Mỗi cánh cửa phòng bệnh mở ra đều mang theo những kết quả xét nghiệm, những phác đồ điều trị và đôi khi là những tiên lượng khiến người bệnh lặng đi rất lâu.
Trong căn phòng bệnh mẹ tôi đang nằm điều trị có hai người đàn ông ngoài bảy mươi tuổi.
Một bác quê Vĩnh Yên vừa trải qua cuộc phẫu thuật cắt bỏ hai phần ba tuyến tụy. Bác sĩ nói thời gian phía trước không còn nhiều. Ông nhập viện để chuẩn bị truyền hóa chất nhưng sức khỏe vẫn chưa đủ điều kiện.
Người nằm giường bên cạnh đến từ Mộc Châu. Ông đi khám vì một căn bệnh khác, không ngờ lại phát hiện ung thư đại tràng ở giai đoạn muộn. Bác sĩ vừa thông báo cho về nhà chờ lịch mổ, khi nào sắp xếp được, bệnh viện sẽ gọi.
Hai con người, hai quê hương cách nhau hàng trăm cây số, hai số phận chẳng hề quen biết, lại gặp nhau trong một nơi mà chẳng ai mong muốn đặt chân đến. Họ nằm cạnh nhau được hai ngày.
Hai ngày không dài, nhưng đủ để những câu chuyện đời nối tiếp nhau từ sáng đến tối. Họ kể về những câu chuyện trên núi, những câu chuyện dưới đồng bằng, về con cháu, về những chuyến đi đã qua. Có lẽ vì cùng tuổi già, cùng bệnh tật, cùng đứng trước những ngã rẽ khó lường của số phận nên dễ dàng chia sẻ.
Ngày hôm qua, bác quê Vĩnh Yên làm thủ tục ra viện điều trị ngoại trú để được thực hiện một số xét nghiệm nhanh hơn. Buổi chiều, trước khi chia tay, hai ông xin số điện thoại của nhau.
Khung cảnh ấy tưởng như rất bình thường. Nhưng rồi tôi nghe thấy một câu nói khiến lòng mình chợt nghẹn lại.
Ông lão quê Vĩnh Yên cười bảo:
– Lần tới tôi lên Mộc Châu sẽ ghé thăm ông nhé.
Rồi như sợ người bạn mới quen quên mất mình, ông nói thêm:
– Ông nhớ lưu tên tôi là “Thành ung thư” cho dễ nhớ. Kẻo sau này tôi gọi lại không biết ông nào!
Cả hai cùng cười.
Một tiếng cười nhẹ tênh giữa phòng bệnh ung bướu.
“Lần tới tôi lên Mộc Châu…”.
Lời hẹn ấy giản dị đến mức ai cũng có thể nói. Nhưng trong hoàn cảnh của hai người đàn ông đang mang trong mình những căn bệnh hiểm nghèo, nó trở nên đặc biệt hơn bao giờ hết. Bởi để hẹn gặp lại nhau, trước hết người ta phải tin rằng mình còn một ngày mai. Phải tin rằng cuộc điều trị sẽ tiếp tục. Phải tin rằng vẫn còn những chuyến đi chưa thực hiện, những cuộc gặp chưa diễn ra.
Hy vọng có thể chỉ là việc lưu số điện thoại của một người bạn mới quen. Là lời dặn “nhớ nghe máy khi tôi gọi”. Là dự định một ngày nào đó sẽ lên thăm Mộc Châu.
Giữa nơi mà nhiều người đang phải đối diện với những giới hạn khắc nghiệt của số phận, hai ông lão đã vô tình trao cho nhau một món quà quý giá: một lý do để chờ đợi.
Và có lẽ, chừng nào con người còn biết hẹn với nhau một ngày gặp lại, chừng ấy hy vọng vẫn còn hiện hữu.
Trong căn phòng bệnh ung bướu chiều hôm ấy, thứ được trao đổi không chỉ là số điện thoại, mà còn là một lời hẹn mang tên hy vọng.
Bệnh viện Mắt tỉnh Phú Thọ cho biết, mới đây, các bác sĩ của bệnh viện tiếp nhận và điều trị cấp cứu nam bệnh nhân H.N.D (41 tuổi, ở Phú Thọ) bị lưỡi câu ghim thẳng vào mắt phải gây rách giác mạc, kết mạc cương tụ, xuất huyết tiền phòng.
Ngay sau khi tiếp nhận trường hợp người bệnh H.N.D, các bác sĩ đã nhanh chóng thăm khám lấy dị vật (lưỡi câu) và khâu phục hồi giác mạc cho bệnh nhân. Nhờ được cấp cứu kịp thời, tình trạng mắt phải của bệnh nhân D. đã ổn định.
Theo bệnh nhân D., tai nạn xảy ra trong lúc quăng cần, do bất cẩn nên lưỡi câu đã vung ngược trở lại với lực rất mạnh và cắm chặt vào mắt.
Bệnh viện Mắt tỉnh Phú Thọ lưu ý, chấn thương mắt do lưỡi câu là một dạng tai nạn đặc biệt nguy hiểm. Lưỡi câu thường có ngạnh sắc nhọn, dễ gây rách các tổ chức trong mắt và mang theo nhiều vi khuẩn từ môi trường sông nước, dẫn đến nguy cơ nhiễm trùng.
