Làm khách tại Pleiku tối 31/5, Hà Nội FC cần một chiến thắng để chắc chân top 3. Tuy nhiên, chủ nhà HAGL cũng cần một điểm để chắc chắn trụ hạng V-League.
Đội khách khởi đầu như ý, với bàn mở tỷ số ở phút 41 nhờ công tiền vệ nhập tịch Đỗ Hoàng Hên. Sang hiệp hai, dù có nhiều cơ hội, họ không thể ghi thêm bàn. Trái lại, HAGL phản công sắc bén, ghi liên tiếp ba bàn để thắng ngược 3-1. Với kết quả này, chủ nhà sớm trụ hạng, còn Hà Nội FC tụt xuống thứ tư và gần như hết hy vọng tranh huy chương do kém đội thứ ba Ninh Bình ba điểm.
“HAGL đã giành kết quả tốt, nhưng họ chơi thứ bóng đá không hẳn bóng đá. Dù sao, tôi vẫn chúc mừng họ”, HLV Kewell nói. “Chúng tôi tiếc vì không thể tận dụng các cơ hội để kết liễu trận đấu. HAGL có ba cơ hội, và đều chuyển hóa thành công”.
Nhận xét của cầm quân người Australia dường như ám chỉ lối đá thiên về phòng ngự của HAGL. Trận này, chủ nhà chỉ thực sự khởi sắc sau khi tiền đạo 18 tuổi Trần Gia Bảo vào thay người phút 58. Bên cạnh đó là sự xuất sắc của thủ thành Trần Trung Kiên, với nhiều tình huống hoá giải cơ hội tốt của Phạm Tuấn Hải, Nguyễn Văn Quyết hay Hoàng Hên.
Ở phần họp báo của HAGL, khi được thuật lại ý kiến chê bai từ Kewell, HLV chủ nhà Lê Quang Trãi phản bác, cho rằng mỗi đội có một cách tiếp cận trận đấu khác nhau phục vụ mục tiêu riêng. Ông còn lấy trận chung kết Champions League ngày 30/5 để minh họa cho quan điểm, với lập luận rằng ngay cả một đội bóng hùng mạnh như Arsenal cũng chơi phòng ngự phản công trước PSG.
“Chất lượng cầu thủ của Hà Nội FC thì tốt khỏi bàn. Họ đầu tư vào đội hình để đua vô địch. Còn HAGL chủ yếu dùng cầu thủ tự đào tạo, và có nhiều cầu thủ trẻ. Do đó, đương nhiên chúng tôi phải chọn cách chơi phù hợp với chất lượng đội ngũ trong tay”, ông Trãi nói thêm.
Trận đấu trên sân Pleiku hôm nay do trọng tài người Malaysia, Bin Ali điều khiển. Cơ bản không có nhiều tranh cãi, thậm chí các trọng tài không một lần phải kiểm tra VAR. Dù vậy, HLV Kewell không hài lòng, thậm chí bày tỏ “hy vọng sẽ không gặp trọng tài Malaysia nữa, mà là trọng tài Việt Nam”.
Ông sau đó gửi lời xin lỗi vì đã làm thất vọng các CĐV Hà Nội FC đi theo vào Pleiku ủng hộ đội nhà.
Tin Gốc: Vnexpress

Alcaraz không kịp tới Roland Garros 2026 do chấn thương cổ tay. Sinner thì gục ngã ở vòng hai, trong tình trạng sức khỏe tồi tệ dưới cái nóng hầm hập tại Paris.
Cả hai là những tay vợt hay nhất hiện nay, và dù còn rất trẻ, họ đã liên tục định nghĩa lại chuẩn mực của sự xuất sắc, của xu hướng tennis đương đại thông qua chính những người đồng nghiệp. Khi Alcaraz và Sinner vắng mặt, người ta lại càng thấy rõ hơn những gì họ tạo ra đã ảnh hưởng lớn đến nhường nào.
Đó là hình ảnh Joao Fonseca, chàng trai 19 tuổi đến từ Brazil, đã hạ Novak Djokovic - người được đánh giá là vĩ đại nhất mọi thời. Tương tự Alcaraz, Fonseca có thể đánh bóng thật mạnh ở điểm số này, rồi bỏ nhỏ mềm mại ở khoảnh khắc kế tiếp.
