Suốt nhiều năm trời kể từ khi lên chơi V-League mùa 2000 – 2001, Becamex TP.HCM luôn là lá cờ đầu của bóng đá miền Nam, thậm chí thống trị V-League khi giữ kỷ lục 4 lần vô địch, vào đến bán kết AFC Cup cùng rất nhiều danh hiệu lớn nhỏ khác.
Ở giai đoạn hoàng kim, Becamex TP.HCM chính là điểm đến trong mơ với mọi cầu thủ, không chỉ bởi nguồn lực tài chính mạnh của “Chelsea Việt Nam” mà còn ở cách xây dựng dải ngân hà, với văn hóa quản trị ngôi sao ấn tượng.
Nhưng quy luật cuộc sống có thịnh ắt có suy, sau đỉnh cao với cú đúp vô địch V-League 2 mùa bóng 2014 và 2015 (năm 2015 giành cú ăn 3 danh hiệu V-League, Cúp quốc gia, Siêu cúp quốc gia) đội bóng có biệt danh Cơn lốc miền Đông đã sa sút thấy rõ.
Trong 2 năm 2016 và 2017, Becamex TP.HCM rơi xuống hạng 10 và 11 và sau đó quanh quẩn ở các vị trí tầm trung giữa bảng. Mùa 2023, Becamex TP.HCM thậm chí đối diện nguy cơ trụ hạng và may mắn thoát được cảnh rơi xuống hạng nhất.
Sau mùa 2023, Becamex TP.HCM – trước đó cho ra mắt linh vật là chú đại bàng – quyết đầu tư để đua vô địch nhưng gặp nhiều vấn đề, dẫn đến không thể tạo ra được sức bật cần thiết để trở lại tầm vóc của một đội bóng hàng đầu, chỉ xếp hạng 9 và 7 ở các mùa 2023 – 2024 và 2024 – 2025.
Khi sự kỳ vọng không còn, những ngôi sao lần lượt rời đi trong khi lớp trẻ do chính mình đào tạo không nhận được sự tin tưởng, dễ hiểu khi Becamex TP.HCM chỉ còn là cái bóng của chính mình.
Mùa bóng này, ám ảnh về cuộc đua trụ hạng đã trở lại, khi sau rất nhiều lần thay tướng Becamex TP.HCM đã bị kéo vào tâm bão của vòng xoay đua trụ hạng, chỉ còn hơn CLB Đà Nẵng vỏn vẹn 1 điểm khi giải chỉ còn 2 vòng đấu.
Sự thất vọng của đông đảo CĐV hiện rõ ở các diễn đàn, có người nhắc fanpage CLB phủ nhận việc đội bóng ngưng đầu tư để ám ý thuyết âm mưu về việc tập đoàn “chán bóng đá” và muốn buông đội bóng.
Nhiều người hâm mộ khác “không đau vì quá đau” lại nghiêm túc cho rằng thay vì sống mòn và cầu mong trụ hạng may mắn, Becamex TP.HCM nếu xuống hạng sẽ là cơ hội để tiến hành cuộc đại cải tổ để có thể trở lại mạnh mẽ hơn.
Cuộc đua ở V-League 2025 – 2026 vẫn chưa khép lại, phía trước Becamex TP.HCM vẫn còn 2 vòng đấu nữa, đầu tiên là chuyến làm khách trên sân Hàng Đẫy trong ngày CLB CAHN muốn tri ân chức vô địch với người hâm mộ, trước khi tiếp HAGL trên sân nhà.
Trong thời gian ngắn nhất tân HLV Hứa Hiền Vinh sẽ phải vực dậy tinh thần, kéo niềm tin trở lại với đội bóng để cùng nhau vượt qua khó khăn, nhất là khi sẽ không có sự phục vụ của Hồ Tấn Tài trong 2 vòng cuối sau tấm thẻ đỏ ở vòng 24.
Cơ hội vẫn còn và quyền tự quyết vẫn nằm trong tay Becamex TP.HCM nếu họ tìm được sự đồng lòng, nhất trí như mùa 2023. Nhưng sau đó Cơn lốc miền Đông sẽ hồi sinh mạnh mẽ hay “sập nguồn” như dàn đèn sân Bình Dương trận thua SLNA 0-1, sẽ là câu hỏi chờ lời giải rõ ràng…
Chiến thắng 5-0 trước Uzbekistan ở lượt 2 đã giúp Bồ Đào Nha lấy lại uy danh của ứng viên vô địch, cảm giác ghi bàn dồn dập cùng cảm hứng cho những ngôi sao như Cristiano Ronaldo, Bruno Fernandes. Chỉ trừ một thứ, là ngôi đầu bảng K. Bởi dù không thắng đậm như Bồ Đào Nha, song Colombia lại tiến rất chắc khi hạ Uzbekistan (3-1) rồi thắng Congo (1-0) để lấy ngôi đầu. Với 6 điểm, Colombia chỉ cần không thua Bồ Đào Nha lượt cuối là nắm chắc vị trí nhất bảng.
