Ở lượt ra quân bảng A, Malaysia thua Việt Nam 0-4. Kết quả này khiến các cầu thủ bị sốc, còn HLV Shukor Adan hứng bão chỉ trích.
Tuy nhiên, Malaysia đã đứng dậy kịp thời khi thắng Indonesia 1-0 rồi Timor Leste 2-0, để vượt qua vòng bảng với tư cách đội nhì thành tích tốt nhất. Đến bán kết, họ hạ Lào 3-0 để tái đấu Việt Nam trong trận tranh ngôi vô địch.
Bên cạnh chiến thuật, HLV Shukor cho rằng sức mạnh chính của đội tuyển nằm ở tinh thần chiến đấu và kỷ luật cao. “Điều thú vị nhất ở tập thể này là cách cầu thủ phục hồi sau những gì đã xảy ra ở trận ra quân”, HLV người Malaysia nói. “Họ mạnh mẽ hơn sau trận thua đậm, rồi thể hiện bản lĩnh khi phải đối đầu với chủ nhà Indonesia”.
Trước trận thua trên sân Gelora Delta tại Indonesia, Malaysia cũng thua Việt Nam 0-4 tại vòng loại U17 châu Á 2026, trên sân PVF ở Hưng Yên vào ngày 30/11/2025. Kết quả này khiến Malaysia mất vé dự vòng chung kết vào tay Việt Nam. Thế hệ cầu thủ sinh năm 2009 nước này không còn cơ hội thử lửa ở châu lục, đồng thời cạnh tranh tấm vé dự U17 World Cup 2026.
Khác Việt Nam, LĐBĐ Malaysia (FAM) chỉ cử đội U16, trong đó phân nửa là lứa U15, tham dự giải U17 Đông Nam Á 2026, như một cữ dượt cho vòng loại U17 châu Á 2027.
“Nhiều người không biết rằng trận ra quân gặp Việt Nam mới là trận quốc tế đầu tiên của nhiều cầu thủ. Tôi coi đó là quá trình học hỏi. Việc vượt qua bảng đấu có hai đối thủ mạnh, gồm Việt Nam và Indonesia, là điều đáng trân trọng”, HLV Shukor cho biết thêm.
Trước chung kết, nhà cầm quân sinh năm 1979 muốn các học trò giữ sự tự tin và bản lĩnh để kết thúc bằng một kết quả khác, tích cực hơn trước Việt Nam. “Việc này không dễ dàng nhưng hành trình vừa qua cho thấy các cầu thủ không bao giờ bỏ cuộc, với một hàng phòng ngự kỷ luật”, Shukor nói thêm.
Shukor Adan là cựu tiền vệ lừng danh của bóng đá Malaysia. Ông từng khoác áo ĐTQG giai đoạn 2001-2014, cùng Malaysia thắng Việt Nam tại bán kết AFF Cup (nay là ASEAN Cup) 2010 và 2014. Trước khi dẫn dắt đội tuyển U17, Shukor là chuyên gia phân tích ở CLB Kuala Lumpur City và trợ lý HLV U23 Malaysia.
Đây là lần thứ ba Malaysia vào chung kết U17 Đông Nam Á sau 17 kỳ giải. Hai lần trước đều kết thúc bằng chiến thắng trước Thái Lan (2019) và Indonesia (2013) để xưng vương.
Ở trận ra quân, U.17 nữ Việt Nam bất phân thắng bại với U.17 nữ Thái Lan sau màn rượt đuổi bàn thắng "nghẹt thở" 2-2. Trong khi đó U.17 nữ Trung Quốc khẳng định sức mạnh với thắng lợi 6-0 trước U.17 nữ Myanmar. Vì thế lượt trận thứ 2 tại vòng chung kết U.17 nữ châu Á 2026 rất quan trọng với đội U.17 nữ Việt Nam.
Trước đối thủ rất mạnh, là ứng viên hàng đầu cho danh hiệu vô địch, mục tiêu khả dĩ của U.17 nữ Việt Nam là tìm kiếm trận hòa. Với việc chọn 2 đội xếp nhất, nhì của 3 bảng cùng 2 đội hạng nhì có thành tích tốt vào tứ kết, trong trường hợp để thua chủ nhà Trung Quốc, các học trò HLV Okiyama Masahiko cũng cố gắng hạn chế bàn thua nhằm cạnh tranh suất đi tiếp với các đối thủ còn lại, nhất là kình địch Thái Lan.
Tiền đạo Nguyễn Thị Thanh Lam bày tỏ quyết tâm: “Trung Quốc là đội rất mạnh. Toàn đội đã phân tích băng hình và tập luyện kỹ. Tôi hy vọng sẽ tiếp tục ghi bàn và cùng đội đạt kết quả tốt”. Ở trận đấu với U.17 nữ Thái Lan, Thanh Lam được tung vào sân và có bàn thắng quý giá giúp U.17 nữ Việt Nam cân bằng tỷ số 2-2.