Đó còn là Rafael Jodar, cùng tuổi Fonseca, người có thể bật lên ở vạch cuối sân để trả giao trái tay ngay giữa không trung, mang dáng dấp Sinner, rồi lao lên phía trước với sự táo bạo kiểu Alcaraz.
Và trẻ hơn họ hai tuổi là Moise Kouame, tay vợt Pháp 17 tuổi. Cú thuận tay gọn và dẻo, hay cú trái khóa cổ tay với động tác vung vợt như kéo dài tận lên khán đài, cũng như cách Kouame di chuyển, biến một pha bóng trung tính thành tình huống nguy hiểm, và cả cú bỏ nhỏ nữa... tất cả đều có bóng dáng của Sinner lẫn Alcaraz.
Nhưng không chỉ những tài năng trẻ sáng giá nhất, cách chơi của Sinner và Alcaraz có lẽ cũng chính là công thức chung cho làng quần vợt ở hiện tại và tương lai. Mỗi người có phong cách riêng, song Fonseca, Jodar và Kouame đều có điểm chung là dòng máu kế thừa từ "Sincaraz". Họ chơi nhanh, mạnh dạn và không sợ hãi.
"Hình mẫu của tôi trong quần vợt khi còn nhỏ là Rafael Nadal", Jodar nói sau khi vượt qua một tay vợt trẻ khác là Alex Michelsen ở vòng ba. "Trong vài năm gần đây, trước khi chuyển sang chuyên nghiệp, phong cách tôi hướng đến là Alcaraz".
Với rất nhiều gương mặt mới, câu chuyện cũng diễn ra như vậy. Họ từng dán poster Rafael Nadal, Roger Federer và Djokovic trên tường phòng ngủ. Kouame đã làm vậy. Nhưng đó chỉ là thần tượng đi theo mỗi giấc mơ. Còn khi thi đấu, với thứ tennis nghiêm túc và thực tế hơn, Kouame cùng các đồng nghiệp nhìn vào hai người hay nhất hiện tại, và coi cách Sinner cùng Alcaraz thống trị là chuẩn mực mới.
Ở hầu hết lĩnh vực, không có sự khác biệt lớn trong cách một người 25 hoặc 27 tuổi "học nghề" so với một người 21 tuổi. Người nhiều tuổi hơn có thể học lại, điều chỉnh, cập nhật và bắt kịp xu thế thời đại. Nhưng với quần vợt nam vài năm qua, sự khác biệt ấy đã biến thành một vực sâu. Và những tay vợt từng trực tiếp đấu "Big 3" vẫn chưa thể san lấp vực sâu đó.
Felix Auger-Aliassime, 25 tuổi, và Casper Ruud, 27 tuổi, từng nói về việc cách chơi tennis đã thay đổi cốt lõi ở tốc độ chóng mặt ngay giữa sự nghiệp của họ. Họ lớn lên với mục tiêu làm chủ "phép toán" trong cách Federer, Nadal và Djokovic xây dựng điểm số. Đó là nghệ thuật chơi cờ trên sân: đánh sáu hoặc tám cú để chuẩn bị cho pha kết thúc.
Cách tiếp cận ấy đã đưa họ lên nhóm tinh hoa. Từng có một chút xáo trộn, khi Alexander Zverev, 29 tuổi, và Daniil Medvedev, 30 tuổi, đưa vào cuộc chơi sự kết hợp giữa những cú giao bóng gần như không thể trả, cùng khả năng đánh bền và linh hoạt từ cuối sân. Sự pha trộn đó từng buộc cả "Big 3" phải cập nhật "phần mềm" trong một thời gian ngắn. Nhưng về cơ bản, cách làm cũ vẫn hoạt động tốt.
Rồi Sinner và Alcaraz xuất hiện. Sinner, với khả năng đổi hướng bóng siêu việt biến các loạt bóng bền trung tính thành cơ hội cho riêng mình. Alcaraz, với khả năng di chuyển khắp mặt sân theo trục trước và sau, dựa trên sự táo bạo, cho phép anh xử lý mọi kiểu tình huống.
Cả hai đều sở hữu những cú đánh cuối sân có thể giải quyết tình huống, hoặc chuyển đổi cục diện khi họ bị dồn ép. Sinner lẫn Alcaraz đều có khả năng siêu hạng lẫn sự lỳ lợm trong phòng thủ, rồi lập tức tấn công ngay khi cơ hội đầu tiên xuất hiện, thay vì chờ một tình huống thực sự hoàn hảo rồi mới ra tay.