Colombia không bùng nổ như 8 - 12 năm trước với lối chơi tấn công hấp dẫn đậm chất La tinh, nhưng đấy mới là điểm… đáng sợ của Luis Diaz cùng đồng đội. Đại diện Nam Mỹ đá trận nào cũng chỉ ở mức 7 - 8 điểm, nhưng ổn định và chắc chắn. HLV Nestor Lorenzo đang lồng ghép khéo léo tinh thần chiến đấu máu lửa đặc trưng của Colombia với hệ thống phòng ngự khoa học, chặt chẽ. Trong tay ông Lorenzo là những quân bài độc lập tác chiến và tạo cơ hội tốt như James Rodriguez, Diaz, Jefferson Lerma hay Juan Quintero. Tâm lý chiến cùng tiểu xảo cũng là điểm mạnh của các đội Nam Mỹ, rất khác những đối thủ đá "thuần" như Uzbekistan hay Congo.
Một đối thủ đa diện như Colombia là mối đe dọa với hàng phòng ngự còn lỏng lẻo của Bồ Đào Nha. Tuy nhiên, muốn vô địch World Cup, Bồ Đào Nha phải thắng hết. Đó là con đường duy nhất. Ronaldo cùng đồng đội không thể đăng quang chỉ bằng cách "bắt nạt" những đối thủ lần đầu dự giải như Uzbekistan, mà phải giải mã đối thủ ít nhất tầm cỡ Colombia để tạo đà cho vòng knock-out.
Ronaldo đã "thông nòng" với cú đúp vào lưới Uzbekistan. Song, quan trọng hơn bàn thắng, là cách siêu sao 41 tuổi tiết chế cái tôi để đóng góp cho tập thể. Không còn những pha rê dắt hay dứt điểm bất chấp cự ly, Ronaldo chạm bóng ít hơn, chịu khó chạy chỗ hút người và chắt chiu hơn trong từng pha vung chân. Khi thủ quân chấp nhận lùi lại, tuyến tiền vệ thuộc hàng tốt nhất giải của Bồ Đào Nha được giải phóng năng lượng. Bruno Fernandes, Joao Neves, Vitinha, Nuno Mendes… đều đã "nóng máy" khi liên tục ghi bàn, kiến tạo ở trận trước.
Chìa khóa thắng thua sẽ nằm ở hai biên, nơi là cội nguồn sức mạnh của cả Bồ Đào Nha lẫn Colombia. Ở cánh phải, Joao Cancelo phải ngăn chặn "cơn lốc" Luis Diaz của Colombia, trong khi Vitinha cùng 2 trung vệ cần phong tỏa tầm ảnh hưởng của James Rodriguez. Đây là cơ hội để HLV Roberto Martinez kiểm tra kỷ luật đội hình của học trò, trước khi Bồ Đào Nha gặp thử thách khó hơn ở vòng sau.
Nếu Colombia chắc chắn "ép chặt" khối phòng ngự và pressing nghẹt thở, đẳng cấp Ronaldo càng có cơ hội thể hiện. Chân sút của Al-Nassr dù đã 41 tuổi, không còn đơn giản để vượt qua những hậu vệ trẻ khỏe hơn như Davinson Sanchez hay Santiago Arias, nhưng vẫn có kho kinh nghiệm thi đấu dày dạn. Chỉ cần đối thủ lơ là một khoảnh khắc, số 7 của Bồ Đào Nha sẽ giáng đòn trừng phạt. Nhãn quan chạy chỗ của Ronaldo vẫn rất ấn tượng. Khi được đá gần cầu môn đối thủ và dồn tối đa năng lượng cho những pha "săn mồi", Ronaldo đủ sức gieo sầu cho Colombia.
Với Ronaldo lúc này, giúp Bồ Đào Nha tiến xa quan trọng hơn lập kỷ lục. Anh không còn gì phải chứng tỏ trên phương diện cá nhân. Chỉ khi giúp đội nhà vươn cao ở World Cup, giá trị của người thủ quân mới được nhìn nhận vẹn toàn nhất.
Tại vòng loại World Cup 2026, Lionel Messi không chỉ là cây làm bàn số 1 của đội tuyển Argentina mà còn là vua phá lưới của cả khu vực Nam Mỹ (8 bàn). Tại World Cup 2022, Messi ghi được 7 bàn - thua đúng 1 bàn so với vua phá lưới Kylian Mbappe (Pháp). Ngoài Messi, chỉ có một cầu thủ khác của Argentina ghi được nhiều hơn 1 bàn là Julian Alvarez. Như mọi người đã biết Argentina vô địch World Cup 2022, nhưng đấy chưa phải là chi tiết lịch sử liên quan đến đội bóng này.
