Buổi sáng, khi thành phố Huế còn chưa thực sự thức giấc, làn sương mỏng vẫn còn lững lờ trên mặt sông. Ánh nắng đầu ngày len qua những tán cây, rải xuống những vệt sáng vàng nhạt, khiến không gian trở nên trong trẻo và yên ả.
Hai bên bờ, những hàng cây cổ thụ nối dài, tỏa bóng mát, lá xanh rung rinh theo từng cơn gió nhẹ, tạo nên thứ âm thanh xào xạc rất riêng của Huế.
Dọc theo những bãi cỏ ven sông, sắc xanh hiện lên mềm mại và tươi non.
Những thảm cỏ được chăm sóc cẩn thận, trải dài như những tấm thảm tự nhiên, vài người dân tập thể dục, đi dạo hoặc đơn giản là ngồi nghỉ chân, tận hưởng không khí trong lành, mát dịu.
Không gian ấy vừa gần gũi, vừa thơ mộng, khiến ai một lần ghé qua cũng muốn chậm lại để cảm nhận.
Càng về chiều, ánh nắng dần vàng hơn nhưng vẫn không quá gay gắt. Mặt sông lấp lánh phản chiếu bầu trời xanh, thỉnh thoảng có vài con thuyền nhỏ lững lờ trôi, tạo nên những gợn sóng nhẹ.
Hai bờ sông như được phủ kín bởi màu xanh của cây cối, góp phần giữ cho không gian luôn mát lành.
Thời điểm hoàng hôn là lúc người Huế cùng du khách tập trung về hai bên bờ sông Hương nhiều nhất. Người ngồi bệt xuống thảm cỏ, người trải bạt, có cặp đôi nằm hẳn xuống bờ xanh tận hưởng làn gió mát lạnh sảng khoái từ dưới sông thổi lên.
Bạn Phan Anh Tú (trú TP Huế), nói rằng bãi cỏ xanh hai bờ sông Hương những năm gần đây đã trở thành điểm đến không thể bỏ qua với người dân, du khách vào dịp hè.
“Sau một ngày làm việc mệt mỏi, còn gì tuyệt hơn khi được nằm thoải người dọc bờ sông Hương để hít thở không khí trong lành, mùi thơm từ cây cỏ. Huế giữ được hai bờ sông Hương xanh mát, sạch sẽ là điều rất quý”, anh Tú nói.
Không chỉ là một dòng sông, sông Hương còn là linh hồn của Huế. Việc gìn giữ và phát triển không gian xanh hai bên bờ sông đã và đang góp phần tạo nên diện mạo đô thị sinh thái đặc trưng. Người dân và du khách có thể dễ dàng cảm nhận một Huế rất khác – không ồn ào, không vội vã, mà trầm lắng, dịu dàng và đầy chất thơ.
Ông Lê Như Chinh, Giám đốc Trung tâm Công viên Cây xanh Huế, cho biết trung tâm thường xuyên cử người cắt tỉa, dọn rác, tưới tắn cho bãi cỏ xanh dọc 2 bờ sông Hương đoạn thuộc các công viên trung tâm thành phố.
“Chúng tôi luôn cố gắng để bãi cỏ xanh ấy thật sạch sẽ, xanh mà và là nơi nghỉ ngơi, vui chơi của người dân thành phố”, ông Chinh nói.
Giữa nhịp sống hiện đại, câu chuyện “Huế xanh” bên dòng sông Hương không chỉ là vẻ đẹp của cảnh quan, mà còn là minh chứng cho nỗ lực bảo tồn thiên nhiên và gìn giữ bản sắc của một đô thị di sản.
Một Huế xanh, trong lành và bình yên – đủ để níu chân bất kỳ ai đã từng ghé đến.
Ngày 7.5, tại khu vực bến tàu Mỹ Tho, chính quyền địa phương đã tổ chức đón tiếp đoàn với múa lân, tặng quà và giao lưu văn hóa. Ông Hùng cho rằng đây là tín hiệu tích cực bởi trước nay khách Indonesia đến Mỹ Tho chưa nhiều, đặc biệt là những đoàn quy mô lớn. Đây có thể nói là đoàn đầu tiên có số lượng lớn đến trải nghiệm miền Tây.