"Phòng ngự giờ cũng không còn chỉ là phòng ngự nữa", Auger-Aliassime nói trong một cuộc phỏng vấn gần đây. "Khi gặp Carlos hay Jannik, bạn lên lưới, và nếu pha vô-lê không thật sự tốt, họ có thể tung ra một cú passing khiến bạn gần như không thể chống đỡ. Tốc độ trận đấu ngày càng nhanh. Với tốc độ ấy, bạn phải chính xác hơn rất nhiều mới có thể đẩy đối thủ vào thế khó".
Fonseca, Jodar và Kouame không đơn độc trong các giai đoạn phát triển khác nhau của thế hệ này. Đó còn là Jakub Mensik và Learner Tien, đều 20 tuổi, hay Alex Michelsen, 21 tuổi. Trẻ hơn một tuổi là Martin Landaluce, người giành hai chiến thắng năm set trong tuần đầu Roland Garros và chỉ cách chiến thắng năm set thứ ba đúng hai điểm.
"Có cảm giác như các tay vợt trẻ ngày nay đều có thể làm được gần như mọi thứ trên sân", Michelsen nhận xét. "Họ không có nhiều điểm yếu, di chuyển rất tốt, giao bóng ổn. Cả thuận tay lẫn trái tay đều hay. Mô tả ấy phù hợp với rất nhiều người như Jodar, Mensik, Fonseca, Learner. Cả nhóm chúng tôi đều khá toàn diện, và đặc quyền của chúng tôi là được lớn lên và xem những tay vợt vĩ đại thi đấu, từ đó phần nào hiểu ra mình cần làm gì để trở thành một tay vợt chuyên nghiệp".
Kho vũ khí của họ chính là bằng chứng rõ nhất cho sự chuyển giao ấy. Cú thuận tay bóng xoáy lên của Fonseca đạt trung bình hơn 3.000 vòng mỗi phút. Theo Courtside Advantage, cú thuận tay của ngôi sao Brazil đạt vận tốc trung bình 130 km/h, nhanh hơn gần 5 km/h và nhiều hơn khoảng 200 vòng/phút so với mức trung bình của các tay vợt trên Tour.
Cú thuận tay xoáy lên của Jodar cũng đạt tốc trung bình gần tương đương Fonseca, trong khi độ xoáy là 3.150 vòng/phút. Jodar nói rằng dù xây dựng lối chơi dựa trên Alcaraz, anh vẫn cố gắng tạo cho mình bản sắc riêng.
"Tôi là tay vợt tấn công, thích kiểm soát điểm số, nhưng tôi nghĩ trên sân đất nện, bạn phải phòng ngự nhiều hơn một chút. Vì thế tôi cũng đang cố gắng phát triển phần đó trong lối chơi", Jodar nói sau chiến thắng trước Michelsen ở vòng ba Roland Garros 2026. "Tôi muốn cải thiện tất cả những điểm yếu của mình, ví dụ như cú thuận tay, giao bóng, trả giao. Tôi nghĩ đó là những điều tôi vẫn phải tiếp tục tiến bộ".
Fonseca cũng tự đánh giá bản thân theo hướng tương tự sau trận thắng Djokovic ở vòng hai. Fonseca bị dẫn hai set, rồi bỗng tiến hóa thành một phiên bản gần như là kết tinh của các tay vợt thế hệ mới. Đến set năm, tay vợt 19 tuổi vẫn đánh mạnh và quyết liệt, nhưng không quá sát vạch. Sự an toàn là ưu tiên mới trong tư duy của anh.
"Tấn công nhưng vẫn có biên độ an toàn", Fonseca nói trong họp báo. "Tôi muốn chắc chắn hơn một chút và kiểm soát điểm số tốt hơn".
Fonseca đã tìm thấy lời giải cho tượng đài bên kia lưới. Tiếp đà hưng phấn, tay vợt Brazil hạ Ruud tại vòng bốn. Đây cũng là nơi Jodar đánh bại Pablo Carreno Busta, tay vợt 34 tuổi, trong khi Mensik quật ngã Andrey Rublev, một đại diện khác thuộc thế hệ của Ruud.
Đó là bằng chứng rõ nhất cho thấy cuộc chiến giữa các thế hệ đang nghiêng hẳn về các sao mai, những người chịu ảnh hưởng không nhỏ từ Sinner lẫn Alcaraz.