Argentina là đội duy nhất trong lịch sử bóng đá Nam Mỹ từng lên ngôi vô địch 3 lần liên tiếp ở hai giải đấu lớn nhất (Copa America 2021, World Cup 2022, Copa America 2024). Điều này tương đương với kỷ lục hoành tráng của Tây Ban Nha thời tiki-taka (liên tiếp vô địch EURO 2008, World Cup 2010, EURO 2012).
Khác biệt giữa hai cú "hat-trick lịch sử" của Tây Ban Nha và Argentina là vị trí HLV trưởng. Ban đầu người ta chỉ xem thành tích vô địch EURO 2008 của Tây Ban Nha là một kết quả ngẫu nhiên. HLV Luis Aragones lập tức chia tay đội tuyển ngay sau vinh quang. HLV Vicente Del Bosque thay chỗ. Nhân vật gần như cả đời gắn bó với Real Madrid này đã nối tiếp con đường tiki-taka mà Aragones để lại, chủ yếu bằng các ngôi sao Barcelona, tiếp tục vô địch World Cup 2010 và EURO 2012. Argentina thì khác hẳn. HLV Lionel Scaloni bắt đầu dẫn dắt đội này vào năm 2018 giữa cơ man sự chỉ trích và hoài nghi. Argentina tỏ ra tầm thường tại Copa America 2019. Thay vì sa thải Scaloni như giới hâm mộ kêu gọi, LĐBĐ Argentina chọn giải pháp kiên nhẫn chờ đợi. Cách chơi mà ông Scaloni theo đuổi dần định hình, rồi dẫn đến thành công rực rỡ với 3 chức vô địch liên tiếp. Đấy là Argentina "của Scaloni" một cách tuyệt đối, chứ không phải là một sự nối tiếp và phát huy nền tảng cũ, như Tây Ban Nha thời Del Bosque.
Vì là đội bóng "của Scaloni", Argentina thay đổi rất ít tại World Cup này. Một mặt, ít ai thay đổi công thức đã đem lại thành công trong bóng đá đỉnh cao. Mặt khác, mỗi HLV đều có quan điểm, triết lý của riêng mình. Dù bản thân họ muốn thay đổi, làm mới thứ bóng đá của chính họ cũng đâu phải dễ. Trong tư thế đội bóng vĩ đại nhất lịch sử (ít ra đấy là đề tài tranh luận, và chỉ có hai đối tượng để người ta tranh luận: Tây Ban Nha thời Del Bosque và Brazil thời Pele), Tây Ban Nha thảm bại 1-5 trước Hà Lan ở trận ra quân tại World Cup 2014, rồi về nước ngay sau vòng bảng. Đấy không hẳn là bài học cho Argentina của Scaloni. Nhưng giới quan sát không thể không nhìn vào Tây Ban Nha ngay sau đỉnh cao chói lọi ấy, và thận trọng chờ xem Argentina tại World Cup này.
Chưa bao giờ trong lịch sử có một đội bóng bước vào World Cup với 17 gương mặt cũ từng nâng cúp vô địch 4 năm trước đó như Argentina tại World Cup này. Đáng lẽ Argentina của Scaloni còn y nguyên hơn thế nữa. Angel Di Maria không xuất hiện trở lại chẳng qua vì chính anh chủ động rút lui. Juan Foyth không thể dự World Cup 2026 vì chấn thương. Còn Nico Gonzales và Giovani Lo Celso (trong đội tuyển hiện thời) không dự World Cup 2022 chỉ vì họ chấn thương vào giờ chót. Argentina hầu như nguyên vẹn ấy sẽ không có nhiều thay đổi trong cách chơi. Và Messi vẫn phải gánh vác trách nhiệm ghi bàn?
Nền bóng đá Argentina luôn nổi tiếng về khả năng sản sinh tiền đạo giỏi. Lautaro Martinez sẽ tấn công vào vùng cấm địa một cách dũng mãnh, như chốn không người. Julian Alvarez đe dọa hậu vệ, chứ không phải ngược lại. Sau lưng họ luôn có rất nhiều tiền vệ giỏi: Enzo Fernandez, Alexis MacAllister, Rodrigo De Paul, hoặc tài năng trẻ mới nổi Nico Paz. Câu hỏi đặt ra là còn con đường nào khác không, ngoài việc cố đưa quả bóng đến chân Messi trong tình huống cuối cùng - để có cú dứt điểm hoặc pha kiến tạo? Vấn đề ở đây không phải là Argentina dễ bị bắt bài vì công thức quen thuộc. Vấn đề còn là uy lực của MacAllister, Alvarez, Martinez… sẽ không được khai thác triệt để.
