng bỏ tiền mua căn nhà.
Nếu chồng chị phủ nhận việc chị đã góp tiền mua nhà và chị cũng không có tài liệu, chứng cứ chứng minh thì khả năng tòa án sẽ xác định căn nhà là tài sản riêng của chồng là khá cao, bởi căn nhà được hình thành trước thời kỳ hôn nhân và chỉ mình chồng chị đứng tên trên Giấy chứng nhận.
Vì vậy, để hạn chế rủi ro và tránh phát sinh tranh chấp về sau, nếu vợ chồng vẫn còn có thể trao đổi, chị nên thống nhất với chồng về việc lập văn bản xác nhận nguồn gốc hình thành căn nhà, và thỏa thuận đó là tài sản chung của vợ chồng. Trong văn bản này, cần ghi rõ chị đã góp 700 triệu đồng (chiếm một nửa giá trị căn nhà tại thời điểm mua). Đây sẽ là chứng cứ rất quan trọng để bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của chị nếu sau này phải ly hôn và xảy ra tranh chấp tài sản.
Chiều nọ, chạy bộ xong, vợ chồng tôi ngồi nghỉ trên ghế đá trong công viên gần nhà, trò chuyện tình cảm, hoàn toàn bình thường như bao cặp đôi khác.
Bỗng từ đâu xuất hiện một chiếc flycam bay là là phía trên đầu chúng tôi, lượn qua lượn lại khá lâu rồi mới rời đi. Nghĩ là người ta quay cảnh hoàng hôn hay toàn cảnh công viên nên chúng tôi cũng không để ý nhiều.
Vài hôm sau, bạn bè gửi cho tôi một đoạn clip được đăng trên mạng xã hội với tiêu đề "Cho flycam đi dạo một vòng". Trong video có nhiều cảnh quay từ trên cao xuống, và rõ ràng có hình ảnh hai vợ chồng tôi ngồi sát nhau trên ghế đá. Điều khiến tôi bức xúc hơn là phần bình luận phía dưới có những lời lẽ khiếm nhã, suy diễn về mối quan hệ và hành vi của chúng tôi.
Tôi đã vào trang cá nhân của người đăng clip, yêu cầu gỡ video và xin lỗi vì đã xâm phạm quyền riêng tư. Người này nói chỉ quay toàn cảnh công viên, không nhắm riêng vào ai. Việc vợ chồng tôi "lọt vào ống kính" là ngẫu nhiên nên không có nghĩa vụ phải xin phép hay chịu trách nhiệm. Các bình luận là của người xem, không phải của anh ta.
Tôi rất bức xúc và cảm thấy danh dự, hình ảnh của mình bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
Xin hỏi: Việc sử dụng flycam quay tại nơi công cộng rồi đăng tải lên mạng có kèm hình ảnh người khác mà không xin phép có bị coi là xâm phạm quyền về hình ảnh, quyền riêng tư hay không?
Nếu bị xúc phạm danh dự qua các bình luận khiếm nhã, tôi có thể yêu cầu gỡ bỏ, xin lỗi, bồi thường hoặc trình báo cơ quan nào để được bảo vệ quyền lợi?
Theo Lao động, ngày 16/7, Công an xã Hoài Ân đã báo cáo Công an tỉnh Gia Lai về vụ việc liên quan đến cán bộ CSGT trong quá trình tuần tra, xử lý vi phạm trật tự an toàn giao thông (TTATGT) trên địa bàn.
Theo báo cáo, qua nắm tình hình, Công an xã Hoài Ân phát hiện trên mạng xã hội lan truyền thông tin phản ánh cán bộ thuộc Tổ CSGT trong lúc tuần tra, xử lý vi phạm TTATGT trên địa bàn xã đã truy đuổi người vi phạm, dẫn đến tai nạn.
Qua xác minh ban đầu, khoảng 9h10 ngày 16/7, Tổ CSGT Trạm Tuy Phước (Tổ địa bàn Hoài Ân) đang tuần tra trên địa bàn xã. Đại úy Võ Trường Sơn điều khiển mô tô đặc chủng chở đại úy Đặng Đức Thông thực hiện nhiệm vụ.
Khi đến đường Nguyễn Tất Thành, đoạn qua thôn Gia Chiểu, tổ công tác phát hiện Đặng Lê Quốc T. (SN 2009, trú xã Hoài Ân) điều khiển xe đạp điện lưu thông trên đường.
2 cán bộ CSGT ra tín hiệu dừng phương tiện để kiểm tra nhưng T. không chấp hành, tiếp tục điều khiển xe rẽ qua nhiều tuyến đường khác. Xe mô tô tuần tra di chuyển phía sau.
Thông tin thêm trên tờ Dân Việt, đến khoảng 9h13, T. đi đến khu vực giao nhau giữa đường Bùi Thị Xuân và Quang Trung, xe đạp điện do T. điều khiển va chạm với xe đạp điện của chị V.T.D.H. (SN 2003, trú xã Hoài Ân) chở theo cháu V.N.K.N. (SN 2024), khiến cả 2 phương tiện ngã xuống đường.
Cả 3 người đều bị té ngã nằm trên đường bê tông.
Cùng lúc này, xe mô tô tuần tra do đại úy Sơn điều khiển chở đại úy Thông cũng vừa đến, đỡ người và phương tiện lên thì người dân xung quanh cho rằng lực lượng CSGT rượt đuổi gây tai nạn và có hành vi đánh người vi phạm. Một số người dân hiếu kỳ đã phát livestream trên mạng xã hội.
Qua kết quả xác minh ban đầu, vụ va chạm khiến chị H. và cháu N. bị trầy, xước phần mềm. Riêng T. được gia đình đưa đến Bệnh viện Đa khoa khu vực Bồng Sơn để khám và điều trị.
Sau vụ việc, công an đã khám nghiệm hiện trường, tạm giữ 2 phương tiện liên quan, tiếp tục làm việc với những người liên quan để xác minh, làm rõ.
Do vụ việc liên quan đến cán bộ CSGT trong quá trình thực hiện nhiệm vụ, Công an xã Hoài Ân đã báo cáo Giám đốc Công an tỉnh Gia Lai, các đơn vị nghiệp vụ để xin ý kiến chỉ đạo, bảo đảm việc giải quyết khách quan, thận trọng.