Theo ông Hùng, khách Indonesia có nhiều nét tương đồng với người Việt về văn hóa sông nước vì tại Indonesia cũng có những vùng như Malacca hay Kalimantan. Tuy nhiên, khi đến miền Tây, du khách vẫn thích thú với trải nghiệm trên sông Mekong, đời sống miệt vườn và sự thân thiện của người dân địa phương.
Đặc biệt, nhiều du khách tỏ ra thích thú với các loại trái cây Việt Nam, nhất là sầu riêng. "Khách Indonesia rất mê sầu riêng. Giá sầu riêng ở Việt Nam chỉ khoảng 50.000 đồng/kg nên họ thấy rất rẻ, có khách mua cả triệu đồng", ông Hùng nói.
Khi xuống tàu tham quan sông Mekong, mỗi du khách được mời uống nước dừa tươi, nghe hướng dẫn viên giới thiệu về đồng bằng sông Cửu Long, đời sống người dân miền Tây, câu chuyện sông nước và văn hóa địa phương. Ngoài trải nghiệm miệt vườn, khách Indonesia còn thích các hoạt động như đi thuyền, đạp xe, xe ngựa và tham quan lò kẹo dừa...
Sau khi quay lại TP.HCM, đoàn khách tiếp tục đi mua sắm tại chợ Bến Thành, Saigon Square và thưởng thức ẩm thực Việt Nam.
Theo ông Trần Xuân Hùng, Indonesia là thị trường rất tiềm năng với dân số hơn 280 triệu người, tầng lớp trung lưu tăng nhanh và nhu cầu du lịch nước ngoài ngày càng lớn. Việt Nam đang có nhiều lợi thế thu hút khách từ thị trường này như khoảng cách bay gần, đường bay thuận tiện, giá cả hợp lý và văn hóa tương đồng.
Các điểm đến được khách Indonesia yêu thích nhất hiện nay vẫn là Hà Nội, Sa Pa, Đà Nẵng, Hội An, Huế và Phú Quốc. Tuy nhiên, một trong những khó khăn lớn hiện nay là thiếu hướng dẫn viên tiếng Indonesia. Riêng đoàn này, doanh nghiệp phải sử dụng khoảng 15 hướng dẫn viên tiếng Indonesia, không chỉ biết ngoại ngữ mà còn phải có thẻ hướng dẫn viên, hiểu văn hóa Indonesia và biết tạo không khí vui vẻ cho đoàn.
Ông Hùng cho rằng, Indonesia sẽ là thị trường khách quốc tế đáng chú ý của du lịch Việt Nam trong thời gian tới, nhất là khi Việt Nam ngày càng có thêm nhiều sản phẩm du lịch mới, hạ tầng tốt và các công trình quy mô lớn. "Tôi đánh giá rất cao vai trò của các tập đoàn lớn trong việc phát triển du lịch Việt Nam. Không có Fansipan thì Sa Pa khó phát triển mạnh, không có Bà Nà Hills thì Đà Nẵng khó có sức hút như hiện nay, còn Phú Quốc cũng khó bứt phá nếu thiếu các dự án lớn", ông Hùng nói.
Theo Hãng tin AP dẫn thông tin từ ông Rishi Ram Bhandari thuộc Hiệp hội các đơn vị tổ chức thám hiểm Nepal, các nhà leo núi đã tận dụng điều kiện thời tiết quang đãng trong ngày 20-5 (giờ địa phương) để thực hiện hành trình leo lên đỉnh Everest.
Con số 274 người lên tới đỉnh Everest đánh dấu kỷ lục mới đối với tuyến leo phía nam của ngọn núi, nằm trên lãnh thổ Nepal. Everest có thể được chinh phục từ phía nam thuộc Nepal hoặc phía bắc thuộc Tây Tạng của Trung Quốc.
Trước đó, kỷ lục số người chinh phục Everest trong một ngày từ phía Nepal là 223 người, ghi nhận ngày 22-5-2019.
Nếu tính cả hai tuyến leo từ Nepal và Trung Quốc, tổng ghi nhận người cùng leo đến đỉnh trong một ngày là hơn 350 lượt. Tuy nhiên năm nay Trung Quốc không cấp phép leo núi từ phía Tây Tạng.