Tin Gốc: Vnexpress

Và cuộc đua né suất rớt hạng trực tiếp đang xoay quanh hai đội cuối bảng PVF-CAND, SHB Đà Nẵng.
PVF-CAND đã trở lại vị trí cuối bảng với 17 điểm sau thất bại 0-4 trên sân nhà trước CLB Hà Nội. SHB Đà Nẵng cũng có 17 điểm sau trận hòa quý giá 2-2 trước chủ nhà Công An TP.HCM ở vòng 23 và tạm xếp trên PVF-CAND nhờ thành tích đối đầu.
Với kết quả này, SHB Đà Nẵng đang nắm quyền tự quyết và có lợi thế không nhỏ khi còn 2/3 trận đấu trên sân nhà. Đồng thời họ lại gặp các đối thủ không còn mục tiêu để cố gắng là Hải Phòng (sân nhà), Hồng Lĩnh Hà Tĩnh và Thanh Hóa (sân nhà).
Trong khi đó PVF-CAND lại thể hiện phong độ đáng lo ở giai đoạn quyết định của mùa giải. Đã vậy trong 3 trận còn lại của mùa giải, PVF-CAND lại gặp ngay đối thủ mạnh Thể Công - Viettel (đang đua vị trí á quân) trên sân khách ở vòng 24.
Đây chính là trận đấu bản lề cho PVF-CAND trong cuộc đua trụ hạng, trước khi chạm trán hai đối thủ không còn động lực là CLB Hải Phòng (sân nhà) và Sông Lam Nghệ An (sân khách). Có thể thấy áp lực dành cho thầy trò HLV Trần Tiến Đại là cực lớn, khi PVF-CAND không còn quyền mắc sai lầm và phải trông chờ SHB Đà Nẵng sẩy chân.
Năm ngoái SHB Đà Nẵng phải đá play-off sau một mùa giải đáng thất vọng. Dù vậy, SHB Đà Nẵng vẫn trụ hạng thành công khi thắng Trường Tươi Bình Phước 2-0 trong trận quyết định trên sân Thống Nhất.
Giờ đây thầy trò HLV Lê Đức Tuấn cũng đang nhắm đến vé play-off mùa này để tự quyết định số phận của mình. Dù vậy do bóng đá Việt Nam luôn tiềm ẩn nhiều bất ngờ nên cũng chưa chắc PVF-CAND hay SHB Đà Nẵng sẽ là đội phải rớt hạng trực tiếp. Ba vòng đấu tới vì thế sẽ rất đáng xem trong cuộc đua ở cuối bảng.
Trên thực tế cuộc đua tránh rớt hạng còn có sự tham dự của Thanh Hóa, Sông Lam Nghệ An (cùng 24 điểm), Hoàng Anh Gia Lai (22 điểm) và Becamex TP.HCM (21 điểm). Nhưng với khoảng cách điểm số khá an toàn từ 4 đến 7 điểm so với SHB Đà Nẵng và PVF-CAND, 4 đội xếp trên rất khó để mất điểm để phải lâm vào tình cảnh rớt hạng.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

U.17 VN từng cách tấm vé dự U.17 World Cup cùng ngôi nhất bảng 3 phút thi đấu chính thức. Ở trận hạ màn vòng bảng U.17 châu Á 2025 với U.17 UAE, học trò HLV Cristiano Roland đã dẫn trước 1-0 đến phút 87, trong thế trận mà đội trẻ VN chơi nhỉnh hơn, kiểm soát tốt nhịp chơi, tạo ra nhiều cơ hội ăn bàn. U.17 VN thực sự đã chơi hay trước đội bóng vừa đánh bại U.17 Úc và hòa U.17 Nhật Bản. Thế nhưng với chỉ một khoảnh khắc sơ hở, hàng thủ U.17 VN đã để Haizaa Faisal lướt đi rồi đánh đầu tung lưới Hoa Xuân Tín. Chỉ trong tích tắc, thầy trò ông Roland rơi từ đầu bảng xuống cuối bảng, chính thức bị loại dù có lúc nắm chắc vé World Cup trong tay.
