Diễn ra tại khu du lịch văn hóa Suối Tiên, chương trình như gạch nối vinh danh những điều bình dị cùng xây nên nếp nhà hạnh phúc.
Trong số các cặp đôi, gia đình nhỏ của chị Nguyễn Hoàng Đan Khanh (31 tuổi) và anh Trần Đại Phúc (33 tuổi), cặp đôi cán bộ Đoàn được tuyên dương với hành trình vun đắp yêu thương, sẻ chia trách nhiệm cùng nhau trong công việc, cuộc sống.
Chị Đan Khanh hiện là bí thư Đoàn phường Bình Thạnh. Chị nói cũng có những va chạm và thử thách khi bước vào cuộc sống hôn nhân. Kiểu như trước khi lập gia đình ai cũng con cưng trong nhà, quen được chiều chuộng và những thói quen riêng.
“Lúc yêu, mọi thứ nhẹ nhàng hơn, mỗi người vẫn có không gian riêng, nhưng về chung một nhà có khi thói quen, cách nghĩ và lối sống có khác nhau, nên cả hai phải học cách thích nghi cùng nhau”, chị Khanh nói.
Có khác biệt đôi lúc tạo thành mâu thuẫn, đôi khi áp lực công việc cũng khiến cả hai mệt mỏi và không phải lúc nào mọi thứ cũng đều có thể giải quyết ngay được. Mỗi lúc như vậy, quan trọng không phải tìm xem ai đúng ai sai mà là cả hai ngồi lại cùng nhau khi đối diện với mâu thuẫn.
Chị Khanh kể hai vợ chồng chọn cách lắng nghe nhau, tôn trọng, nhường nhịn và thứ tha cho nhau nhiều hơn.
“Hạ cái tôi của mỗi người không có nghĩa từ bỏ bản thân mà là biết đặt hạnh phúc lên trên những hơn thua nhỏ nhặt”, chị Đan Khanh chia sẻ.
Áp lực của nhịp sống hiện đại có thể làm mọi thứ đổi thay nhanh chóng, thậm chí cách nhìn nhận về nền tảng gia đình cũng chịu tác động.
Họ chọn cách vun vén, đồng hành thay vì bỏ mặc cho người còn lại gánh vác một mình. Nhất là khi cậu con trai gần 2 tuổi mang đến niềm vui nhưng cũng có những trách nhiệm mới.
Anh Trần Đại Phúc cho rằng hạnh phúc gia đình không thể được xây dựng nếu chỉ là trách nhiệm chỉ đặt lên vai một người.
Theo anh, cách nghĩ chồng chỉ cần làm tốt vai trò trụ cột kinh tế không còn phù hợp với cuộc sống hiện nay mà cần phải là người bạn đồng hành thực sự với vợ, biết chia sẻ công việc nhà mỗi ngày nữa.
Dù có nhà ngoại hỗ trợ song anh Phúc cho biết luôn sắp xếp công việc cùng vợ chăm con, san sẻ việc nhà, vợ chồng luôn trò chuyện cùng nhau sau một ngày làm việc.
“Người chồng cần học cách kiểm soát cảm xúc, chủ động làm hòa khi xảy ra bất đồng và luôn đặt lợi ích gia đình lên trên những tranh cãi cá nhân. Đó cũng là chất keo gắn kết mỗi gia đình nhỏ bền chặt hơn”, anh Phúc bày tỏ.
Công tác Đoàn thường gắn với những chương trình cộng đồng, hoạt động phong trào mà không ít công việc phát sinh ngoài giờ hành chính. Đi sớm về muộn, cuối tuần bận rộn là điều quá quen thuộc với cả hai vợ chồng Khanh và Phúc.
“Nhiều hôm công việc kết thúc rất muộn, rồi có giai đoạn hoạt động liên tục đồng nghĩa khoảng thời gian dành cho gia đình cũng bị thu hẹp. Ai cũng áp lực song may mắn là vợ chồng luôn đặt mình vào vị trí của người kia để thấu hiểu, chia sẻ với nhau”, Khanh nói.
Là thủ lĩnh thanh niên, ngoài nhiệm vụ chuyên môn, chị Khanh còn thường xuyên tiếp xúc với thanh niên, tổ chức các hoạt động tình nguyện và xây dựng phong trào tại địa phương.
Với Khanh, xây dựng gia đình hạnh phúc không chỉ là câu chuyện riêng trong mỗi mái nhà. Bởi một gia đình hạnh phúc sẽ tạo nên những công dân tốt, nhiều gia đình hạnh phúc sẽ góp phần tạo nên một cộng đồng tích cực và văn minh hơn.