Đầu tuần này, hướng dẫn viên leo núi kỳ cựu Kami Rita Sherpa đã chinh phục Everest lần thứ 32, tiếp tục phá kỷ lục do chính ông nắm giữ.
Người bám sát thành tích của ông là Pasang Dawa Sherpa với lần thứ 30 lên đỉnh Everest trong tuần này.
Mùa leo Everest năm nay khởi động muộn do lo ngại nguy cơ từ một khối băng lớn treo trên tuyến đường chính dẫn lên đỉnh có thể sạt lở.
Khoảng 494 nhà leo núi cùng số lượng tương đương các hướng dẫn viên Sherpa (dân tộc sống chủ yếu ở vùng núi Himalaya của Nepal và Tây Tạng) được dự báo sẽ tìm cách chinh phục đỉnh Everest trước khi mùa leo núi kết thúc vào cuối tháng này.
Everest là ngọn núi cao nhất thế giới với độ cao 8.848,86m, nằm trên dãy Himalaya ở khu vực biên giới giữa Nepal và Tây Tạng của Trung Quốc.
Ngọn núi này lần đầu tiên được chinh phục vào ngày 29-5-1953 bởi nhà leo núi người New Zealand Edmund Hillary cùng hướng dẫn viên Sherpa Tenzing Norgay.
Kể từ đó, Everest trở thành biểu tượng của hoạt động leo núi mạo hiểm và thu hút hàng nghìn người tìm cách chinh phục mỗi năm.
Theo Hãng tin Reuters, hơn 8.000 người đã từng chinh phục Everest. Hoạt động leo núi hiện là nguồn thu quan trọng đối với ngành du lịch Nepal cũng như cộng đồng Sherpa sống quanh khu vực Himalaya.
Everest cũng được xem là một trong những ngọn núi nguy hiểm nhất thế giới. Theo báo The Independent, hơn 300 người đã thiệt mạng tại đây kể từ năm 1953 và nhiều thi thể vẫn nằm lại trên núi do công tác đưa xuống quá nguy hiểm.
Dưới đây, World Atlas liệt kê 10 quốc gia ẩm ướt nhất trái đất tính theo lượng mưa trung bình hàng năm, dựa trên số liệu trung bình khí hậu 30 năm từ Ngân hàng Thế giới và các quan sát khí tượng quốc gia. Tất cả các số liệu đều thể hiện mức trung bình toàn quốc, không phải từ các trạm thời tiết riêng lẻ.
Là quốc đảo nhỏ gồm hai hòn đảo nằm gần như trực tiếp trên đường xích đạo ở vịnh Guinea. Vị trí của nó dọc theo đường đi của Vùng hội tụ Nam Đại Tây Dương, kết hợp với địa hình núi lửa của các hòn đảo, khiến nơi đây trở thành một trong những nơi ẩm ướt nhất trên trái đất.
Papua New Guinea chiếm nửa phía đông của một trong những hòn đảo nhiệt đới lớn nhất và hiểm trở nhất thế giới. Địa hình nơi đây đảm bảo lượng mưa được tích tụ và khuếch đại trên hầu hết mọi độ cao. Vùng cao nguyên nội địa của đất nước cao hơn 4.225 mét, và gió mùa tây bắc từ tháng 12 đến tháng 3 mang đến lượng mưa khổng lồ trên các sườn núi đón gió. Ngoài ra còn có gió mậu dịch đông nam mang thêm mưa từ tháng 5 đến tháng 10.
Khí hậu trên khắp quần đảo Solomon tương đối đồng nhất, với rất ít khu vực khô hạn. Bão nhiệt đới là yếu tố thúc đẩy lượng mưa bổ sung vào mùa hè, đôi khi mang đến lượng mưa tương đương với cả tháng chỉ trong vài ngày.
Quốc gia này trải qua hai mùa gió mùa riêng biệt: gió mùa tây nam từ tháng 5 đến tháng 9, và gió mùa đông bắc từ tháng 11 đến tháng 3. Địa hình bán đảo của đất nước có nghĩa là hơi ẩm từ đại dương luôn ở gần, ngay cả đối với các khu vực nội địa. Kuala Lumpur, thành phố lớn nhất của Malaysia, "sở hữu" những cơn giông chiều diễn ra thường xuyên đến mức người dân thành phố phải lên kế hoạch cho ngày của họ dựa vào chúng.