Đó không hề là một lời mỉa mai hay châm chọc, mà là ý tưởng cải cách thực thụ được đưa ra bởi cây bút bình luận thời sự nổi tiếng Shin Young Gyu.
Trong bài phân tích sâu của mình đăng tải trên báo Jeolla Maeil, ông Shin Young Gyu viết: "Để vượt qua cuộc khủng hoảng lớn này và có thể gượng dậy trong tương lai, một cuộc đại tu toàn diện - đến mức giải thể Liên đoàn Bóng đá Hàn Quốc (KFA) - là điều cần thiết, cấp bách.
Thứ nhất, cần phải xóa bỏ hoàn toàn một tổ chức làm việc dựa trên quan hệ cá nhân. Chúng ta không thể có tương lai nếu không phá bỏ hệ thống quản lý được xây nên từ mối quan hệ và phe phái - hình thành ngay từ trong nhà trường.
Hàn Quốc phải khẩn trương khôi phục một hệ sinh thái bóng đá dựa trên năng lực, thay vì dựa trên quan hệ cá nhân, bằng cách công khai minh bạch mọi quy trình.
Thứ hai, chúng ta phải xây dựng một đội tuyển quốc gia độc lập, không bị can thiệp từ bên ngoài. Phải tuyển dụng những HLV nước ngoài nổi tiếng, những người am hiểu xu hướng bóng đá toàn cầu và có triết lý vững chắc...".
Thật ra những lời kêu gọi của ông Shin Young Gyu không phải quá mới mẻ. Suốt nhiều ngày qua, truyền thông Hàn Quốc đã không ngừng gây sức ép đòi KFA phải thực hiện một cuộc cải tổ toàn diện.
Và Chính phủ Hàn Quốc cũng đã ra tay. Ngay sau khi tuyển Hàn Quốc bị loại, Tổng thống Lee Jae Myung đã đứng ra xin lỗi người dân, đồng thời hứa "sẽ cải tổ công tác quản lý thể thao để tránh lặp lại thất bại tương tự" - Yonhap News TV dẫn lời.
Theo đó, Tổng thống Lee Jae Myung nhận xét rằng nguồn ngân sách chính phủ đầu tư cho bóng đá với mục tiêu vươn mình ở World Cup là rất lớn. Vì vậy Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hàn Quốc cần có một cuộc "xem xét toàn diện" với KFA.
Hơn một ngày sau phát biểu này của Tổng thống Lee Jae Myung, Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hàn Quốc đã bắt đầu vào cuộc, tiến hành cuộc kiểm toán quy mô với KFA.
Được biết KFA có ngân sách hoạt động hằng năm vào khoảng 150 tỉ won, và 20% trong số đó đến từ ngân sách nhà nước. Tức KFA nhận được khoảng 30 tỉ won (gần 20 triệu USD, hoặc 500 tỉ đồng) từ chính phủ.
Chủ tịch KFA, ông Chung Mong Gyu được cho là sẽ bị điều tra trong cuộc "thanh lọc" này. Không chỉ vậy, truyền thông Hàn Quốc đang gây sức ép để "đưa ra ánh sáng" một đội ngũ bị cho là thao túng, lũng đoạn làng bóng đá nước nhà.
Đội ngũ này thậm chí bao gồm cả dàn người hùng World Cup 2002, bao gồm Kim Byung Ji - cựu thủ môn sinh năm 1970 đang là Phó chủ tịch KFA, Hyun Young Min - cựu tiền vệ cánh sinh năm 1979 giữ ghế Giám đốc phát triển KFA, (cựu) HLV trưởng tuyển quốc gia Hong Myung Bo - từng là đội trưởng "thế hệ huyền thoại 2002".
Danh sách thậm chí được mở rộng thêm đến cái tên Ahn Jung Hwan, cựu danh thủ điển trai nổi tiếng với bàn thắng vàng vào lưới tuyển Ý ở World Cup 2002.
Ahn Jung Hwan hiện là doanh nhân thành đạt trong lĩnh vực truyền thông và giải trí. Ông được cho là có tầm ảnh hưởng lớn đến mọi quyết định của KFA, bao gồm bổ nhiệm người đồng đội cũ Hong Myung Bo vào ghế HLV trưởng.
Đây là lý do vì sao báo Jeolla Maeil bình luận "cần phải phá bỏ hệ thống quản lý được xây nên từ những mối quan hệ". Truyền thông Hàn Quốc cho rằng việc có quá nhiều mối quan hệ "đồng đội, chiến hữu" trong KFA hiện tại đã kéo lùi nền bóng đá nước nhà.