Sự kiện quy tụ hơn 3.000 nghệ sĩ, diễn viên và nghệ nhân tham gia. Trước lễ khai mạc, các đoàn nghệ thuật đã thực hiện chương trình diễu hành tại khu vực quảng trường.
Sự kiện quy tụ hơn 3.000 nghệ sĩ, diễn viên và nghệ nhân tham gia. Trước lễ khai mạc, các đoàn nghệ thuật đã thực hiện chương trình diễu hành tại khu vực quảng trường.
Nghệ sĩ Đoàn múa rối Hải Phòng biểu diễn rối que tại ngã tư Cầu Đất – Nguyễn Đức Cảnh. Nghệ nhân điều khiển cử động của con rối thông qua các thanh tre hoặc gỗ trên sân khấu cạn.
Thay vì cần thủy đình như múa rối nước, rối que có tính linh hoạt cao, thường được sử dụng trong các tiết mục rối cạn và rối bóng.
Nghệ sĩ Đoàn múa rối Hải Phòng biểu diễn rối que tại ngã tư Cầu Đất – Nguyễn Đức Cảnh. Nghệ nhân điều khiển cử động của con rối thông qua các thanh tre hoặc gỗ trên sân khấu cạn.
Thay vì cần thủy đình như múa rối nước, rối que có tính linh hoạt cao, thường được sử dụng trong các tiết mục rối cạn và rối bóng.
Nghệ sĩ Đoàn múa rối Hải Phòng biểu diễn rối que tại ngã tư Cầu Đất – Nguyễn Đức Cảnh. Nghệ nhân điều khiển cử động của con rối thông qua các thanh tre hoặc gỗ trên sân khấu cạn.
Thay vì cần thủy đình như múa rối nước, rối que có tính linh hoạt cao, thường được sử dụng trong các tiết mục rối cạn và rối bóng.
Nghệ sĩ trong vai vua quan nhà Mạc múa đao, biểu diễn võ thuật dẫn đầu đoàn diễu hành. Đây là vương triều do Mạc Đăng Dung sáng lập, người có quê gốc tại làng Cổ Trai, huyện Nghi Dương, nay thuộc xã Ngũ Đoan, huyện Kiến Thụy, Hải Phòng.
Theo Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hải Phòng, liên hoan nhằm bảo tồn, phát huy nghệ thuật múa rối cổ truyền, đồng thời quảng bá hình ảnh văn hóa địa phương tới du khách.
Nghệ sĩ trong vai vua quan nhà Mạc múa đao, biểu diễn võ thuật dẫn đầu đoàn diễu hành. Đây là vương triều do Mạc Đăng Dung sáng lập, người có quê gốc tại làng Cổ Trai, huyện Nghi Dương, nay thuộc xã Ngũ Đoan, huyện Kiến Thụy, Hải Phòng.
Theo Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hải Phòng, liên hoan nhằm bảo tồn, phát huy nghệ thuật múa rối cổ truyền, đồng thời quảng bá hình ảnh văn hóa địa phương tới du khách.
Nhiều bạn trẻ mặc cổ phục tham gia đoàn diễu hành cùng các nghệ sĩ, vừa di chuyển vừa biểu diễn các tích trò dân gian, hoạt náo, tạo nên không khí lễ hội sôi động.
Nhiều bạn trẻ mặc cổ phục tham gia đoàn diễu hành cùng các nghệ sĩ, vừa di chuyển vừa biểu diễn các tích trò dân gian, hoạt náo, tạo nên không khí lễ hội sôi động.
10h25 ngày 12/5, lực lượng cứu hộ tìm thấy thi thể bé trai 11 tuổi tại Vườn Quốc gia Juwangsan, cách Seoul khoảng 280 km về phía đông nam. Nạn nhân được phát hiện cách đỉnh núi khoảng 100 m sau hơn 40 giờ mất tích.
Trước đó, chiều 10/5, cậu bé cùng gia đình đến tham quan vườn quốc gia. Sau khi ghé một ngôi chùa, em tự đi bộ lên đỉnh núi cao hơn 720 m một mình và không mang theo điện thoại. Chờ lâu không thấy con về, cha mẹ em trình báo chính quyền lúc 17h53 cùng ngày. Chiến dịch tìm kiếm quy mô lớn được kích hoạt ngay sau đó với sự tham gia của hơn 350 người.