Trong các hoạt động tại Đoàn phường, tiếp xúc với các bạn trẻ đang chuẩn bị lập gia đình hoặc mới bước vào hôn nhân, Khanh luôn tâm sự từ kinh nghiệm bản thân rằng đừng kỳ vọng về một cuộc sống hôn nhân hoàn hảo. Thay vào đó hôn nhân phải là quá trình hai người cùng học cách thấu hiểu, sẻ chia và trưởng thành cùng nhau.
Dù cậu con trai mới gần 2 tuổi song hai vợ chồng luôn tìm cách để con được tiếp xúc với các hoạt động cộng đồng phù hợp.
Hình ảnh cậu bé nhỏ tuổi theo cha mẹ đến các chương trình tình nguyện, hoạt động xã hội khiến nhiều người thích thú. Chắc chắn con chưa hiểu gì ở độ tuổi này nhưng Khanh tin môi trường sống sẽ góp phần hình thành nhân cách cho trẻ nên dẫn đi cùng.
“Mình nghĩ những điều này không phải là bài học dạy nhau bằng lời nói mà bằng chính cách lựa chọn lối sống mỗi ngày.
Tôn trọng người khác, chia sẻ trách nhiệm trong gia đình, cùng nhau tham gia hoạt động xã hội… đều trở thành những bài học âm thầm giúp nhau trưởng thành và dạy dỗ con cái”, Đan Khanh bộc bạch.
Ngày 21-5, Hãng tin Reuters dẫn lời một nhân sự quản lý của Samsung Electronics tiết lộ gã khổng lồ công nghệ và công đoàn đã đạt được thỏa thuận sơ bộ vào cuối ngày 20-5, sau các cuộc đàm phán vào phút chót do chính phủ làm trung gian.
Thỏa thuận này giúp Samsung Electronics tránh được cuộc đình công kéo dài 18 ngày của khoảng 47.000 nhân viên, vốn dự kiến bắt đầu từ ngày 21-5.
Sự việc diễn ra trong bối cảnh bùng nổ trí tuệ nhân tạo (AI) toàn cầu, điều đã thúc đẩy mạnh mẽ hoạt động kinh doanh chip của Samsung đồng thời nâng cao tăng trưởng kinh tế và thị trường chứng khoán của Hàn Quốc.
Theo thỏa thuận sơ bộ, sẽ có một quỹ tiền thưởng mới cho nhân viên trong bộ phận bán dẫn, tương đương 10,5% lợi nhuận hoạt động của bộ phận và được trả bằng cổ phiếu.
Kết hợp với 1,5% tiền mặt bổ sung, thỏa thuận này sẽ cho phép người lao động được chia sẻ tới 12% lợi nhuận hoạt động dưới dạng thưởng.
Tính trung bình, mỗi nhân viên mảng bán dẫn của Samsung Electronics dự kiến sẽ nhận được khoản thưởng tương đương 509 triệu won. Một nhân sự cấp cao của công ty sau đó cũng xác nhận với Hãng thông tấn AFP ngày 21-5.
Tuy nhiên, 509 triệu won chỉ là ước tính sơ bộ dựa trên lợi nhuận hoạt động dự kiến đạt 331 nghìn tỉ won, cũng như quỹ thưởng 12% cho số lượng hiện tại là 78.000 nhân viên mảng chip.
Chương trình thưởng này sẽ kéo dài 10 năm và có điều kiện là mảng bán dẫn của công ty phải đạt lợi nhuận hoạt động hàng năm hơn 200.000 tỉ won trong giai đoạn 2026 - 2028, và hơn 100.000 tỉ won mỗi năm sau đó cho đến năm 2035.
Mặc dù giúp Samsung Electronics tránh được đợt đình công có thể xem là lớn lịch sử, một số cổ đông của công ty đã lên tiếng phản đối, tuyên bố sẽ theo đuổi hành động pháp lý để chống lại thỏa thuận sơ bộ.
Nhóm này đã tổ chức một cuộc biểu tình gần nhà riêng của Chủ tịch Samsung Electronics Lee Jae-yong, lập luận rằng tiền thưởng gắn liền với lợi nhuận hoạt động chưa được thông qua bằng nghị quyết của cổ đông, do đó thiếu tính hợp pháp theo luật thương mại hiện hành.