Trong khi đó HLV Okiyama Masahiko cho biết, sau trận đấu đầu tiên căng thẳng, nhiệm vụ quan trọng của ban huấn luyện là giúp các cầu thủ nhanh chóng hồi phục để chuẩn bị cho trận gặp U.17 nữ Trung Quốc. "U.17 nữ Việt Nam sẽ chơi theo cách khác để phù hợp với trình độ của đối thủ ở lượt trận thứ 2. Mong rằng người hâm mộ sẽ tiếp tục ủng hộ cho U.17 nữ Việt Nam".
Chạm trán với U.17 nữ Trung Quốc mạnh vượt trội, chắc chắn U.17 nữ Việt Nam sẽ phải xây dựng lối chơi phòng ngự chặt chẽ, có chiều sâu. Các học trò HLV Okiyama Masahiko bày tỏ quyết tâm thi đấu lăn xả nhằm có được kết quả khả quan. Với U.17 nữ Trung Quốc việc được thi đấu trên sân nhà cùng sự chuẩn bị kỹ lưỡng, đội hình mạnh đồng đều nên mục tiêu là đánh bại U.17 nữ Việt Nam để sớm chốt hạ tấm vé đi tiếp ở vòng chung kết U.17 nữ châu Á 2026.
Frederic Caudron đang trải qua một hành trình đầy thú vị nhưng cũng không ít thăng trầm kể từ khi quyết định rời PBA để trở lại "mái nhà xưa" UMB vào tháng 5.2024. Chỉ trong vòng chưa đầy 2 năm, từ một cơ thủ nằm ngoài tốp 3.000, ông đã thực hiện cú bứt phá ngoạn mục để lọt vào tốp những tay cơ xuất sắc nhất thế giới trên bảng xếp hạng.
Có một điều thú vị rằng, Caudron đã đăng quang tại giải đấu danh giá nhất – World Championship 2025 sau khi đánh bại Eddy Merckx trong một trận chung kết nghẹt thở, dù vậy ông lại chưa thể chạm tay đến chức vô địch World Cup billiards khi tham dự nhiều chặng đấu. Tại giải đấu vừa kết thúc ở Bogota (Colombia), thiên tài người Bỉ đã phải dừng bước ở vòng 16 đội.
Thành tích tốt nhất của tay cơ sinh năm 1968 tại đấu trường World Cup billiards trong thời gian qua là vị trí á quân tại World Cup Veghel (Hà Lan) vào cuối năm 2024. Đáng chú ý, người đã chặn đứng Caudron ở trận chung kết năm đó chính là cơ thủ số 1 Việt Nam – Trần Quyết Chiến.
Cơ hội để Frederic Caudron giải cơn khát danh hiệu World Cup billiards là sở hữu chức vô địch thứ 22 trong sự nghiệp (và là lần đầu tiên kể từ sau khi tái xuất UMB) một lần nữa sắp đến. Điểm dừng chân tiếp theo của tay cơ người Bỉ chính là World Cup billiards TP.HCM, diễn ra tại nhà thi đấu Nguyễn Du từ ngày 18.5 tới.
Với vị trí thứ 8 thế giới (trên bảng xếp hạng UMB cập nhật cuối năm 2025), Caudron tiếp tục nằm trong nhóm hạt giống số 1. Điều này đồng nghĩa với việc ông không phải thi đấu các vòng loại khốc liệt mà được đặc cách xuất hiện tại vòng chung kết (32 cơ thủ). Đây là lợi thế cực lớn về mặt thể lực và tâm lý để lão tướng người Bỉ tập trung tối đa cho những trận đánh quyết định.
Sự góp mặt của Caudron tại TP.HCM luôn là tâm điểm của sự chú ý. Tại Việt Nam, ông sở hữu một lượng người hâm mộ khổng lồ nhờ phong cách thi đấu mãn nhãn, tốc độ và đầy biến hóa. Người hâm mộ billiards Việt Nam chắc chắn đang chờ đợi những màn so tài đỉnh cao giữa ông và các tay cơ chủ nhà như Trần Quyết Chiến, Bao Phương Vinh…
Trong quá khứ, trước khi rời UMB, Caudron đã từng nâng cúp vô địch tại TP.HCM. Tại chặng đấu World Cup billiards vào năm 2016, cơ thủ người Bỉ đã đăng quang sau khi đánh bại Dick Jaspers (Hà Lan) ở trận chung kết.
Mỹ và Úc đều thắng trận ra quân, và đội nào thắng khi họ trực tiếp gặp nhau ở trận kế tiếp sẽ sớm vượt qua vòng bảng. Cơ hội quá lớn mở ra, và dĩ nhiên đòi hỏi một sự chuẩn bị công phu từ cả hai phía. Quyết định lớn nhất và thành công nhất của HLV đội tuyển Mỹ Mauricio Pochettino dẫn đến chiến thắng mang tính lịch sử cho Mỹ ở đấu trường World Cup là việc giải tỏa thay vì tự làm tăng áp lực cho cầu thủ cũng như chính mình.