Cơ quan chức năng nghi ngờ nạn nhân trượt chân dẫn đến tai nạn và tử vong. Giới chức đang điều tra nguyên nhân cụ thể và xem xét điều trực thăng để vận chuyển thi thể do địa hình hiểm trở. Công tác tìm kiếm trước đó gặp trở ngại do đường mòn lên đỉnh núi hẹp, dốc, đòi hỏi nhiều thiết bị chuyên dụng, gồm cả trực thăng.
Vườn Quốc gia Juwangsan được đặt theo tên một ngọn núi thuộc dãy Baekdudaegan, nơi được ví là "xương sống" của Hàn Quốc. Đây là núi đá lớn thứ ba cả nước với nhiều vách đá dựng đứng.
Núi Juwangsan được công nhận là điểm du lịch từ ngày 30/5/1972 và trở thành Vườn Quốc gia vào ngày 30/3/1976.
Với diện tích hơn 105.000 m2, nơi đây có hệ thống đường mòn dọc các thung lũng dẫn đến thác nước, phù hợp cho hoạt động đi bộ đường dài. Ngoài những đỉnh núi đá, Vườn Quốc gia Juwangsan còn sở hữu 4 thác nước, hệ thống hang động và chùa Daejeonsa, tạo thành một khu du lịch tổng hợp.
Lẩu "phân bò" là một trong những đại diện tiêu biểu cho khái niệm "ẩm thực đen" (dark cuisine) tại Trung Quốc, thuật ngữ chỉ những sự kết hợp thực phẩm kỳ lạ, vượt khỏi quy chuẩn nấu nướng thông thường.
Món lẩu phân bò xuất xứ từ vùng núi Quý Châu, phía tây nam Trung Quốc), là loại canh được chế biến từ dịch cỏ chưa tiêu hóa hết trong dạ dày, ruột non của bò, mật bò và các loại thảo mộc địa phương. Quy trình chế biến bắt đầu bằng phi thơm tỏi, gừng, hành lá và ớt Quý Châu. Thịt bò cùng nội tạng được xào sơ trước khi đổ hỗn hợp dịch cỏ và mật bò vào đun sôi. Nước dùng của món lẩu có màu xanh ô liu đậm. Món ăn có mùi hương tương tự các loại canh thảo mộc thay vì mùi hôi. Nước dùng mang vị ngọt của thịt bò (umami) và để lại hậu vị đắng từ mật và các loại cỏ. Thực khách thường dùng kèm nước chấm pha từ ớt bột khô, hành lá và tỏi băm.
Dịch lỏng trong món ăn không phải chất thải mà là dịch tiêu hóa sơ cấp lấy từ dạ cỏ, ngăn đầu tiên trong dạ dày bò. Trước khi giết mổ, bò được cho ăn các loại cỏ tốt và thảo dược. Phần dịch thu được từ chất xơ chưa tiêu hóa là hỗn hợp giàu diệp lục và enzyme tiêu hóa, tương tự một loại trà thảo mộc được hình thành trong cơ thể động vật. Món ăn này quen thuộc với các cộng đồng dân tộc thiểu số như Miêu và Đồng, gắn bó lâu đời với vùng núi đá vôi đặc trưng của Quý Châu. Với họ, con bò được xem như vật chứa dinh dưỡng của tự nhiên. Việc sử dụng dịch dạ cỏ không chỉ là ăn uống, mà còn là cách hấp thụ nguồn dinh dưỡng từ môi trường.
Theo các nguyên lý y học cổ truyền, dịch chiết từ bò được xem là có dược tính. Tại vùng thung lũng có độ ẩm cao của Quý Châu, người dân dùng nước lẩu này như bài thuốc hỗ trợ cho hệ tiêu hóa, giúp cơ thể hấp thụ các dưỡng chất từ thảo mộc tự nhiên đã được xử lý trước trong dạ dày bò. Quan niệm này tương đồng với một số hệ thống y học cổ truyền khác, trong đó các sản phẩm từ bò được xem là có giá trị bồi bổ.