Tuấn là con một. Từ nhỏ đến lớn, mọi sự chăm chút của bố mẹ đều dồn hết cho cậu. Những buổi sáng tinh mơ, bố đạp chiếc xe đạp cọc cạch chở con đến trường. Những buổi chiều mưa, mẹ đứng đợi trước cổng, tay cầm chiếc áo mưa rộng hơn thân người vì bà sợ con ướt.
Cả một thanh xuân của họ không phải là những chuyến đi xa mà là những vòng quay quen thuộc: nhà - trường - chợ - bệnh viện, rồi lại nhà.
Có lần Tuấn nói với tôi: "Ngày xưa bố mẹ chở mình đi học bằng xe đạp, giờ mình muốn chở lại họ bằng xe hơi do mình lái".
Khi bắt đầu đi làm, có thu nhập, Tuấn nhận ra một điều: thời gian của bố mẹ không còn dài như mình vẫn nghĩ.
Những nếp nhăn, những lần đau lưng, những buổi khám bệnh định kỳ, dấu hiệu của xương khớp thoái hóa, tiểu đường, huyết áp... tất cả như những dấu hiệu lặng lẽ báo rằng, nếu không đi cùng nhau bây giờ, thì có thể sẽ không còn kịp nữa.
Nhưng đưa bố mẹ đi du lịch không giống như đi với bạn bè. Cả quá trình đòi hỏi một sự chuẩn bị khác, và quan trọng nhất là một sự thấu hiểu. Tuấn bắt đầu từ những chuyến đi gần. Không phải những hành trình dày đặc điểm đến, mà là những chuyến đi nhẹ nhàng, đủ để bố mẹ có thể tận hưởng mà không mệt.
Một buổi sáng lên núi, một buổi chiều ra biển, hoặc đơn giản là một chuyến về quê ngoại, dừng lại ở những nơi mà bố mẹ từng nhắc đến trong câu chuyện cũ.
Cậu học cách đi chậm lại, không hối thúc, không ép lịch. Nếu bố muốn ngồi lâu hơn ở một quán cà phê ven đường, thì cứ ngồi. Nếu mẹ muốn chụp thêm vài tấm hình trước một hàng hoa, thì cứ chụp. Những điều tưởng chừng nhỏ nhặt ấy, hóa ra lại là phần quan trọng nhất của chuyến đi.
Tuấn cũng học cách quan sát. Trước mỗi chuyến đi, cậu tìm hiểu kỹ về nơi đến: đường đi có dễ không, có nhiều bậc thang không, thời tiết ra sao, có chỗ nghỉ chân không. Cậu chọn những khách sạn có thang máy, phòng rộng, giường êm. Cậu mang theo thuốc, nước ấm, cả những món ăn quen thuộc phòng khi bố mẹ không hợp khẩu vị.
Có lần trong một chuyến đi biển, bố Tuấn không muốn xuống nước, chỉ ngồi trên bãi cát nhìn sóng. Nếu là trước đây, có thể Tuấn sẽ thấy "uổng". Nhưng hôm đó cậu chỉ ngồi cạnh bố, hai cha con không nói gì nhiều, chỉ là cùng nhìn ra xa, nghe tiếng sóng, và chia sẻ một khoảng lặng hiếm hoi... giữa hai người đàn ông.
"Chuyến đó mình không nhớ là đã đi được bao nhiêu nơi, nhưng mình nhớ rõ khoảnh khắc ngồi cạnh bố. Tự nhiên thấy chỉ cần vậy thôi cũng đủ", Tuấn bày tỏ.
Đưa bố mẹ đi không phải để "check-in" hay hoàn thành một danh sách điểm đến. Đó là cách để ở bên nhau, theo một cách khác với trước đây. Khi còn nhỏ, bố mẹ dẫn ta đi, quyết định mọi thứ. Khi lớn lên, ta dẫn lại họ, nhưng không phải để thay thế mà để đồng hành.
Có một điều Tuấn nhận ra là bố mẹ không cần những chuyến đi xa xỉ, họ cần cảm giác được quan tâm. Một câu hỏi "Bố có mệt không?", một cái nắm tay khi xuống dốc, một ly nước đưa đúng lúc... tất cả những điều ấy đối với họ quý hơn bất kỳ khung cảnh đẹp nào.
Và đôi khi chính trong những chuyến đi ấy, ta mới thực sự hiểu bố mẹ mình. Hiểu rằng họ cũng từng có những ước mơ bị gác lại, những nơi muốn đến nhưng chưa có dịp.