Để đảm bảo an toàn khi đi câu, người dân cần lưu ý: luôn đeo kính bảo hộ. Có thể trang bị kính mát hoặc kính bảo hộ không số để bảo vệ đôi mắt khỏi lưỡi câu hoặc dây cước đứt văng trúng.
Đồng thời, chú ý khoảng cách an toàn. Khi quăng cần câu, nên quan sát kỹ không gian xung quanh, đảm bảo khoảng cách an toàn với người khác và tránh các chướng ngại vật dễ gây vướng mắc dây câu.
Xử trí đúng cách nếu không may bị lưỡi câu cắm vào mắt, tuyệt đối không tự ý giật ra vì ngạnh lưỡi câu sẽ làm tổn thương mắt nghiêm trọng hơn. Cần cố định dị vật bằng gạc sạch hoặc cốc úp, sau đó nhanh chóng đưa nạn nhân đến cơ sở y tế gần nhất để được xử lý kịp thời.
Theo Tổ chức chuyên về cholesterol và bệnh tim mạch của Anh- Heart UK - phần lớn người mắc cholesterol cao không nhận ra vì tình trạng này thường không gây triệu chứng rõ rệt.
Dù cholesterol cần thiết cho hoạt động của tế bào, điều quan trọng là phải phân biệt giữa cholesterol “tốt” và “xấu”. Khi mức LDL (cholesterol xấu) tăng cao, nó có thể tích tụ trong thành động mạch, gây tắc nghẽn và làm tăng nguy cơ đau tim, đột quỵ.
Cholesterol cao có thể do yếu tố di truyền, nhưng cũng thường liên quan đến lối sống như ăn uống không lành mạnh, ít vận động, hút thuốc và uống rượu.
Dịch vụ Y tế Quốc gia Anh (NHS) cho biết có thể giảm cholesterol cao bằng cách cắt giảm đồ béo, đặc biệt là chất béo bão hòa. Thay vào đó, nên sử dụng chất béo không bão hòa.
5 món nên ăn nhiều hơn
NHS khuyến nghị để giảm cholesterol xấu một cách tự nhiên, nên tập trung vào:
3 món nên kiêng hoặc hạn chế
Ngoài chế độ ăn, các chuyên gia khuyên nên nướng, hấp, áp chảo hoặc luộc thực phẩm thay vì chiên rán. NHS cũng khuyến nghị các biện pháp sau:
Tập thể dục: Đặt mục tiêu ít nhất 150 phút mỗi tuần với các hoạt động như bơi lội, đạp xe hoặc đi bộ nhanh.
Ngừng hút thuốc: Hút thuốc có thể làm tăng cholesterol và tăng nguy cơ đau tim, ung thư.
Cần tây chứa hơn 90% là nước, nên khi ép thành nước uống có thể giúp bổ sung dịch cho cơ thể. Việc cung cấp đủ nước giúp làm mềm phân và hỗ trợ nhu động ruột, từ đó giảm nguy cơ táo bón, theo Cleveland Clinic (Mỹ).
Bác sĩ Michael F. Picco, chuyên khoa tiêu hóa tại Bệnh viện Mayo Clinic (Mỹ), cho biết việc duy trì đủ nước là yếu tố quan trọng giúp đại tràng hoạt động hiệu quả.
Nước ép cần tây vẫn giữ lại một phần hợp chất chống oxy hóa như flavonoid. Các nghiên cứu cho thấy những hoạt chất này có thể góp phần làm dịu tình trạng viêm trong đường ruột.
Bác sĩ Anju Sood, chuyên gia dinh dưỡng tại Ấn Độ, cho biết các hợp chất tự nhiên trong cần tây có thể hỗ trợ bảo vệ niêm mạc ruột nếu dùng ở mức hợp lý, theo The Times of India (Ấn Độ).
Điểm hạn chế lớn nhất của nước ép cần tây là lượng chất xơ bị giảm đáng kể so với khi ăn nguyên rau. Chất xơ đóng vai trò thiết yếu trong việc nuôi dưỡng lợi khuẩn và duy trì nhu động đại tràng.
Bác sĩ Rupali Datta, chuyên gia dinh dưỡng lâm sàng Ấn Độ, nhấn mạnh việc chỉ uống nước ép mà thiếu chất xơ có thể làm giảm lợi ích đối với hệ tiêu hóa, theo PharmEasy (Ấn Độ).
Nhiều người có xu hướng uống nước ép cần tây mỗi ngày với lượng lớn. Tuy nhiên, bác sĩ Manoj K. Ahuja, bác sĩ nội khoa tại hệ thống Bệnh viện Fortis (Ấn Độ), cảnh báo việc tiêu thụ quá nhiều loại nước ép này có thể gây đầy bụng, rối loạn tiêu hóa, đặc biệt ở người có đường ruột nhạy cảm.
Các chuyên gia dinh dưỡng khuyến nghị:
Nước ép cần tây có thể hỗ trợ đại tràng nhờ bổ sung nước và cung cấp chất chống oxy hóa. Tuy vậy, các chuyên gia dinh dưỡng nhấn mạnh đây không phải “thần dược”; tốt nhất vẫn nên dùng điều độ và ưu tiên ăn nguyên rau để tối ưu lợi ích cho hệ tiêu hóa.