"Nói nuối tiếc thì có, nhưng nói buồn thì không. U.17 VN đã chiến đấu hết mình và cho mọi người thấy tiềm năng to lớn. Muốn không thủng lưới chỉ có cách dựng xe tải chắn trước cầu môn, bóng đá là vậy", HLV Roland kể lại khoảnh khắc U.17 VN "cầm vàng lại để vàng rơi" với Thanh Niên. U.17 VN chỉ còn cách 3 phút chính thức nữa là bảo vệ được chiến thắng trước U.17 UAE. Tuy nhiên, để đi được đến thành quả ấy, cả đội đã vượt qua chặng đường dài.
Dù tự hào với 2 năm đầy nỗ lực của học trò, nhưng ông Roland hiểu rõ U.17 VN vẫn cần phải tốt hơn. Tấm vé World Cup (dành cho các đội vượt qua vòng bảng VCK U.17 châu Á) là phần thưởng hấp dẫn, đồng nghĩa mọi đội bóng ở châu lục đều dốc sức đầu tư lực lượng, lối chơi để tranh đoạt. Các chuyến tập huấn, giao hữu quốc tế, du đấu… đã diễn ra dày đặc ở các đội bóng giàu tham vọng. Chính U.17 VN cũng vừa "tập huấn" thành công, với 5 trận bất bại để đoạt ngai vàng U.17 Đông Nam Á 2026. Học trò ông Roland tiến bộ, song đối thủ cũng không đứng yên. Lần gần nhất U.17 VN thắng ở một VCK châu Á đã là chuyện của 10 năm trước, khi đội tuyển trẻ của HLV Đinh Thế Nam thắng Úc và Kyrgyzstan ở vòng bảng. Sau một thập niên, bóng đá trẻ VN lại mơ World Cup. Mục tiêu vẫn sẽ khó khăn, gập ghềnh, khi một khoảnh khắc hay một biến số là đủ để đảo ngược cục diện. U.17 VN đã mất tất cả chỉ với một chút lơ là. Chơi hay mới chỉ là điều kiện cần, phải tỉnh táo cả trận, duy trì tập trung và cần thêm một chút may mắn, U.17 VN mới lách được cửa hẹp. Đó là giá trị của bài học ẩn giấu trong nỗi đau của thầy trò Roland 1 năm trước.
Dưới cái nóng hầm hập của Hà Nội, U.17 VN vẫn đang căng sức chạy đua cho U.17 châu Á. Những khẩu lệnh như "tập trung", "quan sát", "dứt điểm" được ông Roland và trợ lý truyền đi bằng những câu gào lạc giọng, từ trong trận đấu đến khi bước vào buổi tập. Ngọn lửa của ông Roland cháy rực, khi lần thứ 2 chinh phục đỉnh núi mà ông cùng U.17 VN từng ở rất gần vạch đích.
Các bài rèn thể lực được ông Roland ưu tiên hàng đầu, để giải bài toán thi đấu dưới cái nóng ở Ả Rập Xê Út. Nguyễn Lực, Sỹ Bách… đã chơi tốt ở giải U.17 Đông Nam Á, nhưng nên nhớ 17 trong số 19 bàn thắng được ghi vào lưới những đối thủ vốn dĩ dưới tầm U.17 VN như Malaysia, Đông Timor… U.17 VN chỉ gặp một đội mạnh, đó là U.17 Úc (thắng 2-1) ở bán kết.
Còn ở giải châu Á, sức ép lớn hơn khi U.17 Hàn Quốc là đội mạnh bậc nhất giải về sức mạnh cơ bắp cũng như tinh thần chiến đấu, còn U.17 UAE đã ngáng đường Nhật Bản, Úc ở giải trước, từng 8 lần dự VCK. Chỉ có U.17 Yemen là yếu nhất, nhưng cũng chơi rất khỏe và kỹ thuật, lại quen với khí hậu Tây Á.
Bên cạnh các bài chiến thuật như phản công nhanh, chuyển đổi trạng thái và chống bóng bổng được ông Roland và trợ lý rèn kỹ, cùng những buổi họp chiến thuật phân tích băng hình, HLV Roland cũng đang mở chìa khóa quan trọng nhất là tinh thần thi đấu. Theo ông Roland, U.17 VN đã có bản sắc và tâm thế mới, nhưng để giữ được trong những trận cầu cực "nóng" tại Ả Rập Xê Út tháng tới, cần nỗ lực cùng sự khiêm nhường để giữ đôi chân trên mặt đất của cả thầy và trò.
Tin Gốc: Thanh Niên