Hiểu rằng sau vẻ ngoài mạnh mẽ, họ cũng có những mệt mỏi mà trước đây ta chưa từng để ý... Tuấn nói điều cậu sợ nhất không phải là không đủ tiền để đưa bố mẹ đi xa mà là đến một ngày có tiền rồi, nhưng không còn ai để đi cùng.
Quả thực chúng ta thường trì hoãn những điều quan trọng, với lý do "để sau". Sau khi công việc ổn định hơn, sau khi kiếm được nhiều tiền hơn, sau khi rảnh hơn... Nhưng thời gian không chờ ai. Và tuổi của bố mẹ thì càng không.
Đưa bố mẹ đi đó đi đây thực ra không phải là kế hoạch lớn lao mà có thể bắt đầu từ một buổi đi ăn tối, một chuyến về quê, hay một ngày dạo quanh thành phố.
Quan trọng không phải là đi đâu mà là đi cùng nhau, vì đến một lúc nào đó điều ta nhớ không phải là đã đi bao nhiêu nơi mà là đã có bao nhiêu lần được ngồi cạnh bố mẹ trên cùng một chuyến xe đi qua những chặng đường của đời mình.
Hẳn là bạn shipper đó đã trải qua một ngày khó nhọc bởi cuộc vật lộn với miếng cơm manh áo trên từng nẻo đường mưu sinh.
Hạ đổ lửa, nắng rát da, mắt hoa lên vì cơn oi bức dội xuống mặt đường nhựa táp thẳng vào mặt mà bạn đâu được phép dừng lại. Xe vẫn nổ máy, vai gồng lên và chân tiến về phía trước.
Hay cơn mưa nặng hạt tạt qua, cái lạnh tái tê giăng lối, đường ngập lênh láng, tay lái chao nghiêng, bạn gần như bất lực chèo chống giỏ hàng nặng trĩu muốn ngả nghiêng cùng con nước.
Rồi lắm khi ánh mắt xét nét của khách hàng khó tính, câu đãi bôi lẫn dèm pha, lời chì chiết, phỉ báng mấy con số lẻ làm tròn trong đơn hàng làm lòng bạn đau, xót, chua chát lẫn tủi thân, uất nghẹn...
Mỗi ngày chúng ta vẫn đang vật lộn mải miết với vô số áp lực đeo mang, gồng gánh muôn nỗi lo toan, muộn phiền và mệt mỏi. Chẳng lạ gì khi trái tim ta nhức nhối những niềm đau, tâm hồn ta cứ xao xác cơn khốn khổ.
Khó khăn ấy chỉ là nhất thời, ngày mai mọi thứ sẽ tốt hơn hôm nay, chỉ cần bạn còn cố gắng. Đi chậm thôi, mệt thì có thể dừng lại, nghỉ đủ sức lại bước tiếp về phía bình minh. Sau đêm đen mù mịt, ánh bình minh sẽ xé toang bóng tối để chiếu rọi và sưởi ấm vạn vật.
Bạn là nhân vật chính trong cuốn sách mang tên "Cuộc đời tôi". Bạn là người quyết định tô vẽ từng trang viết tươi tắn niềm vui, rạng rỡ hạnh phúc, dung dị nụ cười!
Ai cũng nghĩ cuộc đời mình là khổ nhất, chỉ vì chưa nhìn thấy mái hiên nhà người khác dột nát ra sao! Mong sao ai kia đang ủ dột, rối rắm, bi quan và tuyệt vọng đều nhận ra lẽ thường ấy để thấu cảm điều bình thường mà quý giá: bạn chưa phải là người bất hạnh nhất.
Khi thôi đo đếm hạnh phúc bằng cuộc đời của người khác, bạn sẽ nhận ra những điều bình dị quanh mình - một ngày bình yên, một nụ cười chân thành, một lời cảm ơn thật bụng, một câu hỏi han ấm lòng, một khoảnh khắc được sống trọn vẹn...
Lỡ cả đời không rực rỡ thì sao...
Chẳng sao cả!
Dẫu chỉ là một sợi rễ âm thầm trong lòng đất, bạn phải kiên trì bám trụ tìm mạch nước ngầm, kiếm nguồn dưỡng chất, tiếp thêm nhựa sống cho cây trái trổ bông, kết hạt.
Đừng hoài nghi, lo lắng cả đời không rực rỡ! Bởi bạn vẫn đang tỏa sáng theo cách riêng của mình.