Ông Pochettino từng là danh thủ tham dự World Cup 2002. Ông rút kinh nghiệm từ chính bản thân cũng như từ những người khác ở giải đấu ấy. Ông không quên được mái tóc kiểu "thằng bờm" ngộ nghĩnh của ngôi sao Brazil Ronaldo ở giải đấu ấy. Đấy là hình ảnh tiêu biểu cho sự sảng khoái, là cách giải tỏa áp lực tuyệt vời của Brazil tại World Cup 2002. Cuối cùng Brazil vô địch, và Ronaldo là Vua phá lưới với 8 bàn thắng.
Thế còn Pochettino và đội Argentina tại World Cup 2002? Họ ở thái cực ngược lại, luôn bị kìm tỏa trong kỷ luật sắt kiểu quân đội của HLV Marcelo Bielsa. Áp lực luôn đè nặng cả trong lẫn ngoài sân bóng, khi tập luyện cũng như lúc nghỉ ngơi. Vào trận, Pochettino thò chân truy cản như một chiếc máy, rơi vào cái bẫy mà tiền đạo Anh Michael Owen giăng ra trong vùng cấm địa. Argentina dính phạt đền và thua 0-1, về nước ngay sau vòng bảng trong tư thế của đội bóng được xem là ứng cử viên vô địch số 1. Pochettino có lẽ tự nhủ ngay từ ngày ấy rằng khi huấn luyện ông sẽ không làm như vậy nữa!
Bây giờ tại nơi tập luyện của đội Mỹ ở khu thể thao liên hợp Great Park Sports Complex gần Los Angeles, người ta thấy con nít chơi trò "Duck, Duck, Goose" (một trò chơi truyền thống của trẻ em Mỹ) vui nhộn. Đấy là con của các tuyển thủ Mỹ. Gia đình Antonee Robinson rôm rả tán gẫu với gia đình Weston McKennie. Bố của Sergino Dest thì chậm rãi tìm chỗ ngồi tốt dưới một tán cây lớn để tránh nắng, dõi mắt xem các cầu thủ tập luyện. HLV Pochettino mở rộng cửa đón tiếp gia đình của các cầu thủ. Ông niềm nở bắt tay phóng viên khi họ đến sân tập của đội Mỹ, và có cả tiệc nướng ngoài trời…
Kết quả từ chiến lược giải tỏa áp lực là Mỹ thắng Úc ở trận thứ hai, coi như hoàn thành nhiệm vụ ngay trong tuần lễ đầu tiên tại World Cup này. Trận cuối cùng của họ ở vòng bảng (gặp Thổ Nhĩ Kỳ) trở nên hoàn toàn vô nghĩa. Đấy càng là hoàn cảnh thuận lợi để HLV Pochettino tạo dựng tâm lý tốt cho các cầu thủ. Ai ít thi đấu sẽ được xuất hiện nhiều hơn, trụ cột được nghỉ dưỡng sức, tránh chấn thương…
Trong 12 đội đầu bảng tại World Cup này, có 4 đội sớm khẳng định vị trí chỉ sau 2 trận đầu tiên, Mỹ là một trong số đó. Và dù mọi chuyện đều có thể xảy ra trong môn bóng đá, ông Pochettino và các trợ lý vẫn dễ dàng xác định đến 90% đối thủ tiếp theo ở vòng knock-out sẽ là Bosnia, để rộng đường chuẩn bị đối sách về mặt chuyên môn.
Giải tỏa áp lực để có tâm lý thoải mái khi chơi bóng là điều kiện cần, còn điều kiện đủ để có thành công dĩ nhiên phải nằm ở lĩnh vực chuyên môn. Đây cũng là chỗ mà giới phân tích ghi nhận thành công của HLV Pochettino. Ông là một trong số ít HLV tại World Cup này từng thành công ở nhiều CLB nổi tiếng. Bóng đá của các CLB rất khác với bóng đá ĐTQG, đặc biệt ở chiến thuật và sự nhuần nhuyễn. Các CLB tập hằng ngày và thi đấu quanh năm, nên cách chơi ở CLB lớn luôn cao cấp hơn lối chơi của ĐTQG.
Ông Pochettino rất thành công khi áp dụng cách huấn luyện chiến thuật "kiểu CLB" vào đội tuyển Mỹ, đáng chú ý nhất là sự vận hành của hàng tiền vệ. Một cách rất phức tạp, các CLB lớn thường cố gắng làm chủ khu vực giữa sân bằng sự hoán chuyển vị trí của cầu thủ đá cánh. Mỹ đang đá theo cách này: sơ đồ xuất phát 4-2-3-1 của họ sẽ nhanh chóng chuyển thành 3-2-2-3. Đấy là con đường giúp Mỹ bay bổng tại World Cup này.