Món ăn phản ánh cách cư dân địa phương thích nghi với môi trường sống và nguồn thực phẩm hạn chế, khi họ tận dụng hệ tiêu hóa của gia súc để khai thác dưỡng chất từ các loại cỏ và thảo dược tự nhiên, đồng thời sử dụng gần như toàn bộ con vật. Tuy nhiên, món ăn này vẫn nhận những quan điểm trái chiều. Alex He, bếp trưởng điều hành tại Anantara Guiyang Resort, cũng là người Quý Châu, chia sẻ rằng ông chưa bao giờ thử món lẩu phân bò này vì "không thể chấp nhận được các thành phần nguyên liệu". Đối với ông, hương vị đặc trưng của vùng Quý Châu phải là vị chua và cay, giống như món cơm chiên trứng với ớt muối mà cha mẹ ông thường làm vào bữa sáng thời thơ ấu.
Theo ông He, địa hình núi non khiến Quý Châu từng bị cô lập, nguồn nguyên liệu hạn chế. Người dân phải dựa vào ớt, thường được lên men, để tạo hương vị cho món ăn. Đây là lý do các món đặc trưng của vùng như cá nấu canh chua hay gà xào cay đều mang vị chua nhẹ kết hợp cay. Khác với vị cay tê (mala) nổi tiếng của Tứ Xuyên hay Trùng Khánh, ẩm thực Quý Châu ít sử dụng hoa tiêu. Thay vào đó là các loại ớt lên men có độ cay vừa phải, tạo vị cay thơm, không kéo dài.
Dù lẩu phân bò gây tranh cãi, nó vẫn phản ánh lịch sử sinh tồn của các cộng đồng miền núi, nơi mọi phần của động vật đều được tận dụng. Từ điều kiện khắc nghiệt, người dân đã hình thành khẩu vị riêng, tạo nên bản sắc ẩm thực khác biệt.
Sau nhiều năm mô hình xe điện bốn bánh hoạt động tại Khu du lịch Hải Tiến, UBND xã Hoằng Tiến và Hoằng Thanh, tỉnh Thanh Hóa vừa ban hành một số quy định mới đối với loại xe này. Các quy định mới vừa ban hành được thông báo rộng rãi để các doanh nghiệp, người lái xe điện, du khách biết và thực hiện.
Theo đó, xe điện bốn bánh có gắn động cơ hoạt động tại Khu du lịch Hải Tiến phải được đăng ký cấp biển số theo quy định, có giấy chứng nhận an toàn kỹ thuật và bảo vệ môi trường, có bảo hiểm trách nhiệm dân sự.
Xe phải đúng kiểu dáng, bảo đảm sạch sẽ, vệ sinh môi trường. Hai bên và trước đầu xe phải được đánh số theo thứ tự, ký hiệu tên của công ty.
Xe phải được gắn đồng hồ tính cước có kẹp chì do cơ quan có thẩm quyền lắp đặt. Trên kính trước bên ghế phụ của xe phải được niêm yết bảng nội quy, giá cước, số điện thoại đường dây nóng của UBND xã, công an xã, giám đốc công ty chủ quản.
Người lái xe điện bốn bánh phải có giấy phép lái xe cơ giới hạng B2 trở lên, có căn cước công dân, hộ khẩu thường trú hoặc đăng ký tạm trú tại xã Hoằng Tiến hoặc xã Hoằng Thanh.
Người lái xe điện có đạo đức, nhân thân, sức khỏe tốt, không thuộc đối tượng đang trong thời gian thi hành án, không nghiện ma túy.
Bên cạnh đó, theo quy định mới, người lái xe điện có tham gia tập huấn do UBND xã tổ chức, được cấp chứng chỉ theo quy định, mặc đồng phục do công ty cấp, bảo đảm sạch, đẹp, lịch sự.
Chính quyền địa phương khuyến khích mỗi người lái xe điện là một hướng dẫn viên du lịch, ứng xử văn minh, lịch sự, thân thiện.
Khi đón du khách, người lái xe điện phải thông báo, thỏa thuận giá cước (không được cao hơn giá niêm yết), hoặc cách tính cước theo đồng hồ trước khi khách lên xe.
Tuyệt đối không được tranh giành khách, ép giá, ép khách gây mất trật tự, đón, trả khách đúng điểm quy định trên các tuyến đường được hoạt động. Nghiêm cấm tự ý thay đổi màu sơn, kích thước, hình dáng, đặc tính của xe.
Các hành vi vi phạm, ngoài việc xử lý theo quy định của pháp luật, chủ tịch UBND xã sẽ quyết định dừng hoạt động phương tiện từ 7 - 30 ngày tùy theo mức độ vi phạm.